người yêu cũ, nhưng Tiểu Dao vẫn gọi tên vợ mình.
Tớ bảo muốn gặp vợ anh ấy, anh ấy cười nhạo tớ và bảo, em không đủ tư cách gặp vợ anh.
Câu nói của anh ấy đã làm tổn thương lòng tự trọng của tớ, trong mắt anh ấy, tớ chỉ là một con cờ bé tí, còn vợ anh ấy là cả một bàn cờ.
Vì thế tớ lại càng muốn gặp vợ anh ấy, tớ muốn gặp người có tên Bảo Di đó.
Hôm đó, tớ đã bỏ ra hơn một tiếng đồng hồ để tô điểm cho gương mặt mình. Tớ lại còn đi siêu thị Hữu Nghị mua một cái váy mới hơn một vạn tệ, mua quần áo tớ không bao giờ tiếc tiền, có nhiều người chỉ đánh giá con người qua quần áo, quần áo thể hiện con mắt thẩm mỹ của mỗi người mà.
Sau khi nhìn mình đã có phần giống dân trí thức công sở, tớ bắt xe đến công ty quảng cáo khá có tiếng đó ở Thượng Hải, tớ từng nghe Tiểu Dao nói rằng Bảo Di làm ở công ty đó, tớ bước vào cửa xoay bằng kính, một cô gái dùng tiếng Anh hỏi tớ lên tầng mấy, tớ không hiểu, cô ấy lại hỏi bằng tiếng Trung. Hóa ra công ty này chỉ làm ăn với nước ngoài.
Tớ bảo tôi muốn tìm Tăng Bảo Di.
Cô gái bảo, tổng giám đốc ở tầng 17, chị đã có hẹn trước chưa ạ?
Dạ, hẹn rồi. Tớ bước vào thang máy, trong lòng cũng thấy hơi run, tớ không nghĩ Bảo Di lại là tổng giám đốc, tớ cứ tưởng chị ấy là nhân viên thôi.
Lúc nhìn thấy Bảo Di tớ mới sững sờ, tớ nguyền rủa tớ sao lại ngu ngốc đến thế, tự nhiên lại đi chuốc nỗi nhục nhã vào mình, chị ấy không phải là một người bình thường mà đẹp như một nàng tiên, dáng người cao ráo, trang điểm nhẹ nhàng, chị ấy mặc một chiếc áo bó sát người ngắn tay màu trắng và một chiếc quần ống rộng cũng màu trắng, mỗi lần chị ấy bước, hai ống quần lại bay nhẹ hệt như tiên nữ giáng trần vậy.
Thảo nào Tiểu Dao cũng thích mặc quần áo trắng.
Chị ấy nhìn tớ và hỏi, cô tìm tôi có việc gì vậy? Tớ quay người bỏ đi vì so với chị ấy, tớ chỉ là một con vịt xấu xí, còn chị ấy mới là thiên nga! Mặc dù tớ mặc chiếc váy một vạn tệ nhưng cũng chẳng làm được gì? Váy cũng không thể cứu được tớ!
Chị ấy lại gọi tớ.
Tớ quay đầu và cười ngượng nghịu, rồi tớ lắp bắp, chị Bảo Di, em rất yêu Tiểu Dao, chị có thể nhường anh ấy cho em được không?
Tôi có thể tưởng tượng ra hoàn cảnh của Phần Na lúc đó, trước một người phụ nữ sang trọng xinh đẹp, Phần Na – cô thợ cắt tóc làm đầu đã trở nên thấp hèn hơn bao giờ hết, mặc dù Phần Na ăn mặc rất sang trọng nhưng đứng trước người phụ nữ có tên Bảo Di mặc bộ quần áo trắng đó, Phần Na chắc chắn sẽ rất tự ti!
Lúc nào Phần Na cũng vậy, cô giống như một con thiêu thân mải miết lao theo tình yêu của mình, hầu như chỉ trở về tay không, nhưng Phần Na vẫn cố gắng kiên trì.
Sau đó bọn cậu thế nào? Tiểu Dao có yêu cậu không? Tôi hỏi với vẻ sốt ruột.
Phần Na kể tiếp, tớ đã bị Tiểu Dao cho ăn bạt tai. Anh ấy liên tục quất tớ, liên tục quất. Quất nhiều đến nỗi tớ nổ cả đom đóm mắt, mồm thì chảy máu, anh ấy chửi tớ là đồ bần tiện, đồ hèn hạ, ai bảo mày đi gặp Bảo Di, ai cho mày làm tổn thương cô ấy? Lẽ nào mày không biết mày chỉ là một món đồ chơi trong tay tao sao? Tao có thể bóp chết mày như bóp một con kiến!
Tớ quỳ dưới chân anh ấy trong tư thế nhạt nhòa nước mắt và máu tươi. Tớ như một con chó đang khẩn cầu chủ, tớ bảo, Tiểu Dao, em thực sự rất yêu anh, anh chỉ thuộc về một mình em thôi có được không? Em có thể vì anh mà tử bỏ tất cả, có được không anh?
Thật đấy. Tớ không thể ngờ rằng mình lại hèn hạ như vậy, vì một người đàn ông áo trắng, vì ánh mắt mơ màng của anh ấy mà tớ cam chịu làm thân trâu ngựa cho anh ta.
Tiểu Dao đá hất tớ ra và không quay lại nữa.
Anh ấy đã đá trúng bụng tớ. Anh ấy không hiểu tại sao tớ lại đi tìm Bảo Di. Tớ đã có con với anh ấy, Bảo Di không muốn sinh con cho anh ấy, Bảo Di không muốn đẻ con, Bảo Di muốn giữ gìn sắc đẹp, nhưng tớ lại muốn.
Nhưng anh ấy đã đá vào tớ, tớ bắt đầu ra máu, bụng đau gần chết, tớ gọi điện thoại cho anh ấy nhưng anh ấy tắt máy, tớ biết tìm ai bây giờ? Tìm Trương Kiến Bang ư? Tớ có con với người khác mà lại bắt anh ta đưa vào bệnh viện và ký tên lên giấy đồng ý phẫu thuật của bệnh viện ư?
Không không, tớ không thể chết, tớ vẫn muốn yêu Tiểu Dao.
Lúc bụng đau tưởng chết, tớ đã bấm số máy di động của Bảo Di.
Tớ không hiểu tại sao mình lại cầu cứu chị ấy, lần đầu tiên gặp chị ấy tớ đã thích dáng vẻ của chị ấy, dáng vẻ đó, cả đàn ông và phụ nữ đều thích ngắm nhìn, chẳng ai có thể nói được vì sao mình lại thích nhìn.
Chính Bảo Di là người đã gọi Tiểu Dao đến, Tiểu Dao có một số điện thoại chỉ để Bảo Di gọi, ngoài ra anh ấy còn có một số điện thoại khác, để mọi người gọi. Tớ là một trong số những người đó, còn số mà Bảo Di gọi mở máy 24/24.
Tiểu Dao nhìn tớ một cái và bảo mặc kệ cô ta, đấy là do cô ta tự chuốc vạ vào thân.
Đấy là lời của Tiểu Dao, Bảo Di nhìn Tiểu Dao chửi: anh thật sự không phải là người! Anh không bằng cả con chó.
Chính Bảo Di là người đã kí tên lên tờ giấy phẫu thuật của bệnh viện, lúc xe đẩy của bệnh viện tiến vào phòng tiểu phẫu, tớ nói với Bảo Di rằng, chị ơi, em xin lỗi. Bảo Di nhìn tớ và bảo, em ngốc quá.
Tôi không thể ngờ được rằng chỉ trong vòng nửa năm mà có nhiều chuyện xảy ra với Phần Na như vậy. Phần Na đã yêu người đàn ông đó, cô ấy lại một lần nữa có thai, lại một lần nữa xảy thai, nhưng Phần Na cười và bảo, tớ sẽ làm cho anh ấy phải yêu tớ, cậu có tin không?
Tôi không biết, tôi chỉ biết rằng Phần Na yêu khổ quá.
Mọi người đều nói tình yêu đem đến niềm vui cho cả hai người, nhưng Phần Na đã yêu quá si mê. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt ngây dại và bảo, Tiểu Dao thích con gái mặc quần áo trắng, chính vì thế quần áo của tớ được đổi sang màu trắng hết, quần áo trước kia tớ bỏ hết rồi.
Phần Na còn bảo, anh ấy thích phụ nữ hút thuốc, anh ấy bảo, phụ nữ hút thuốc trong có một vẻ gì đó rất quyến rũ, chính vì thế tớ mới hút thuốc, cậu nhìn dáng vẻ hút thuốc của tớ có đẹp không?
Nghe Phần Na kể tôi chỉ muốn khóc, cô bạn tôi si tình quá, tôi bảo sao cậu phải hạ thấp mình thế, cậu thừa biết anh ta đã có Bảo Di, cậu thừa biết anh ấy không yêu cậu mà cậu vẫn làm như vậy?
Đúng là tớ quá hạ thấp mình – Phần Na bảo, nhưng tớ cam lòng, chỉ cần anh ấy nheo mắt nhìn tớ là tớ không chịu được, cậu có biết cảm giác trúng mũi tên tẩm thuốc độc của tình yêu là thế nào không? Cảm giác tự nhiên đất trời đảo điên, mình chẳng làm chủ được mình nữa.
Vừa nói Phần Na lại hút một điếu thuốc khác, thuốc Mier, màu trắng, điếu thuốc dài như ngón tay Phần Na vậy. Dáng vẻ hút thuốc của phần Na rất quyến rũ, sau này tôi được xem bộ phim Giấc mộng vườn chơi của Vương Tổ Hiền, trong đó có đoạn lời thoại kinh điển: đã từ lâu muốn khuyên anh bỏ thuốc, nhưng nhìn anh qua làn khói thuốc thấy anh đẹp biết bao… Mỗi lần nghe thấy câu đó tôi đều khóc, tôi lại nhớ đến Phần Na, cô bạn đã chết vì tình yêu, nếu không yêu Tiểu Dao thì không bao giờ cô ấy phải chết, cô ấy vẫn sẽ là một cô thợ cắt tóc yêu đời, cho dù cuộc đời cô ấy có chìm nổi, trôi giạt đến đâu, nhưng vì cô ấy đã yêu Tiểu Dao, từ đó trở đi, cô ấy không bao giờ còn có đường quay lại nữa.
Có người nói rằng, nếu bạn hay nhớ về những chuyện cũ tức là bạn đã già.
Năm nay sống ở Pháp tôi thường hay mơ thấy những người đó, hầu như ngày nào tôi cũng mơ thấy họ, tôi mơ thấy họ vẫn đang sống, vẫn vui vẻ cười đùa, vẫn trẻ trung như ngày nào. Gương mặt họ sinh động như một cái cây non, nhưng khi tỉnh giấc nước mắt tôi lại chảy dài hai bên má, rầu rĩ vô cùng.
Tuổi thanh xuân đã dần dần trôi qua như vậy đấy.
Chương 9
Đến tối Lí Trác đưa tôi ra sân bay đón Bắc, khi Bắc ra đến ngoài, tôi chạy ngay đến ôm chầm lấy anh và khóc nức nở.
Chúng tôi đã hôn nhau như mưa như gió trước mặt Lí Trác. Lí Trác kêu, ôi phim sex, phim sex, không chấp nhận được.
Câu chuyện Phần Na kể đã khiến tôi cảm động rơi nước mắt, cuối cùng tôi đã hiểu, thế gian này có thể có những cuộc đời thấp hèn, nhưng chắc chắn không bao giờ có những mối tình thấp hèn!
Chính vì thế tôi càng trân trọng tình yêu của mình hơn, nếu đã yêu thì xin hãy yêu như một kẻ ngốc nghếch. Bắt đầu từ dịp nghỉ đông đó, tôi đã thay đổi cái nhìn của mình về Phần Na, tôi rất mong cô ấy giành được người đàn ông áo trắng đó và cảm hóa anh ta bằng tình yêu của mình! Hai người đã từng liếc mắt đưa tình cùng nhau xem kịch và nói những lời yêu thương với nhau, và Phần Na từng nói rằng, kể cả suốt đời làm vợ bé của anh ấy tớ cũng cam lòng, vậy thì có gì là không được chứ?!
Người si tình đa phần là con gái, chính vì thế tôi vẫn đồng ý với quan điểm của Hồng Yến, cô ấy nói rằng, đàn ông yêu phụ nữ bằng nửa phần dưới của mình, phụ nữ yêu đàn ông bằng nửa phần trên của mình. Có lẽ do Hồng Yến đã từng đi lại với quá nhiều đàn ông, theo thống kê của tôi, số người lên giường với Hồng Yến có lẽ không ít hơn con số mười! Hồng Yến nói, chỉ cần phụ nữ tiếp xúc với đàn ông, lập tức họ sẽ nghĩ ngay đến những chuyện trong tươi lai như áo cưới nhẫn cưới, kể cả là các cuộc tình vụng trộm cũng đều như vậy, còn đàn ông lại muốn lên giường với phụ nữ và nói những lời đường mật dụ dỗ, cố gắng làm sao để móc ra ít tiền nhất, phụ nữ lại mong được tu thành chính quả, hai người được ríu rít trong tổ ấm. Vì thế điểm khác biệt lớn nhất giữa đàn ông và phụ nữ là, đàn ông muốn chiếm đoạt cơ thể của phụ nữ, còn phụ nữ lại muốn chiếm đoạt suy nghĩ của người đàn ông. Và thế là hai người không thể hòa thành một nhịp, đàn ông bảo anh yêu em, thực ra là anh ta yêu cơ thể của cô gái đó, nếu cô ấy xấu xí hoặc nhan sắc đã tàn phai, đàn ông sẽ không còn hứng thú nữa. Ví dụ đi uống rượu, nếu có một cô gái trẻ trung, xinh đẹp ngồi tiếp rượu, chắc chắn mọi người sẽ rất hào hứng, nhưng nếu người ngồi tiếp rượu là một bà già đau khổ thì chắc đàn ông sẽ chẳng còn hứng thú gì. Từ trước tới nay, tình yêu chưa bao giờ thuần khiết, những cái thuộc về thuần khiết chỉ là những ảo tưởng trong trái tim con người mà thôi.
Hồng Yến lúc nào cũng có những lập luận tràng giang đại hải như vậy, nhưng không thể phủ nhận là chúng rất có sức thuyết phục. Sau này tôi hỏi Bắc rằng, anh yêu cơ thể em hay yêu những suy nghĩ của em, Bắc cười và bảo tôi ngốc, anh bảo, đàn ông yêu cơ thể của con gái trước, sau đó mới yêu suy nghĩ của họ.
Hồi đó chúng tôi mới 20 tuổi, mở mồm lại nói đến chuyện đàn ông và phụ nữ. Đến khi càng xa tuổi 20, chúng tôi phát hiện ra một điều rằng hai chữ đàn bà thật là phiền hà. Đáng lẽ chúng ta nên gọi chúng ta là đàn bà khi chúng ta còn đang là con gái, và đến khi là đàn bà rồi thì chúng ta lại chỉ mong biến mình thành con gái.
Thực ra tôi biết Bắc yêu tôi ở điểm nào, anh bảo những lúc tôi mãnh liệt tôi giống như một ngọn lửa, lúc đó tôi giống như một chú ngựa hoang. Những lúc tôi dịu dàng tôi lại như dòng nước có thể nhấn chìm anh. Anh còn bắt chước vở Lưu Xảo và hát một đoạn rằng, tôi yêu em, biết viết, biết tính toán, biết lao động…làm cho tôi cười vỡ cả bụng.
Đại học năm thứ nhất là giai đoạn tôi và Bắc yêu nhau thắm thiết nhất, chúng tôi viết rất nhiều thư tình cho nhau.