Hoặc không lại chạy xuống dưới tầng gọi điện thoại, nói mãi không biết chán, cúp máy xong lại gọi lại vì còn một câu quên chưa nói, chẳng hạn anh yêu em, em yêu anh gì đó.
Hồng Yến bảo chưa gặp người nào yêu đương như các cậu, chắc là mấy đời chưa được yêu nên mới thế phải không? Gì mà suốt ngày quấn quýt, bịn rịn, tớ có cảm giác như thế giới này chỉ còn lại hai đứa cậu thôi vậy.
Thậm chí tôi còn bỏ rơi cả Hiểu Lối. Có lần Hiểu Lối đến tìm tôi đúng lúc tôi đang gọi điện thoại dưới tầng. Thấy vậy Hiểu Lối liền đứng bên cạnh nghe tôi ba hoa chích chòe đủ mọi chuyện. Tôi nói nhiều đến nỗi nước bọt bắn tung tóe, tôi hỏi, Bắc, anh có nhớ em không, anh yêu em không? Yêu đến đâu? Anh nói thử xem anh yêu em đến ngần nào? Mỗi lần gọi điện thoại tôi đều nhắc đi nhắc lại mấy câu đó, nhắc mãi không biết chán, bản thân tôi không hề thấy chán. Hiểu Lối đứng bên cạnh nghe tôi nấu cháo với vẻ mặt vô cảm, hê, cô mĩ nữ đó vốn là sinh vật máu lạnh mà.
Mùng 1 tháng 5 năm 1997. Tôi quyết định đi Trùng Khánh.
Lần này tôi đi để thực hiện một âm mưu ngọt ngào.Trước đó tôi đã gọi điện thoại cho Bắc hỏi anh có đi đâu không? Bắc nói, anh chẳng đi đâu cả, chuẩn bị tập trung ôn thi thôi, anh phải chăm lên thư viện nhiều hơn. Trong điện thoại anh còn nói rằng, suốt ngày chỉ bận việc với em, suýt nữa không qua được tiếng Anh cấp 4, anh đang phấn đấu qua cấp 6, nếu không, vợ thì lấy được mà việc học hành lại bê trễ thì chết, anh phải tập trung cả hai việc, việc nào cũng đều là việc chính.
Tôi lại mắng Bắc là gã lưu manh, Bắc bảo em không được lúc nào cũng rủa anh là lưu manh, bị chụp tiếng xấu đó thì oan quá, nếu em vẫn rủa thì anh sẽ lưu manh thật đấy.
Trên đường ngồi tàu đi Trùng Khánh, tôi hớn hở như mở cờ trong bụng. Tôi tưởng tượng ra cảnh Bắc nhìn thấy tôi, chắc chắn anh sẽ rất sững sờ, chắc chắn anh sẽ không thể ngờ tới! Bạn thử nghĩ mà xem, có cô người yêu bằng xương bằng thịt hiện ra ngay trước mắt thì có khác gì từ trên trời rơi xuống một em Lâm Đại Ngọc!
Chắc chắn là anh sẽ hôn tôi tới tấp, tôi thầm nghĩ.Trên chuyến tàu nhanh T9 đi Trùng Khánh, tôi cứ đi đi lại lại giữa đoàn người đi du lịch dịp nghỉ ngày Quốc tế lao động. Tôi nhiệt tình hỏi han mấy em nhỏ, gặp cô nào trung niên thì chào, gặp chì nào xinh đẹp thì khen người ta duyên dáng, gặp anh nào đẹp trai lại càng nhiệt tình hơn, qua đó bạn có thể hiểu được tâm trạng tôi lúc này, đúng là tôi mang một tâm trạng ngất ngây đi tìm Cố Vệ Bắc!
Tôi không thể ngờ rằng lúc này đây người yêu tôi Cố Vệ Bắc cũng đang ngồi trên tàu, chỉ có điều đó là chuyến tàu từ Trùng Khánh đến Bắc Kinh, chúng tôi đi lướt qua nhau mà không hề hay biết! Điều đó chẳng có gì là lạ cả, tôi đã từng nói rằng chúng tôi thường hay có suy nghĩ giống nhau, Bắc cũng muốn đem đến cho tôi một điều bất ngờ vì mùng 4 tháng 5 là sinh nhật của tôi, sinh nhật của tôi trùng vào ngày thanh niên! Sinh nhật năm nay tôi muốn được ở bên Bắc.
Trên nẻo đường về Bắc Kinh đó, Bắc nâng niu trên tay một trái tim bằng thủy tinh, anh đã phải bỏ ra mấy trăm tệ để mua trái tim làm bằng thủy tinh đó, trên đó có viết hàng chữ: Lâm Tiểu Bạch, anh yêu em!
Khi tôi xuống tàu và về đến trường anh, bạn cùng phòng anh thông báo là anh đã đi Bắc Kinh, tôi liền ngồi thụp xuống đất và khóc hu hu. Lí Trác mắng hai chúng tôi là đồ ngớ ngẩn, cô ấy đã cho tôi vào ở nhờ và bảo tôi gọi điện thoại ngay cho Bắc, bảo anh đáp máy bay về Trùng Khánh ngay, tiền vé máy bay cô ấy chi. Lí Trác tốt quá, nhưng Bắc lấy đâu ra nhiều tiền thế để mua vé máy bay? Tôi gọi điện thoại về kí túc xá, đúng lúc cô bạn Thành Thành người Thanh Đảo nhấc máy, Thành Thành hỏi, Tiểu Bạch, cậu đang ở đâu vậy? Bạn trai cậu đến tìm cậu đây này.
Tôi vừa khóc vừa nhờ cô ấy tìm ngay Bắc hộ tôi, nếu Bắc vẫn còn ở Bắc Kinh thì cô ấy phải tìm bằng được anh ấy hộ tôi và tôi còn nhờ cô ấy cho Bắc vay tiền để Bắc bay về Trùng Khánh.
Tôi không biết Thành Thành đã làm thế nào mà đến tối Lí Trác đã đưa được tôi ra sân bay đón Bắc, lúc Bắc ra đến ngoài, tôi liền chạy đến ôm chầm lấy anh và khóc nức nở.
Chúng tôi đã hôn nhau như mưa như gió trước mặt Lí Trác. Lí Trác kêu, ôi phim sex, phim sex, không chấp nhận được.
Tấm vé máy bay từ Bắc Kinh về Trùng Khánh đó vẫn được tôi giữ gìn cẩn thận. Bắc bảo đó là lần đầu tiên anh được đi máy bay, hành trình mấy chục tiếng đồng hồ tự nhiên được rút ngắn chỉ còn hơn hai tiếng. Rồi Bắc buông một câu, m. kiếp, đã quá. Mà trên máy bay còn có đồ ăn đồ uống, à mà, rồi anh cười với vẻ rất lưu manh, các cô tiếp viên hàng không trông đẹp thật đấy.
Bắc thề sau này sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để ngày nào cũng được đi máy bay, về sau này đúng là suốt ngày anh đi máy bay, nhưng đến lúc đó Bắc lại thở than, Tiểu Bạch, thật sự anh rất nhớ những năm tháng đi tàu, chen nhau trong toa tàu chật hẹp lòng chỉ mong mau được đến Bắc Kinh, mong nhanh được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt em. Anh giống như chú lạc đà sau cuộc trường chinh dài ngày trên sa mạc nhìn thấy ốc đảo, đúng là, bát canh được hầm kĩ mới thấy được vị ngon, hơn hai tiếng đồng hồ trên máy bay có phần hơi ngắn ngủi.
Chúng tôi cứ lặn lội đi đi lại lại như vậy, đến khi kí túc xá có điện thoại chúng tôi lại gọi điện thoại cho nhau. Hai đứa quấn quít đến nỗi bạn bè cùng phòng bảo tôi rằng, hai vợ chồng già mà sao có lắm chuyện để nói thế!
Tôi cũng cảm thấy lạ, ở bên Bắc tôi thích cười thích khóc, thích nói đủ mọi chuyện trên đời như một đứa ngớ ngẩn. Cuối cùng tôi đã hiểu được lời Phần Na nói, nếu con gái mà đã thích cười thì dù đó là việc làm ngớ ngẩn đến đâu cũng vẫn ham!
Có một thời gian tôi và Bắc đều nghĩ rằng mình là đôi tình nhân si tình nhất thế giới, dù là ông trời cũng không thể chia cắt chúng tôi. Khi xem bộ phim Titanic tôi đã khóc như mưa, Bắc hỏi sao tôi lại khóc, tôi bảo, Rose không thể so được với em, vì nếu là em em sẽ chết cùng với Jack, không có Jack thì sống một mình sẽ cô đơn biết mấy, tôi đã nói với anh như vậy trong tiếng nấc. Bắc ôm tôi vào lòng và vuốt tóc tôi bảo, em si tình quá, nói toàn những lời khiến anh cảm động quá thôi.
Sau đó mấy năm, đến tận hôm chúng tôi chia tay, tôi không thể tin mình đã chia tay với Bắc. Lí Trác lại càng không tin đó là sự thật, Lí Trác miệng há tròn vo hỏi tôi rằng, hôm nay không phải là ngày Cá tháng Tư đó chứ ?
Tôi thầm nghĩ, chúng tôi yêu nhau đến thế mà sao vẫn có ngày phải chia tay ?
Sau này tôi đã hiểu ra rằng, cho dù đã vẽ trước bức tranh, đã vạch ra từng đường đi nước bước nhưng giữa chừng vẫn có thể xuất hiện những điều mình không thể ngờ tới – bất kể chuyện gì cũng đều như vậy.
Điều bất ngờ chính là do tôi thường xuyên đi Trùng Khánh, đến năm thứ hai Bắc mới đi tàu đến Bắc Kinh.
Tôi thích cái cảm giác bôn ba vì tình yêu đó, tôi không muốn để Bắc phải bôn ba, lý do quan trọng nhất là vì tôi không muốn các cô bạn gái xung quanh tôi nhìn thấy anh, anh là báu vật của tôi, chí ít là tôi không muốn để những người như Hồng Yến và Thành Thành nhìn thấy anh. Tôi nghĩ, chỉ có mình mới hiểu lòng dạ con gái, trong tình yêu, con gái luôn là người hẹp hòi, ích kỷ nhất!
Tôi chỉ sợ người khác sẽ thích anh và cướp mất đi của tôi!
Chính vì vậy, khi Bắc bảo muốn đến thăm tôi, tôi nói không cần đâu, em rất thích ngồi tàu, đó là một cảm giác rất phiêu bạt. Chỉ có ông trời mới biết tôi không hề thích cảm giác đó tí nào, vừa bẩn vừa chật chội, nếu có tiền tôi sẽ đi.
Chương 10
Tôi không thể tin là Bắc vẫn còn đang ở Bắc Kinh, tôi cấu xé anh như điên như dại, tôi vừa gọi tên anh vừa chửi anh tới tấp, ai cho anh bỏ đi, ai cho anh đi ?
Chúng tôi hoà mình làm một, như mây như mưa, cả hai xiết chặt lấy nhau trong nỗi đê mê bất tận…
Học kỳ đầu của năm thứ ba đại học, Bắc bất ngờ xuất hiện trước cổng ký túc xá khiến tôi vô cùng ngạc nhiên, chỉ có điều lần này chúng tôi đã không đi lướt qua nhau.
Lúc nhìn thấy Bắc tôi sững sờ, không chỉ mình tôi mà năm cô bạn cùng phòng cũng sững sờ. Họ đã được nhìn thấy một chàng trai chẳng khác gì Lương Triều Vĩ, Hồng Yến nói, tớ thường thắc mắc không hiểu sao Tiểu Bạch lại hay đi Trùng Khánh thế. Còn tôi thì cảm thấy vô cùng hãnh diện, giới thiệu với mọi người bằng giọng rất dương dương tự đắc: “Anh Bắc ông xã tớ”.
Bắc liền chào chị cả, chị hai, chị ba, chị tư, chị năm, trong phòng tôi là bé nhất, mọi người gọi tôi là em sáu, Bắc quay đầu về phía tôi và cất tiếng, chào em.
Mọi người trong phòng hô hào phải chiêu đãi vị khách mới từ phương xa tới, tôi thấy rõ sự hồ hởi, phấn khởi hiện rõ trên gương mặt họ. Hê, đúng là cả một lũ háo sắc. So với đám bạn trai của họ, Bắc đúng là vượt trội hơn hẳn, chẳng khác gì Đông-gioăng. Mấy gã đó, hừ, nói thật là khoai tây cũng còn đẹp hơn! Mọi người cùng phòng chưa biết Bắc chơi bóng rổ hay đến chừng nào, chưa biết chữ anh viết đẹp ra sao. Nếu nghe anh ngâm thơ mười bốn hàng chắc tất cả sẽ phải chết ngất hết.
Chúng tôi tìm đến một quán ăn Tứ Xuyên, Thành Thành và Hồng Yến đạo diễn gọi món, trước khi đi tôi có gọi điện cho Hiểu Lối, tôi nghĩ nên phải gọi cô ấy đi cùng.
Không khí trong bàn ăn rất sôi nổi, tôi luôn tưởng Bắc là người con trai điềm đạm ôn tồn, không biết đùa quá trớn với con gái. Vậy mà, hôm nay Bắc mồm mép như tép nhảy, gọi hết chị nọ lại chị kia, kể đủ mọi thứ chuyện khiến mấy bọn họ cười ầm ĩ. Dĩ nhiên là, các mỹ nữ phòng tôi cũng không hề tỏ ra kém cỏi, họ kể đủ mọi thứ chuyện từ cổ chí kim, cả trong nước đến ngoài nước, họ chúc rượu Bắc và nói từ trước chỉ nghe về anh, chỉ nghĩ ông em rể chẳng qua cũng chỉ là một chàng trai đa tình, bởi con trai Tô Châu đều rất thư sinh, nhưng không ngờ anh lại khôi ngô tuấn tú đến vậy.
Sau đó, những câu nói của họ đã bắt đầu tỏ rõ vẻ trêu ghẹo, đùa cợt, trông thấy cảnh Bắc bận rộn ngó bên nọ nghiêng bên kia, tôi bắt đầu cảm thấy rất khó chịu. Mẹ kiếp, tự nhiên tôi lại nổi máu ghen mới chết chứ. Bất giác tôi thầm nghĩ, sống ở Trùng Khánh lẽ nào Bắc cũng thế này sao? Cũng đối đáp trôi chảy, ăn nói dí dỏm thế này ư? Vì chị hai và chị ba trong phòng tôi nhan sắc cũng khá, hoàn toàn có thể sánh được với tôi, hơn thế nữa, họ đều là người Đông Bắc nên rất thoải mái, đặc biệt là khi uống rượu, không hề thua Bắc.
Họ bắt đầu chơi trò đón số qua ngón tay(1). Từ trước tới nay, tôi không nghĩ Bắc biết chơi trò này, tôi tự cho mình là đã rất hiểu Bắc, nhưng thực sự là tôi chưa biết nhiều về anh.
Khi Hiểu Lối bước vào, Bắc đã bị bọn họ chuốc cho quá nhiều rượu.
Tôi không biết khi người khác bước vào quán rượu họ sẽ như thế nào, nhưng khi Hiểu Lối vừa bước vào, quán rượu đột nhiên yên tĩnh hẳn lên. Có lẽ, vẻ đẹp của cô ấy đã khiến mọi người phải lặng người. Có lẽ do cô ấy quyến rũ quá nên bầu không khí trong quán mới bất ngờ trầm xuống như thế, dáng người cao ráo, khuôn mặt khả ái và những đường cong quyến rũ, Hiểu Lối mặc một bộ đồ áo dài lụa màu đén, điều này khiến tôi vô cùng phản cảm bởi cô ấy biết rất rõ là có Bắc đến, vậy tại sao lại còn mặc bộ đồ bắt mắt đến thế.
Trong tích tắc chúng tôi biến thành những con vịt xấu xí!
Tôi thấy đôi mắt Bắc phát ra những tín hiệu kỳ quặc. Yên lặng khoảng hai mươi giây, Bắc cất lời hỏi trước, có phải bạn là Hiểu Lối không? Mình từng là bạn học cùng trường