The Soda Pop
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Bao giờ trăng lại tròn - trang 32

gối bông, cô thấy đau nhức nhối. Nếu không gặp Lãnh Tử Thần, cô sẽ chẳng bao giờ biết đến Tiêu Vũ Trạch hay sao? Cô cầu mong đây là lần cuối cùng mình gây phiền phức tới Tiêu Vũ Trạch.

Lâm Ấu Hỷ nhìn ra ngoài cửa sổ, tiết trời rạng rỡ, ánh nắng lấp lánh, thế giới đẹp như thế, tại sao không có tiếng gọi nào đồng vọng với mình. Ai cũng nói, tính cách quyết định số phận, chẳng lẽ cả đời này cô không thoát ra khỏi kỷ niệm hay sao? Phải làm sao mới được?

***

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhè nhẹ, đợi Lâm Ấu Hỷ cất tiếng mới tiến vào, cô hộ lý cười ân cần, nhìn Lâm Ấu Hỷ:

- Cô Lâm, có người tới thăm.

Dứt lời, Lãnh Tử Thần đã bước vào, vóc dáng cao lớn của mình khiến trong phòng lạnh ngắt. Cô hộ lý tự biết không cần nhiều lời, cúi đầu im lặng lui ra. Lãnh Tử Thần bước đến trước mặt cô, cúi nhìn chăm chú vết thương trên trán cô, qua màn gạc bông, nhìn không rõ vết thương, anh nhẹ nhàng cầm tay cô, ánh mắt vô cùng đau đớn:

- Sao lại không cẩn thận đến thế!

Lâm Ấu Hỷ cười gượng, khe khẽ rút tay ra, cầm chiếc điều khiển ti vi, chuyển kênh, dừng ở một chương trình hoạt náo vui vẻ. Ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt cô, bao nhiêu lời nghẹn ở cổ. Đối mặt với vẻ bình thản lạnh lùng của cô, anh nói không nên lời.

Dưới đây là bản tin mới về một người đẹp, nhân bộ phim “Rối loạn tâm tư” đang làm mưa gió trên thị trường, cô ấy là ngôi sao họ Phạm, gần đây được phát hiện có mối quan hệ thân mật với một đại gia giấu tên. Theo thông tin của chúng tôi, người đẹp họ Phạm này được vào vai nữ chính trong “Rối loạn tâm tư” là do bộ phim được thực hiện bởi sự tài trợ của đại gia giấu tên. Theo một tiết lộ khác của người trong cuộc, danh tính và độ “hot” của vị đại gia này phủ khắp Thượng Hải, là đời thứ hai của gia tộc kinh doanh lớn hàng đầu ở Thượng Hải, ngoại hình rất giống ngôi sao điện ảnh Hồng Kông Ngô Ngạn Tổ, phạm vi kinh doanh phát triển toàn cầu, dưới đây là tư liệu được phóng viên sưu tập được.

Ti vi phát đi bức hình mờ ảo của một nhân vật điển trai trong quán bar hoặc hộp đêm, ánh đèn mờ ảo, ngôi sao họ Phạm khoác tay anh, nét mặt nũng nịu diễm lệ, người đàn ông chỉ lộ hình nhìn nghiêng, trông qua rất giống Ngô Ngạn Tổ.

Lãnh Tử Thần liếc mắt qua màn hình, sắc mặt dần đanh lại, mắt trở nên sắc nhọn, nhìn rất đáng sợ. Bao năm nay, anh vẫn không thay đổi. Lâm Ấu Hỷ nghẹt thở, không nhịn nổi cười, ban đầu cười gượng, sau rồi phá lên cười, cười đến khi nước mắt giàn giụa, vết thương ở trán rách ra, máu thấm dần ra lớp băng bên ngoài.

Vết thương bị chấn động nên rách, cơn đau tăng dần và choáng váng, khiến cô hôn mê, cô chỉ còn nhớ Lãnh Tử Thần quýnh quáng nhấn chuông gọi cấp cứu.

***

Lãnh Tử Thần được mời chờ bên ngoài phòng.

Hơn nửa giờ qua, bác sĩ từ bên trong bước ra, tháo khẩu trang che miệng nói với Lãnh Tử Thần:

- Tổng Giám đốc Lãnh, không thể để bệnh nhân bị kích động mạnh, nhưng không có gì nguy hiểm lớn đâu.

Cảm xúc quá kích động, Lãnh Tử Thần chau mày, mẹ kiếp! Nhìn cánh cửa phòng bệnh, anh không dám bước vào nữa.

Sẩm tối, Tiêu Vũ Trạch kết thúc công việc ở công ty, cho nhân viên nghỉ sớm. Anh mua ít đồ ăn kiểu Quảng Châu và một ít hoa quả, kẹo bánh, xách vào bệnh viện.

Vừa bước chân vào hành lang phòng bệnh cao cấp, đã nhìn thấy một người đứng dựa ở tường, vóc dáng cao lớn, thân hình thẳng tắp. Tiêu Vũ Trạch thở dài, bước tới hỏi nhỏ:

- Tử Thần, sao không vào đi?

- Vào một lần rồi, vết thương lại rách ra, bác sĩ đã xử lý rồi, để cô ấy được yên tĩnh, tớ không dám vào nữa. – Lãnh Tử Thần gượng cười, dưới chân anh đầy đầu mẩu thuốc lá, mắt vằn những tia máu, không còn một chút nào vẻ cao ngạo. Anh cầu cứu nhìn Tiêu Vũ Trạch:

- Cậu vào đi, tớ đi trước đây, giúp tớ chăm sóc cô ấy, có việc gì gọi tớ bất cứ lúc nào.

- Ừ, yên tâm đi, cậu về ngủ một giấc cho khoẻ. – Tiêu Vũ Trạch nhìn vẻ mệt rũ của Lãnh Tử Thần, anh hiểu quá rõ cá tính bạt mạng của người bạn thân nhất, vừa mới tiếp quản cơ nghiệp của gia đình, chắc chắn là bận tối mắt mũi đến quên cả nghỉ ngơi.

Tiêu Vũ Trạch ái ngại vỗ vai bạn, quay mình vào phòng bệnh. Lâm Ấu Hỷ quay lưng ra cửa, ngồi thu lu trên giường. Khi anh bước vào, cô không có một phản ứng gì. Anh khe khẽ nói:

- Bữa tối đây rồi, mau ăn chút đi, là những món em thích nhất đấy.

- Anh à. – Lâm Ấu Hỷ quay mình lại, ánh mắt nheo nheo, giọng ai oán yếu ớt. – Anh ấy đi chưa?

- Đi rồi. – Tiêu Vũ Trạch vừa bày thức ăn vừa dịu dàng nói. – Lớn rồi mà vẫn như trẻ con, việc lớn thế nào cũng phải đối mặt để giải quyết chứ, mau ăn đi, nguội hết bây giờ.

Lâm Ấu Hỷ xịt mũi, nước mắt lã chã rơi vào hộp cháo. Sao cô không muốn giải quyết chứ, nhưng cô không có can đảm để đối mặt với anh, bên cạnh anh luôn luôn có người đẹp bao quanh, cô mãi mãi không xứng đôi với anh, cô không muốn giẫm vào vết xe đổ, nhưng phải làm sao mới được.

Huống gì, chuyện giữa cô và anh đã lật sang trang khác, trở thành quá khứ rồi. Chỉ là anh đột ngột xuất hiện, làm đảo lộn cuộc sống êm đềm của cô, khiến hồi ức khổ đau trong cô trỗi dậy, tình cảnh như vậy, để giải quyết vấn đề, e là không phải từ phía cô.

Hay là cô phải làm như con chim đà điểu, rúc đầu xuống cát, không nhìn thấy gì, coi như mình không tồn tại trong thế giới này. Cô biết rõ làm vậy cũng chẳng ích gì, nhưng ngoài cách đó ra, còn có thể làm gì khác.

Lâm Ấu Hỷ ăn hết cháo, Tiêu Vũ Trạch đặt vào tay cô những quả vải đã bóc vỏ. Cảm xúc đã dần yên lại, hoặc là trống rỗng quá, không chịu nổi ánh nhìn bình thản của anh, cô nói mông lung:

- Anh báo cho anh ấy là em bị thương à?

Bao nhiêu năm nay, Tiêu Vũ Trạch vẫn không thay đổi cái thói thóc mách của đàn bà, cái nickname này trước đây từng nghe Lãnh Tử Thần gọi, khi đó cô cảm thấy hơi thái quá, nhưng giờ thì thấy đúng.

- Tất nhiên là anh. – Tiêu Vũ Trạch chúm miệng, cảm giác giọng cô có ý trách cứ, anh hiền hậu cười. – Cô ngốc ạ, dù nhiều năm không có liên lạc gì, nhưng anh nghĩ em vẫn chưa quên nickname của anh.

- Anh à, em xin anh, sau này đừng đưa tin gì cho anh ấy nữa. Anh như vậy, em thực sự rất khó xử. – Lâm Ấu Hỷ ăn vải, nói lúng búng. – Em tự biết rõ chuyện hai bọn em sẽ không thể quay lại được.

- Anh không bảo anh ấy thì anh ấy cũng có cách để biết. – Tiêu Vũ Trạch rút một tờ giấy ăn, lau thức ăn còn dính trên mép cô, cử chỉ nhẹ nhàng. – Tại sao anh không tát nước theo mưa, mua lấy cái thiện cảm của Tổng Giám đốc Lãnh, sau này nhỡ may làm ăn thất bát còn nhờ đến anh ấy, ha ha. – Tiêu Vũ Trạch thư thái nói, khiến Lâm Ấu Hỷ tự cảm thấy mọi khó chịu tan biến hết.

Phải rồi, Tiêu Vũ Trạch và Lãnh Tử Thần là anh em cắt máu ăn thề mà, cô với Tiêu Vũ Trạch chẳng có ân tình gì, sao có thể so bì với Lãnh Tử Thần được. Nếu mà làm sự lựa chọn giản đơn, chắc chắn Tiêu Vũ Trạch sẽ chọn Lãnh Tử Thần chứ chẳng chọn cô. Thậm chí, cả việc đối xử tốt với cô thế này, cũng là vì người anh em họ Lãnh mà thôi. Quả đúng là lời Diệp Mộng Mộng năm xưa từng nói, Tiêu Vũ Trạch chuyên đi hốt rác cho Lãnh Tử Thần, lời nói tuy là có chút khó nghe, nhưng…

Đúng tám giờ tối, Tiêu Vũ Trạch nhận một cuộc điện thoại rồi đi ngay. Lâm Ấu Hỷ cầm chiếc điều khiển từ xa, vô thức dạo qua các kênh truyền hình, cho đến khi cô hộ lý nhắc nghỉ ngơi, cô mới tắt ti vi, cặp nhiệt độ, uống thuốc, nằm xuống, trằn trọc trăn trở.

Lâm Ấu Hỷ vốn sinh hoạt rất điều độ, nhưng không phải là khoa học, cô không quen ngủ sớm, một mình đọc sách, lên mạng, bao giờ cũng đến gần sáng mới đi ngủ. Một mình nằm chong chong trong đêm thanh tĩnh mà suy nghĩ miên man, quả thực là một việc vô cùng tàn nhẫn.

Một người khác cũng ngủ không được, mặt sa sầm ngồi uống rượu giải sầu trong quán bar, khiến những cô gái mon men muốn làm quen cũng hoảng sợ bỏ chạy. Khi Tiêu Vũ Trạch đến quán bar, trước mặt Lãnh Tử Thần đã bày la liệt các ly rượu, nhân viên phục vụ đang muốn dọn đi.

- Lại tìm rượu giải khuây rồi. – Tiêu Vũ Trạch bước tới, ngồi bên cạnh. – Cho tớ một ly nước là được rồi.

- Lại cái giọng bà mẹ của cậu. – Lãnh Tử Thần vằn mắt lườm Tiêu Vũ Trạch. – Người bị chấn thương não có nên ở trong phòng có ti vi không?

- Sao mà không được chứ! – Tiêu Vũ Trạch cười lườm lại, xem ra kẻ này nửa đêm kêu mình tới là để hỏi tội đây. – Tổng Giám đốc Lãnh lại có việc gì với truyền thông bị phát lộ phải không?

-…

***

Lâm Ấu Hỷ nằm điều trị trong bệnh viện một tuần, đồng nghiệp công ty lũ lượt tới thăm, cả Tổng Giám đốc Vương cũng tới. Lâm Ấu Hỷ biết, Tổng Giám đốc có ý nhắc cô mau trở lại làm việc. Chấn thương não mức độ nhẹ được truyền thông tuyên truyền thành trò cười từ lâu, trong mắt ông chủ, làm sao quan trọng bằng lô hàng đã ký kết. Cô nói điều đó với Tiêu Vũ Trạch, anh phá lên cười, cười no rồi mới trầm ngâm nhìn cô, nói:

- Tử Thần đã tới đây ba lần, vẫn không muốn gặp anh ấy sao?

Nụ cười tắt ngấm, cô yếu ớt quay đầu nhìn ra cửa sổ. Bảy ngày, mỗi ngày một bó hoa, người khác tới thăm mang sữa, đồ ăn, riêng anh là bó hoa hồng lớn, đặt trong phòng bệnh thật nổi bật, khiến cô hộ lý nhìn Lâm Ấu Hỷ với ánh mắt lạ kỳ.

Cứ cách một ngày, anh lại đích thân tới, không tự tiện vào phòng như lần đầu tiên. Mỗi lần cô hộ lý vào thông báo có ông Lãnh tới thăm, đều bị Lâm Ấu Hỷ từ chối, lý do có khi là đang ngủ trưa, có khi là mệt. Anh cũng không nài ép, chỉ để lại hoa rồi đi, cũng như ngày xưa, cô không thể biết trong lòng anh nghĩ gì, cô quen rồi, căn bản cô không muốn biết.

Nhưng cô chưa từng không muốn gặp anh, năm năm rồi, từng ngày từng đêm, từng giây từng phút, chỉ cần ngơi ra là trong đầu óc, trước mắt, đều hiện lên hình ảnh anh, tiếng anh nói, giọng anh cười, hơi ấm bàn tay anh, ưu điểm, nhược điểm của anh… Cô chưa từng quên.

Muốn gặp mà không thể gặp, yêu mà chỉ chôn vùi trong tim, sống sao mà yên được. Giữa cô với anh, là cách trở, không chỉ là cách trở năm năm không liên hệ, mà chắn lối ngang dọc giữa hai người, là đông với tây, là núi lớn, là biển rộng, là dằng dặc chướng ngại không vượt nổi. Những việc xảy ra trong quá khứ, buồn rầu, mơ mộng, sợ hãi, và cả tốt lành nữa, cứ đan xen rồi loạn vào nhau.

Cớ sao anh lại quay về? Đang làm ăn phát đạt ở bên Mỹ, kế thừa cơ nghiệp gia đình, thực hiện hoài bão của mình, tại sao phải quay về Thượng Hải? Anh hiểu rõ tất cả không thể làm lại. Lãnh Tử Thần, tại sao anh không hiểu điều đó?

- Không gặp. – Lâm Ấu Hỷ lạnh nhạt nói, tay mân mê con thú nhồi bông đồng nghiệp tặng.

- Anh ấy về nước không lâu, xong đợt này là quay về Mỹ rồi. – Tiêu Vũ Trạch cầm một quả táo, thành thục cầm dao ăn gọt vỏ, bổ thành những miếng dài. – Em cứ tránh anh ấy như thế cũng không phải là cách giải quyết.

- Chẳng lẽ gặp rồi thì giải quyết được gì sao? – Lâm Ấu Hỷ lườm Tiêu Vũ Trạch. – Anh trai à, em nghĩ rằng anh hiểu giữa bọn em đã hết rồi.

- Điều anh hy vọng nhất là không đành nhìn bọn em kết thúc. Cô em Lâm Ấu Hỷ ơi, đàn anh này phải nhắc em rằng, năm nay em đã hai mươi lăm tuổi rồi, phải biết tự có trách nhiệm đi, không thể vứt bỏ tất cả như một đứa trẻ con chơi trò chơi vậy, anh không thể cùng em chơi đùa lâu

Full | Lùi trang 31 |Tiếp trang 33

*Trang chủ
4/1270