XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Muôn nẻo đường yêu - trang 29

giữa điều đó và tình yêu còn có một khoảng cách rất xa, đó chỉ là đôi chút hoài niệm những năm tháng trước đây của cô. Chỉ là đôi chút hoài niệm mà thôi.

Charles còn tặng cho cô rất nhiều thứ, quần áo, nước hoa, tất… anh tặng cả những món quà mà cô không thể ngờ tới, Hiểu Lối không ngờ Charles lại là một người chu đáo như vậy, điều này đã khiến cô có cảm giác như đang được sống một cuộc sống vợ chồng. Sau khi quen Charles, trong một thời gian dài cô không còn nhớ đến Trần Tử Phóng vì giờ đây anh chỉ còn là một phần nhỏ trong trái tim cô, cô muốn hình ảnh đó dần dần tự phai mờ rối biến mất.

Charles thích cô mặc áo dài, thích cô mặc áo dài như Trương Mạn Ngọc gợi cảm trong bộ phim Năm Tháng Tuổi Hoa, và thế là anh bảo cô mặc áo dài. Hôm đó cũng vậy, thực ra cô không hề thích mặc áo dài vì nó rất gò bó khiến cô không cử động được thoải mái, mặc dù áo dài có thể làm nổi bật các đường cong tuyệt mĩ trên cơ thể cô, nhưng sự tuyệt mĩ đó đòi hỏi cô phải trả giá.

Cô muốn mặc chiếc váy ngủ lụa nhưng Charles không cho. Vì thế cô cảm thấy hơi bực mình, Charles nói, em muốn gì anh cũng có thể chiều được em, kể cả ánh trăng trên trời, nhưng em phải mặc áo dài vì anh rất thích.

Hiểu Lối bảo, nhưng em lại không thích.

Như thế không được, anh mà thích thì bắt buộc em cũng phải thích. Hiểu Lối hứ một tiếng, Charles bảo, anh có thể lấy cả trăng xuống cho em, Hiểu Lối bảo, em lấy trăng làm gì, em chỉ thích money thôi. Charles ngớ người ra một lát, rồi anh bảo, được, và thế là anh từ trong giường lôi ra một chồng tiền đô rồi đặt lên giường và bảo, mặc vào anh sẽ cho. Hiểu Lối liền cười và bắt đầu mặc hết bộ này đến bộ khác, cô thầm nghĩ, đúng mình đã bán thân thật sự rồi. Xong việc cô cầm tiền rồi đi. Đó là gặp nhau lần cuối cùng giữa họ, Charles không còn đến tìm cô, và cô cũng không đến tìm anh, đến khi cô quay về lại khách sạn thì nhân viên đó bảo, Charles về nước rồi. Cô thầm nghĩ, người đàn ông đó từng có quan hệ với cô ư? Càng nghĩ cô càng thấy mơ hồ, cuối cùng, ngay cả đến diện mạo của Charles cô cũng không tài nào mường tượng nổi, nhưng tiền Charles để lại vẫn còn, một chồng tiền xanh toàn là đô la đó, nhìn vừa thích thú vừa ghê tởm.

Rồi Trình Trình cũng đi xa, cô ấy lấy một anh chàng người Hà Lan. Hiểu Lối không biết Hà Lan ở đâu, ở đâu không quan trọng, quan trọng là Trình Trình cảm thấy được sống thoải mái, hạnh phúc thế là đủ lắm rồi, Hiểu Lối thầm nghĩ, chắc Trình Trình không còn chơi đàn violon nữa, nhưng cô biết, cây đàn violon sẽ mãi là niềm đau và nỗi nhớ của Trình Trình, vì nó là sinh mệnh của cô.

Sau khi Phần Na chết, Hiểu Lối quyết định sẽ đi xa một chuyến.

Cô giống như người bị mất phương hướng, không biết đâu là lối ra.

Cô muốn đi đến vùng sông nước Giang Nam. Cô đã từng đi Chu Trang(1), cô đã từng đi, vẻ đẹp giả tạo ở đó khiến cô vô cùng kinh ngạc, lần trước cách đây rất lâu cô đi Chu Trang, cô có cảm giác rằng Chu Trang là chốn đào nguyên của mình, nhưng lần thứ hai đặt chân đến Chu Trang, cô lại có cảm giác rằng Chu Trang như một cái chợ lớn, thậm chí quán trà Tam Mao cũng rất không tự nhiên, vì vậy lần này cô đã từ bỏ ý định đi Chu Trang.

Hiểu Lối là cô gái rất thích hợp với việc đi du lịch. Thực ra du lịch là một thú tiêu khiển, được đắm mình trong thiên nhiên hùng vĩ, đi với ngoài sẽ không được tự nhiên, cô đã quen với việc một mình một ba lô, mang thêm chiếc máy ảnh đi lang thang khắp nơi, có lúc cứ đi mà chẳng hề có đích đến, nhưng điều thú vị mà du lịch đem đến lại nằm ở đó. Nếu thích thì ở thêm vài ngày, không thích lại tìm chỗ khác. Hiểu Lối sợ nhất là kiểu du lịch rồng rắn theo đoàn, một đoàn người đi như đi chợ, đến đâu cũng đua nhau chụp ảnh, chẳng ai còn có thời gian ngắm cảnh, hoặc giả nếu thời gian thoải mái thì bọn họ sẽ viết lên thân cây hoặc môt tấm bia nào đó rằng:anh X chị Y đã đặt chân đến đây, tưởng như mình là quan trọng lắm, và tất cả mọi người trên thế giới đều quên mình vậy.

Hiểu Lối thích đi du lịch theo kiểu khác. Cô rất thích cảm giác cô độc một mình,mặc dù đôi lúc cũng thấy hơi ngược đời, nhưng thực sự là cảm thấy thích, đeo phone nghe nhạc đi trên đường mặc cho mọi người chuyện trò thoải mái, đó vẫn là một thế giới hoàn toàn khác. Nhưng Mạnh Gia Vĩ lại là một ngoại lệ.

Họ quen nhau trên tàu, hai người ngồi cạnh nhau. Cậu đó bắt chuyện, hình như tớ gặp cậu ở đâu rồi thì phải.

Hiểu Lối thấy kiểu làm quen này đã quá nhàm, cô cũng chẳng buồn để ý đến.

Gia Vĩ hỏi tiếp, gì thì cậu cũng phải nói tên cho tớ biết chứ.

Đới Hiểu Lối. Cô nói, tớ tên Đới Hiểu Lối. Gia Vĩ liền gọi Hiểu Lối.

Hiểu Lối bảo, đúng là không biết điều gì cả, gọi chị Hiểu Lối chứ. Gia Vĩ vẫn chỉ gọi Hiểu Lối. Hiểu Lối cố tình không trả lời mà vẫn chăm chú đeo phone nghe nhạc, ra vẻ rất ta đây, ra vẻ không thèm để ý. Cô thầm nghĩ, mình chẳng đến nỗi phải chơi trò chơi với một cậu nhóc. Rồi Gia Vĩ lại kéo một bên phone của Hiểu Lối ra, và gọi với vẻ ngượng nghịu, chị Hiểu Lối. Thấy vậy Hiểu Lối liền cười, cô thấy cậu bé này thật dễ thương, giống như cậu em trai của cô vậy.

Họ đã quen nhau đơn giản như vậy đấy. Quen nhau trên tàu, quen nhau trong nỗi cô đơn.

Gia Vĩ là sinh viên năm thứ hai khoa tiếng Đức trường đại học ngoại ngữ Bắc Kinh, cậu mới 19 tuổi, trong mắt Hiểu Lối, đó là một cậu nhóc không hơn không kém.
Gia Vĩ nói, đừng nghe nhạc nữa chị Hiểu Lối, mình nói chuyện đi. Hiểu Lối liền bỏ ta nghe ra, em nói đi, chị nghe đây. Gia Vĩ lại cười với vẻ ngượng nghịu, rồi cậu đưa cho Hiểu Lối chai cocacola, chị uống đi.
Hiểu Lối đón lấy chai nước ngọt, nhà em ở đâu.
Nam Kinh.
Hiểu Lối bảo, hay đó nhỉ, cố đo mà lại có cả sông Tần Hoài, vùng đó thì sặc mùi son phấn rồi, bao nhiêu kĩ nữ có danh tiếng đều được sinh ra từ đó. Em có thích không? – Hiểu Lối hỏi Gia Vĩ.
Đương nhiên là thích rồi, mặc dù Nam Kinh cũng đã kém đi nhiều so với trước, nhưng bản chất vẫn là vùng đất quý tộc.

Em mời chị đi Nam Kinh chơi nhé.
Hiểu Lối bảo, chị không đi đâu, chị muốn đi Đồng Lí. Gia Vĩ liền nói ngay, thế thì em đi Đồng Lí cùng chị nhé. Hiểu Lối cười, đi cùng chị làm gì? Thôi về Nam Kinh thăm bố mẹ em đi. Gia Vĩ hỏi, chị không thích à? Từ lâu em đã muốn đi chơi Đồng Lí, để em đi cùng chị nhé.
Hiểu Lối thầm nghĩ, sao lại có cậu nhóc buồn cười như vậy nhỉ? Cô muốn từ chối nhưng nhìn ánh mắt đang tràn đầy hi vọng đó, cô không nỡ lòng từ chối. Và thế là cô bảo, tùy em thôi. Nghe thấy vậy Gia Vĩ phấn khởi ra mặt, cậu gọt một quả táo và để lại cho mình một miếng nhỏ, còn lại miếng to cậu đưa cho Hiểu Lối. Hiểu Lối thầm nghĩ, con trai Nam Kinh đúng là chu đáo thật.

Đến giữa nữa đêm tàu chạy qua Bạng Phụ(2), dưới tàu có rất nhiều người đang vẫy quốc kì hát quốc ca. Gia Vĩ nói, chị Hiểu Lối, đúng là mình có duyên thật đấy, hôm nay đúng vào dịp 53 năm kĩ niệm ngày quốc khánh. Vừa nói dứt lời thì thấy pháo hoa bay ngập trời, mọi hành khách trên tàu reo hò vui vẻ, sau đó mọi người bắt đầu hát quốc ca. Bất giác, Hiểu Lối cảm thấy lòng mình ấm lại, cô có cảm giác rằng, đây chính là cái mà mình thiếu, một sự nhiệt tình, hồ hởi. Gia Vĩ đứng dậy ghé sát mặt vào cửa, chị Hiểu Lối, chị nhìn pháo hoa kìa, trông đẹp quá. Hiểu Lối cũng bước ra và ghé sát vào xem pháo hoa, khung cảnh lúc này đây khiến cô cảm thấy vô cùng thân quen, tự nhiên cô cảm thấy lòng buồn vô cùng thân quen, tự nhiên cô cảm thấy lòng buồn vô hạn, đám pháo hoa rực rỡ bay đầy trời đó, chỉ trong chớp mắt đã mất hút trong màn đêm, bầu trời lại quay về với vẻ tĩnh mịch lạ thường, tàu vẫn lao vun vút về phía trước, cô và Gia Vĩ đã gặp nhau, cùng nhau ngắm pháo hoa, cùng nhau ngắm cảnh đêm. Đây có lẽ chính là duyên số.

Lúc này cả hai người đều thấy hơi xúc động, Gia Vĩ bảo, chị Hiểu Lối, chị có thể quên buổi hôm nay không? Hiểu Lối bảo, còn em thì sao? Gia Vĩ nhìn Hiểu Lối với ánh mắt có phần đắm đuối, có phải vì chị gặp thất bại trong tình yêu nên không còn hứng thú với cuộc sống không? Tại sao chị không thích cười? Hiểu Lối liền cười và hỏi, chị không hay cười à?

Đến bốn giờ sáng, cuối cùng, Gia Vĩ không chịu nổi cơn buồn ngủ nên đã ngủ thiếp đi, người lắc lư theo xe, một lúc sau, cậu dựa hẳn vào người Hiểu Lối.

Hiểu Lối không lay Gia Vĩ, nhìn cậu ngủ rất ngon lành, lông tơ trên mặt trông rõ mồn một, cánh tay nhỏ dài, thậm chí nhìn thấy rõ cả mạch máu trên đó, hơi xanh.

Hiểu Lối tự hỏi, đây là cậu bé thế nào nhỉ? Tự nhiên không chịu xuống tàu ở Nam Kinh mà một mực đòi theo cô đi Đồng Lí? Trước đây những người đàn ông cô gặp đều có nhiều điểm khá giống nhau, đều có phần hơi sa đoạ, uể oải, không ai trong sáng như cậu bé này. Khi tàu gần đến Tô Châu, Gia Vĩ mới tỉnh giấc, lúc này đây mắt Hiểu Lối cũng đã díp hết lại, cô rút ra một điếu thuốc và châm lửa, rồi cô lại rút một điếu khác đưa cho Gia Vĩ, Gia Vĩ cầm điếu thuốc và châm lửa ra vẻ ta đây rất sành điệu, vẻ cố tình ta đây biết hút thuốc và vẻ trầm tư già trước tuổi đó đã khiến Hiểu Lối suýt bật cười, trông kiểu cầm thuốc của cậu đã thấy quá non nớt. Sau đó Gia Vĩ lại ho khù khụ, cậu nói, mấy ngày nay đau họng quá. Hiểu Lối cũng không muốn để cậu xấu hổ, hai người hút xong thuốc thì tàu đã đến Tô Châu.

Họ bắt xe buýt đi Đồng Lí, khi hoàng hôn buông xuống thì cả hai đã đến nơi. Sau khi đặt chân đến đất Đồng Lí có rất nhiều các cây nổi tiếng này, Hiểu Lối không nói gì nữa, một cảm giác quen thuộc lại tràn về trong cô, cô thầm nghĩ, đáng lẽ mình phải sinh ra ở nơi yên bình như thế này mới phải, mặt trời mọc rồi lại lặn, cảnh vật chẳng hề thay đổi, vẫn một cây cầu có nước chảy róc rách. Thị trấn nhỏ này chỉ có hai màu đen và trắng, hai màu này là màu nền của tất cả các màu, cô thích vẻ im lìm, tĩnh mịch của nơi đây, qua suy nghĩ của cô, vẻ im lìm, tĩnh mịch đó đã có một ý vị hoàn toàn khác. Cô thầm nghĩ, đợi đến khi già mình sẽ mua hai ngôi nhà cổ được xây dựng từ thời Minh Thanh ở Đổng Lí để sống, gửi gắm vào nó tất cả mọi hoài niệm và hồi ức của cuộc đời, để cho tất cả mọi thứ dần dần chìm sâu vào dĩ vãng.

Gia Vĩ rất hứng khởi vì được nhìn thấy cảnh sông nước. Cậu nói, lần này đến đây thật không uổng công chút nào, thật không ngờ cảnh sông nước Trung Quốc lại là một bức tranh thuỷ mặc. Hiện giờ khách du lịch không còn đông nữa, thỉnh thoảng mới có vài tốp khách nước ngoài đi ngang qua họ, lúc thì nói tiếng Anh, lúc lại xài tiếng Đức. Có lúc Hiểu Lối hiểu, lúc lại chẳng hiểu gì. Lúc nào không hiểu cô lại hỏi Gia Vĩ: “bọn cậu nói gì vậy?”

Gia Vĩ nói với vẻ tự hào: “bọn họ bảo chị là mỹ nữ phương Đông, họ khen chị mặc quần, áo đẹp”. Hiểu Lối bảo: “chắc là cậu bịa ra để trêu tôi chứ gì. Gia Vĩ vội vàng nói, ai lừa chị người đó làcon cún”.
Hiểu Lối cảm thấy buồn cười, cô bảo, cậu vốn là con cún mà. Đúng là hôm nay Hiểu Lối mặc rất đặc biệt, chiếc váy chữ A viết những dòng thơ Đường nhuộm bằng sáp, kiểu váy mà Trần Tử Phóng chê là màu mè mà cô mua nó trong dịp đi chơi Vân Nam năm kia.

Chiếc áo phông bó màu da cam, hai màu đó phối với nhau rất nổi, cô đi một đôi giày vải thể thao, hai bím tóc hai bên rất hợp với cây cầu nhỏ. Gia Vĩ nói, chị Hiểu Lối biết ăn mặc quá, người khác mặc bộ quần áo này sẽ thấy kì cục thế nào ấy, nhưng chị mặc lại thấy rất đặc biệt. Nghe xong, Hiểu Lối liền cười

Full | Lùi trang 28 |Tiếp trang 30

*Trang chủ
1/1278