sơ mi trắng, quần bò xanh lam, những sợi tóc trước trán lấp loáng trong ánh nắng chiếu qua cửa sổ, chiếc mũi cao, nét môi mỏng, lông mày đậm, những ngón tay thon dài xoa nhẹ trên trang sách.
Có lẽ cảm thấy có người tới, anh từ tốn ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc dần dần sáng rỡ lên, nét lấp lánh đầy vẻ hào phóng hiện ra trong ánh mắt.
Lâm Ấu Hỷ miễn cưỡng mỉm cười đến bên giá sách trước mặt anh, quay lưng lại phía anh, ngẩng đầu, chăm chú tìm quyển một bộ Tư bản luận. Cô nhớ lần trước đọc xong đã xếp trả vào bên trái của giá trên cùng, cô còn kẹp một phiếu sách nhỏ đánh dấu, trên đó ghi Nhà tư bản đáng ghét, lúc đó là tiện tay viết vào, hoàn toàn chẳng phải bày tỏ cảm xúc gì.
Nhưng tìm một hồi thì cô phát hiện là quyển đó không còn, sách trên tầng hai không cho mượn về, sao lại không có được. Cô chợt nảy ý nghĩ, quay lại nhìn cuốn sách trên đầu gối Lãnh Tử Thần, sách đã được giở hai phần ba, bên trong chẳng thấy phiếu sách nào, vẻ mặt cô nhiều phần thất vọng.
- Cô đang tìm cái này hả? – Lãnh Tử Thần chìa tay phải, trong đó cầm một tờ phiếu sách màu trắng, ánh nắng chiếu trên đó, hàng chữ mực đen nổi bật lên. Nhà tư bản đáng ghét.Lâm Ấu Hỷ giật mình nhận ra, rồi bối rối ấp úng, không nhìn mặt Lãnh Tử Thần, chỉ lẳng lặng cầm lại tờ phiếu sách cho vào túi. Ngón tay chạm vào lòng bàn tay của anh, ấm nóng, nhưng vẫn có chút mồ hôi lành lạnh.
- Chữ viết đẹp lắm. – Lãnh Tử Thần cười nhẹ, sau đó đóng sách lại, bìa sách hiện lên hàng chữ mạ vàng trên nền sơn đen: Tư bản luận,quyển I. Thấy Lâm Ấu Hỷ nhìn cuốn sách chăm chăm, anh chìa sách trước mặt cô.
- Cô tìm cuốn sách này hả?
- Vâng. – Lâm Ấu Hỷ thốt ra được một tiếng, đẩy sách trả về phía anh. – Đến trước đọc trước, anh đọc trước đi, tôi đi tìm đọc cuốn khác. – Rồi trở gót định bước đi.
- Lady first, you first. – Lãnh Tử Thần đứng dậy, phát âm tiếng Anh giọng Mỹ, chìa sách trước mặt cô, chặn ngang đường cô đi. Ánh mắt anh rọi thẳng lên má cô, lại thêm nắng chiều lung linh qua cửa sổ, má cô dần ửng hồng. Cô cúi đầu nhận sách. Anh thấy cô bối rối thì cười bảo:
- Tôi đã đọc nhiều lần rồi, vì thích nên khi rảnh thì xem lại thôi.
- Anh đã đọc nhiều lần rồi? – Lâm Ấu Hỷ rốt cuộc cũng ngẩng lên, ánh mắt kinh ngạc, vẻ mặt ngờ vực. – Chẳng phải anh học chuyên ngành toán tin sao?
- Ừ, mỗi lần đọc, đều thấy biết thêm điều mới. – Lãnh Tử Thần lại cười, nhưng nụ cười lần này là từ trong lòng, nét mặt thư thái. Nét anh cười rất hấp dẫn, khóe miệng hướng lên trên, mắt khép lại như hình cánh cung. Anh không phải là người thích cười sao, cớ gì lại bị gắn biệt danh đơ mặt? Lâm Ấu Hỷ cũng thấy thoải mái hẳn lên, gật gật đầu rồi cầm sách bước đi.
Cô đi đến bên cửa sổ, chỗ đó có mấy chiếc ghế thấp dùng để đứng lên đó tìm sách ở các giá trên cao, cô thường ngồi ở đó đọc sách, khi mệt thì quay ra có thể nhìn ngắm vườn hoa ngoài song cửa. Khu vườn cỏ ngoài thư viện lúc nào cũng có những đôi sinh viên trai gái ngồi chụm đầu, rủ rỉ tâm sự, học bài hoặc gì gì đó. Phong cảnh ấy, tuổi xuân phơi phới, man mác thanh tân, phóng mắt ra nhìn, chẳng khác bức tranh thủy mặc, một bài thơ trữ tình, thanh nhã miên man.
Rất nhanh chóng, cô đắm mình vào thế giới tinh thần của Marx. Lãnh Tử Thần chọn một cuốn sách khác, ngồi bên cạnh cô, cô cũng không hay biết. Đầu ngón tay lướt đi trên những hàng chữ san sát, tư tưởng vĩ nhân sáng rỡ, tuy là đọc chỉ hiểu nửa, không lãnh hội hết được nhưng giúp cho đầu óc cô tỉnh ngộ tự hiểu về mình, mở rộng tư duy lý tính. Cô trầm tư trong niềm vui đọc sách, mê mải say sưa.
Lãnh Tử Thần thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cô. Thấy cô toàn tâm chăm chú, lông mày nhíu lại, hàm răng trắng đôi khi cắn cắn môi, có vẻ đang suy tư. Ánh mặt trời tràn ngập gương mặt cô, từng đường nét sáng rực sinh động, làn da trắng mịn, ngũ quan tuy không diễm lệ nhưng hòa hợp trên gương mặt tinh tế, mà vô cùng tĩnh tâm như không lệ thuộc vào thế gian này. Hình ảnh cô gái tĩnh tâm đọc sách như thế trong cái thế giới hỗn loạn sôi động này, thực là đẹp.
Mặt trời dần lui từng bước về phía chân trời, con chữ trong sách dần dần mờ nhòa, đèn thư viện bật sáng, Lâm Ấu Hỷ giật mình từ trong trang sách ngẩng lên. Cô ngẩng đầu nhìn thấy ngay Lãnh Tử Thần đang ngắm cô, bốn mắt chạm nhau, từng tia từng nét ấm áp quấn quýt phá vỡ mọi rào cản.
- Phải đi ăn tối thôi. – Lãnh Tử Thần gấp sách, đứng dậy, vặn người, áo sơ mi tốc lên lộ ra cơ bụng rắn chắc. Hàng ngày chắc chắn anh chăm luyện tập thể thao. Ngay cổng trường là trung tâm thể thao, Diệp Mộng Mộng và Tô Hoan Hoan cũng nói phải mua vé năm, nhưng khi nghe đến giá cả thì Lâm Ấu Hỷ kinh hãi kêu ré lên.
Cô cũng đứng dậy, hai người cẩn thận xếp sách vào chỗ cũ. Lâm Ấu Hỷ cài lại phiếu sách. Lãnh Tử Thần vừa bước đi vừa nói:
- Cùng đi ăn tối nhé.
- Vâng. – Lâm Ấu Hỷ cẩn thận bước xuống ghế, đột nhiên ngẩng nhìn Lãnh Tử Thần, ngờ hoặc hỏi. – Tối nay anh… Tôn Mỹ không phải cùng với anh… hai người… – Cô ấp a ấp úng, rồi nuốt mạnh. Việc này không can hệ tới cô, cô xưa nay không phải người lắm lời, suy nghĩ một lúc rồi đành cúi đầu rón rén xuống thang.
Lãnh Tử Thần thấy cô xuống đến đất rồi thì mới trèo xuống, chỉ mấy bước là xuống tới nơi, hai người cùng ra khỏi thư viện. Một luồng hơi thơm ngào ngạt ùa vào mũi, Lâm Ấu Hỷ không nén nổi lim dim đôi mắt hít sâu mấy hơi, rồi mở to mắt nhìn bốn phía chung quanh.
- Đấy là quế hoa. – Lãnh Tử Thần chỉ về phía mấy gốc cây cách đó không xa. – Trong vườn trường trồng nhiều cây quế hoa, tháng Mười đúng vào mùa quế hoa nở, có lẽ thường nở vào đêm tối.
- Ôi, quế hoa. – Lâm Ấu Hỷ ngắm cụm hoa sum sê màu vàng nhạt, gật gật đầu. Miền bắc không có cây quế hoa, cô chưa từng nhìn thấy loài cây này. Tuy nhiên hồi còn rất nhỏ, bố từng cho cô ăn kẹo quế hoa, ngọt dịu mát mịn, bỏ vào miệng là tan ngay. Trên vỏ hộp có ghi dấu bưu điện, cô hỏi bố là từ ai gửi đến? Bố chỉ nhìn xa xăm, không đáp. Bây giờ cô nghĩ, chắc là từ miền nam gửi tới. Miền nam thì có ai? Mẹ, cổ họng cô chợt đắng nghẹn.
Hai người đi men theo lối nhỏ trầm mặc cơ man nào là quế hoa và rất nhiều loài cây không biết khác, hướng về phía nhà ăn. Đến cửa nhà ăn, người đã đông dần lên, thỉnh thoảng có cô gái quay đầu nhìn Lãnh Tử Thần, cũng nhân đó chỉ chỉ trỏ trỏ Lâm Ấu Hỷ, xì xào bình phẩm. Một luồng khí lạnh chầm chậm lan tỏa sống lưng, trong đầu cô hiện lên gương mặt xinh đẹp ửng hồng của Tôn Mỹ, thế là cô dừng bước. Lãnh Tử Thần đi trước vài bước, thấy cô sững lại thì khó hiểu quay đầu nhìn.
- Tôi không đói, không muốn ăn, tôi đi đây. – Cô gượng cười, quay đầu đi luôn, rất nhanh, khi chắc chắn sau lưng không có tiếng chân đuổi theo mới dám từ từ lại, lê từng bước về ký túc xá.
Lãnh Tử Thần đứng tại chỗ, nhìn theo một hồi lâu, cho đến khi không còn thấy dáng cô mới nhún vai, môi tự nhiên nhếch lên, hai tay nhét túi quần, tiến vào nhà ăn.
Phòng ký túc không có ai, Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng chắc vẫn mải mê shopping, chưa đi đủ thời trang là chưa trở về. Tôn Mỹ đi hẹn hò với Lãnh Tử Thần… với Lãnh Tử Thần mà, không phải sao? Lâm Ấu Hỷ cười khổ sở, ai biết được cô ấy hẹn hò với ai chứ? Cô ấy xinh đẹp thế, luôn có vô số đối tượng hò hẹn. Lấy từ trên bàn Tô Hoan Hoan một hộp mì ăn liền, trong phích vẫn còn một ít nước nóng, cô ngâm mì rồi mới nhận ra là vị bò cay. Cô dù thường xuyên luyện ăn cay nhưng công phu chưa đạt, ăn được mấy miếng là nước mắt giàn giụa, đành đổ vào thùng rác.
Ăn đói không có gì đáng nói, từ nhỏ cô đã quen đói từ bữa này sang bữa khác. Bố cô bươn chải kiếm tiền, bố ngoài ăn nói thô kệch, vất vả nhiều năm, có khi về nhà đã nửa đêm, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi. Cô luôn dối bố là mình đã ăn rồi, dù bụng đói, cô chỉ muốn bố ăn thêm được một miếng. Cô uống hai cốc nước to, cảm giác cay rát trong miệng đỡ hẳn, tiếng róc rách trong bụng cũng êm đi. Nhìn thấy vỏ hoa quả vứt bừa bãi trên sàn nhà, các cô ấy ăn xong là tiện tay vứt luôn tại đó, Lâm Ấu Hỷ luôn lẳng lặng thu dọn.
Quét sạch một lượt, lau khắp phòng xong, cô ngồi bên cạnh giường đợi sàn khô rồi lại lau một lượt nữa, rẩy một chút nước thơm, mở cửa sổ ban công. Không khí buổi tối mát dịu, man mác mùi thơm quế hoa, cô ngắm sinh viên qua lại bên dưới, những cặp đôi, các cô gái túm tụm cùng nhau, nói nói cười cười thật náo nhiệt.
Tháng Mười có lẽ là mùa đẹp nhất ở Giang Nam, ấm áp, không lạnh cũng không nóng, đôi khi xen vào mấy cơn mưa thu. Màu xanh cứ như bất biến trên bờ Giang Nam. Gió tây đưa hơi thu tràn cây lá, cung trăng mây rủ, đêm tương tư, nơi này như gột sạch mộng trần gian thế tục.
Lâm Ấu Hỷ tựa người trên song cửa, mỉm cười, đọc sách nhiều thêm mà chẳng gột được tính quê mùa, đã xác đinh là không tương tư, thế mà đến một bữa ăn với người khác giới cũng không đủ dũng khí.
Điện thoại trong phòng đổ chuông, cô dụi dụi mắt nhìn vào. Vì ba cô gái kia đều có điện thoại di động nên rất ít khi dùng máy cố định trong phòng. Nếu có điện thoại, cũng chỉ là lớp trưởng hoặc trợ giảng, hoặc người quản lý ký túc xá có việc cần thông báo, khi đó đều do Lâm Ấu Hỷ tiếp máy. Nhấc ông nghe, đầu dây bên kia rất ồn, Lâm Ấu Hỷ a-lô mấy tiếng mới nghe tiếng đáp, âm thanh rất lớn, có lẽ là nghe không rõ.
- Lâm Ấu Hỷ phải không, anh là Tiêu Vũ Trạch đây. – Giọng Tiêu Vũ Trạch ấm áp sôi nổi, trong sáng đặc trưng, dù nói qua ống nghe vẫn có thể nhận rõ.
- Vâng, là em ạ. – Lâm Ấu Hỷ ngạc nhiên thấy anh gọi tới, nếu có chuyện gì, anh có thể gọi trực tiếp vào điện thoại di động của ba cô bạn. Lúc này, trong phòng không có ai. – Các bạn đều vắng nhà, anh có việc gì gọi vào máy của các bạn ấy ạ.
- Lâm Ấu Hỷ, em dễ thương như thế, chẳng nhẽ anh không thể tìm em hay sao? – Tiêu Vũ Trạch cười sảng khoái, rồi không vòng vèo, đi thẳng vào vấn đề. – Lâm Ấu Hỷ, nghe nói em thi tốt nghiệp cấp ba điểm văn đạt tuyệt đối hả?
- Dạ, vâng ạ. – Lâm Ấu Hỷ nhẹ đáp. Việc cô tốt nghiệp với điểm văn đạt tuyệt đối, khi nhập học thì cả trường biết, còn được trợ giảng đưa vào danh sách giải thưởng nữa. Cô muốn giấu cũng không giấu được, việc này cũng không có gì xấu hổ, chỉ là cô không quen khoe khoang, không quen đặt mình nơi điều tiếng thị phi. Cô không quen với kiểu sống như thế.
- Tốt quá, em có thể giúp anh một việc không? – Tiêu Vũ Trạch nói qua điện thoại. – Anh cần soạn một văn bản xin dành vườn trường cho thanh niên, văn phong cần có màu sắc một chút. Trong điện thoại nói không tiện, em… bây giờ em có tiện ra ngoài không?
- À, hóa ra là vậy. Được ạ, anh ở đâu để em tới chỗ anh. – Lâm Ấu Hỷ nghe vậy, lập tức hiểu ra, sinh viên năm thứ tư để làm tốt nghiệp bao giờ cũng cần nhiều tư liệu tổng hợp, để lý lịch thêm phần rạng rỡ. Việc này nhất định phải giúp, nhưng cô còn tế nhị nói thêm. – Thực ra em không biết viết hay đâu, chỉ thử thôi.
- Được rồi, được rồi, anh đang ở dưới gác ký túc xá của em đây, em xuống đi. Ngày mai phải nộp rồi, anh vội chết được. – Tiêu Vũ Trạch nói xong dập máy luôn. Lâm Ấu Hỷ xỏ giày, vội vã chạy xuống tầng. Tiêu Vũ Trạch có vẻ vừa mới tới, trán lấm tấm mồ hôi, nhìn thấy Lâm Ấu Hỷ thì chỉ sợ không kịp, nói ngay về văn bản đề nghị, vừa nói vừa kéo cô ra phía ngoài trường. Lâm Ấu Hỷ căng thẳng