* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Bao giờ trăng lại tròn - trang 15

nhọc kiếm được để đi yêu đương, chơi bời, làm như vậy có ý nghĩa gì? Mỗi khi đặt câu hỏi như thế, cô đều bị Tô Hoan Hoan gõ vào đầu mấy cái, rồi nói những đạo lý to lớn gì đó mà đại khái cũng như Lãnh Tử Thần vừa nói.

Nhưng Lâm Ấu Hỷ không muốn tin lại tồn tại những quy định hoang đường như chỉ cần giao lưu rộng, chỉ cần chịu khó làm lãnh đạo phong trào là cuối kỳ được thưởng điểm. Thậm chí thi không đủ điểm cũng có thể dựa vào vị trí lãnh đạo mà vượt qua trót lọt. Những việc như thế hóa ra lại là thật.

Lúc này cô không nhìn thấy mặt mình, miệng đờ ra, nét mặt dường như sắp khóc.

- Đừng có nhìn tôi như thế. – Lãnh Tử Thần chịu không nổi ánh mắt ai oán ấy, lấy hết sức nén cơn ho nói: – Tôi ở đây không phải để giúp cô sao.

- Giúp tôi thế nào? – Lâm Ấu Hỷ chẩu môi, cho tay vào túi áo khoác, đụng phải một chiếc hộp nhỏ. Lúc đó cô mới phát hiện là mình lẫn lộn, khoác nhầm áo của Tô Hoan Hoan, đó là thuốc cảm cúm. Cô lấy ra, ngần ngừ không biết có nên trao cho Lãnh Tử Thần không, hình như anh ho rất nặng.

- Nghe Tiêu Vũ Trạch nói cô tốt nghiệp trung học với điểm văn tối đa? – Lãnh Tử Thần xoa tay lên cổ họng, chỗ đó bị xoa tới ửng đỏ. – Với thành tích đó, vào ban Truyền thông làm một biên tập viên là thích hợp nhất, nhưng cô chưa tham gia dự tuyển thì có khó một chút. Nếu cô yêu cầu tôi, tôi có thể phá lệ giúp cô.

- Yêu cầu anh? – Bàn tay cô buông rơi hộp thuốc, nét mặt giận dữ, như thế chẳng phải là đi cổng sau tìm quan hệ à, thói hư tật xấu ngoài xã hội cũng vào đến trường đại học rồi. Cô nhìn vẻ anh phản cảm: – Tôi không làm những việc như thế.

- Thôi được, không cần đâu. – Lãnh Tử Thần xua xua tay, dường như quá rành phản ứng của Lâm Ấu Hỷ, – Chủ tịch Hội sinh viên có quyền được tiến cử một người, tôi đã tiến cử cô rồi, không làm khó dễ như cô nghĩ đâu. Cô về viết một lá đơn đề nghị, ngày mai nộp cho tôi là được.

- Ít nhất anh… cũng cho tôi biết trước chứ, sao anh biết tôi có muốn hay không? – Lâm Ấu Hỷ tuy nghe anh giải thích thì đã hiểu, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu.

- Có lợi cho việc xin học bổng thì sao cô lại không muốn? – Lãnh Tử Thần quay đầu, nhìn mấy cậu đang chơi bóng rổ cách đó không xa, liên tục xoa họng. Lúc này cô mới lấy hộp thuốc cảm cúm trong túi ra, im lặng bước đến gần, đưa cho anh hộp thuốc. Anh quay lại, vẻ mặt ngạc nhiên nhận lấy, nhìn một lúc. Hoá ra cũng có lúc cô tinh tế, Lãnh Tử Thần đột nhiên hiểu ra, mím môi cười bình thản: – Cảm ơn!

- Là tôi… phải cảm ơn anh mới đúng. – Lâm Ấu Hỷ cúi đầu nói. Đúng vậy, việc có lợi để xin học bổng, sao cô lại không muốn? Dù rất khó chịu, cô cũng phải đương đầu vì học bổng. Nhưng cô chưa từng nghĩ tới việc vào Hội Sinh viên. Hội Sinh viên chẳng phải là nơi dành cho những người như Tôn Mỹ phóng khoáng rực rỡ và giàu có hay sao? Thêm nữa, Hội Sinh viên là để làm gì, cô có thể gánh vác được không? Cô có thể hòa hợp cùng mọi người ở đó không? Có ảnh hưởng việc học không? Cô nhìn chằm chằm xuống chân mình lòng hoang mang.

Lãnh Tử Thần ở bên cạnh bóc thuốc, một lát sau mùi thơm thanh thanh của thuốc thảo dược lan tỏa. Anh xích lại gần cô chút nữa, hơi cúi mình, gần sát mặt cô. – Chuyện tôi nói tối hôm trước, cô đã suy nghĩ thế nào rồi?

- Chuyện gì? – Lâm Ấu Hỷ giật thột lùi lại, nhớ đến việc tối ấy anh đề nghị cô làm bạn gái, vội vàng tránh ra xa, nói – Không được, không được, tôi đã nói với anh là không được.

- Phụ nữ nói không muốn, tức là muốn; phụ nữ nói không được, tức là được. – Lãnh Tử Thần xoa đầu cô, bàn tay ấm nóng hấp dẫn, tóc cô rối bời, anh vuốt từ trên đỉnh đầu xuống, nói – Được rồi, không còn sớm nữa, về đi thôi.

Cái gì vậy? Lâm Ấu Hỷ quay gót chạy.

Về đến ký túc xá, suy đi nghĩ lại, cô đành ngoan ngoãn viết lá đơn đề nghị, sau đó đưa cho Tôn Mỹ, ấp a ấp úng nhờ Tôn Mỹ nộp cho Lãnh Tử Thần.

Những ngày này, Tôn Mỹ vì muốn vào Ban Văn nghệ của Hội Sinh viên nên không có việc gì cũng đến khu quản lý, cho nên gặp Lãnh Tử Thần nhiều cũng coi như không. Lâm Ấu Hỷ thấy Tôn Mỹ thản nhiên lạ lùng, đôi khi nhắc đến Lãnh Tử Thần như chưa hề xảy ra chuyện gì thì nghĩ rằng phóng khoáng như cô ấy, chắc đã giở sang trang mới từ lâu rồi. Vì thế, Lâm Ấu Hỷ không ngần ngại nhờ cô ấy chuyển đơn tới Lãnh Tử Thần.

Nguyên nhân chủ yếu là cô thực sự không muốn gặp anh. Tuy rằng nếu may ra vào được Hội Sinh viên, muốn không gặp cũng khó, nhưng cô muốn tránh mặt được lần nào hay lần đó.

Tôn Mỹ cầm đơn xem qua mấy lần, cũng chẳng ngạc nhiên, thuận tay cho vào túi, thấy Lâm Ấu Hỷ nhìn mình có vẻ lúng túng thì cười: – Đừng nhìn tớ như thế, cứ như là làm chuyện xấu gì ấy. Tớ biết, vào Hội Sinh viên có lợi cho việc được điểm thưởng để xin học bổng của cậu, việc này thì có gì lạ đâu.

- Cảm ơn cậu, Tôn Mỹ. – Lúc ấy Lâm Ấu Hỷ mới yên tâm nhoẻn cười.

- Cảm ơn cái gì, cậu mà còn khách sáo với tớ à? – Tôn Mỹ vỗ vai cô. – Cậu vì giúp tớ mà giơ lưng chịu họa. Ngốc quá đấy! Chuyện đó tớ suốt đời không quên đâu. Có một người bạn như cậu, chắc chắn tớ phải giữ, đừng có cảm ơn tớ mãi thế. Sau này vào Hội Sinh viên rồi, cơ hội hợp tác của chúng mình nhiều lên, đến lúc đó không thể không quan tâm tới nhau hơn, cứ khách khí như vậy thì sống sao nổi.

Mấy ngày sau, danh sách tuyển cử Hội Sinh viên được dán tại cửa nhà ăn, Tô Hoan Hoan kéo tay Lâm Ấu Hỷ chen vào giữa đám đông. Lâm Ấu Hỷ không quen chen chúc, một lúc mồ hôi đã nhễ nhại, bèn để một mình Tô Hoan Hoan xem, còn mình lùi ra khỏi vòng người náo nhiệt. Có việc gì lớn đâu, sao không thể từng người xem một, cớ gì cứ phải xúm xít vào, cô không thể có điểm chung với cái thế giới này.

- Thấy rồi, thấy rồi. – Một lúc sau, Tô Hoan Hoan gào ầm lên chạy ra, đến bên Lâm Ấu Hỷ – Tôn Mỹ trúng vào Ban Văn nghệ, còn cậu… – Nói nửa chừng thì chớp chớp mắt nhìn Lâm Ấu Hỷ cười gượng.

- Tớ cái gì, biên tập viên Ban Truyền thông chứ gì. – Lâm Ấu Hỷ cầm phiếu ăn trong tay, phiếu ăn lại sắp hết tiền, chi phí sinh hoạt tháng này còn chưa nhìn thấy đâu, món trợ cấp của trường sao vẫn chưa thấy có chứ.

- Ừ, là biên tập viên Ban Truyền thông, nhưng kiêm Trợ lý Chủ tịch Hội Sinh viên, hic! Hic! – Tô Hoan Hoan bụm miệng cười. – Lãnh Tử Thần quả là cao cường, đã xuất chiêu nào là trúng chiêu đấy, đến cả tớ lương thiện mỹ miều thế này mà cũng không nhịn được phải chửi cái đồ bỉ ổi ấy.

- Nói dối, cậu lại lừa tớ, chẳng có gì buồn cười cả. – Lâm Ấu Hỷ cũng nén không nổi chen vào xem danh sách niêm yết. Trợ lý Chủ tịch Hội Sinh viên, chức danh gì không biết, nhất định là Tô Hoan Hoan dối mình rồi.

- Mau nhìn này, đó là Lâm Ấu Hỷ, nhìn xem, có gì xinh đẹp đâu, bằng làm sao được Hoa khôi Tôn Mỹ… – Có tiếng nữ sinh xì xào trong đám đông, một lúc sau, gần như cả đám đông quay ra nhìn Lâm Ấu Hỷ. Cô bị mọi người nhìn đến sượng cả mặt, một luồng nóng chạy dần trên người, đầu gối bỗng dưng run rẩy. Trợ lý Chủ tịch Hội Sinh viên, thực hay giả đây? Hình như là thật, là thật đấy…

Là thật!

Bữa trưa ăn mà không biết mình đang nuốt gì, đầu óc đảo lộn cả, thái dương giật giật liên hồi. Lâm Ấu Hỷ có tật, khi căng thẳng là huyệt thái dương co giật đau đớn như bị mũi dao khoan sâu vào, có điều tần suất đau dạo này ngày một tăng, nguyên nhân chỉ vì Lãnh Tử Thần chết tiệt.

Cái chức vị gì thế, Chủ tịch Hội Sinh viên mà cũng cần trợ lý, anh ta tự cho mình là ông chủ công ty lớn chắc mà muốn có nữ thư ký! Không biết nhục! Nếu cần trợ lý thì cũng tìm cô nào xinh như Tôn Mỹ mà làm, cớ gì lại chọn mình? Anh ta lúc trước nói muốn mình làm bạn gái, sau lại bổ nhiệm chức danh Trợ lý chết tiệt, có phải việc làm mình mất mặt thì sướng lắm!

Lâm Ấu Hỷ quẳng đôi đũa ăn lên bàn, bao nhiêu người ngồi bàn bên cạnh nhướn mắt nhìn cô. Tô Hoan Hoan thấy Lâm Ấu Hỷ đỏ mặt xấu hổ luống cuống tội nghiệp thì cũng không thiết ăn, kéo tay bạn đi khỏi nhà ăn. Đã xấu hổ thì về phòng cho xong, bây giờ cô là tâm điểm chú ý, chỗ đông người chỉ càng khiến người ta chỉ trỏ bình luận, chẳng hay ho gì.

Về đến phòng, Lâm Ấu Hỷ nằm sóng sượt trên giường như người chết, mặc Tô Hoan Hoan muốn làm gì thì làm cô cũng không chịu nhấc mình dậy. Lát sau, Diệp Mộng Mộng cũng về, thấy tình hình như vậy bèn kéo Tô Hoan Hoan vào phòng tắm cười rinh rích, thì thầm. Hai người bọn họ đương nhiên có gì ác ý đâu, nhưng vào lúc này tiếng cười của bọn họ vang bên tai Lâm Ấu Hỷ rõ ràng là châm chích vào óc, chẳng khác gì sấm động bên tai.

Lâm Ấu Hỷ ngồi phắt dậy, gào to lên như chưa từng như thế: – Cười cái gì mà cười, người khác cười tôi, các cậu cũng cười tôi, được lắm, cuối cùng tôi cũng nổi tiếng rồi, trở thành chuyện cười to cho cả trường đấy…

Nói chưa dứt, nước mắt đã chảy đầm đìa, ngay cả bản thân cô cũng không hay, xúc cảm đột ngột trào lên, dường như nỗi oan ức bao nhiêu ngày qua phun trào cả vào lúc này.

Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng dắt tay nhau chạy vào phòng thấy Lâm Ấu Hỷ ngồi trên giường giằng gối đập chăn như một đứa trẻ. Thấy hai người vẫn nhìn mình với vẻ mặt ám muội thì càng tức tối, đứng phắt dậy, chạy đến đầu giường hai người, vò loạn chăn với gối của họ, vẫn chưa hả tức, lại vò nát cả chăn gối của Tôn Mỹ nữa.

Sau đó quay lại nhìn hai cô bạn mắt chữ O mồm chữ A, Lâm Ấu Hỷ không nén nổi mình bật cười lớn. Nhìn mình này, ngày thường đến to tiếng còn đếm chưa hết đầu ngón tay, thế mà trưa nay lại có thể phát cuồng như thế.

Nhìn thấy vẻ cười trên gương mặt Lâm Ấu Hỷ, xem chừng khờ dại hơn cả không cười, Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng cũng không ngăn nổi mình, cả ba đứa ôm lấy nhau cười một trận thỏa thuê, tay chân khua loạn lên, cười đến không thể dứt.

Tô Hoan Hoan cười quá đà, cằm như rơi xuống, ôm mang tai kêu đau, Diệp Mộng Mộng kêu phải gọi cấp cứu 120. Đến khi cười xong, người mềm nhũn ra, nằm thẳng cẳng trên giường, sáu con mắt nhìn nhau, vẫn không nhịn nổi cười. Sau cùng, ba cô không ai dám nhìn ai nữa.

Dần dần yên tĩnh trở lại, ai nấy rúc vào chăn của mình, kẻ thì ngủ, kẻ thì mệt, trong phòng im ắng hẳn.

Không biết bao nhiêu lâu, một giọng nữ chói tai khiến ba cô tỉnh giấc. Tôn Mỹ ngồi trong phòng, nhìn giường của mình la ỏm tỏi: – Ai làm cho giường tớ trở thành thế này, ba người đáng chết, còn không giúp tớ dọn dẹp lại đi!

Lâm Ấu Hỷ nhớ lại mọi chuyện, vùi đầu sâu trong chăn, cầu khấn cho mình biến thành vô hình. Tôn Mỹ kêu la một hồi, thấy chẳng ai đoái hoài thì thở phì phò trèo lên giường, gấp chăn gối phẳng phiu rồi vội vàng đi mất.

***

Buổi tối, Tô Hoan Hoan, Diệp Mộng Mộng mỗi cô cùng bạn trai của mình đi ăn về, nằm cuộn tròn trên giường cùng xem một cuốn tạp chí. Lâm Ấu Hỷ ngồi trước bàn húp mì ăn liền, mắt không rời sách luyện thi Anh ngữ. Ổ khóa phòng xoay một vòng, Tôn Mỹ về.

Tôn Mỹ im lặng đi qua, đặt một chiếc túi lên bàn của Lâm Ấu Hỷ: – Đây là phù hiệu và chương trình của Hội Sinh viên. Còn nữa, ba giờ chiều mai họp hội nghị của Hội Sinh viên tại phòng số 5 tầng một tòa nhà làm việc, đừng quên đấy, đừng có đến muộn.

- Cảm ơn cậu, Tôn Mỹ. – Lâm Ấu Hỷ nhìn cái túi, rồi rón rén kéo tay áo Tôn Mỹ – Cái việc liên quan… liên quan đến… đến chức danh Trợ lý Chủ tịch Hội Sinh viên của tớ, Lãnh Tử

Full | Lùi trang 14 |Tiếp trang 16

*Trang chủ
1/1253

Snack's 1967