ngay."
Jake thoắt ra ngoài và đóng chặt cửa lại, dựa người vào đó mà nhìn chằm chằm lên trần nhà. Trong thang điểm từ một đến mười, anh tự hỏi ý tưởng kể cho Flynn nghe mọi chuyện sẽ tệ đến mức nào; anh đặt là ba. Anh sẽ không tiếp tục đem cô ra nhử Chase nữa. anh đã quyết định khi vượt đèn đỏ cuối cùng trên đường phóng về khách sạn, khi anh nghĩ tất cả những trò chơi của mình có thể làm cô bị tổn thương, hoặc tệ hơn nữa. anh có thể tìm cách khác để giữ chân Chase, và nếu Flynn biết hắn nguy hiểm đến mức nào, có thể cô sẽ đồng ý tránh xa hắn ra. Tất nhiên vẫn có nguy cơ rằng nếu anh kể cho cô nghe về Chase, cô sẽ chạy đi báo với Chase những việc anh đang theo đuổi, nhưng ít nhất thì khi đó Jake cũng không thể làm cô bị tổn thương.
Khi đó, nếu Flynn bị tổn thương thì sẽ là do cái sai lầm chết tiệt của chính cô.
Nhưng kỳ cục là điều đó cũng chẳng khiến anh cảm thấy tốt hơn chút nào. Từ khi trông thấy Flynn mê man trên giường trong ngôi nhà của bà Esther, cả người anh đã rộn lên một nhu cầu lạ lùng, ngu ngốc và vô lý là được chạm vào cô, được bảo vệ cô, không để ai khác lại gần cô.
0 Tên diễn viên người Mỹ.
0 Tên ca sĩ người Mỹ.
*****
Mặc dù vậy, việc không thể rũ được hình ảnh Flynn ngồi nhún nhún trên mép chiếc giường trong khách sạn, khao khát được chạm vào cô của anh đã bốc lên đến chóng mặt.
Anh rời cánh cửa và xuống sảnh, nới lỏng áo ra và có sức tập trung nghĩ về những con mèo con bị chết.
<><><><><>
"Vậy là…" Flynn ngồi bắt chéo chân, người dựa vào đầu giường, đầu óc quay mòng mòng với tất cả những thông tin mới mà Tucker đã kể cho cô nghe suốt một tiếng đồng hồ qua. "Chà."
"Ừ." Tucker xoay xoay chiếc ly trong tay. "Gần như đã cập nhật cho cô đầy đủ thông tin rồi đấy."
"Tôi thật sự tiếc về chuyện bố anh."
Tucker nhún vai. "Ừ, tôi cũng thế. Nhưng chuyện đó lâu rồi."
Flynn nhìn anh, nhớ lại những điều Mercy đã nói, rằng cái chết của bố họ khó khăn với Jake thế nào. Cứ nghĩ đến việc bố của anh lẽ ra đã không có mặt trong nhà máy đó mếu không vì lòng tham của Gordon Chase thì hiểu hết. Việc cây đàn piano đột nhiên đổ xuống người một thanh tra viên an toàn chẳng còn thấy hài hước ở chỗ nào nữa cả.
"Vậy," cô chuyển đề tài. "Anh thật sự nghĩ Gordon Chase đã giết bà Esther sao?"
Tucker ngọ ngậy trên chiếc ghế mà anh đã kéo lại cạnh giường. chân anh duỗi dưới chiếc bàn đầu giường, mà hiện đang được trưng dụng làm bàn rượu tạm thời. "Không. Tôi không biết. bà Esther cũng già rồi, lại có bệnh tim…" Anh nhún vai và hớp một ngụm rượu. "Nhưng tôi vẫn cẩm thấy có điều gì đó không phải ở đây."
"Đó là trực giấc của cảnh sát mà," Flynn nói, cảm thấy như có một Tucker mới đang ngồi trước mặt mình. Một Tucker từng là cảnh sát. Một Tucker quan tâm đến nhiều thứ hơn là anh thể hiện ra. Một Tucker có đôi mắt…
Cô chớp mắt và ngồi thẳng hơn. Cô say mất rồi nên mới nghĩ đến đôi mắt. cô đặt ly của mình lên bàn rồi lấy ngón trỏ đẩy nó ra xa hơn một chút. Chỉ để an toàn thôi.
"Thế đấy, chuyện về Gordon Chase chỉ có thế," Anh mỉm cười nhè nhẹ. "Nhân tiện, cô cứ mắng tôi thoải mái vì cái tội đã lôi vào chuyện này. Tôi đang chờ cho chiếc giày kia rơi xuống đây0."
"Ôi, thôi quên nó đi. Tôi cũng đã làm một điều ý như thế." Cô huơ tay trong không khí và cố bật ra một tiếng cười vô tình, rốt cuộc lại thành ra một tiếng khịt ngượng nghịu. Tucker cười. Vừa nghĩ về đôi mắt là thế đấy, Flynn tự quở mình. Cô hắng giọng và hỏi, "Thế ta sẽ tóm gã này như thế nào?"
Tucker nhướng mày. "Tôi có nhầm không nhỉ? ‘Ta’ từ khi nào thế này?"
"Thì anh đã lợi dụng tôi trong chuyện này rồi còn gì…"
"Rồi, chiếc giày còn lại đã rơi."
"Không phải tôi đang buộc tội anh. Tôi đang muốn nói rằng, tôi không nghĩ toàn bộ ké hoạch này là tồi. Tôi hoàn toàn có thể giữ chân gã trong lúc ang điều tra. Tôi thậm chí chẳng phải làm gì sai trái. Ý tôi là, chúng tôi vẫn chưa có quyết định cuối cùng về nơi này." Cũng đúng mà; Freya nói phải ít nhất hai tuần thì bố mới chọn được người mua.
Tucker nhìn đăm đăm vào ly rượu của mình và miết ngón tay quanh miệng ly. "Thật không? Cô đang nghĩ về chuyện ở lại đấy chứ?"
Flynn nhún vai và cảm thấy chút phấn khích khi nghĩ đến điều này. Có thể là cô say, cũng có thể là di thiếu ngủ, nhưng cô đang bắt đầu cảm thấy, kiểu như là, yêu thích nơi này. Mắt cô dạo quanh phòng với cái giường có vòm, những cái ghế và cái bàn kiểu cổ. Những bông hồng trên giấy dán tường. Cửa sổ cao. Ánh nhìn của cô dừng lại ở Tucker đang ngồi bên cạnh giường mình với vẻ khó hiểu.
Anh chàng ở quầy rượu.
"Cái gì?" cô nói và dụi sự ngượng ngập trên mũi.
"Cô đang nghĩ đến chuyện ở lại." Lần này là một khẳng định, như thể anh vừa đọc được suy nghĩ của cô và chỉ đơn giản nói to thành tiếng mà thôi.
0 Nguyên gốc: I’m waiting for that other shoe to drop, thành ngữ Mỹ, nghĩa là chờ đợi một việc xấu xảy đến.
*****
"Không," cô nói, bằng giọng hờn dỗi như một cô bé mười hai tuổi phủ nhận rằng mình phải lòng cậu bạn trong lớp khoa học. cô cố nhìn vào mắt anh, để quả bóng nguonwgj nghịu, lạ lùng và to đùng nở to ra giữa họ trước khi đành chịu thua trò chơi con gà mà phải nhìn đi chỗ khác trước.
"Anh có biết tám năm qua tôi đã kinh qua bao nhiêu nghề không?" Flynn nghiêng đầu nhìn anh. Tucker lắc đầu. "Mười bốn. Tôi đã làm, kể không theo thứ tự nhé: trông trẻ; thu ngân ở tiệm bánh; quản lý dữ liệu; nhân viên băng chuyền trong nhà máy đồ hộp; gái điếm trong Renaissance Faire…"
Anh huýt sáo và lắc đầu. "Và giờ cô bỏ đi và phá hỏng sự kì lạ đó sao."
Flynn cười và hướng mắt lên trần. "Tôi thích động vật, nên trở thành trợ lý bác sĩ thú ý một thời gian, cho đến khi phát hiện ra tôi thật ra chỉ thích những con thú mượt mà khỏe mạnh. Tôi đã làm mọi việc, nhiều lắm, ít nhất là một lần, nhưng vẫn chưa tìm ra. Anh biết đấy, tìm ra cái thứ mà tôi thực sự muốn làm cho cả phần đời còn lại." Cô duỗi tay và hít một hơi thật sâu, rồi lại nhìn vao mắt Tucker, và rồi, vì những lý do không sao hiểu nổi, cô nói, "Mẹ tôi là một vũ công. Bà dạy ba lê cho trẻ em." Cô vừa tụ được đủ sức lức để giải thích điều đó có nghĩa là gì thì anh đã gật đầu và nói, "Tôi hiểu rồi."
Cô chớp mắt ngạc nhiên. "Anh hiểu?"
"Ừ. Múa không phải là kiểu việc cô làm đề kiếm tiền. Nó là thứ cô làm bởi vì tình yêu. Bởi vì không thể không làm. Đó là thứ cô đang tìm kiếm."
Flynn cụp mắt, đột nhiên cảm thấy bị áp đảo. "Vậy, ý tôi là, ừ, ý nghĩ đã vụt qua đầu tôi rằng nếu tôi không thể tìm thấy nó ở Renaissance Fiare thì có lẽ cũng sẽ không tìm thấy được nó…"
"… ở đây," anh kết thúc câu nói của cô. Ánh mắt họ lại chạm nhau, và Flynn biết sức nóng trên mặt mình chẳng liên quan gì đến rượu, mặc dù nếu bị hỏi thì cô sẽ thề thốt ngược lại ngay.
"Này," cô nói, "kể cả nếu bố tôi có giữ lại nơi này thì ông cũng không đời nào để tôi điều hành nó. Tôi không có kinh nghiệm. Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang làm gì ở đây. Ông sẽ cử đến đây người nào đó biết rõ mình đang làm gì, còn tôi sẽ quay về với một công việc bàn giấy nào đó ở Boston."
"Thế có lẽ là hợp lý."
Cô chồm tới trước, áp đầu gối chặt vào ngực. "Vì thế tôi sẽ giúp anh trong vụ gã Chase."
Tucker cười. "Cô giữ lời đấy nhé."
"Vụ Gordon Chase này, đó có thể là cơ hội cuối cùng của tôi đâe… tôi cũng không biết nữa… làm điều gì đó quan trọng, có lẽ vậy. Anh biết đấy, tôi cũng có lợi trong chuyện này. Nếu Chase đã giết bà cô Esther thật thì đó hẳn là lý do vì sao bà lại cứ ám tôi."
Anh nhìn cô đăm đăm trong im lặng, mắt nheo lại suy nghĩ, và cô chắc chắn anh có thể thấy tim cô đang đập thình thịch, dù dưới lần áo khoác dày sù sụ. cô đợi anh nói gì đó nhưng anh chỉ nhìn cô chăm chú.
"Được rồi," cuối cùng anh nơi.
"Được rồi? Được rồi cái gì chứ?"
Được rồi. Cô có thể giúp." Anh giơ ngón trỏ lên. "Nhưng chúng ta phải làm rõ một số nguyên tắc. Một là cô không được theo Chase mà không cho tôi biết. Nếu gã gọi hay liên lạc với cô bằng bất cứ cách nào, cô cũng phải cho tôi biết trước khi làm bất cứ điều gì."
Flynn ngồi dịch tới, đúng ra là chồm cả lên vì phấn khích. "Được. Tôi đồng ý."
"Vẫn chưa xong. Cô không được kể với bất cứ ai về bất cứ chuyện gì. Nếu Chase đúng là đã giết bà Esther thì có thể hắn có tay trong sự giúp đỡ, vì thế hãy giữ kín chuyện này."
"Anh nghĩ ở đây có thể có người hại bà Esther sao? Có vẻ như mọi người đều yêu quy bà ấy mà."
"chỉ cần một người không yêu quý là đủ rồi," anh nói. "Và tôi vẫn chưa nghĩ được thấu đáo về giả thiết này, vì thế cô cứ giữ kín nhé."
"Được rồi. Tốt."cô đột ngột ngáp một cái. Cô tự cho phép mình như thế, rồi chớp mắt cho ráo hơi ẩm đọng trên mắt. "Vậy tôi phải làm gì?"
Tucker cười, ngồi dịch tới và đặt ly lên bàn. "Cô phải ngủ đi. Chúng ta sẽ nói tiếp vào ngày mai."
Anh dợm người chuẩn bị đứng dậy, và Flynn ngạc nhiên là mình muốn anh ở lại biết chừng nào. Đó là mùi trên da thịt anh, hoặc có thể là sự ân cần trong nụ cười anh, hoặc sự thích thú trong giọng nói của anh… điều gì đó ở anh tự nhiên làm cô cảm thấy dễ chịu mà cô thậm chí đã không nhận thấy mãi cho đến khi anh chuẩn bị rời đi, đe dọa mang cả sự dễ chịu của cô theo cùng.
"Tôi không muốn anh đi." Lời nói buột ra trước khi cô kịp nghĩ, nói gì đến chuyện ngăn mình lại.
Anh thở thật dài. "Cô biết là tôi không thể mà."
Cô nhìn anh một lúc lâu, không chắc phải nói gì. Cô không định phải lòng anh, chính xác là như thế, dù rằng trong người cô đã có một trận đánh vì ý nghĩ đó, cô chỉ muốn anh ở lại. Điều gì đó ở anh đã lấp đầy những vết rạn trong lòng cô mà cô thậm chí còn không biết chúng có tồn tại, và giờ, khi chúng đã được lấp đầy, cô không muốn quay lại như cũ.
"Anh có thể ở lại một chút nữa vậy," cô khẽ nói, hy vọng giọng nói của mình không quá thê thiết như cô đang cảm thấy trong lòng.
"Tôi không thể, Flynn ạ." Có sự hối tiếc trong nụ cười của anh, điều đó chỉ an ủi cô đôi chút. "Cô say rồi. Có những quy tắc mà."
"Tôi không định nói… Chúng ta không phải… Ý tôi không phải là… Tôi chỉ không muốn anh đi. Không phải bây giờ. Tôi… "
Flynn rên lên và lấy tay bưng mắt. Cô là một bà chủ khách sạn cô đơn và ham muốn, đang mồi chài anh chàng phục vụ quầy rượu. Cô là một đứa quấy rối tình dục, một trò đùa mệt mỏi, một đứa chán ngắt.
Cô nghe tiếng anh đứng dậy, cả thân người cô cứng lại cầu mong anh cứ đi đi, rồi cô có thể cứ giữ tay như thế này, che mắt, cho đến ngày rời khỏi đây. Việc đó không dễ dàng, nhưng có thể làm được, cô chắc như vậy.
Cô cảm thấy tấm trải giường dịch chuyển khi anh ngồi xuống bên cạnh. Những ngón tay ấm ôm quanh cổ tay cô, kéo tay cô khỏi mặt. Nụ cười anh dịu dàng, và đôi mắt anh ân cần, thậm chí cả mái tóc bù xù của anh cũng làm lòng cô thắt lại.
Anh mở miệng định nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Một tay anh đặt cạnh eo cô, thân người anh chắn ngang, ngăn cho cô không chồm lên mà chạy trốn vào phòng tắm. Tay còn lại vẫn đang nắm lấy cổ tay cô, ngón tay cái lơ đãng vuốt theo những mạch máu dưới da cô. Mỗi giây im lặng tim cô lại càng đập mạnh hơn, và cô chắc rằng mặt cô giờ đã