/>
Phép so sánh này thuần khiết quá, em khúc khích, em chỉ muốn mình là hai đóa anh túc.
Thẩm Quân vỗ đầu tôi và bảo, Tiểu Bạch, em đang yêu hơn anh tưởng tượng rất nhiều, anh sợ mình sẽ yêu em mất.
Thật không? Tôi cười lớn, anh đừng nhắc đến chuyện tình yêu với em, em đã là vợ của người khác rồi, kiếp sau anh cũng chẳng có hi vọng đâu, Bắc đã ước hẹn với em ba đời rồi.
Mặc dù tôi nói như vậy, nhưng khi chạm phải ánh mắt Thẩm Quân tôi vẫn phải tránh. Đúng vậy, người đàn ông có đôi mắt đen sau thẳm đó, tuấn tú, đàn ông, tôi có cảm giá như mình đã gặp anh ở đâu ? Tại sao vậy nhỉ, tôi có cảm giác rằng khi chia tay với anh tôi thấy có một chút gì đó hơi buồn.
Lúc chia tay là lúc nửa đêm, cả hai chúng tôi đều uống hơi nhiều nên nôn hết ra đường, Thẩm Quân vỗ vào lưng tôi, lúc tôi đứng dậy thì đột nhiên Thẩm Quân ôm tôi và nói, Tiểu Bạch, cho anh hôn em nhé?
Tôi sững người, rồi tôi trả lời, không được.
Hai chữ không được đó tôi nói rất nhẹ, đúng vậy, tôi trả lời bằng giọng không cương quyết chút nào.
Thẩm Quân cúi người xuống, còn tôi né sang một bên. Anh đợi một lát rồi hôn lên trán tôi và bảo, coi như anh rượu vào thất lễ nhé. Tiểu Bạch, anh không thể kìm nổi lòng mình.
Tôi vô cùng cảm thấy bối rối, rồi tôi cố tình cười lớn để giấu đi vẻ bối rối đó. Thẩm Quân, thế coi như em cũng rượu vào thất lẽ nhé, tôi kiễng chân và hôn lên trán Thẩm Quân, sau đó tôi quay đầu chạy, tôi vẫy tay, tạm biệt anh nhé.
Tôi không thể gặp anh chàng này nữa, trên người anh ta có một ma lực đáng sợ, người tôi yêu là Cố Vệ Bắc, tôi phải xứng đáng với tình yêu của mình, tình yêu của chúng tôi không thể xảy ra bất trắc nào cả.
Tôi quay về khách sạn, Phần Na vẫn đang để đèn đợi tôi, Phần Na nhìn tôi và nói, Tiểu Bạch, cậu đừng có mà giở trò linh tinh đấy.
Tớ đâu có – tôi cãi, tớ đi thăm một người bạn cũ.
Nhưng anh mắt cậu lại toát lên một vẻ ngời ngời hạnh phúc, chỉ khi nào cậu nhìn Bắc mới có ánh mắt đấy, cậu phải xứng đáng với tình yêu của cậu chứ.
Tôi trùm chăn lên mặt và hô lớn, tớ buồn ngủ lắm rồi, tớ ngủ đây!
Đêm hôm đó tôi không thể chợp mắt, mắt chong chong đến tận khi trời sáng, tôi thầm nghĩ, từ giờ trở đi, mình không bao giờ được gặp Thẩm Quân nữa, đây là lần cuối cùng!
Chương 21
Thuyền của họ lướt hết con lạch này đến con lạch khác. Không ai muốn phá vỡ sự êm đềm, tĩnh lặng đó. Tiếng mái chèo khua nước và ánh trăng khiến người ta ngỡ như đang đi trên vùng sông nước của chốn bồng lai.
Hiểu Lối đã thành một kẻ lang thang sống phiêu dạt ở Bắc Kinh.
Cô không muốn quay về Cáp Nhĩ Tân mà một thân một mình lưu lạc ở Bắc Kinh, cái chết của Phần Na đã gây cho cô một cú sốc rất lớn. Hiểu Lối bảo, không thể ngờ rằng Phần Na lại là một cô gái nặng tình nặng nghĩa đến vậy.
Đợt đó Hiểu Lối cùng với Trình Trình – một cô gái chơi đàn violon chung nhau thuê một căn hộ có hai phòng, mỗi người chịu 800 tệ tiền nhà, nguồn thu nhập chính của Trình Trình là các buổi biểu diễn ở các khách sạn năm sao, theo lời cô ấy nói thì đó là bán nghệ để kiếm sống, cô cũng giống như anh chàng Bình mù chuyên gảy đàn để kiếm bát cơm manh áo.
Rất nhanh, Hiểu Lối và Trình Trình đã trở thành bạn tốt của nhau, cả hai cô gái đều có nhiều điều để tâm sự, đều là những người sống ngày nào biết ngày đấy, lúc có tiền thì tiêu như rác, lúc hết rồi lại nuôi mình bằng những gói mỳ tôm.
Vật đáng giá nhất của Trình Trình là cây đàn violon, đó là chiếc cần câu cơm giúp cô sinh tồn, và đồng thời nó cũng là chỗ dựa tinh thần cuối cùng của cô. Ban ngày cô thường vùi đầu trong chăn để ngủ, khi màn đêm buông xuống, cô mới bắt đầu nhập vai. Đợt đó , Hiểu Lối làm nghề pha chế rượu, cô bảo trước đây thấy nhạt nhẽo quá, giờ tớ cũng muốn có một cuộc sống có mùi vị hơn một chút. Vì thế chăn màn của cô luôn chất đống trên giường, mĩ phẩm, đồ hóa trang lúc nào cũng bừa bộn, lộn xộn, đồ đạc bày trong phòng còn có cả đầu lâu, vừa bước vào phòng đã thấy sực nức mùi son phấn và bầu không khí sa đọa, tạm bợ, những bài hát mà họ nghe đều là những bài hát tiếng Anh do chính các ca sĩ nước ngoài biểu diễn, có Elvis Presley, thỉnh thoảng họ cũng nghe các bài hát Trung Quốc, nhưng chỉ nghe nhạc Tề Tần và Chu Triết Cầm mà thôi.
Họ sống rất bừa bộn, lộn xộn, tạm bợ, không phân đêm ngày, nhưng họ cũng chẳng biết làm gì hơn. Sự bừa bộn đó giống như những thỏi son Maybeline mà Hiểu Lối vẫn dùng, chẳng màu nào dùng được lâu, nhưng nó vẫn là loại son mà cô thích dùng nhất. Thỉnh thoảng họ cũng đi đến quán bar ở Tam Lí Đồn, dường như ở đó Trình Trình đều có quen biết với mọi người. Có lẽ là cô quen tất cả mọi người trên khắp thế giới, Hiểu Lối rất nhiều lần đi với Trình Trình, đến đó lần nào họ cũng uống say bất tỉnh nhân sự mới quay về nhà, và tất nhiên tiền cũng không phải bỏ vì Trình Trình có đủ khả năng để bắt đàn ông đến từ nhiều nước trên thế giới phóng khoáng móc ví. Hiểu Lối thầm nghĩ, Trình Trình là một cô gái không đơn giản chút nào, những lúc Trình Trình uống say thì bao giờ Hiểu Lối cũng chăm sóc cô, mỗi lần như thế Trình Trình hay nói năng lảm nhảm, cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh, lúc thì gọi Mark, lúc lại gọi Jack. Có một thời gian, Trình Trình còn dùng cả thuốc tẩy tiêu độc 84 để tẩy rửa các loại cốc trong nhà, lúc nào cô ấy cũng sợ mình bị bệnh AIDS. Có lần cả hai người cùng uống say, Trình Trình kể cho Hiểu Lối nghe chuyện cũ của mình, cô kể về mối tình đầu, kể chuyện mình đã lên giường với bao nhiêu đàn ông, Hiểu Lối cũng kể chuyện về Trần Tử Phóng, nghe xong Trình Trình cũng cảm thấy tiếc cho Hiểu Lối, cậu ngốc thế, cậu tin là có tình yêu thật à, nếu mà là tớ, tớ sẽ đi làm một màng trinh nhân tạo rồi gắn vào, chỉ 100 tệ thôi, cậu tưởng cái đó đáng tiền lắm à?
Hiểu Lối nói làm thế là lừa dối, đã là tình yêu thì không thể lừa dối.
Trình Trình thở dài, có gì là quan trọng đâu? Đầu óc cậu không có vấn đề gì đấy chứ? Có tiền là có tất cả, tiền có thể đổi lấy tình yêu. Nếu ta có tiền thì tội gì ta phải sống ở xó xỉnh này, nếu có tiền thì tội gì ta phải rình đi mua quần áo giảm giá, nếu có tiền thì m.kiếp ngày ngày ta có thể ăn chơi nhảy múa, hát hò thỏa thích, tội gì phải đi chơi đàn cho người ta nghe? Ta phải bắt bọn họ chơi cho ta nghe! Trình Trình càng nói càng say sưa, biến sắc, chính vì thế tớ mới phải ngủ với bọn đàn ông ngoại quốc, xin tiền bọn họ, dân ngoại quốc phóng khoáng lắm, thoải mái lắm, xong chuyện là giải tán, chẳng ai phải nợ ai, việc đó có gì là không hay chứ? Hiểu Lối nói, thế thì cậu lấy quách một thằng Tây cho xong? Trình Trình bảo, tớ không chịu được mùi hôi nách trên người bọn họ. Nói xong cả hai phá lên cười, trên ghế sofa. Hiểu Lối nghĩ, Trình Trình sống đơn giản quá, đúng là mèo có đạo của mèo, cô không có quyền nói Trình Trình sống không ra gì, chí ít là những món đồ hàng hiệu trên người Trình Trình cô đều mua không nổi, ít nhất, Trình Trình còn có thể đưa cô đến ngồi nhâm nhi ở Tam Lí Đồn mà không tốn một xu.
Hiểu Lối đã quen Charles trong hoàn cảnh đó. Charles là một người Mĩ cao to, anh ta có nước da trắng điểm thêm đám lông tơ màu vàng nên trông khá dữ dằn. Nhưng anh ta lại có tiền, sống một mình trong một căn hộ rất sang trọng. Phòng ở khách sạn năm sao đâu có phải ai cũng thuê được lâu dài, nhưng Charles lại làm được điều đó. Anh có công ty ở Bắc Kinh, mỗi năm đến Bắc Kinh ngó nghiêng một hai lần, lần này đến anh đã gặp Hiểu Lối. Lúc đứng ở đại sảnh xem Trình Trình biểu diễn, Hiểu Lối đã chú ý đến Charles, người ta nghe Trình Trình biểu diễn cũng chỉ là nghe vậy mà thôi, nghe hay không nghe, cũng chẳng sao, vừa nói chuyện vừa nghe với vẻ lơ đãng, giống như các bài biểu diễn đó chỉ tô điểm thêm cho vẻ sang trọng, hào nhoáng của khách sạn, tăng thêm bầu không khí lãng mạn mà thôi, chẳng ai chú ý rốt cục cô chơi có hay không, không ai biết nhạc cô chơi có chuẩn hay không?
Nhưng Charles lại không như vậy.
Hình như Charles rất hiểu, và trong lúc Trình Trình chơi đàn, Charles đã chăm chú theo dõi Hiểu Lối, cô cũng nhìn anh và khẽ mỉm cười, dường như cô muốn nói điều gì đó với anh. Cô thầm nghĩ, anh chàng người nước ngoài này mà hiểu được cô ư? Và thế là ánh mắt cô toát lên một vẻ gì đó xem thường anh ta, nhưng Charles không quan tâm đến điều đó. Anh thích nhìn nụ cười mỉm đó, điều này rất thẳng thắn, và cũng là đương nhiên. Điều đầu tiên anh thích là chiếc áo dài Thượng Hải truyền thống cô mặc, chiếc áo dài lụa Hàng Châu, trên đó có thêu một bông hoa sen to, tóc cô búi cao sau gáy khiến cô càng cao hơn. Lần đầu tiên nhìn thấy Hiểu Lối, Charles đã thích cô ngay tức khắc, nói chính xác hơn là anh đã yêu cô. Đối với Charles, yêu một cô gái chỉ là một cảm giác trong khoảnh khắc, không cần quá dài lâu, dài lâu còn gì là thú vị, nó sẽ cuốn trôi tất cả mọi niềm yêu. Nếu một đôi trai gái lấy nhau mười năm mà vẫn không chia tay thì đó không còn là tình yêu nữa, chắc chắn trong đó đã có tình, yêu có dục vọng, có nồng cháy, tình là dòng suối nhỏ chảy róc rách không ngừng trong vô vàn những điều vụn vặt cơm áo gạo tiền của cuộc sống đời thường. Charles dám khẳng định là anh đã yêu cô gái người Trung Quốc đó vì anh có dục vọng.
Sau khi Trình Trình chơi xong bản nhạc, Charles đã mời họ đi uống cà phê, nói chính xác hơn là mời Hiểu Lối đi uống cà phê.
Câu chuyện giữa một người đàn ông và một cô gái có lúc chỉ đơn giản như vậy đấy. Hiểu Lối muốn ra nhà vệ sinh thay quần áo vì mặc áo dài bó quá nên cử động không được thoải mái. Charles lại ngăn, đừng đi, anh thích em mặc kiểu cổ điển như vậy. Hiểu Lối rất lấy làm lạ vì anh chàng ngoại quốc này còn biết cổ điển, họ nói chuyện với nhau bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh. Charles biết một ít tiếng Trung, Hiểu Lối cũng chỉ biết một ít tiếng Anh nên phần lớn họ nói chuyện bằng cách ra hiệu cho nhau, vì không hiểu và phải đoán nhiều nên họ càng nói càng hứng thú. Hiểu Lối thầm nghĩ, kết bạn với những người kiểu này thật dể chịu. Những năm tháng trước 25 tuổi chẳng còn gì đáng nhớ.
Sau khi quen nhau một tuần, họ đã đưa nhau lên giường.
Điều này đã khiến Hiểu Lối cảm thấy vô cùng kinh ngạc, tại sao cô lại biến thành một cô gái dễ dãi đến vậy?
Nhưng đúng là cô đã lên giường với người đàn ông đó.
Có gì là không được chứ? Cô thầm nghĩ, thân xác là cái quái gì? Nó cũng cần được đòi hỏi trong những lúc cô đơn.
Đây là lần đầu tiên cô lên giường với đàn ông, ngay bản thân cô cũng nghi ngờ không biết đây có phải lần đầu tiên hay không? Vẻ chủ động và gợi tình của Hiểu Lối làm cho Charles rất hài lòng. Hôm sau, Charles tặng cô một sợi dây chuyền kim cương, Hiểu Lối không từ chối lời nào mà nhận ngay, cô nghĩ để có được niềm vui cũng thật đơn giản, tại sao trước kia cô lại quá mức quan trọng hoá vấn đề như thế? Trình Trình nói, Hiểu Lối, cậu làm thế là đúng đấy, cuộc đời vốn là như vậy, đừng tưởng rằng cuộc đời là gì đó quá thần thánh, nếu mình không hiểu ra điều đó chỉ có mình xui xẻo thôi.
Những ngày tháng tiếp theo, Hiểu Lối đưa Charles lang thang khắp mọi ngóc ngách của Bắc Kinh, hai người còn đi cả Cố Cung, Trường Thành, trông họ như một đôi tình nhân, khi đặt chân đến những ngõ nhỏ ở Bắc Kinh, Charles chạy nhảy, luồn lách như một đứa trẻ. Thấy Charles chạy nhảy như vậy, Hiểu Lối cảm thấy hơi xúc động, nhưng cô biết đó không phải là tình yêu,