Old school Easter eggs.
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Bao giờ trăng lại tròn - trang 13

nào, phải mau chóng rời khỏi ngôi nhà chết tiệt này. Lâm Ấu Hỷ bám theo anh, đầu óc bấn loạn, cuốn sách kia dù thế nào cũng không thể nhận, lúc nãy mình chắc là bị choáng nên mới nhận, phải rồi, không thể nhận, kiên quyết không nhận. Loại người như Lãnh Tử Thần này sao có thể vô duyên vô cớ tặng quà người khác, đã tặng nhất định sẽ đòi báo đáp, mình nghèo rớt mồng tơi nhưng cũng không thể vì cuốn sách mà bán đi danh dự được.

Như thế này có khác gì với những cô gái vui vẻ qua đêm, đây là sự việc mà Lâm Ấu Hỷ không thể chịu bị sỉ nhục. Nghĩ đến đây, cảm giác tủi nhục lớn khiến cô nghẹt thở. Cô siết chặt nắm tay, hít một hơi dài, buột miệng nói: “Sáu mươi hai, Tô Hoan Hoan ạ.”

- Gì vậy? – Cửa thang máy đóng lại, Lãnh Tử Thần không hiểu, nghiêng đầu nhìn cô: – Sáu mươi hai cái gì?

Cô lạnh lùng đáp:

- Không có gì.

- Ha ha. – Lãnh Tử Thần cười. Chết tiệt, anh ta lại cười. Sao không đơ mặt như mọi khi mà cười gì chứ. Điệu cười của anh thâm thúy không lường nổi, khiến cô cảm giác như bị hút vào một cái ống rất sâu.

Thang máy dừng lại ở tầng trệt, bước ra là bãi xe, Lãnh Tử Thần thấy sắc mặt hoang mang của cô thì bảo: – Chúng ta đi xe.

- Đi xe? – Lâm Ấu Hỷ buột miệng hỏi rồi thấy hối hận trong lòng, Lãnh Tử Thần là công tử nhà giàu mà, có xe hơi thì có gì kinh ngạc đâu.

Anh sải bước lên trước, bước rất dài, cô chạy theo suốt lối mới kịp. Chiếc xe màu đen, bóng loáng. Lãnh Tử Thần mở cửa trước, đặt tay lên nóc xe, ánh mắt kiên định nhìn cô. Cô nhìn lại một hồi, rồi chịu thua, cúi đầu vào xe.

Thấy cô cúi đầu vào xe, anh mới rút tay lại, nhẹ nhàng đóng cửa, cử chỉ lịch thiệp này thêm một lần chứng tỏ nếp nhà gia giáo và xuất thân dòng dõi của anh. Lâm Ấu Hỷ cúi nhìn chiếc quần bò và đôi giày thể thao rẻ tiền của mình, một người như mình ngồi trên chiếc xe thế này, rốt cuộc là chuyện sẽ đi đến đâu?

Thời gian ơi, hãy mau mau trôi qua đi, cuối cùng sẽ đi đâu, có thể trở lại trường không, có thể nhân lúc anh không chú ý mà bỏ chạy không.

Đến Thượng Hải đã khá lâu, nhưng số lần rời khỏi trường học chỉ đếm trên đầu ngón tay, cô không giống như Diệp Mộng Mộng với Tôn Mỹ tiêu tiền lớn như tiền lẻ để mà thường xuyên shopping mua đồ xa xỉ, thậm chí chi phí đi lại cũng khiến cô tiếc đứt ruột, vé tàu điện ngầm và xe buýt đều đắt đến lè lưỡi, một lần đi tốn bằng tiền ăn hai ba ngày. Vì thế, cô không thuộc đường, đến đâu cũng không biết.

Quán ăn Nhật Bản, những góc ngồi nhỏ xinh, cởi giày, khoác lên mình y phục kimono mềm mại, xỏ chân vào guốc gỗ. Xiên thức ăn gồm ba lát cá tươi, hải sản tinh khôi bỏ vào miệng là tan mịn. Lãnh Tử Thần gắp thịt ba ba và tôm nhúng vào nước chấm, cẩn thận cuốn lại, đặt vào tay Lâm Ấu Hỷ. Cô ăn một lèo đến tức bụng, anh vẫn liên tiếp gắp thức ăn vào đĩa cho cô.

- Quả thực tôi không thể ăn nổi nữa. – Lâm Ấu Hỷ lúng túng nói. Nhớ lần đi ăn với Tiêu Vũ Trạch, cũng bị no gần chết, bọn họ lắm tiền, cứ ép ăn như nhồi heo khiến người ta no chết được.

- Vậy hả, ừ nhỉ. – Lãnh Tử Thần ngẩn người, cầm đĩa của Lâm Ấu Hỷ sang trước mặt mình ăn tiếp. Cử chỉ tự nhiên của anh khiến cô bối rối, cứ như người tình thân mật lắm, cô gái ăn không hết, chàng trai chuyển qua ăn hộ.

Nhưng mà mình với Lãnh Tử Thần có là gì đâu, như vậy còn có phần ám muội nữa. Cô vốn không muốn thế, nhưng ăn không nổi nữa, nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy áy náy xấu hổ. Xung quanh anh ta có biết bao cô gái yêu kiều, cớ sao cứ nhắm vào mình, rốt cuộc anh ta muốn gì chứ?

Nếu là Tiêu Vũ Trạch, mình sẽ chẳng thấy áy náy xấu hổ. Mình có thể cười ha hả mà hỏi thẳng Tiêu Vũ Trạch, anh muốn mời em ăn cơm không, có phải anh đang nhồi lợn không. Nhưng với Lãnh Tử Thần, một câu mình cũng chẳng dám nói, cứ như không có miệng, chỉ muốn tìm chỗ nào đất nứt mà chui xuống cho xong. Cùng là đàn ông, sao khác nhau quá vậy. Lâm Ấu Hỷ không nghĩ ra nguyên nhân.

Khi thanh toán, Lâm Ấu Hỷ liếc qua hóa đơn, riêng số lẻ cũng đã khiến cô lạnh cả người. Hai người mà ăn hết gần một ngàn tệ. Một ngàn tệ là số tiền cô sống được cả ba tháng, chỉ không cần đến quán ăn Nhật Bản này thôi. Cô xòe bàn tay đếm từng ngón, mắt chớp lia lịa.

Lãnh Tử Thần trả tiền, bảo cô đi nào, rồi sải bước ra cửa. Cô lũi cũi theo sau, ăn no rồi chạy, dạ dày tức anh ách. Lãnh Tử Thần khởi động xe, vào số rồi mới nhìn Lâm Ấu Hỷ: – Mới rồi ở trong quán ăn, cô bị làm sao vậy? Mắt chớp lia lịa, như là bị mất hồn ấy.

- Một bữa ăn mà đắt quá, đủ cho tôi sống ba tháng đấy. – Lâm Ấu Hỷ tặc tặc lưỡi, đặt cuốn sách dày cộp lên đầu gối, ngón tay xoa xoa lên bìa, nói rồi ngẩn mặt ra, thấy ngượng chín người, cảm thấy mình ăn nói hàm hồ quá. Vì sao nói gì, trước mặt Lãnh Tử Thần, cô đều thấy bất an thế chứ.

- Ha ha. – Lãnh Tử Thần cười thư thái, xoay vô lăng, xe ngoặt sang một khúc quanh, đi vào đường Nam Kinh. Lâm Ấu Hỷ thỉnh thoảng nhìn anh. Anh chỉ chăm chú quan sát đường, rất lâu sau mới nói: – Nếu cô thiếu tiền, tôi có thể tài trợ.

- Làm gì vậy, anh coi tôi là loại người gì chứ, tôi không cần sự thương hại của những người nhiều tiền các anh! – Lâm Ấu Hỷ bỗng trở nên giận dữ. Lời nói của Lãnh Thử Thần đột ngột khiến cô đau đớn, tiếng nói uất ức buột ra từ lồng ngực. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh mẹ mình, đánh đổi tuổi thanh xuân lấy sự sung túc về vật chất. Đó là điểm yếu của cô, không được chạm vào.

Một hồi lâu, Lãnh Tử Thần im lặng. Cô nhận ra mình quá kích động, vả lại, mình vừa nhận sách anh ta tặng, vừa ăn đồ anh ta trả tiền, cái gì cũng hưởng cả, giờ lại tự mâu thuẫn mà phủ nhận mình, hoàn toàn chẳng có lập trường gì cả. Cô cố gắng bụng bảo dạ nói câu xin lỗi, rồi nhìn ra ngoài cửa xe, hỏi thầm trong đầu: – Chúng mình không trở lại trường sao?

Lối này dường như không về trường, nhưng cụ thể là đi đâu, cô cũng không biết. Đường sá thành phố hình như dài như nhau, Lâm Ấu Hỷ ở thị trấn Lạc Diệp nhỏ bé mà còn lạc đường, nói gì đến thành phố Thượng Hải tầm vóc quốc tế, chỉ cần ra khỏi trường là cô chịu không biết chỗ nào với chỗ nào rồi.

- Tôi đưa cô đi xem phim. – Lãnh Tử Thần nói trong khi dừng xe bên đường. Cách đó không xa là Tân Thế giới, khu điện ảnh đồ sộ, có tên tuổi sáng choang bên ngoài. Anh vừa rút chìa khóa vừa nói: – Có một bộ phim mới nhất cực kỳ hấp dẫn, Vương Á Trúc nói sẽ đưa Tô Hoan Hoan đi xem, không chừng có thể sẽ gặp họ.

- Vậy ạ. – Lâm Ấu Hỷ nghĩ đến lúc chiều, Tô Hoan Hoan và Vương Á Trúc điện thoại với nhau, đúng là có nói đi xem phim buổi tối, trong lòng thầm tính, nếu gặp được Tô Hoan Hoan thì tốt.

Lãnh Tử Thần đi lên trước, rút điện thoại không biết gọi cho ai. Cô bước nhanh hai bước theo sau, căng thẳng nhìn xe cộ qua lại, tìm đường và xác định hướng, nhưng đành bó tay trơ hai mắt, miệng chữ O đứng giữa đường phố đợi đèn đỏ. Anh cất điện thoại, nhìn cô chăm chú, hơi nhếch môi cười, nhẹ giọng: – Cô rất dễ thương. Nhưng Lâm Ấu Hỷ nhớn nhác nhìn ngang dọc, không nghe thấy.

Đèn xanh, người qua đường rất đông, hai người bị chen trong đám đông ấy nên tách nhau ra. Lãnh Tử Thần vươn tay, đột ngột nắm lấy tay cô, kéo sát cô vào bên mình. Cô muốn đẩy ra, anh càng kéo sát lại, cô không muốn khó coi giữa thiên hạ, đành gằn giọng: – Lãnh Tử Thần, anh đừng như thế.

- Lâm Ấu Hỷ, Lãnh Tử Thần. – Một tiếng gọi quen thuộc vang lên từ bên kia đường. Lâm Ấu Kỷ giật mình, ngẩng phắt lên, quả nhiên nhìn thhấy Tô Hoan Hoan ôm một bó hoa hồng to tướng và đằng sau cô là Vương Á Trúc tươi cười hớn hở. Cô ảo não ngẩng nhìn Lãnh Tử Thần, mới rồi chắc anh gọi cho Vương Á Trúc rồi, lại kéo tay mình như thế, chắc là cố ý cho họ nhìn thấy, nhìn thấy rồi họ sẽ hiểu nhầm, Lãnh Tử Thần, anh thực là… thực là bỉ ổi.

Hiểu nhầm thế này, có gì hay đối với anh ta chứ?

- Úi chà! – Đợi đến gần, Vương Á Trúc nhìn thấy hai người nắm tay nhau thì cười ha hả nói với Tô Hoan Hoan: – Bạn Tô Hoan Hoan ơi, bạn nhìn người ta thân mật thế kia, cũng để tớ nắm tay một cái đi nào.

- Anh lui ra! – Tô Hoan Hoan ẩy vào ngực Vương Á Trúc một cái, cầm tay Lâm Ấu Hỷ đang ở trong tay Lãnh Tử Thần kéo ra, choàng vai cô đi về phía rạp chiếu phim, nói lớn: – Vé xem phim bọn tớ mua rồi, bốn người bọn mình ngồi cạnh nhau, nghe nói bộ phim này siêu hài đấy! – Nói rồi quay đầu nhìn, Lãnh Tử Thần và Vương Á Trúc đang ở đằng xa mua đồ ăn vặt và nước uống, cô mới hạ giọng, nhìn Lâm Ấu Hỷ: – Chuyện thế nào, Lãnh Tử Thần cầm tay cậu, anh ta không bắt nạt cậu đấy chứ?

Vẫn còn có bạn hiểu mình đây, giọng nói của Tô Hoan Hoan ra ý là như thế. Chính xác, chính là Lãnh Tử Thần bắt nạt Lâm Ấu Hỷ thân thiết của cô, nhưng mà… nói ra điều này, đến bản thân cô còn thấy hoang đường.

- Không đâu! – Lâm Ấu Hỷ gượng cười lắc đầu. – Chỉ là qua đường đông quá, anh ta sợ lạc thôi.

- Vậy hả? – Tô Hoan Hoan cũng không truy hỏi nữa, im lặng một hồi rồi mới ngắc ngứ nói: – Nói thực nhé, con người Lãnh Tử Thần rất đáng nể đấy. Bạn của Vương Á Trúc, tớ… tớ cũng phải thấy an tâm, cậu đừng trách tớ mê trai quên bạn đấy.

Lâm Ấu Hỷ nhìn gương mặt tròn đỏ hồng của Tô Hoan Hoan đang cúi xuống ngượng nghịu thì mặt mày giãn hẳn, cười tươi tỉnh hẳn lên.

Vừa dứt lời được mấy giây, Vương Á Trúc đã chạy đến ôm hai gói bắp rang bơ to đùng, Lãnh Tử Thần xách bốn bịch nước giải khát, bốn người im lặng theo khán giả vào rạp.

Ghế ngồi cho hai cặp, Tô Hoan Hoan tranh ngồi cùng Vương Á Trúc, Lâm Ấu Hỷ đành ngồi cùng Lãnh Tử Thần. Màn ảnh mở ra, bộ phim Hồng Kông Tân trát sư muội, Dương Thiên Hoa thủ vai chính cùng Ngô Ngạn Tổ. Đây có lẽ là lần đầu tiên Ngô Ngạn Tổ nhập vai chính diện. Một bộ phim Hồng Kông điển hình, vai nam chính điển trai lắm tiền, vai nữ chính trong trắng ngây thơ mà bướng bỉnh, luôn là một cặp vênh nhau, tạo ra những tình huống cười không có trong thực tế nhưng rất thỏa mãn nhu cầu giải trí của người xem. Tô Hoan Hoan và Vương Á Trúc ngồi ở lô ghế bên cạnh, cách một vách ngăn mà liên tục cười khanh khách, mấy lần đang uống nước ngọt còn cười đến sặc sụa, tiếng cười của hai người xem ra cũng hợp nhau.

Lâm Ấu Hỷ cũng buồn cười đến nỗi không ăn được gì, gói bắp rang bơ ôm trong lòng gần như không suy suyển. Lãnh Tử Thần biệt danhđơ mặt vẫn trầm tĩnh, chỉ đến khi thấy Dương Thiên Hoa lăn lộn dưới đất, anh mới nhún vai cười ha hả, giọng cười nghe ra còn lạnh lùng hơn cả không cười.

Bộ phim khép lại với kết thúc vui vẻ, Tô Hoan Hoan và Vương Á Trúc đứng lên cùng kêu to: “Buồn cười chết mất! Buồn cười chết mất!” Mấy người ra khỏi rạp, Tô Hoan Hoan chống mắt nhìn Lãnh Tử Thần rất lâu, đột nhiên cười phá lên, vừa cười vừa nói: – Thảo nào lúc nãy em xem phim cứ thấy là lạ, hóa ra Lãnh Tử Thần có nét giống Ngô Ngạn Tổ. Lãnh Tử Thần, sao anh không đăng ký thi vào Học viện Điện ảnh Thượng Hải? Tương lai chắc chắn sẽ có công ty điện ảnh khai quật anh để làm tiếp phầnTân trát sư muội, ha ha ha! – Nói xong, thấy mặt Lãnh Tử Thần đanh lại, cô thè lưỡi quay qua nháy mắt với Vương Á Trúc.

- Buổi tối ở bar trên đường Hoài Hải có vụ hay lắm, tớ muốn đưa Tô Hoan Hoan đi, các cậu có đi cùng không? – Vương Á Trúc có vẻ quá quen với bộ dạng Lãnh Tử Thần.

- Các cậu đi đi. – Lãnh Tử Thần uể oải nói. Vương Á Trúc cũng không nhiều lời, mà có lẽ

Full | Lùi trang 12 |Tiếp trang 14

*Trang chủ
11/1251