lắng nghe, cố ghi nhớ, đồng thời sắp xếp ý tứ xem nên viết thế nào, thành ra cứ cắm cúi đi theo anh.
Đến cổng trường, Tiêu Vũ Trạch mới kết thúc trình bày. Lâm Ấu Hỷ cũng thư thái nét mặt, nhìn chung quanh, ngẩng lên hỏi: – Lớp trưởng Tiêu, chúng ta phải đến nơi nào vậy?
- Ôi chà, thực sơ ý, em nhìn anh này, chỉ chăm chăm đến việc của mình thôi. – Tiêu Vũ Trạch vỗ vỗ trán, nhìn chung quanh rồi hỏi – Em ăn tối chưa?
- Em chưa ăn ạ. – Lâm Ấu Hỷ cười không khách khí. – Mời em ăn chứ?
- Tất nhiên rồi, vào quán cà phê kia đi, ăn tối xong rồi viết luôn ở đó. – Tiêu Vũ Trạch vỗ vỗ lên ba lô đang đeo. Lúc này Lâm Ấu Hỷ mới để ý, anh đeo ba lô đựng máy tính. Trông dáng vẻ cuống quýt của anh, Lâm Ấu Hỷ cũng cảm thấy nóng ruột theo.
Tiêu Vũ Trạch chọn sinh tố sữa tươi mãng cầu và spaghetti, ăn chính xong là điểm tâm đồ ngọt nữa. Lâm Ấu Hỷ trước chưa từng ăn những thứ ấy, sau khi ăn rồi thì dạ dày tí xíu no căng, cô đẩy món tráng miệng đến trước mặt Tiêu Vũ Trạch, vẻ mặt bối rối: – Em quả thực không ăn thêm được nữa, lớp trưởng Tiêu, hồi nhỏ nhà anh có nuôi lợn không?
Tiêu Vũ Trạch cười vang, đặt món tráng miệng sang một bên, dọn bàn để có một khoảng trống. Sau khi được Lâm Ấu Hỷ đồng ý, anh chuyển sang ngồi cạnh cô, mở máy tính, ý để xem Lâm Ấu Hỷ gõ. Cô nhẹ nhàng đặt máy tính sang một bên, lấy giấy bút trong túi ra, vừa nghe anh nói vừa viết bằng bút bi. Hai người kề cận, dường như y phục chạm vào nhau, Lâm Ấu Hỷ có thể ngửi thấy cả mùi sữa tươi trong miệng Tiêu Vũ Trạch, nghĩ rằng nhất định anh cũng ngửi thấy mùi mãng cầu trong miệng mình. Nhưng kỳ lạ là cô không hề thấy căng thẳng, chỉ cảm giác vui vẻ.
Bắt đầu viết từ bảy giờ, một lèo đến chín giờ, Lâm Ấu Hỷ đặt dấu chấm cuối cùng, thở phào một hơi dài, rốt cuộc cũng đã xong. Tiêu Vũ Trạch đón lấy bản thảo, im lặng đọc từ đầu đến cuối, nét mặt đầy mãn nguyện, thấy Lâm Ấu Hỷ đang nhìn mình, anh đẩy món tráng miệng tới: – Bạn lợn nhỏ cùng trường, bây giờ đói rồi đấy, mau ăn hết đi, ăn hết rồi anh sẽ đưa em về phòng. Quả thực rất cám ơn em.
- Đừng khách sáo! – Lao động trí óc so với lao động chân tay đúng là khiến dạ dày tiêu hóa mạnh hơn, Lâm Ấu Hỷ dùng chiếc thìa nhựa nhỏ xúc lớp váng sữa. – Em cũng rất cám ơn anh mời em ăn tối, đây là lần đầu tiên em ăn sinh tố sữa tươi đấy.
- Thật sao? – Tiêu Vũ Trạch cố làm vẻ ngạc nhiên. Anh làm bộ thái quá, trông rất buồn cười. Lâm Ấu Hỷ cười ngặt nghẽo. Anh vừa đọc bản thảo vừa nói. – Viết xong tư liệu này, trước khi tốt nghiệp anh cũng không có việc gì quan trọng lắm, xem ra từ nay anh phải thường xuyên dẫn lợn nhỏ đi ăn vặt đây. – Bỗng dưng anh thấy rất thích vẻ thành thực, không làm bộ của Lâm Ấu Hỷ.
Ở thành phố như Thượng Hải này, điều đáng sợ là ở trong vườn trường, người với người giao thiệp, có rất nhiều quyền lợi, va chạm, với cô sinh viên nghèo mà xinh đẹp như Lâm Ấu Hỷ, dù để tìm chỗ đứng hay thiết lập quan hệ đều không dễ dàng gì. Vào khoảnh khắc ấy, trái tim Tiêu Vũ Trạch cồn lên một ham muốn được chở che chăm sóc cô gái này.
Nhưng chỉ là vào khoảnh khắc ấy thôi, có chút cảm tình, chứ còn đã chủ định xem cảm tình ấy là gì thì sợ rằng suốt đời này không có chỗ mà giấu mặt.
- Được rồi, nói lời phải giữ lấy lời, anh đừng có hối hận đấy. – Lâm Ấu Hỷ xúc một thìa ga-tô to, nghĩ bụng: – Tính cách Tiêu Vũ Trạch thật dễ mến, chẳng biết chơi với Lãnh Tử Thần thì nói chuyện gì được. Hai người bọn họ, một như tảng băng, một là nước nóng, thế mà lại có thể kết bạn, tình bằng hữu đàn ông thực khó mà phân tích được.
Ăn bánh ga-tô xong, hai người sánh vai trở về trường.
Dưới tầng ký túc xá, gặp đúng Diệp Mộng Mộng, Tô Hoan Hoan và kẻ vác thuê theo nghĩa vụ lỉnh kỉnh những túi xách, bao gói là Ngô Hồng Phi. Mấy người chạm mặt nhau đều ngạc nhiên và vui mừng hết ý.
- Hay quá, Lâm Ấu Hỷ, thảo nào cậu không đi shopping với bọn tớ, hóa ra là có hẹn. – Tô Hoan Hoan liếc nhìn sang Tiêu Vũ Trạch. – Lớp trưởng Tiêu, anh nói xem, anh làm thế nào mà nẫng được người đẹp mọt sách họ Lâm vậy?
- Mọt sách? – Tiêu Vũ Trạch cười mỉm nhìn Lâm Ấu Hỷ. – Lợn nhỏ, hóa ra nick name của em là mọt sách.
- Đừng nghe cô ấy nói đùa. – Lâm Ấu Hỷ không giải thích, cây ngay không sợ chết đứng, người tâm sáng sẽ chẳng mất công đi thanh minh nick name làm gì. Nhìn sang Ngô Hồng Phi nhễ nhại mồ hôi, Diệp Mộng Mộng chẳng để mắt đến anh, đầu ngẩng cao kiêu hãnh. Mộng Mộng giằng những chiếc túi đồ từ tay Ngô Hồng Phi, mấy cô gái hoan hỉ lên tầng về phòng, rôm rả bàn tán, hồn nhiên thoải mái.
Mở cửa phòng, nhìn thấy Tôn Mỹ đang nằm sấp trên giường, úp mặt vào gối, vọng ra tiếng khóc khe khẽ. Lâm Ấu Hỷ giật thột, mơ hồ phỏng đoán điều gì đó, bỗng thấy nôn nao, giả bộ làm như không nhìn thấy gì, đi thẳng vào phòng tắm. Diệp Mộng Mộng và Tôn Mỹ thân nhau, nên chạy tới an ủi, hai người thì thầm to nhỏ, người ngoài chẳng nghe được họ nói gì.
Trong phòng tắm, Tô Hoan Hoan hớn hở bám riết Lâm Ấu Hỷ. – Cậu còn không chịu khai thực, muộn thế này rồi, cậu với lớp trưởng Tiêu đi đâu đấy?
- Việc công thôi, giúp anh ấy viết một văn bản ấy mà. – Lâm Ấu Hỷ giặt xong quần áo của mình, lại kéo chậu của Tô Hoan Hoan sang giặt. Tô Hoan Hoan từ nhỏ chưa phải giặt quần áo bao giờ, bây giờ mỗi lần giặt xong, mồ hôi trên đó còn không sạch, sau khi phơi khô quần áo cứ lấm tấm loang lổ. Lâm Ấu Hỷ nhìn không chịu được, nên tiện tay giặt hộ luôn.
- Cái gì? Việc công à. – Tô Hoan Hoan thấy Lâm Ấu Hỷ giặt hộ, mặt mày tươi tỉnh. – Hay quá, hay quá, nể cái việc cậu giặt hộ tớ quần áo, tớ không làm khó cậu nữa. Nhưng nếu cậu với anh ấy có gì tiến triển, nhất định tớ phải là người đầu tiên được biết đấy nhé! Nghe rõ chưa, cậu là bạn tốt nhất của tớ, số một đấy! – Nói rồi, thơm một cái lên má Ấu Hỷ, rồi không đợi Ấu Hỷ đánh yêu, cô cười phá lên và lỉnh đi.
Chẳng mấy chốc đã đến giữa tháng Mười, vườn trường ngào ngạt hương thơm quế hoa. Đơn xin trợ cấp học phí của Lâm Ấu Hỷ đã nộp, hàng ngày cô dốc sức học hành. Thời khóa biểu của sinh viên năm thứ nhất không quá nặng, quá nhẹ, nhưng nếu chuyên tâm việc học thì cũng đọc không hết các loại sách phải đọc, làm không hết các bài tập phải làm. Mỗi ngày cô đều ở phòng tự học dùi mài đến khi đèn tắt chuông reo vang.
Tối nay, chín giờ rưỡi, người quản lý đã gióng giả sắp đóng cửa. Lâm Ấu Hỷ sắp xếp sách vở, cùng vài người còn lại trong phòng tự học ra khỏi khu học tập, men theo hồ nước trở về ký túc xá. Trên đường đi, cô rẽ qua siêu thị vườn trường mua một gói mì ăn liền, vì tiết kiệm tiền, cô không ăn cơm tối nhưng lúc này đói quá, sợ đêm không ngủ được.
Về đến phòng, nhận ra Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng đi vắng, chỉ có một mình Tôn Mỹ đang vùi đầu trong chăn rủ rỉ gì đó, thấy Lâm Ấu Hỷ về mới ló nửa mặt ra, giọng nghẹn ngào: – Hai người bọn họ đi chơi thâu đêm rồi, tối nay không về đâu.
Nghe vậy, Ấu Hỷ tiện tay khóa luôn cửa phòng. Muốn nói với Tôn Mỹ vài câu, nhưng thấy tay cô ấy đang cầm điện thoại, Ấu Hỷ hiểu ra là cô ấy có cuộc gọi, không làm phiền nữa, mà đi vào phòng tắm rửa. Quần áo của Tô Hoan Hoan vứt trong bồn rửa mặt, trên vòi nước cài một mảnh giấy: Cảm ơn cục cưng Lâm Ấu Hỷ, thân nhất đấy. Cô đành phải cười, cái nàng công chúa nhỏ này đã coi Ấu Hỷ thành cái máy giặt cho cô ấy rồi đấy.
Xả qua nước, giặt kỹ quần áo của Tô Hoan Hoan, Ấu Hỷ mang ra ban công phơi. Gió đêm mát rượi, mơn man trên làn da còn hơi nước, rất dễ chịu. Cô phẩy nhẹ chiếc váy đắt tiền của Tô Hoan Hoan, vuốt phẳng từng nếp nhăn. Tiếng khóc trong phòng đột ngột vang to, Tôn Mỹ từ trong chăn ngồi phắt dậy, nghẹn ngào qua điện thoại: – Rốt cuộc em có chỗ nào không tốt, rốt cuộc em không tốt ở đâu? Bao nhiêu người muốn theo đuổi em mà không theo đuổi được, chỉ có anh luôn lẩn tránh em, hu hu…
Lâm Ấu Hỷ rùng mình, sởn gai ốc trên cánh tay, cô nhè nhẹ vào trong phòng, muốn lẳng lặng bò về góc giường mình, đột nhiên nghe Tôn Mỹ nói: – Bây giờ trong phòng chỉ có mỗi Lâm Ấu Hỷ, cô ấy óc bã đậu chẳng hiểu gì, em không sợ cô ấy cười em. Em yêu anh, ngay từ ánh mắt đầu tiên em đã yêu anh. Em trước nay chưa từng chủ động tiếp xúc với một người đàn ông nào. Anh đừng có lẩn tránh mãi như thế, nếu anh không yêu em, hãy trực tiếp nói cho em biết.
Lâm Ấu Hỷ đứng sững một lúc, nhận ra không phải Tôn Mỹ nói với mình mới bò vào giường, đặt giờ cho đồng hồ báo thức, vừa nằm xuống thì nghe thấy Tôn Mỹ phẫn nộ gào lên: – Anh là đồ lừa đảo, anh là đồ lừa đảo, em không tin, em không tin! – Một tiếng cắc vang lên, chiếc điện thoại di động bay vèo qua thành giường đụng thẳng vào đầu Lâm Ấu Hỷ. Mắt cô nảy đom đóm, tóe loe muôn ngàn tia sáng. Tôn Mỹ đã úp mặt vào đống chăn khóc không thành tiếng.
Lâm Ấu Hỷ xoa đầu, thấy trên trán nổi lên một cục tròn tròn, trong điện thoại ngay trên gối của cô vẫn vang ra tiếng nói: – A lô, Tôn Mỹ… Tôn Mỹ… cô còn ở đó không?
Lâm Ấu Hỷ cầm điện thoại, áp vào tai, nhẹ giọng nói: – Tôi là Lâm Ấu Hỷ.
- Ôi… – Đầu dây bên kia có tiếng hít thở thật dài, ý chừng như cảm thấy thật may mắn, hồi lâu sau mới có tiếng nói – Lâm Ấu Hỷ, tôi là Lãnh Tử Thần.
- Vâng, em biết ạ. – Lâm Ấu Hỷ nhìn sang Tôn Mỹ, cô đang úp mặt xuống gối, vai rung bần bật. Ấu Hỷ lấy hết dũng khí, nắm chặt điện thoại. – Bây giờ Tôn Mỹ đang khóc dữ lắm, nói không nên lời, anh đợi lúc khác hãy gọi lại.
- Đừng dập máy, Lâm Ấu Hỷ. – Lãnh Tử Thần từ đầu bên kia cuống quýt ngăn lại. – Tôi không gọi cho cô ấy, mà là cô ấy gọi tới. Dù cô ấy không nói được, cũng làm phiền em chuyển giúp tôi một lời tới cô ấy. Tôi nghĩ rằng có lẽ cô ấy đã hiểu nhầm một số chuyện.
- Vâng, anh đợi một chút. – Âm lượng trong điện thoại không lớn, Lâm Ấu Hỷ ngồi dậy, ra ngoài ban công, chắc chắn Tôn Mỹ không nghe được mới nói. – Anh nói đi.
- Hôm ấy chúng ta đi giao lưu thực ra là để Vương Á Trúc và Ngô Hồng Phi theo đuổi Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng ở phòng các cô, tôi và Tiêu Vũ Trạch chỉ là bị kéo đi cùng. Cô đã trò chuyện với Tiêu Vũ Trạch, tôi đành ngồi cùng Tôn Mỹ, thực ra tôi không có tình ý gì với cô ấy. – Lãnh Tử Thần ngắt quãng, cô đoán anh đang hút thuốc. – Tôi rất bận, rất nhiều việc đợi tôi làm, chẳng có lòng dạ để ý mấy việc này, cô ấy có muốn tôi cũng không đáp ứng được.
- Vâng, nhưng anh nên khéo léo một chút. Tôn Mỹ thực lòng rất thích anh… Cô ấy là cô gái trước nay luôn tự hào về mình, nhất thời cô ấy không thể chấp nhận chuyện… chuyện thế này đâu. – Lâm Ấu Hỷ đột nhiên thấy hối hận đã nghe hộ Tôn Mỹ cú điện thoại này. Đối với việc tình cảm , việc quan hệ nam nữ, cô thực sự chẳng biết đối phó xoay xở thế nào. – Nếu không, hôm khác anh hãy trực tiếp nói rõ với cô ấy đi. Hai ngày nay tâm tình cô ấy rất tệ, bọn em rất lo cho cô ấy.
- Tôi đã nói rất rõ ràng rồi. – Lãnh Tử Thần nói xong, lại im lặng một hồi. Điện thoại được nhè nhẹ tắt máy. Lâm Ấu Hỷ cầm điện thoại đứng ngây ra, Tôn Mỹ đã đứng ở đằng sau lưng cô.
- Đi uống rượu với tớ đi, Lâm Ấu Hỷ. – Tôn Mỹ nói rồi kéo Lâm Ấu Hỷ ra ngoài. Ấu Hỷ còn đang mặc đồ ngủ, vẫn bị cô ấy kéo xuống tầng, trèo tường ra ngoài, theo cầu thang sau đến một quán nhỏ, gọi mấy món với sáu bảy chai bia.