Thần… anh ta… tớ… – Lâm Ấu Hỷ mồ hôi ướt đầm, nói không ra lời.
- Cậu cái gì, anh ta cái gì, Lâm Ấu Hỷ, cậu nói gì thì nói nhanh lên, hay là để tớ nói hộ cho, tất cả đều do anh ta chủ trương, cậu không biết trước sự tình chứ gì? – Tôn Mỹ nở một nụ cười, rồi nhìn sang hai người ngoài cuộc đang dỏng tai lên nghe, to hẳn tiếng lên – Cả một bầy thỏ tai dài kia, các cậu đều nghe rõ rồi đấy, tớ cũng là một thành viên trong phòng mình, không bao giờ làm nội gián đâu. Tớ bây giờ đã có bạn trai, hạnh phúc khôn siết, tớ cũng lười ghen nữa, mà cũng chẳng bao giờ đi ghen với một con mọt sách không biết đường nói cho rõ ràng. Các cậu yên tâm đi nhé.
- Tôn Mỹ, cậu coi bọn tớ là loại người gì hả? Quý cô là bậc đại nhân bao dung độ lượng, còn chúng tôi là bọn tiểu nhân đi dò xét người quân tử ư? – Diệp Mộng Mộng phản pháo.
- Tùy các cậu nghĩ sao thì nghĩ, tớ không quan tâm. – Tôn Mỹ lườm một cái, móc từ trong túi ra mấy thỏi sô-cô-la, ném lên giường từng người. – Tớ với con mọt sách được vào Hội Sinh viên một cách thuận lợi, coi như phòng mình có hai việc vui. Lâm Ấu Hỷ, chủ nhật này mời hai con mèo tham ăn này đi KFC một chầu nhé?
- Tớ… việc đó… tớ… thực ra… tớ… – Lâm Ấu Hỷ ấp úng, vừa bị chê là nói không nên lời, bây giờ đúng là nói không nên lời thật. Trong túi cô chỉ còn lại có mười tệ, mà ngày phát tiền trợ cấp còn những một tuần nữa, không phải cô không muốn mời các bạn một lần, nhưng thực sự cô không có tiền. Không thấy cô bữa tối toàn ăn mì gói có nửa tệ hay sao chứ. Cái khó bó cái khôn, nghĩ mãi mà không cất nên lời.
- Tiền tớ có, khách cậu mời, người tốt thì cậu chịu trách nhiệm, kẻ xấu thì tớ gánh vác, coi như đời này kiếp này tớ nợ cậu, được chưa? Ghét nhất là cái bộ dạng ấp a ấp úng của cậu, lửng lửng lơ lơ, cứ như là cậu khinh tớ ấy. – Tôn Mỹ vừa thay quần áo vừa làm cho một tràng, khẩu xà tâm Phật. Lâm Ấu Hỷ nghe rồi nước mắt chực rơi, thịnh tình của bạn như thế, đúng là suốt đời cô mới có thể trả hết được.
- Im ngay, trong mắt các cậu có còn tớ đây là trưởng phòng không đấy? Quỹ lần trước mình giao lưu vẫn còn nhiều, cũng đủ ăn một chầu KFC thoải mái. Lần này phòng bọn mình nổi tiếng, sao có thể ăn theo Tôn Mỹ được! – Diệp Mộng Mộng bĩu môi. Tuy biết Tôn Mỹ không phải cố ý trêu Lâm Ấu Hỷ, nhưng không hiểu sao, Diệp Mộng Mộng cứ muốn đá đểu Tôn Mỹ, cũng không hiểu vì sao từ khi nhập học, hai người bọn họ lại tốt với nhau thế. Giữa các cô gái với nhau, dường như càng thân càng hay thích trêu đùa.
- Cậu nói theo đuôi ai hả, có muốn sống không đấy? – Tôn Mỹ nhướn đôi mắt phượng lườm Mộng Mộng.
- Trưởng phòng Diệp ơi, cậu có chắc số tiền đó đủ cho bốn bọn mình không? Một mình tớ ăn hết một suất to đấy. – Giọng Tô Hoan Hoan thánh thót, chưa dứt đã bị Diệp Mộng Mộng từ trên giường đá cho một cái, đầu va vào thành giường. Tôn Mỹ và Diệp Mộng Mộng lập tức đập tay kêu hay. Tô Hoan Hoan xoa mông: – Thôi tớ hiểu rồi, tớ là quả bóng trong tay hai cậu…
Một cuộc vật lộn cù cấu tán loạn trên giường. Lâm Ấu Hỷ vùi đầu vào bát mì ăn liền, tự ru ngủ mình: mình không phải là người phòng này, cuộc chiến này không can hệ tới mình…
Ở cùng ba cô bạn suốt bốn năm trời, Lâm Ấu Hỷ nhớ rõ, cô đã luyện cho mình khả năng lì lợm cao độ.
Chiều hôm sau, Lâm Ấu Hỷ tìm không thấy Tôn Mỹ, đành đeo phù hiệu Hội Sinh viên lên ngực, một mình đi đến khu nhà làm việc của Hội Sinh viên. Con người ta là như vậy, một khi đã mất tự tin thì dù không có ai nhìn mình, cũng cảm giác bị trăm ngàn người soi mói.
Chưa được mấy bước thì có linh cảm, cô ngẩng lên, nghe loáng thoáng tiếng đàm tiếu từ bãi cỏ ven lối đi rằng cô tìm quan hệ bằng cửa sau, vì học bổng mà không từ thủ đoạn nào. Lánh vào một góc, cô tháo phù hiệu bỏ vào túi, thở phào một cái, rồi tiếp tục bước đi.
Khu nhà làm việc của Hội Sinh viên nằm giữa những rặng cây um tùm, tiết trời tháng Mười một dần lạnh lên, xua tan cái oi bức trước đó. Lâm Ấu Hỷ là người miền Bắc, không sợ lạnh. Tiết trời thế này khiến cô vô cùng khoan khoái.
Cô tiến vào sảnh lớn, đi dọc hành lang, đến phòng họp số 5. Phòng rộng mấy chục mét vuông đã đông người. Lâm Ấu Hỷ cúi đầu, tim đập thình thịch, không phải ba giờ bắt đầu, mới hơn hai giờ rưỡi một chút mà mọi người đã tới, tích cực quá, đúng là những người rỗi việc.
Cô vừa bước vào hội trường, không khí râm ran bỗng chốc im bặt, mấy chục cặp mắt đổ dồn vào gương mặt cô. Không biết vì cô quá nhạy cảm hay thực sự họ đang cười cô, cô thấy hận là không có lỗ nẻ dưới đất để chui xuống.
Ánh mắt Lâm Ấu Hỷ tìm được Tôn Mỹ. Tôn Mỹ ngồi trong đám sinh viên nam, Tiêu Vũ Trạch và Vương Á Trúc ngồi cùng những người trong Ban Ngoại giao, Ban Truyền thông, hình như chẳng có ai giữ chỗ cho cô, cả phòng họp có vẻ không còn ghế trống. Nhìn toàn thể, chỉ còn hai ghế không người ở hàng sau cùng. Cô hít một hơi dài, quyết định ngồi ở góc phòng, chỗ đó mới đúng là vị trí của cô.
- Lâm Ấu Hỷ. – Một giọng nói ôn tồn vang lên từ sau lưng cô. Quay lại nhìn, thấy Lãnh Tử Thần đang ngồi trên hàng đầu tiên, lạnh lùng nhìn cô, chẳng trách mới bước vào, cô đã cảm giác phía ấy tối sầm sầm. Lãnh Tử Thần nhìn vẻ mặt hoang mang của cô, bất giác thấy giận dữ, giọng nói nghiêm khắc, chẳng có vẻ bạn bè gì. – Cô định đi đâu?
- Đi… ngồi ạ. – Cô đáp, ánh mắt hướng về chỗ định ngồi.
- Mau qua đây. – Lãnh Tử Thần quay đầu, không đoái hoài đến cô nữa. Lúc này Lâm Ấu Hỷ mới nhận ra, bên cạnh Lãnh Tử Thần còn một ghế trống, thảo nào chẳng ai dành chỗ cho cô, hóa ra là không ai dám dành. Quả thực cô hận không thể đập chết anh ta trước mặt mọi người, mà cô cũng không thể làm thế, sao có thể đập chết anh ta nơi công cộng được, chắc chắn anh ta sẽ đối phó, cho đến khi có kẻ chết trước anh ta.
Cô đành im lặng bước tới chỗ ngồi, gắng gượng ngồi bên cạnh. Đợi cô ngồi xuống, Lãnh Tử Thần đưa một tập tài liệu cao ngất tới trước mặt cô, hỏi vẻ bất mãn: – Sao cô tới muộn thế?
- Chẳng phải ba giờ mới họp sao, bây giờ mới… bây giờ mới… – Cô ngẩng lên nhìn chiếc đồng hồ trong phòng. – Mới hai giờ năm nhăm phút. – Ai biết được là phải đến sớm, Tôn Mỹ lại không nói rõ, mà ai rảnh như các người chứ.
Lãnh Tử Thần cau mày không để ý đến cô, Lâm Ấu Hỷ cắm cúi nhìn tập tài liệu. Lát sau, các lãnh đạo nhà trường lục tục bước vào, Lãnh Tử Thần và Tiêu Vũ Trạch ra đón tiếp và hướng dẫn họ vào chỗ ngồi, mời trà, trao đổi. Nhìn từ xa, phong thái Lãnh Tử Thần tỏ ra đàng hoàng và chuyên nghiệp, điệu cười vừa phải, cử chỉ đúng mực, rất có sức thu hút, thuyết phục, các lãnh đạo nhà trường tươi cười đầy vẻ hài lòng. Quả nhiên là người văn võ song toàn, hiền ác đủ cả.
Sau đó Lãnh Tử Thần cầm micrô, hắng giọng, âm mũi còn rất nặng: – Các bạn trật tự nào, Hội nghị của Hội Sinh viên nhiệm kỳ mới bắt đầu, trước tiên tôi xin giới thiệu với các bạn các vị lãnh đạo nhà trường… – Viện trưởng, Thư ký, Chủ nhiệm, các nhân vật quan chức…
Quan khách ngồi dưới vỗ tay như cái máy. Giới thiệu thành phần lãnh đạo xong lại đến thành viên của Hội Sinh viên. – Từng người giới thiệu về mình. Phần này kéo dài tới hơn một giờ đồng hồ, có mấy người miệng lưỡi linh hoạt, tự nói về mình tới mười mấy phút, chuẩn bị kỹ càng như bài diễn văn, chỉ thiếu mỗi trình bày về họ hàng tông tộc nữa. Huyệt thái dương của Lâm Ấu Hỷ lại bắt đầu giật giật.
Sau khi các lãnh đạo phát biểu, đại diện từng Học viện, từng khoa, từng bộ môn đăng đàn nói về sự khác nhau giữa kế hoạch làm việc trong từng học kì và công việc cụ thể. Lâm Ấu Hỷ ngồi gật gù trên bàn, cơ hồ ngủ gật đến nơi.
Một tràng pháo tay nổi râm ran, Lâm Ấu Hỷ giật thót người, vội ngẩng nhìn, nhận ra Lãnh Tử Thần đang nghiêng đầu, nét mặt cười mà như không nhìn chăm chú vào cô, ánh mắt ấy rõ ràng là khinh bỉ lắm. Cô như cái máy giơ tay lên vỗ, mắt mở to nhìn Lãnh Tử Thần, cố tình xem thường vẻ không hài lòng của anh. Đến khi Lãnh Tử Thần đứng dậy, cô mới nhận ra, hoá ra các lãnh đạo sắp rời đi, tiếng vỗ tay liên tục râm ran, vỗ đến khi bàn tay ê ẩm.
Lãnh Tử Thần và Tiêu Vũ Trạch tiễn các lãnh đạo xong rồi quay lại, không khí hội nghị thoáng hẳn ra, tiếng trò chuyện sôi nổi hẳn lên. Lãnh Tử Thần cầm micrô, hắng giọng vài tiếng, phòng họp nhanh chóng yên ắng: – Đúng bảy giờ tối nay, tại tầng hai nhà ăn số hai tổ chức khiêu vũ, mọi người tự nguyện tham gia, thành viên Hội Sinh viên có thể đưa theo một người nhà, không phân biệt giới tính, những người khác muốn tham dự thì mua vé vào cửa năm tệ. Ban Truyền thông làm công tác ghi chép việc thu phí thật tốt, Ban Văn nghệ phụ trách đèn đóm âm thanh, Ban Ngoại giao đảm nhiệm trang trí và vệ sinh hội trường, các Ban khác có trách nhiệm tạo không khí sôi nổi. Nhờ mọi người về thông báo cho nhau biết, đến đây giải tán!
Hội nghị vang lên tràng pháo tay nhiệt tình và tiếng ủng hộ râm ran, xem ra còn sôi nổi hơn cả tiếng vỗ tay chào mừng lãnh đạo nhà trường. Mọi người buôn chuyện ồn ào rồi từng tốp theo nhau giải tán. Lãnh Tử Thần đến bên Lâm Ấu Hỷ, nhìn qua ngực cô, cô nhận ra gì đó nên lùi ra sau tránh đi, Lãnh Tử Thần tỉnh bơ: – Phù hiệu của cô đâu?
Hóa ra anh không thấy phù hiệu Hội Sinh viên, thế mà cô lại nghĩ rằng anh nhìn… Lâm Ấu Hỷ tự thấy thẹn đỏ mặt, buột miệng thốt ra: – Mất rồi. Cái phù hiệu ấy dù là gì thì cũng làm cho cô thấy lúng túng phiền phức, đeo nó hàng ngày mà chuốc lấy bao nhiêu ánh mắt soi mói thì thà mất đi còn hơn. Mất rồi, bị mất thực rồi, mà tìm cũng không thấy.
- Mất rồi. – Mắt Lãnh Tử Thần quắc lên, ngồi bên cô, tay anh vươn ra túm lấy túi của cô. Cô muốn tránh nhưng bị anh tóm lại. Cô đã quá hiểu khi anh tức giận, phản kháng chỉ chuốc lấy mất mặt, trán đụng vào vai anh, mũi cô trong giây lát ngửi thấy mùi của anh, mùi xà phòng thơm và thuốc lá hòa quyện.
Trong phòng vẫn còn mấy tốp sinh viên nán lại, lúc ấy cũng len lén nhìn hai người, rõ ràng là tìm phù hiệu, nhưng biết đâu họ lại liên tưởng là đang làm gì, còn mặt mũi nào nữa.
Lâm Ấu Hỷ trong bụng thầm khấn: da mặt mình dày lên nữa đi, Tô Hoan Hoan với Diệp Mộng Mộng cho mình thêm độ trơ mặt nữa đi, cái khó bó cái khôn, vì học bổng, vì bữa KFC của chúng mình, phải nhẫn nhịn!
Lãnh Tử Thần quay đầu nhìn khắp một lượt, bọn sinh viên đang quan sát cười cười kéo nhau đi mất, riêng được Tiêu Vũ Trạch còn to gan đứng đó giơ hai tay lên vẻ pótay.com, miệng nở nụ cười đa nghĩa.
Rồi phòng họp chỉ còn lại hai người, Lãnh Tử Thần móc chiếc phù hiệu từ trong túi Lâm Ấu Hỷ ra, lạnh lùng đeo lên áo cô. Cô lại định phản ứng, bao nhiêu người nhìn mà anh chẳng chút e dè, để người khác hiểu nhầm thì có gì hay chứ! Gương mặt Lâm Ấu Hỷ đỏ bừng như trái táo chín.
- Lãnh Tử Thần, anh làm như vậy tôi sau này không dám nhìn mặt ai nữa rồi. – Cô dẩu môi, tránh mặt anh đang ở rất gần trước mắt cô, tránh cả hơi thở của anh, nét mặt đầy vẻ phản cảm và xấu hổ.
- Làm bạn gái của tôi thì có gì phải tránh mặt mọi người? – Lãnh Tử Thần đeo phù hiệu cho cô rồi mới nhấp môi, nói nốt câu: – Đi nào, nhân lúc còn thời gian, tôi đưa cô ra phố mua váy dạ hội.
- Tôi không đồng ý làm… làm bạn gái của anh, sao anh không hiểu hả Lãnh Tử Thần, anh làm cái gì vậy? – Lâm Ấu Hỷ giận dữ giải thích. – Còn nữa, chẳng phải