cung kính niềm nở, nhìn sang Lâm Ấu Hỷ. – Thưa, cô đây là người đi cùng phải không ạ, Tổng Giám đốc Hoàng mới rồi có nhắc tới, xin mời theo chúng tôi.
Theo sau hai người lên hành lang dẫn vào máy bay, Lâm Ấu Hỷ thấy trán Lãnh Tử Thần hằn vệt gân xanh, miệng lầm bầm, nghe loáng thoáng như là câu chửi bằng tiếng Anh, đều có nghĩa rất khó lọt tai, hẳn là anh đang vô cùng tức giận. Tiêu Vũ Trạch từng bảo, Lãnh Tử Thần một khi đã cáu thì toàn phun ra tiếng Anh, đó là bệnh nói bậy từ hồi nhỏ sống ở Mỹ.
Lúc này, Lâm Ấu Hỷ chẳng biết nên nói gì cho phải, đành đi sát bên anh, theo anh từng bước, im lặng hồi hộp.
Ghế hạng nhất rất thoải mái, ghế rộng rãi mà hành khách thì lọt thỏm. Khi máy bay cất cánh, Lâm Ấu Hỷ cảm giác máu toàn thân dồn hết lên đầu, chóng mặt, đến khi máy bay đã lên đủ độ cao cô mới dần dần trở lại bình thường, tiếp viên hàng không đưa đến tận tay đồ uống và bữa ăn nhẹ.
Cô nhìn anh ngồi im chẳng nói năng gì thì cảm thấy lạ. Rất lâu sau cô mới kéo áo anh. Anh quay lại, ánh mắt dừng trên gương mặt cô, dịu hẳn đi, hỏi nhỏ:
- Sao?
Cô chỉ vào anh:
- Em chỉ muốn hỏi sao anh cũng lên máy bay?
- Không được sao? – Lãnh Tử Thần biến sắc mặt, trợn mắt nhìn cô. – Nói thế là nghĩa gì, tại sao anh không được lên máy bay?
- Tại sao anh phải lên máy bay? – Lâm Ấu Hỷ nhìn ra ngoài cửa sổ, trên độ cao ba mươi ngàn mét, ánh nắng trong suốt, không gian bàng bạc, mây trắng phau thấp thoáng gần xa, cảm giác vươn tay ra là chạm tới, cảnh thần tiên chẳng qua cũng chỉ như vậy là cùng. Cô ngẩn ngơ nói: – Anh lên một cái là em không biết phương Bắc ở đâu, giờ em đang bay đi đâu vậy?
- Anh không lên thì em cũng không biết bên nào là phía Bắc mà, cô ngốc. – Cuối cùng Lãnh Tử Thần cũng mỉm cười. Anh không thể trầm ngâm được nữa, nhất định phải làm cho cô ngốc sợ một phen mới được, bèn vươn tay tóm lấy đầu cô, dịu dàng nói: – Anh mang em bán ra nước ngoài, được không?
- Ai mà thèm mua em chứ? – Cô dẩu môi, nghe giọng anh, cảm thấy mình sao mà giống chú mèo nhỏ thế, cứ quyến luyến ánh mắt nhìn ra cửa sổ không rời, đến khi trước mặt là khay đồ ăn ăm ắp. – Nếu có ai mua thì cũng để em ăn một bữa cho no đã.
- Ngốc ạ.
Ăn hết suất, Lãnh Tử Thần thư thái ngả lưng, kéo chăn lông làm gối, thấy Lâm Ấu Hỷ vẫn mê mải gí mũi ngắm cảnh qua cửa sổ, anh kéo tay cô, thấy cô quay lại nhìn, anh mím môi cười:
- Đừng nhìn nữa, ánh mặt trời quá gắt, một lúc sẽ đau mắt đấy.
- Vâng ạ. – Lâm Ấu Hỷ cũng học cách của Lãnh Tử Thần, thả người ra, mở to mắt nhìn anh: – Có phải anh định về nhà em cùng em?
- Ừ, anh muốn đi thăm thú. – Mắt anh mỗi lúc mỗi trĩu xuống. Thấy anh đã ngủ, cô lại quay lưng ra cửa sổ ngắm mây, từng đám, từng đám, từng đám, từng mảng từng mảng, xốp như bông, mềm như nhung, trắng phau, bầu trời cứ trong vắt xanh biếc như thế, như giấc mộng tuổi ấu thơ đã trôi qua. Lãnh Tử Thần, tuy thêm một lần anh khiến em bất ngờ, nhưng em đã bị anh làm cho cảm động rồi.
Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Cáp Nhĩ Tân, xuống sân đã có xe chuyên dụng đón, chạy theo đường quốc lộ về phía thị trấn Lạc Diệp. Lãnh Tử Thần vẫn rất trầm ngâm. Lâm Ấu Hỷ không có số giàu sang, lên chiếc xe khách vừa nhỏ vừa tồi tàn, chưa đầy một tiếng đồng hồ đã ngấm say xe, mặt xanh nanh vàng, đầu rũ ra tựa trên tay Lãnh Tử Thần, lúc mơ lúc tỉnh, ruột gan quặn lên, phải cố hết sức mới không nôn thốc nôn tháo.
Trời tối dần, sắp đến thị trấn Lạc Diệp, Lâm Ấu Hỷ gắng gượng xốc lại tinh thần, nhìn qua cửa xe thấy cảnh trí quen thuộc, những mái nhà lụp xụp, ruộng lúa trải dài, tuyết trắng chất ngất, cô kể anh nghe một vài câu chuyện và một vài cái tên mà cô nhớ từ nhỏ.
Lãnh Tử Thần nắm chặt tay cô, thỉnh thoảng hỏi cô có muốn xuống xe nghỉ ngơi. Cô chỉ lắc đầu, siết chặt tay cười bảo không sao.
Cuối cùng xe cũng chạy vào thị trấn, ở trung tâm Lạc Diệp, Lãnh Tử Thần bảo tài xế dừng xe. Lâm Ấu Hỷ ôm ngực chạy vội xuống xe, tìm một gốc cây ven đường, ngồi thụp xuống bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Lãnh Tử Thần không đuổi theo, mà đứng bên xe nói qua lại gì đó với tài xế. Không lâu sau, xe chạy, anh mới từ tốn đến sau lưng cô, yên lặng nhìn.
- Lãng phí thức ăn quá, em thực chẳng có phúc để hưởng gì cả. – Lâm Ấu Hỷ tự trách mình, rồi vịn gốc cây, yếu ớt đứng dậy.
Chiều tối nơi thị trấn nhỏ, êm đềm yên tĩnh, đèn đường vàng nhạt thưa thớt, mặt đường còn những đống tuyết dày, trơn trượt xôm xốp, giẫm chân lên kêu lắc rắc, không khí khô ráo lạnh lẽo. Lâm Ấu Hỷ ngẩng nhìn gương mặt sáng ngời của Lãnh Tử Thần, vẻ mặt đầy vẻ hối lỗi:
- Xin lỗi anh, Lãnh Tử Thần, nhà em đã bán rồi, bây giờ chẳng có chỗ nào để đón tiếp anh được.
Cô rất xấu hổ, rất ái ngại, tuy là cô đâu có mời, nhưng anh đã đến đây, cô không có tiền cũng chẳng có mối quan hệ nào, lại còn say xe nôn hết ra nữa, quả là mất mặt. Trông cô thật là thảm hại.
- Không sao đâu. – Lãnh Tử Thần lấy một bình nước từ trong áo ra, đặt vào tay cô, bình nước vẫn còn hơi ấm từ cơ thể anh. Cô lẳng lặng mở nắp, uống mấy ngụm, dạ dày êm hẳn lại. Lãnh Tử Thần bình thản nhìn bốn phía, giậm chân, miệng hả ra một chùm hơi trắng xóa, run rẩy nói:
- Lạnh thật đấy, chúng mình tìm nơi nào nghỉ nơi nhé!
- Dạ. – Lâm Ấu Hỷ khe khẽ cười. – Em biết một khách sạn nhỏ, rất rẻ, tiện nghi cũng được lắm.
Tiện đường lớn, rẽ vào một ngõ nhỏ, đi không xa, Lâm Ấu Hỷ đưa Lãnh Tử Thần vào một nhà trọ nhỏ. Căn phòng bài trí đơn giản, đèn màu vàng tối. Trước quầy chỉ có một người phụ nữ trung niên vẻ lam lũ. Đợi hai người đặt cọc ít tiền bà ta quẳng ra một chiếc chìa khóa sắt, nói số phòng xong thì chẳng màng đến khách nữa.
Lâm Ấu Hỷ xách một phích nước nóng trên đường về phòng, cúi đầu đi trước. Lãnh Tử Thần theo sau cô, vừa đi vừa nhìn hai bên, hành lang hẹp tối, cửa gỗ mộc, đèn vàng u ám, phòng vệ sinh ở tận đầu hành lang, ngoài cửa lỏng chỏng những chổi quét với lau dọn.
Mở cửa ra, phòng rất nhỏ, một chiếc giường đôi không lớn, bàn ghế gỗ mộc, màu sơn hồng đã loang lổ biến thành màu xám xịt, đầu giường là một chiếc đèn ngủ kiểu cũ kỹ, ngoài ra không còn đồ vật gì khác, bù lại tấm sưởi trong phòng rất ấm áp. Lâm Ấu Hỷ bật đèn phòng, ánh đèn vàng hắt ra, ga trải giường và chăn gối toàn mùi xà phòng, xem ra cũng ngăn nắp sạch sẽ.
Lâm Ấu Hỷ đứng giữa phòng ngắm nghía rồi quay lại nhìn Lãnh Tử Thần, giọng thương lượng:
- Lãnh Tử Thần, chúng ta ở một phòng được không, anh yên tâm, em sẽ không nghĩ xấu đâu.
Anh gật đầu, biết cô không muốn tốn tiền, tính ra chỉ có mấy chục tệ thôi, nhưng đây là nơi quen thuộc của cô, cô rất bướng bỉnh, anh cũng chiều theo cô. Đóng cửa lại, cởi áo khoác, đón phích nước từ tay cô, rót ra cốc trên bàn, hơi nước tỏa mù mịt, anh lặng đi, bỗng dưng nghiêm nghị:
- Anh e là sẽ không đảm bảo được sẽ không làm gì em.
Cô nhìn gương mặt mệt mỏi quá sức của anh, suýt bật cười. Chắc chắn là anh chưa chịu khổ thế này bao giờ, đường đã rất dài, xuống máy bay lại phải ngồi xe khách, đường đi gập ghềnh, bây giờ thì ở trong căn phòng thế này, chắc anh đang hối hận lắm. Cô mím môi, nghĩ mấy lần mới nói:
- Nếu không, anh đi nghỉ trước, em ra ngoài mua gì ăn, chắc anh đói lắm rồi.
- Anh đi cùng em. – Lãnh Tử Thần nhìn cô. – Em là cô ngốc không biết phân biệt phương hướng mà.
Lâm Ấu Hỷ vội ngăn anh lại, nói nhỏ:
- Không cần đâu, em từ nhỏ chạy nhảy ở đây quen rồi, nhắm mắt cũng không lạc được, yên tâm đi. Anh mệt suốt cả ngày rồi, nằm nghỉ một lúc đi. – Nói rồi cô nhoẻn cười, không đợi anh trả lời, chạy vội khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa. Tiếng giày vang dìu dịu suốt hành lang.
Còn lại một mình trong phòng, Lãnh Tử Thần thấy trống trải, anh biếng nhác nằm xoài ra giường, nhìn lên ánh đèn vàng mờ. Anh không mệt chút nào, người mệt là cô mới đúng. Anh chỉ thấy bức bối trong lòng, anh chỉ muốn làm một người bình thường, đưa bạn gái về thăm nhà, cùng cô ra thắp hương mộ bố, cùng nhau đón một năm mới êm đềm. Anh không hề muốn có sự đãi ngộ đặc biệt nào, Lâm Ấu Hỷ chắc chắn cũng không thích điều đó.
Bác Hoàng ở sân bay ấy là bạn chí thiết của bố anh – ông Lãnh Hạo Thiên, tuy đã được việc nhỏ là miễn được xếp hàng nhưng anh biết sẽ phiền phức lớn hơn. Quả nhiên, thoắt cái bị bắt lên ghế hạng nhất. Nhưng điều đó không đáng nói, quan trọng là năm mới anh không về Mỹ với bố mẹ mà lại bay cùng một cô gái về miền đông bắc. Việc này sẽ rất nhanh chóng được báo về Mỹ, không biết rồi sẽ xảy ra chuyện gì.
Dù Lâm Ấu Hỷ đã cố hết sức bình tĩnh, nhưng ở sân bay, anh đã nhận ra vẻ hoảng hốt ngờ vực trên mặt cô, lại cả bàn tay lạnh băng của cô nữa. Anh muốn bao bọc cô, nhưng lại khiến cô bất an và kiềm chế như thế, thực là tréo ngoe.
Người tài xế chở anh và cô về thị trấn Lạc Diệp cũng là một người bạn cũ của ông Lãnh Hạo Thiên, họ Tống, Giám đốc một bộ phận đối ngoại của công ty, hiện thường trú tại Cáp Nhĩ Tân, chắc chắn là Lãnh Hạo Thiên phái ông ấy đến sân bay đón. Quả nhiên, chưa đầy nửa ngày, tung tích của anh đã bị theo sát từng đường đi nước bước.
Người đàn ông họ Tống ấy nhân lúc Lâm Ấu Hỷ còn mải nôn, đã thay mặt Lãnh Hạo Thiên trách mắng Lãnh Tử Thần vài câu, tất cả đều về việc ngông cuồng bồng bột, năm mới mà không về Mỹ thăm cha mẹ, may mà chưa nhắc đến việc anh đi đâu cùng một người con gái, nếu không chưa chắc Lãnh Tử Thần đã phải chịu hạ giọng với ông Tống.
Lãnh Hạo Thiên đã biết những việc này, giận dữ thế nào thì chưa biết, chỉ chắc chắn là thêm mấy câu đổ dầu vào lửa của bà chị gái Lãnh Tử Tịch, trong nhà nhất định sẽ kinh thiên động địa. Nghĩ đến đó, anh đã thấy bực bội đến mức chửi bậy, bao nhiêu vốn liếng tiếng Anh chửi bậy từ nhỏ được đem ra làu bàu cả trăm lần.
Lãnh Tử Thần không hề có ý định chối bỏ trọng trách gánh vác cơ nghiệp gia tộc, vì xuất thân danh giá của mình, anh ngày đêm chịu đựng căng thẳng thần kinh, luôn gắng sức xuất sắc trên mọi mặt, biết kiềm chế lời nói cử chỉ của mình, những sắp xếp từ phía gia đình nếu không xung đột nguyên tắc của bản thân anh thì anh đều cố gắng chấp nhận.
Từ khi trưởng thành, mỗi lần trở về Mỹ, mẹ và chị gái đều đưa ra một loạt ảnh các tiểu thư khuê các danh giá để anh lựa chọn. Các cô gái ấy trang sức lộng lẫy, tư chất quý phái, sắc đẹp mê hồn, chẳng ai khác ai, nhưng anh chẳng hề động lòng tìm hiểu.
Anh có thể chấp nhận để gia đình an bài cho mình bất cứ việc gì, có thể chịu đựng để trở thành một doanh nhân thành đạt. Chỉ có tình cảm là không thể. Trong việc này anh nhất quyết không làm, để không trở thành người như bố mình, vì lợi ích kinh doanh mà đâm đầu vào hôn nhân, gây bất hạnh cho bao nhiêu người khác, nhất là người trong nhà.
Anh chỉ muốn kết hôn với người phụ nữ anh yêu. Anh không thể chấp nhận cuộc hôn nhân vì mối lợi tiền bạc. Mấy năm nay, gia đình ngày càng gây sức ép nặng nề về chuyện này, họ mong mỏi anh trở về Mỹ là lập tức quyết định hôn sự. Lãnh Tử Thần nghĩ: nếu không quen biết Lâm Ấu Hỷ, có lẽ cũng chỉ vài năm nữa, mình sẽ lấy bất cứ người phụ nữ nào làm vợ.
Lâm Ấu Hỷ…
Cô lúc nào cũng có vẻ sợ hãi. Lúc anh cao giọng, lúc lại thủ thỉ,