/>
Tôn Mỹ uống liên tục, vừa nói vừa khóc. Mấy thanh niên trông vẻ đầu gấu ngồi cách đó mấy bàn thỉnh thoảng quay lại nhìn, huýt sáo chọc ghẹo. Lâm Ấu Hỷ không ngăn nổi bạn, vô thức cũng uống vài cốc lớn. Tác dụng men bia nhanh chống bốc lên đầu, Ấu Hỷ đầu nặng như chì, nghe Tôn Mỹ khóc lóc: – Cái loại công tử nhà giàu ấy, vốn coi phụ nữ chỉ là đồ chơi thôi, mình có tự đóng ập cửa vào, bọn họ cũng chẳng quan tâm đâu. Quả thực mình đã tự làm mờ mắt mình, vẫn cứ tin rằng anh ta thích mình.
Lâm Ấu Hỷ chịu không nổi, nằm bò trên bàn, điều cuối cùng cô nhìn thấy là Tôn Mỹ móc điện thoại, hình như gọi cho Lãnh Tử Thần, một trận vừa khóc vừa cười ồn ào mơ mơ hồ hồ rót vào tai cô.
Cô mơ, trong giấc mơ là hình bóng sau lưng một cô gái mặc váy cưới dài, vóc dáng yểu điệu, tóc kết búi cầu kỳ. Lại gần, rất gần, cô gái ấy quay đầu lại, hóa ra chính là gương mặt mình. Nhưng ý thức là đang dệt mộng đã nhắc nhở Ấu Hỷ rằng đó không phải mình, mà là mẹ. Mẹ cười rạng rỡ đến bên một người đàn ông, kéo cánh tay người ấy, cô nghe rõ tiếng mẹ cực kỳ nũng nịu: – Anh đợi em thế này, vợ anh sẽ không vui đâu, mấy người là kẻ giàu có, chỉ coi phụ nữ như đồ chơi, trước nay chẳng biết trân trọng gì.
- Mẹ! – Lâm Ấu Hỷ giật thót mình, tỉnh giấc, sờ lên má, thấy ướt mèm, nhìn rõ hơn mới nhận thức chung quanh là một bãi hỗn độn. Mấy thanh niên đầu gấu cách đó vài bàn đã ùa tới vây quanh, Tôn Mỹ say mèm đang bị một thanh niên ôm vào lòng, bên cạnh Lâm Ấu Hỷ cũng có một kẻ miệng tanh ngòm đang nhơn nhơn ngắm cô. – Các người làm gì vậy? – Lâm Ấu Hỷ giật thót mình, co mình lại.
- Các em học sinh, muộn thế này không ở trường mà ngủ, lại ra đây uống rượu, để bọn anh chăm sóc các em nhé? – Kẻ đó giơ tay vuốt má Ấu Hỷ. Cô đứng phắt dậy, xông tới bên Tôn Mỹ, lắc lắc tay nhưng Tôn Mỹ say quá chẳng ý thức được gì. Lâm Ấu Hỷ chợt sợ cứng người không động đậy gì được, chiếc áo ngủ mỏng manh hút gió lạnh giúp cô tỉnh rượu rất nhanh.
Ngượng ngùng và hoảng hốt, cô chẳng có sức mà kêu cứu, đành chống mắt nhìn váy áo của Tôn Mỹ bị xé rách.
- Quậy phá đủ chưa đấy? – Một giọng trầm trầm vang lên từ cửa quán. Lâm Ấu Hỷ giàn giụa nước mắt bỗng thấy mừng đến kinh ngạc, quay lại thấy Lãnh Tử Thần và Tiêu Vũ Trạch đứng đó, đang lạnh lùng nhìn đám xã hội đen. Một tên đầu gấu lèm bèm chửi muốn xông ra đọ sức, bị một tên khác giữ lại, nói nhỏ gì đó bên tai, thoắt cái, nét mặt mấy tên đều lộ vẻ sợ hãi, nhũn nhặn cúi đầu, luồn qua lưng Lãnh Tử Thần và Tiêu Vũ Trạch chuồn ra khỏi quán.
Lãnh Tử Thần tựa cửa, tay vẫn nhét vào túi áo khoác, đứng bất động. Tiêu Vũ Trạch ngần ngừ một lát, cởi áo khoác ngoài của mình, chạy tới bên Tôn Mỹ, đắp áo lên ngực cô ấy. Áo váy của Tôn Mỹ đã bị rách nát, lồ lộ bộ ngực tươi trẻ khiến người ta đỏ mặt. Lâm Ấu Hỷ lúc ấy mới cảm giác đầu gối nhũn ra, ngồi phệt xuống ghế, ôm ngực mà thấy vẫn bàng hoàng.
Một chiếc áo được nhẹ nhàng khoác lên vai cô, Lâm Ấu Hỷ giật thột, ngẩng nhìn, Lãnh Tử Thần đã đến bên cô, cởi áo khoác cho cô, đây là lần thứ hai cô khoác áo của anh. Cúi nhìn, cô mới nhớ ra mình cũng chỉ mặc có mỗi chiếc áo ngủ mong manh, đỏ mặt vì ngượng, hình như uống rượu bia vào thì cảm giác thẹn thùng hơn, đành cúi mặt chẳng dám nói gì.
- Lãnh Tử Thần, anh là đồ lừa dối. – Tôn Mỹ trong cơn mê loạn, miệng vẫn ú ớ kêu không rõ tiếng.
Tiêu Vũ Trạch dìu Tôn Mỹ, Lâm Ấu Hỷ theo sát bên cạnh. Lãnh Tử Thần tay nhét túi quần đi sau hút thuốc lá, bắt được một chiếc taxi. Lâm Ấu Hỷ quay lại nhìn Lãnh Tử Thần: – Các anh đi đâu?
- Phải tìm một chỗ qua đêm chứ. – Lãnh Tử Thần vứt đầu mẩu thuốc lá ra xa, giọng lạnh lùng. – Bộ dạng cô ấy như vậy làm sao mà trèo tường về trường được.
Lâm Ấu Hỷ lại đỏ mặt, gật gật đầu, theo họ lên xe. Xe chạy theo đường cái từ cổng trường thẳng vào nội thành, qua bảy, tám lần rẽ thì dừng tại một khu dân cư. Xuống xe mới nhận ra khu này rất hoa lệ, nhà ở đều theo kiến trúc cao tầng. Vào thang máy lên tầng mười lăm, đến một chiếc cổng sắt chạm trổ hoa văn, Lãnh Tử Thần lấy chìa khóa mở cửa. Tiêu Vũ Trạch dìu Tôn Mỹ vào phòng, Lâm Ấu Hỷ đứng ở cửa nhìn quanh rồi mới cúi đầu bước vào, cánh cửa đóng lại sau lưng cô.
- Mình đưa cô ấy lên phòng ngủ trên tầng nhé. – Tiêu Vũ Trạch nhìn Lãnh Tử Thần. Tử Thần không một lời phản đối, nét mặt như đeo mặt nạ băng, ngồi trong bộ sô pha lớn kiểu Âu châu hút thuốc. Tiêu Vũ Trạch thở dài, không hỏi nữa. Một lúc sau, trên cầu thang vọng xuống tiếng nôn ói của Tôn Mỹ, Lãnh Tử Thần giận dữ đá chiếc ghế, bình hoa trên ghế rơi xuống, lăn tròn vỡ vụn trên nền nhà. Lâm Ấu Hỷ kinh hãi, đứng một bên không biết phải làm gì cho ổn.
- Cô tìm chỗ mà ngồi đi chứ. – Lãnh Tử Thần gí điếu thuốc hút dở vào gạt tàn, đưa mắt nhìn Lâm Ấu Hỷ, ánh mắt dịu đi nhiều, chỉ vào ghế nói. Lâm Ấu Hỷ rón rén lùi ra xa.
- Không can hệ tới cô. – Lãnh Tử Thần ngả trên sô pha, duỗi thẳng người, gác chân lên bàn. – Là sai lầm của tôi.
- Dạ! – Lâm Ấu Hỷ chớp chớp mắt, nhớ lại lời nói của Tôn Mỹ, những kẻ có tiền như thế này chỉ coi phụ nữ là đồ chơi. Cô lại nhớ sau cái buổi giao lưu, có một đêm Tôn Mỹ không về phòng, qua ngày hôm sau nằm trên giường khóc cả buổi. Lẽ nào, Tôn Mỹ và Lãnh Tử Thần, họ thực sự đã… Trái tim Ấu Hỷ tê tái.
Tiêu Vũ Trạch xuống tầng, tay cầm một nắm rác, trán vã mồ hôi: – Cô ấy ngủ rồi, cầu thang tớ cũng lau sạch rồi. – Rồi vào phòng vệ sinh, tiếng nước chảy xối xả từ đó vọng ra. Một lúc sau anh trở ra, ngồi bên cạnh Lãnh Tử Thần, cầm bao thuốc trên bàn nhìn qua Lâm Ấu Hỷ: – Anh hút thuốc được không? – Cô vội gật đầu. Tiêu Vũ Trạch châm lửa, hít một hơi dài, quay qua nhìn Lãnh Tử Thần, giọng nói có vẻ trách móc: – Tớ quả thực chịu không nổi cậu… – Nói được nửa câu, lại hút thuốc, thấy Lâm Ấu Hỷ đang chăm chăm nhìn mình nên không nói nữa.
Lâm Ấu Hỷ nghĩ về việc giữa Tôn Mỹ với Lãnh Tử Thần đến nỗi đầu óc như tơ vò. Lớn đến ngần này, bản thân cô chưa từng gặp phải vấn đề như thế. Cô luôn nghĩ rằng cái lần đầu tiên của người phụ nữ phải dành vào đêm tân hôn để dâng hiến cho chồng, không phải vậy sao? Chẳng lẽ những bạn cùng lứa người thành phố sống thoáng đến mức ấy sao? Có lẽ cô không chấp nhận được thực tế như thế, Tôn Mỹ với Lãnh Tử Thần mới chỉ quen nhau có vài ngày, mà đã…
Mặt đỏ bừng, cô ngồi không yên, đứng phắt dậy: – Em lên tầng với Tôn Mỹ. – Không đợi hai người đáp lời, cô chạy luôn lên tầng.
Sau lưng cô vang lên giọng Tiêu Vũ Trạch: – Đây đã là lần thứ mấy rồi, chưa đâu vào đâu, mỗi học kỳ bắt đầu là lại như thế, cậu có thể trách tớ, nhưng lần sau tớ quả thực kệ xác cậu đấy.
- Cậu im lặng đi cho tớ. – Lãnh Tử Thần lạnh lùng đáp. – Lần sau tốt nhất cậu đừng có nhúng mũi vào.
Dưới tầng lại một bình hoa vỡ, Lâm Ấu Hỷ bước trên cầu thang run bắn lạnh toát người.
Đây là một căn nhà kiểu Tây, kết cấu phức hợp, không bật đèn thì nhìn qua không thấy hết tận cùng, cũng không biết căn hộ rộng bao nhiêu. Tầng hai nhỏ hơn, gồm hai phòng ngủ và một phòng vệ sinh, một sảnh tiếp khách nhỏ, thiết kế kiểu châu Âu, trên bàn và tường được sắp đặt xa hoa lộng lẫy. Lâm Ấu Hỷ chẳng có lòng dạ nào mà ngắm, đẩy cửa phòng ngủ, thấy Tôn Mỹ đang nằm khóc trên giường.
- Tôn Mỹ, giữa cậu với Lãnh Tử Thần thực ra có việc gì? – Lâm Ấu Hỷ đóng cửa, đến bên Tôn Mỹ, nhìn ngấn nước mắt loang lổ trên gương mặt bạn, không nén nổi cảm giác khó chịu.
- Lâm Ấu Hỷ, cậu khinh tớ lắm phải không? – Tôn Mỹ co mình trong chăn. – Tớ rất hèn đúng không?
- Không đâu, tớ chỉ muốn nói… – Lâm Ấu Hỷ ấp úng, đầu óc cô trống rỗng, mơ hồ nhìn vào mặt Tôn Mỹ. – Sao tớ lại coi thường cậu, cậu… cậu thật ngốc, sao lại dễ dàng để…
- Cậu mới ngốc ấy, Lâm Ấu Hỷ ạ, cậu đầu như bã đậu, chẳng bao giờ hiểu đâu, cô bé nhà quê ạ. – Giọng Tôn Mỹ nhuốm vẻ ngây dại và ai oán. Ấu Hỷ nghĩ: chẳng phải cô ấy chê bai mình. Cách nghĩ của mình có phải là rất cứng nhắc không?
Hai người ngồi co trong hai cái chăn, Tôn Mỹ khóc lóc một hồi rồi yên lặng trở lại, Lâm Ấu Hỷ cũng mệt nên một lúc thì ngủ thiếp đi.
Chiếc giường đôi lộng lẫy, đệm êm ái, nhưng suốt cả đêm Lâm Ấu Hỷ chỉ toàn gặp ác mộng, bất chợt tỉnh lại, lưng mỏi, vai đau ê ẩm. Trời đã sáng bạch, có vắt chân lên cổ cũng không tới kịp buổi học sáng rồi. Quay đầu nhìn, thấy Tôn Mỹ không còn ở bên cạnh. Lâm Ấu Hỷ không có quần áo để thay, đành chỉ rửa mặt, lúng túng khoác chiếc áo ngoài của Lãnh Tử Thần đi xuống tầng, chiếc áo rất dài, chạm tới gối, được cái che kín cơ thể. Lãnh Tử Thần và Tiêu Vũ Trạch đang ngồi ở phòng ăn dùng bữa, nhìn thấy cô thì gọi lại.
- Thế còn Tôn Mỹ? – Lâm Ấu Hỷ tối qua không ăn, lại uống chất cồn nên đến giờ đói meo, thấy có bánh bao và sữa tươi thì không khách khí cắn ngay một miếng to, vừa ăn vừa hỏi.
- Cô ấy ăn rồi, đi trước rồi, một lát nữa sẽ mang quần áo đến đón em. – Tiêu Vũ Trạch cười, lấy bình sữa rót cho Lâm Ấu Hỷ, giọng chùng xuống. – Muộn như vậy, em chỉ mặc mỗi áo ngủ mà ra ngoài với cô ấy, nếu Tôn Mỹ không gọi điện thoại cho Tử Thần, anh thật không dám nghĩ đến hậu quả.
Ấu Hỷ làm thinh, nghẹn miếng bánh bao, mặt đỏ bừng. Ăn rất mau no, cũng không nói chuyện gì mấy, cơn nghẹn cũng qua đi, cô nhìn Lãnh Tử Thần im lìm suốt bữa với chút trách móc. Lãnh Tử Thần cảm nhận ánh nhìn của cô, cũng lạnh lùng nhìn lại. Cô trợn mắt nhìn anh rồi đứng dậy ra phòng khách ngồi, lòng phiền muộn.
Tôn Mỹ thích Lãnh Tử Thần, phát sinh chuyện gì đó với anh ta, đều là do cô ấy tự nguyện, liên quan gì tới mình, nhưng trong đầu óc Ấu Hỷ không thể không nghĩ đến điều đó. Tôn Mỹ là cô nữ sinh dịu dàng mà kiêu ngạo, thế mà tối qua suy sụp đáng thương đến vậy, sao không khiến người khác đau lòng cơ chứ. Chỉ có Lãnh Tử Thần là bình chân như vại, cứ như mọi sự chẳng liên quan gì tới anh ta vậy.
Đây là loại công tử lắm tiền, chẳng có gì hay, chẳng lẽ đến trách nhiệm cũng không nghĩ tới hay sao? Cả Tiêu Vũ Trạch nữa, bình thường ra vẻ đàng hoàng tử tế, hóa ra chỉ là cái đuôi đằng sau Lãnh Tử Thần, hầu hạ dọn rác rưởi giúp anh ta mà thôi. Cô đã nhìn nhầm người, lại còn cho rằng anh ta là bạn tốt nữa.
Tôn Mỹ không tới, mà là Tô Hoan Hoan, xách trong tay một túi nhỏ đựng quần áo, vừa bước vào đã lớn tiếng kêu: – Lâm Ấu Hỷ, cậu làm tớ sợ chết được, muộn như thế mà cậu mặc áo ngủ ra ngoài làm gì, não cậu có vấn đề à, có bị bắt nạt không đấy?
- Không sao. – Lâm Ấu Hỷ dè dặt nhìn Tô Hoan Hoan, hạ giọng. – Tôn Mỹ không sao chứ?
- Cô ấy làm sao? – Tô Hoan Hoan tò mò nhìn Lâm Ấu Hỷ. – Chẳng phải cô ấy theo cậu đi uống rượu à? Cậu học nhiều đến nỗi đơ não rồi, nửa đêm khuya khoắt mò ra ngoài uống rượu, tửu lượng thì không có, làm tớ bận tâm quá cơ.
- Hả? – Lâm Ấu Hỷ miệng chữ O mồm chữ A, đầu óc liên tục tua đi tua lại câu nói của Tô Hoan Hoan, hồi lâu sau mới hiểu ra. Tôn Mỹ là cô gái kiêu ngạo, sao có thể để người khác biết bị Lãnh Tử Thần đá, chẳng phải cô ấy luôn nói “tớ không nói cho các cậu biết” đó sao.
Nghĩ đến đó, Ấu Hỷ tự cười mình, hóa ra mình đúng là đầu óc bã đậu, bị vào tròng của Tôn Mỹ rồi. Cô cầm lấy túi quần áo từ tay Tô