Teya Salat
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Bao giờ trăng lại tròn - trang 31

và dũng khí.


Tốn sức lắm cô mới xếp hết những thứ chồng chất ở trên để lôi hai hòm giấy đó ra giữa phòng khách. Dùng chổi quét hết bụi, lẳng lặng mở ra, bên trong là rất nhiều giáo trình đại học được xếp ngăn nắp… Còn cả cuốn nhật ký nét chữ nắn nót, mỗi chữ đều khiến cô nhói lòng. Cô trầm ngâm nâng niu từng trang giấy cũ, rồi ánh mắt dừng lại trên bìa một cuốn sách dày, có ba chữ mạ vàng óng ánh: Tư bản luận quyển I.

Cầm sách trên tay, nhẹ giở từng trang, tờ bìa phụ còn nguyên hàng chữ viết tay mực đen bay bướm: Lãnh Tử Thần, tháng 10 năm 2003 mua tại nhà sách Thượng Hải. Nhìn nét chữ quen thuộc, cô nghe trong tim có tiếng rạn vỡ, bèn đưa tay ôm ngực, những cơn đau nhói âm ỉ kéo đến, đặt sách vào hòm, nước mắt lại rơi. Tại sao, tại sao nơi nào cũng in bóng của anh.

Ngồi trên nền nhà giá lạnh, không biết bao lâu, tiếng đồng hồ báo thức kiểu cũ từ bên hàng xóm vẳng sang kéo cô trở lại thực tại. Nửa đêm rồi, không gian tĩnh lặng, khu dân cư chìm vào yên ắng, nhưng tâm trí cô lại tỉnh táo đến tàn nhẫn.Cô không ngủ được, nằm trên giường làm mọi cách mà không thể đi vào giấc ngủ, cổ họng nghẹt đắng, thái dương giần giật.

Hai giờ sáng, đau đầu không chịu nổi, cơ thể phát sốt, cô biết mình gắng không nổi, bò dậy định ra ngoài tìm mua thuốc giảm sốt, nhưng không cất bước được, ngã nằm trên sô pha. Điện thoại trên bàn thỉnh thoảng sáng lấp lánh.

Cô cầm điện thoại trong tay, nhìn danh bạ nhưng không biết nên gọi cho ai. Sau cùng của danh bạ là một số điện thoại gọi nhỡ, cô hay để lỡ rất nhiều cuộc gọi. Cô ngây người đọc số, ngón tay nhấn phím, nghe một hồi chuông đổ, không lâu sau có tiếng e hèm, hóa ra cũng có người tiếp máy.

Cô vội cuống quýt nhấn phím dừng, đặt máy lên bàn, hai giờ đêm, làm phiền người lạ đâu thể là chuyện đùa được. Cô yếu ớt ấn vào thái dương.

Điện thoại di động trên bàn rung mạnh, bản nhạc hôn lễ vang lên inh ỏi, có người gọi, vẫn là số vừa rồi. Một lần, hai lần, cô không nghe, người gọi dường như kiên trì cực độ, đến lần thứ ba, cô đành nhận máy:

- A lô! – Giọng run rẩy, nghe chẳng giống với tiếng nói của Lâm Ấu Hỷ ngày thường. Cô không biết đầu dây bên kia là ai, muộn thế này còn làm phiền người ta, không biết họ có mắng không, cảm giác bất an và hối lỗi, cô im lặng chờ đợi trong mệt mỏi và kiệt sức.

- Lâm Ấu Hỷ! – Giọng nói từ đầu dây bên kia rõ ràng là rất lo lắng nhưng vẫn ấm áp như vậy, là Tiêu Vũ Trạch. Ấu Hỷ chỉ nghe anh nói ba tiếng đã biết anh là ai, cô bất giác bịt miệng, nước mắt lã chã, không nói nên lời. Đầu bên kia im lặng một lúc, rồi giọng nói nghe như đang mặc quần áo. – Em đang ở đâu?

- Ở nhà. – Lâm Ấu Hỷ nghẹn ngào, phát âm khó khăn, cuối cùng nức nở trong tiếng khóc. – Em… sốt quá, đầu đau quá.

- Anh tới ngay, đợi anh đấy. – Tiếng dập máy vang lên, Lâm Ấu Hỷ xịt mũi, lòng dần bình tĩnh lại, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong người. Chưa đầy nửa tiếng sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ gấp gáp. Cô loạng choạng ra cửa, mở khóa, lao vào lòng người đứng ngoài. Tay cô bíu chặt, Tiêu Vũ Trạch phải gắng hết sức dìu cô vào trong phòng. Anh cầm trong tay một túi nhựa, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô:

- Heo nhỏ, muộn thế này mà còn không ngủ, chắc là đói rồi, anh mua ít đồ ăn cho em đây.

- Vâng. – Trái tim cô tan ra, dần buông tay, cúi đầu dụi mắt, như đứa trẻ biết mình vừa làm việc sai lầm, vẻ mặt đầy hối lỗi. – Xấu hổ quá, đàn anh, muộn thế này còn làm phiền anh.

- Anh mong được như vậy mà, mong em không có việc gì cũng cứ làm phiền anh nhiều vào. – Tiêu Vũ Trạch cười, đặt túi nhựa lên bàn, sờ tay lên trán cô. – Sốt thật hả? Anh mua thuốc đây, em ăn chút đã rồi uống thuốc, sau đó ngủ một giấc, tỉnh lại là ổn thôi.

- Vâng. – Cô gật gật đầu, ngoan ngoãn ngồi vào sô pha, mở túi nhựa lấy thìa xúc cháo, nuốt từng thìa. Tiêu Vũ Trạch ngồi bên, nhìn cô, không nói gì, nét mặt mệt mỏi sâu sắc. Cô ăn hết cháo rồi uống thuốc hạ sốt, một lát thì mệt mỏi ngả đầu ngay lên sô pha thiếp đi. Tiêu Vũ Trạch vào phòng ngủ lấy chăn nhẹ nhàng đắp cho cô, rồi thu dọn hộp. Nhìn cô ngủ như một chú mèo nhỏ, anh chần chừ một lát rồi nhẹ nhàng ra đi sau khi khép cửa.

Một giấc ngủ no tròn không mộng mị. Có tiếng gõ cửa làm cô giật mình, trời đã sáng, bảy giờ rưỡi, cũng là giờ cô thường trở dậy. Cô dụi mắt ra mở cửa, bên ngoài là một cậu nhân viên đưa đồ ăn nhanh mặc áo phông màu hồng đang bê một hộp tròn:

- Thưa cô Lâm, đây là đồ ăn sáng mà ông Tiêu đặt cho cô, tiền đã thanh toán rồi.

Cậu nhân viên đưa vào một khay đựng bánh và cháo trắng theo kiểu Quảng Châu, trên đó gài một tấm thiếp nhỏ: Đừng quên uống thuốc sau khi ăn, thuốc ở trong hộp trên bàn trà.

Lâm Ấu Hỷ cười, cơn kiệt sức đột ngột tối qua đã biến đi rồi, hiện cô đã bình phục. Cô vừa ăn cháo vừa cầm điện thoại nhắn tin: Cám ơn anh, anh trai Tiêu.

Không đầy một phút sau, Tiêu Vũ Trạch đã nhắn lại: Đừng khách sáo, em còn nhớ tới anh là may mắn của anh rồi.

Gương mặt Lâm Ấu Hỷ ngập tràn sự vui vẻ, mạnh mẽ. Ăn sáng xong, cô đứng trước gương trang điểm, bộ váy áo công sở chỉnh tề, tóc búi gọn gàng, giày cao gót, lại tiếp tục là một nhân viên văn phòng đầy kinh nghiệm. Gắng sức hoà nhập vào nhịp sống thành phố, trở thành một phần trong nó, đó là kỳ vọng của bố, cô sẽ không ngừng cố gắng.

***

Đến văn phòng, nhận thư điện tử từ khách hàng nước ngoài, vậy là lô hàng áo sơ mi nữ đã đến. Một ngày làm việc kết thúc, thuốc cảm sốt đã uống vào bữa sáng và bữa trưa, cơn sốt nhanh chóng bị đẩy lui, chỉ có đầu vẫn còn nặng, rất buồn ngủ.

Buổi tối, cô nhã nhặn từ chối lời mời đi ăn của Trình Mão, lên chuyến xe đông nghịt trở về nhà. Mấy chiếc hòm vẫn lộn xộn ở góc nhà, cuốn Tư bản luận đặt trên bàn uống nước, có lẽ tối qua Tiêu Vũ Trạch đã giở xem. Cô bước tới, cầm cuốn sách ấy đặt lên đùi.

Sách này từ khi mua về đến nay đã năm năm, cô thực sự chưa hề giở xem. Bốn năm đại học, cô luôn xếp nó trong góc tủ, khi tốt nghiệp lấy ra, bụi đã phủ đầy. Nhưng tại tầng hai của thư viện trường, cô đã đọc hết cả ba tập. Đến giờ nhớ lại, nét chữ trên trang sách còn y nguyên như mới hôm qua, trong đầu cô là một khối hỗn độn khiến người cứ ngây ra đờ đẫn. Già rồi sao? Đúng là già rồi, tuổi trẻ đã trôi qua, trở thành tro bụi, cô yếu ớt day day vào huyệt thái dương.

Cuốn sách rơi xuống đất, cô giơ tay nhặt lên, một tờ giấy mỏng rơi từ trong ruột sách ra, là mấy chữ của Lãnh Tử Thần: Mọt sách, tặng em cuốn sách, chẳng liên can gì tới việc làm bạn gái anh đâu, đừng nghĩ lung tung, mộng đẹp nhé.

Mảnh giấy nằm yên lặng trong cuốn sách dày, cùng với cuốn sách bị phủ lên bao nhiêu bụi bặm, đã năm năm rồi. Đến nay gặp lại, chẳng đúng lúc đúng nơi chút nào. Thì ra hồi đó anh đã nhìn thấu tâm tư cô. Lãnh Tử Thần, anh thực là người đàn ông thông minh tinh tế, chẳng bao giờ che đậy sự sắc sảo của mình.

Những ngón tay Lâm Ấu Hỷ vì cầm cuốn sách nặng dần dần tái nhợt đi. Lãnh Tử Thần, anh sắp khiến cô phát điên rồi. Mỗi khi cô lấy hết sinh lực để quên anh đi thì anh lại từ đâu hiện tới. Chỗ nào cũng có hình bóng anh, hơn năm năm rồi, gần hai ngàn ngày đêm, rốt cuộc cô vẫn chẳng thể xoá bỏ hình ảnh của anh trong ký ức. Mỗi giây mỗi phút anh đều xâm chiếm tâm tư cô, khuấy đảo từng chút máu thịt trong con người cô.

Những gì anh để lại trong cô, chẳng lẽ thật sự là cả một nỗi nhớ suốt cuộc đời không thể nào phai nhạt? Tàn nhẫn quá. Không được, nếu không làm sao mà chịu nổi.

Cô đặt lại mảnh giấy vào trong sách, gấp lại, mơ hồ đứng dậy, định đi vào bếp lấy nước uống thuốc. Cô lảo đảo bước đi, không ngờ chân phải đá vào chân trái, ngã nhào về phía bàn nước, trán đập vào góc bàn. Cơn đau ùa đến, khiến cô mất cả tri giác.

Không biết bao lâu, mọi thứ chung quanh mơ hồ chuyển động trước mắt cô, cô mở to mắt, máu chảy thành vũng trên mặt đất, trán đau như bị dao đâm, điện thoại bị đẩy rơi xuống đất, nằm cách không xa nhưng cô với mãi mới tới. Số điện thoại đầu tiên cô nhấn trong vô thức là số cấp cứu, sau đó bám vào tường, bò ra cửa, mở khóa, rồi kiệt sức nằm gục trên nền đất, không cử động được nữa.

Cửa mở, cô cảm giác mình được đôi tay nào đó ôm, bế xuống tầng, lên xe. Cô nằm ở ghế sau xe, nhìn bóng dáng người lái xe mà gượng cười nói:

- Xin lỗi anh trai Tiêu Vũ Trạch. Lại phiền anh rồi.

Không đợi Tiêu Vũ Trạch đáp lời, cô lại chìm vào hôn mê.

Tỉnh lại, cô đã nằm trên giường bệnh trải nệm trắng toát, là phòng bệnh cao cấp, chỉ có một giường. Tiêu Vũ Trạch đứng quay lưng vào cô, đang làm gì đó trên bàn trước mặt, cổ áo sơ mi là phẳng phiu, đôi giày da sáng bóng không chút bụi, dường như anh lúc nào cũng giữ được hình ảnh người đàn ông không vướng bụi trần.

Có lẽ nghe thấy tiếng động, Tiêu Vũ Trạch quay mình, tay cầm một chiếc bình vàng, mỉm cười bước về phía cô. Anh ngồi vào chiếc ghế đặt bên giường, đưa chiếc bình vàng có gắn chiếc thìa ở đầu ghé vào miệng cô. Lâm Ấu Hỷ hé môi, một cảm giác thanh dịu mát ngọt dễ chịu tràn xuống cổ họng.

Uống thêm chút nước nữa, cô cảm thấy họng không còn khô rát, chỉ trên trán là cảm thấy đau giần giật từng cơn, mắt nhìn chao đảo. Cô nhìn Tiêu Vũ Trạch, giọng yếu ớt:

- Xin lỗi anh.

Cô không ngờ trong lúc vô thức lại nhấn vào số điện thoại của anh, những ngày này, như là có ma quỷ xui khiến, cô đã năm lần bảy lượt làm phiền tới anh.

Nhưng cũng tốt, cũng may là anh, nếu là người khác, Lâm Ấu Hỷ không biết tình cảnh sẽ xấu đến mức nào.

- Heo nhỏ. – Tiêu Vũ Trạch giơ tay bẹo nhẹ lên mũi cô, lắc lắc đầu. – Em lại khách sáo rồi, anh cũng mặc kệ em thôi. – Giọng nói rất trìu mến, còn có cả chút trách móc nữa. – Lớn rồi, còn để ngã vỡ cả đầu.

Tiêu Vũ Trạch thấy cô lộ vẻ xấu hổ, mặt ửng hồng thì cũng không trách nữa, gọi hộ lý mang vào ít thức ăn thanh đạm, nhìn thấy cô ăn được rồi mới yên tâm đứng dậy:

- Lần này em chỉ bị chấn động nhẹ ở não thôi, anh đã xin phép công ty của em cho em nghỉ ốm rồi. Anh nghĩ em đi làm đã nhiều năm mà chưa nghỉ phép, cũng tốt, nhân dịp này hãy nghỉ ngơi vài ngày đi. Người xưa nói gì nhỉ, à, trong họa có phúc, ha ha.

Tiêu Vũ Trạch khoác áo vét, nhấn nút điện, mở cửa phòng rồi quay lại nói:

- Chiều anh phải họp, tối lại vào thăm em, hãy ngủ ngon một giấc nhé, tối muốn ăn gì, anh sẽ mang đến cho.

Lâm Ấu Hỷ mỉm cười lắc lắc đầu, nhìn anh:

- Anh đến là được rồi.

Tiêu Vũ Trạch nét mặt rạng ngời, khép cửa đi. Lâm Ấu Hỷ cầm cái điều khiển từ xa ở đầu giường, mở ti vi treo trên tường. Đây là phòng bệnh cao cấp, người bị chấn thương nhẹ về não thường chọn loại phòng này. Tiêu Vũ Trạch thật là chu đáo, chu đáo đến mức khiến người ta đổ mồ hôi kính nể.

Cô lắc lắc đầu, nghĩ bụng: chắc là Tiêu Vũ Trạch hối hận đã gặp lại mình trong đám cưới của Tô Hoan Hoan, tự dưng năm ba lần bị làm phiền, hai giờ sáng còn phải thức dậy đi cấp cứu người lạ… Chẳng biết kiếp trước anh ấy có nợ gì mình không, mình đúng là đáng tìm lỗ nẻ mà chui xuống cho đỡ ngượng. Cũng may người ấy là Tiêu Vũ Trạch, là một người mà nhìn đã thấy là vô hại, một người thuần túy khiến người ta tìm thấy cảm giác của một tình bạn an toàn.

Vô ý đập đầu vào

Full | Lùi trang 30 |Tiếp trang 32

*Trang chủ
3/1269