Duck hunt
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Bao giờ trăng lại tròn - trang 30

hiếm có ấy chắc chắn sẽ phát triển tốt đẹp.

Tiêu Vũ Trạch nói từ đầu là không có bạn gái nên từ chối tham gia, nhưng cuối cùng vẫn bị Tôn Mỹ kéo tới. Tôn Mỹ nói tối nay để tạo điều kiện cho Tiêu Vũ Trạch, cô sẽ vào vai bạn gái nghĩa vụ của anh, mọi người phá lên cười, chỉ là để đảm bảo đủ số người của hai phòng thôi mà. Tuổi trẻ thích tụ tập, ở đời, hạnh phúc nhất là mong gặp nhau là gặp được.

Nhưng chẳng ai ngờ, cuộc gặp mặt tám người lần này là một lần sau cuối, nếu không phải Tô Hoan Hoan và Vương Á Trúc cử hành hôn lễ vào năm năm sau, thì tám người họ chẳng biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại…
Chương 3

Từ khi bắt đầu tới nay, cô đã tính mà không thể thoát khỏi hơi ấm bàn tay anh.

Gia đình Tô Hoan Hoan là doanh nghiệp truyền thống kinh doanh ảnh viện áo cưới, nổi tiếng hàng đầu về kỹ thuật chụp ảnh và tốc độ rửa ảnh. Ảnh chụp đám cưới đêm hôm ấy được nhanh chóng chuyển về phòng tráng in, tối chủ nhật, khi gia đình cùng bạn bè dự tiệc thì đã có ảnh để trưng bày trước quan khách.

Lâm Ấu Hỷ không quen chụp ảnh nên chỉ có mặt trong vài tấm hình. Có ảnh chụp cùng Tô Hoan Hoan, chụp cả bốn chị em cùng phòng, chụp cùng cả lớp đại học, bức cuối cùng là chụp chung tám người, các cô gái là Tô Hoan Hoan, Diệp Mộng Mộng, Tôn Mỹ và cô, các chàng trai là Vương Á Trúc, Ngô Hồng Phi, Lãnh Tử Thần và Tiêu Vũ Trạch.

Tám người, tám gương mặt. Nhìn kỹ một lúc, cô nhận ra một vệt sáng tròn ở bên mắt trái mình, dường như là chụp hỏng, nhưng cô biết nếu ảnh chụp lỗi, Tô Hoan Hoan sẽ không gửi cho quan khách. Nhìn kỹ một lúc nữa, cô nghĩ ra, lúc ấy hình như cô có khóc, nhưng đã rất mau chóng nén lại. Thì ra đó là giọt nước mắt.

Tìm một chiếc khung ảnh, cô lồng tấm ảnh tám người vào, để trên đầu giường, đêm khi nằm mơ tỉnh dậy, gối đẫm nước mắt, cô ngẩng nhìn Lãnh Tử Thần trong ảnh.

Nhưng như vậy thật không chịu nổi, cô úp khung ảnh xuống, suốt đêm ác mộng liên tục.

Thứ hai là ngày phải đi làm. Lâm Ấu Hỷ chen chúc trên xe công, may mà đến chỗ làm chưa muộn. Vừa ăn vội bánh mì kẹp, vừa mở máy tính chuẩn bị cho công việc cả ngày, thuận tay lôi khung ảnh từ trong túi ra, bày lên bàn làm việc. Dường như thánh thần phù hộ, cô cảm thấy tấm hình đẹp quá, bao nhiêu ký ức tuổi trẻ ùa về.

-Ái chà, đây là những ai vậy? – Lưu Oánh cầm hai cốc cà phê tới, trao một cốc cho Lâm Ấu Hỷ, liếc nhìn tấm ảnh, cầm lên xem, mắt lồi hẳn ra.

- Đều là bạn đại học, cuối tuần vừa rồi đi dự lễ cưới, chị đã nói trước với em rồi còn gì, váy đi dự cưới là do em đi mua cùng chị đó thôi. – Lâm Ấu Hỷ nuốt nghẹn miếng bánh kẹp, đón cốc cà phê uống vội.

- Người này là bạn đại học của chị à? – Lưu Oánh chỉ vào hình Lãnh Tử Thần ở góc ảnh, vẻ mặt hưng phấn nhìn Lâm Ấu Hỷ.

- Ừ, đúng vậy. – Lâm Ấu Hỷ ngơ ngẩn nhìn Lãnh Tử Thần. Anh vẫn rất điển trai, luôn nổi bật trong số đông, không nói là sắp ba mươi tuổi, thế mà vẫn khiến cô gái trẻ này thốt lên mến mộ, đúng là sức hấp dẫn ghê thật. Nghĩ như vậy, cô hỏi Lưu Oánh: – Thế nào, thấy anh đẹp trai thì động lòng hả?

- Em cũng có động lòng, nhưng sánh sao được với anh ấy. Người này tên là Lãnh Tử Thần, là bạn học hồi cấp ba của cháu họ bà ngoại em. Hồi thi tốt nghiệp trung học, anh ấy đỗ điểm cao hơn người đỗ thứ hai rất nhiều điểm, oai không chứ! – Đôi mắt phượng của Lưu Oánh tràn ngập vẻ mến mộ. – Bao nhiêu năm rồi, chẳng có ai siêu như anh ấy. Nghe nói anh ấy ở Mỹ học Tiến sĩ rồi kế thừa sản nghiệp gia đình, mấy năm nay kinh doanh phát triển, việc làm ăn của gia đình anh ấy được tôn là đệ nhất. Mới rồi bố anh ấy qua đời, anh ấy về nước để an táng cho bố. Đây chị xem, tạp chí Phong vân nhân vật kỳ này còn có bài giới thiệu về anh ấy, chỉ không có ảnh thôi. Người nhà họ Lãnh đều rất kín tiếng, hiếm khi công khai hình ảnh.

Lâm Ấu Hỷ cầm tờ tuần san Tiền tệ từ tay Lưu Oánh, quả nhiên là bài về Lãnh Tử Thần. Đều là những lời tốt đẹp nhất giới thiệu việc kinh doanh của gia tộc họ Lãnh, trên các lĩnh vực bất động sản, đầu tư tiền tệ, chứng khoán vân vân, không hổ danh là một đại gia tộc. Lâm Ấu Hỷ đưa tay day day huyệt thái dương, lồng ngực từng cơn co thắt.

- Chị Lâm, chị không sao chứ, mặt tái nhợt ra này. – Lưu Oánh sờ lên trán Lâm Ấu Hỷ, chị không phải là bạn học của anh ấy sao mà không biết anh ấy là nhân vật lớn như thế?

- Ừ, hồi chị vào đại học thì anh ấy sắp tốt nghiệp, không có giao thiệp nhiều. – Lâm Ấu Hỷ đáp bừa, rồi giao cho Lưu Oánh một số công việc để cô ấy dồn sự chú ý vào đó. Sau đó, cô lẳng lặng cất khung ảnh vào ngăn kéo, chồng lên trên một đống giấy tờ. Làm xong việc đó, cô hít một hơi dài, mắt rưng rưng, một giọt nước lăn từ trên mắt xuống cốc cà phê đã nguội.

Lãnh Tử Thần, em phải làm thế nào mới có thể quên anh.

***

Sắp tới giờ tan sở, nhận điện thoại của Tô Hoan Hoan hẹn đi ăn. Lâm Ấu Hỷ sợ gặp lại Lãnh Tử Thần nên gắng gượng từ chối. Tô Hoan Hoan thản nhiên nói:

- Đều là bạn cũ từ đại học, mọi người đã hơn hai năm không gặp cậu, sao cậu lại khó khăn thế? Cậu sao vậy? Cậu còn lương tâm không đấy?

Từ chối không nổi, cô đành nhắm mắt nhận bừa, định bụng tan sở rồi sẽ mượn cớ gì đó để không tới.

Tan tầm, cô vừa bước ra khỏi chỗ làm đã thấy bị ôm cứng. Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng đứng sẵn trước cổng, đẩy ngay cô lên xe.

Xe dừng ở bên đường, Tiêu Vũ Trạch cười duyên dáng đứng đợi ở cửa tiệm ăn Tứ Xuyên. Lâm Ấu Hỷ đành lịch sự chào hỏi, cả hội vừa trò chuyện râm ran vừa lên gác.

Phòng đặt trên tầng hai, đẩy cửa ra, bên trong có Ngô Hồng Phi. Lâm Ấu Hỷ thấy yên tâm một chút. Ừ nhỉ, chắc là mình nhạy cảm quá, nếu Lãnh Tử Thần tới, chắc là Tô Hoan Hoan sẽ báo trước, nếu không, cuộc gặp sẽ rất ngượng ngùng.

- Tự nhiên đi, hôm nay tớ chủ chi nhé! – Ngô Hồng Phi hào phóng mời mọi người. Anh dự định tháng tới sẽ kết hôn cùng Diệp Mộng Mộng, nên mời các bạn trước bữa ăn này.

Tô Hoan Hoan xem thực đơn, thư thái chọn.

- Có cần gọi Lãnh Tử Thần không? – Diệp Mộng Mộng dường như hỏi Ngô Hồng Phi, ánh mắt mọi người dồn cả vào Lâm Ấu Hỷ. Vẻ mặt cô đờ ra. Họ đang đợi ý kiến của cô sao? Lãnh Tử Thần có tới hay không hôm nay can hệ gì tới cô chứ!

Cô và anh từ lâu đã không có bất kỳ liên quan gì rồi.

Một hồi sau, thấy mọi người vẫn chăm chú nhìn mình, Lâm Ấu Hỷ hít mạnh một hơi, bình thản nói:

- Hôm nay hai người chủ chi, hai người nói xem thế nào là hợp lý.

Diệp Mộng Mộng lập tức rút điện thoại bấm số, vừa chờ máy vừa đi ra ngoài. Lâm Ấu Hỷ không nghe rõ cô nói gì, cũng không biết Lãnh Tử Thần có tới không. Bố anh đã qua đời, việc kinh doanh của gia đình có rất nhiều thứ phải quán xuyến, chắc là anh bận lắm. Anh sẽ không tới đâu.

Diệp Mộng Mộng trở lại, không nói gì, mọi người cũng không hỏi. Lát sau, món ăn được lần lượt mang ra, mọi người rót rượu, râm ran ăn uống. Chừng hơn nửa giờ, Lâm Ấu Hỷ đã cảm thấy thoải mái hơn. Phải rồi, anh không tới, hoặc có lẽ vì sự có mặt của cô nên anh không tới. Cô đã không yêu anh nữa, anh là người kiêu ngạo như thế, sao có thể chấp nhận một việc mất thể diện được.

Tự chuốc lấy sự đa tình, thật là nhục quá.

Suốt bữa tối, mọi người ăn uống vui vẻ. Sau khi ra trường, Diệp Mộng Mộng và Ngô Hồng Phi ở lại Thượng Hải, làm ở hai công ty khác nhau, cuộc sống rất khá. Cả hai cùng phóng khoáng, kết hôn hay không không quan trọng lắm, họ còn cười mà bảo rằng, thì cứ coi như là kết hôn rồi đi.

Tiêu Vũ Trạch ngồi bên cạnh Lâm Ấu Hỷ, thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho cô, đều là những món cô thích, nhưng không nói gì nhiều. Đến khi gần tan tiệc, anh mới khẽ khàng hỏi:

- Em này, Lâm Ấu Hỷ, dự định khi nào giải quyết việc lớn cho bản thân đây?

- Tùy duyên thôi ạ. – Lâm Ấu Hỷ cười mỉm.

Tùy duyên… đúng vậy, chỉ có thể tùy duyên, đợi có một người nào khác xuất hiện, đợi đến ngày cô quên người cũ. Sẽ có ngày đó không? Ít nhất hiện giờ cô không trả lời được.

Cả bọn chuếnh choáng hơi men, Tiêu Vũ Trạch vẫn trầm tĩnh như cũ, đứng bắt xe bên đường, dìu từng đứa ngà ngà lên xe, dặn tài xế về giá cả và đường đi để tránh bị moi thêm tiền. Lo cho cả bọn đi rồi, anh mới quay lại nói với Lâm Ấu Hỷ:

- Anh đưa em về nhé.

- Đàn anh à, anh đúng là bạn tốt đấy. – Lâm Ấu Hỷ lên xe của anh, không nén nổi, nói: – Anh à, anh định khi nào lo việc đại sự bản thân vậy?

- Tùy duyên thôi. – Tiêu Vũ Trạch thư thái đáp.

Anh ấy cũng tùy duyên…

Tiêu Vũ Trạch đưa Lâm Ấu Hỷ về dưới tầng nhà cô, ân cần giúp cô tháo dây an toàn. Khi cô mở cửa định xuống xe, đột nhiên anh nắm tay cô. Lâm Ấu Hỷ giật mình quay lại hỏi:

- Sao vậy ạ, đàn anh?

- Ấu Hỷ… – Tiêu Vũ Trạch hít một hơi. – Tử Thần hai ngày nay đi họp ở Hàng Châu, tối nay anh ấy không tới không phải là cố ý đâu.

- Dạ. – Lâm Ấu Hỷ cảm nhận trái tim mình bỗng dưng bị bóp nghẹt, vội giằng tay xuống xe, chạy nhanh lên gác. Đêm nay, lại khó ngủ rồi, từ khi đi làm tới nay, rất lâu rồi chưa bị mất ngủ liên tục như thế này.

***

Tối ngày hôm sau, tan làm từ công ty ra, Trình Mão theo sau Lâm Ấu Hỷ, liên tiếp tìm cớ nói chuyện:

- Ấu Hỷ, tối nay cùng đi xem phim đi, Hoạ bì hay phim gì? Đều là phim khủng mới công chiếu, em thích Trần Khôn hay Châu Tử Đan, Triệu Vy, Châu Tấn?

- Trình Mão. – Lâm Ấu Hỷ quay lại nhìn anh. – Hôm nay em rất khó chịu, không muốn đi đâu, hôm khác đi, để hôm nào em mời anh.

- Dạo này em làm sao vậy, có phải có tâm sự gì không? – Trình Mão lo lắng nhìn cô. Anh hơn cô năm tuổi. Khi cô mới vào công ty, đầu tiên là làm trợ lý cho anh. Anh có phong cách của người thầy, mọi việc đều đích thân hướng dẫn, trong hai năm đầu ấy, cô khiến anh vất vả nhiều. Cô biết Trình Mão đối với mình tốt, tuy chưa từng từ chối thịnh tình của anh nhưng trong lòng cô luôn có một rào chắn, cô không có cách nào xác định được là mình đã vượt qua chưa, càng không có tư cách để đến với người khác, như thế là bất công đối với Trình Mão.

Nhà Trình Mão nằm ở một hướng khác hẳn, hai người không tiện đường về cùng nhau nên tạm biệt từ cửa công ty. Lâm Ấu Hỷ vào một quán cà phê, gọi một đĩa ăn nhanh, vừa ăn vừa ngắm dòng người qua lại ngoài song cửa, đợi đến khi trời tối hơn nữa, giờ cao điểm tan tầm đã qua, cốc cà phê đã lạnh tanh, cô mới lên tàu về nhà.

Về đến nhà, tắm gội xong, cô cố gắng nghĩ ra việc gì đó để làm nhưng cũng chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ là xong hết. Ngồi trên sô pha xem hài kịch trên ti vi, tiếng cười ở đâu đó thỉnh thoảng vang lên từng chập. Không thấy đồng cảm với tiếng cười khán giả, cô cứ thấy nóng ruột kỳ lạ, mắt nhớn nhác nhìn chung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên tủ tường phòng khách.

Cô mở tủ tường, ngăn dưới cùng là hai chiếc hòm giấy cũ phủ bụi, đựng những thứ hồi cô ở đại học, sách vở và nhật ký, ra trường rồi cô không mở ra lần nào. Mỗi lần chuyển nhà, hai chiếc hòm giấy này chiếm không ít chỗ nhưng cô không vứt đi được. Mỗi người đều có chiếc hòm giấy như thế, đựng đầy những kỷ niệm, ngày thường chẳng mấy khi nhớ đến, những lúc quạnh quẽ hoặc tìm không biết hướng đi, mới lại lôi ra ngắm nghía, nhớ lại một thời, đánh thức mục đích

Full | Lùi trang 29 |Tiếp trang 31

*Trang chủ
2/1268