cũng sát giờ rồi, hai người vẫy một chiếc taxi vội vàng lên luôn. Lâm Ấu Hỷ ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tầng cao, đã hơn chín giờ, bây giờ mau chóng về đến trường cũng e là vẫn phải trèo tường vào.
- Về đi. – Cô nhìn Lãnh Tử Thần, khẽ nhắc anh.
- Ừ. – Anh đáp rồi rảo bước ra xe. Lâm Ấu Hỷ lại thở dài, rảo bước chạy theo.
Xe lăn bánh khoảng gần một tiếng mới về đến cổng trường, Lãnh Tử Thần dừng xe, không có ý bước xuống. Lâm Ấu Hỷ mở cửa xe, cửa vẫn khóa. Lối nhỏ ở cổng sau trường tối om, gần Mười một giờ, nhờ ánh trăng, thỉnh thoảng nhìn thấy có cô cậu sinh viên trèo tường sau vào, bóng người thấp thoáng rồi mất hút.
- Lâm Ấu Hỷ. – Lãnh Tử Thần gọi cả họ lẫn tên cô. Lâm Ấu Hỷ dạ một tiếng. Anh rút thuốc lá, nhìn cô, thấy cô gật đầu, anh mới châm lửa, hít vài hơi, giọng bình thản: – Làm bạn gái của tôi, ý cô thế nào?
Trong đầu Ấu Hỷ sấm sét nổi đùng đùng. Cô thấy trời đất chao đảo, lâu sau mới hiểu ra anh nói gì, vội vã xua tay lắc đầu: – Không được, không được, không được.
- Cô hãy suy nghĩ lại đi nhé. – Anh hút hết điếu thuốc, mở cửa xe vứt đầu mẩu, cười nhẹ, không có ánh đèn, nhìn không rõ điệu cười sinh động của anh, nếu không Lâm Ấu Hỷ chắc chắn lại có cảm giác hoang mang ngơ ngẩn. Cô nhìn bóng anh, đợi anh nói tiếp. Nhưng anh chỉ đặt cuốn sách dày cộp vào tay cô, sau đó thấy cửa xe kêu tạch một tiếng, cô vội vã mở cửa bước xuống, chạy đến phía tường sau, trèo qua tường, chân vừa chạm đất, thấy trước mắt chao đảo.
Dọc đường chạy về ký túc xá, trong đầu cô cứ vang vang câu nói không một chút biểu cảm của Lãnh Tử Thần: “Lâm Ấu Hỷ, làm bạn gái của tôi được không, làm bạn gái của tôi được không, làm bạn gái của tôi được không?”.
Không được, không được, không được! Tâm lý rã rời, cồn cào, nghẹn ngào. Những sự việc vừa xảy ra là gì vậy, sao lại đến nông nỗi này. Lãnh Tử Thần, người ấy với Lâm Ấu Hỷ cô, cớ sao có thể nảy sinh mối liên hệ như vậy được. Bạn gái… có vẻ như một vở diễn tồi, đúng vậy, nhất định là một vở diễn tồi.
Giống như bộ phim mới xem, vai nam chính điển trai giàu có, còn Lâm Ấu Hỷ cô nghèo khó lại chẳng có tài gì, trong phim thì mới có thể phát sinh tình yêu, còn trong đời thực thì không thể có…
Về đến phòng, thấy Diệp Mộng Mộng đang nấu cháo điện thoại với Ngô Hồng Phi, Lâm Ấu Hỷ nhét cuốn Tư bản luận vào góc sâu trong tủ áo, thề vĩnh viễn không đọc đến, rồi chồng quần áo, đồ đạc và các cuốn sách dày cộp khác lên đó, làm xong tất cả cô mới rã rời bò lên giường, mắt nảy đom đóm.
***
Cuối tháng Mười, nhiệm kỳ mới của Hội Sinh viên được tổ chức, Tôn Mỹ tham gia vào cuộc thi tuyển văn nghệ. Tuy Tôn Mỹ ngày càng xa cách với ba cô bạn ở chung, nhưng vì tình bạn cùng phòng, cũng vì tính tình con gái lương thiện bao dung, tất cả vẫn hết lòng hết sức cổ vũ cô. Mỗi khi đến lượt cô biểu diễn, ba người đều có mặt, kết thành một tốp cổ động viên, vỗ tay gọi tên cô, cố hết sức đến nỗi lưỡi và tay đỏ rực.
Tôn Mỹ học dương cầm và múa ba-lê từ nhỏ, lại là hoa khôi trong trường, mọi người đều biết tiếng. Một cô gái như vậy rất được ưu ái, dù có hay không ba cô ngốc nhiệt liệt cổ vũ thì ban giám khảo cũng đã để mắt từ trước. Tuy vậy, cô vẫn rất hào phóng mời ba bạn cùng phòng đi ăn.
Bốn cô gái ngồi tại một quán mì ở cổng trường, nồi lẩu thơm ngào ngạt, nghi ngút khói, ăn nóng nên mồ hôi ướt đẫm. Từ khi vào học đến nay, cả phòng cùng đi ăn được vài lần. Ăn được một hồi, lại gọi điện cho Vương Á Trúc và Ngô Hồng Phi, bây giờ Diệp Mộng Mộng và Ngô Hồng Phi đã kết đôi, Tô Hoan Hoan và Vương Á Trúc cũng như cá với nước. Tôn Mỹ hào hứng bảo, phòng chúng mình đã giải quyết được vấn đề tình cảm cho các chàng trai năm thứ tư của khoa Kế toán. Ăn gần xong thì chàng trai ở khoa Thể thao của Tôn Mỹ tới, ào ào rủ nhau đi karaoke.
Tuổi trẻ chỉ tiếc nhất là không được thoải mái chơi qua đêm, có được một nhóm tụ tập vui vẻ thì dễ dàng hơn. Nhiều năm sau nếu nhớ lại, sẽ cảm thấy rất thú vị, rất đáng thời hoa niên.
Vì Hội Sinh viên mới bầu lại, Lãnh Tử Thần bận tối mắt, Lâm Ấu Hỷ cũng giữ kẽ tránh anh, cố gắng không đến thư viện, tan học là về phòng học bài, suốt cả tuần lễ cũng không hề chạm mặt. Sự việc tối hôm trước, cố gắng hết sức chôn xuống đáy lòng, không nghĩ tới. Tháng Mười một tới, các môn học đều khó dần lên, cô càng không cho phép mình phân tâm.
Điện thoại phòng bị cô ngắt đứt, nếu có việc gì cần ở lớp hoặc từ người quản lý ký túc xá, họ sẽ gọi vào điện thoại di động của ba cô kia, Lâm Ấu Hỷ một lòng muốn dứt đứt mọi mối liên hệ với Lãnh Tử Thần. Tuy vậy, chính cô cảm thấy chẳng còn chút hứng thú gì trong mọi việc làm của mình.
Tối nay, trong phòng chỉ còn mình cô, tập đề luyện thi tiếng Anh cô đã làm được một nửa, tiếng gõ cửa vang lên, cô đành nhìn đồng hồ, bỏ sách xuống ra mở cửa. Đứng ở trước cửa là một cô sinh viên xinh đẹp, ở cùng tầng với phòng cô, thường ngày chẳng qua lại gì, cứ nhìn Lâm Ấu Hỷ từ đầu tới chân khiến cô thấy sởn gai ốc, trong lòng cảm thấy có gì đó chẳng lành.
- Điện thoại của bạn. – Cô gái quan sát đủ rồi mới trao điện thoại di động cho Lâm Ấu Hỷ. Cô cầm máy, cô gái kia thích thú bước sang một bên. Đầu dây bên kia im lặng, cô a-lô một tiếng, bên kia vọng lại tiếng ho, là Lãnh Tử Thần, cô thấy lòng nặng trĩu.
- Lâm Ấu Hỷ, mất tích hay nhỉ? – Lãnh Tử Thần nói, giọng có chút cứng rắn, rồi lại ho. – Tôi ở dưới tầng, mau xuống đi.
Lâm Ấu Hỷ nhận ra anh bị ngạt mũi. Thời tiết lạnh dần lên, đang có dịch cảm cúm, rất nhiều người mắc, trên giảng đường hàng loạt người khụt khịt, Tô Hoan Hoan uống thuốc như cơm bữa, lúc nào trong túi cũng có thuốc.
Lãnh Tử Thần bận rộn như thế, ngày nào cũng bôn ba bên ngoài, chắc là cảm rồi, nghĩ cũng thấy thương, ốm mà vẫn bận tối mắt, công việc xưa nay đâu có đoái hoài tới ai ốm ai khỏe… Cô lắc đầu, anh ta ốm là việc của anh ta, quan hệ gì tới cô.
Không dám không xuống, vì anh ốm, nhưng Lâm Ấu Hỷ lúc nào cũng khắc cốt ghi tâm sự ép buộc của anh. Tuy nhiên, cô nhận rõ bản thân mình đang suy sụp rồi, trước sự chờ đợi của anh, chỉ cần anh ngoắc một ngón tay, là cô chẳng còn sức kháng cự.
Trả điện thoại cho cô gái cùng tầng, Lâm Ấu Hỷ thuận tay khoác chiếc áo lên mình, lóc cóc chạy xuống tầng. Lãnh Tử Thần vẫn đứng tựa như cũ, thấy cô ra vẫn đứng đó, sinh viên qua lại chỉ trỏ anh xì xào, anh cũng chẳng màng. Lâm Ấu Hỷ đành cúi đầu nhẫn nại đến trước mặt anh. Anh nắm lấy tay cô, không đôi co, quay gót bước đi. Trái tim cô nổi trống, đầu óc quýnh quáng. Cô cảm thấy bao nhiêu ánh mắt soi mói sau mình, sống lưng tê cứng.
Lãnh Tử Thần lẳng lặng kéo cô đến sân bóng rổ. Trời muộn, có vài ba cậu sinh viên chơi bóng dưới ánh trăng, khá yên tĩnh. Lâm Ấu Hỷ đè chặt tay lên ngực, nơi đang nổi trống thình thịch, nhìn dáng Lãnh Tử Thần, trong lòng thấy phiền muộn khôn tả. Cô tránh mặt anh bao nhiêu ngày, rốt cuộc lại dễ dàng bị anh kéo đi, mà lại ngay trước mặt mọi người nữa. Lần này không làm người ta hiểu nhầm mới là lạ.
Lãnh Tử Thần lại ho mấy tiếng, giọng nghèn nghẹt. Cô dè dặt hỏi: – Anh bị cảm à?, rồi đứng sững ra đó. Bản thân cô cũng chẳng hiểu mình căng thẳng vì cái gì, bây giờ đâu phải thời phong kiến, chốn này đâu phải nơi làng quê cổ hủ, cớ sao cô lại hồi hộp vậy.
- Không nặng. – Không nặng mà tiếng nói khào khào, có lẽ cổ họng bị viêm, nuốt rất khó khăn. Nếu không phải đang lúc căng thẳng thì có lẽ rất buồn cười, Lâm Ấu Hỷ không cười nổi, cứ chăm chăm nhìn Lãnh Tử Thần. Anh quay đầu: – Hiện tại Hội Sinh viên đang kết nạp người mới, cô có tham gia dự tuyển không?
- Không ạ. – Cô e dè trả lời. – Tôi không có sở trường gì. – Người như cô, chỉ nên cặm cụi với quyển sách, ổn định kết quả học tập, đợi đến cuối kỳ báo điểm tốt và học bổng, chứ đâu thể bận rộn tối ngày vì người khác như họ, đâu có thể như họ, vắng một ngày là trái đất ngừng quay.
Quả thực cô không quan tâm tới những việc ấy.
Trong đêm, hàm răng trắng đều của Lãnh Tử Thần lại lộ ra, anh cười. Cô không nén nổi trái tim cồn cào, không ngăn được mình thôi nhìn anh. Cô không muốn anh cười, khi anh cười, toàn thân cô ngây dại, một cảm giác gì đó mà cô chưa từng biết tới.
Lãnh Tử Thần thôi cười, cũng chẳng màng vẻ mặt bất mãn của cô gái trước mặt: – Nhưng tham gia Hội Sinh viên thì cuối kỳ được cộng điểm, rất lợi cho học bổng. Cô không biết điều đó hay sao?
- Thật ạ? – Lâm Ấu Hỷ không hiểu, ngẩng đầu nhìn anh, đường nét phân minh, mắt mi sáng rõ, gương mặt nghiêm túc, làm Chủ tịch Hội Sinh viên, những việc này đương nhiên anh có quyền. Cô nghiêng đầu hỏi: – Chẳng lẽ không phải điểm học riêng, điểm thưởng riêng hay sao? Nếu vào Hội Sinh viên có thể được nâng điểm cuối kỳ thì mọi người phải vất vả học làm gì, chỉ việc đi nhảy múa hát hò là được, như vậy không phải là cơ hội hay sao?
- Cô ngốc này… – Câu nói của Lãnh Tử Thần bị một cơn ho chặn ngang, phải ho hết cơn anh mới gõ lên trán Lâm Ấu Hỷ: – Đây là trường đại học, là nơi bồi dưỡng con người trở nên toàn diện về mọi mặt: đạo đức, trí tuệ, thể hình, chứ không chỉ làm con mọt sách. Tôi nên bổ đầu cô ra mà thay óc khác mới phải.
Nói rồi, anh vòng hai tay quanh đầu cô làm bộ bổ ra, thấy cô ngây người chẳng phản ứng gì, kiềm chế không nổi anh khẽ vuốt lên tóc cô. Mái tóc mềm mượt, lòng bàn tay ấm nóng. Lãnh Tử Thần không thể rút tay về, cứ để cử chỉ ấy tiếp tục. Từ xa nhìn lại, chẳng khác gì một đôi tình ngọt ngào. Lâm Ấu Hỷ lại chẳng hề cảm thấy căng thẳng, bởi vì đầu óc cô rơi vào một mối phiền muộn mới.
Lãnh Tử Thần thì lại cảm thấy bất nhẫn, cô đúng là ngốc thật, khi anh rất nghiêm túc thì cô hay biểu lộ sự lo lắng, nhưng khi anh muốn dọa cô thực thì cô lại thản nhiên, đúng là con người khó hiểu.
- Sao lại thế được? – Lâm Ấu Hỷ thất vọng cúi đầu. – Như thế không công bằng, tôi vẫn nghĩ rằng điểm nhập học của tôi đứng thứ nhất, cơ bản là rất tốt. Chỉ cần tôi học tốt nữa là có thể giành được học bổng rồi. Xem ra, kết quả cuối cùng chưa chắc là như vậy – Giọng nói của cô tràn đầy buồn chán.
Từ nhỏ đến lớn, từ việc trong nhà đến việc bạn bè, cô đều không có sở trường, chỉ chú tâm vào việc học cô mới cảm thấy được an ủi. Cô học theo nhiều phương pháp không phải chỉ cắm đầu học gạo, gặp những bài khó cô đều vui vẻ tìm tòi cho đến khi làm được mới thôi. Cô luôn tin rằng chỉ cần nỗ lực là có thể về nhất.
Kỳ thực, vào đại học chưa bao lâu, cô đã bắt đầu thấy thấp thoáng nghi ngờ, vào trường đại học danh tiếng tất nhiên đều phải là những tinh hoa học tập đến từ các tỉnh, phải là những người có cơ trí hơn người, có các giải thưởng danh giá, những thiên tài về toán học, về Anh ngữ. Nhưng cô nhận ra, thực lực của họ không phải như vậy. Bọn họ cực kỳ sôi nổi trong giao tiếp, trong quan hệ, trong tình yêu, thích tụ tập những nơi đông người. Hàng ngày đến thư viện đọc sách, có quá nửa là những sinh viên năm cuối, lâu ngày đều quen mặt nhau. Phòng tự học hàng ngày cũng chỉ có ngần ấy khuôn mặt quen thuộc.
Lâm Ấu Hỷ mãi không hiểu, những tinh hoa kia họ không cần học hay sao? Họ đầu tư phần lớn thời gian vào những việc vô bổ, dùng tiền mà cha mẹ khó