* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Bao giờ trăng lại tròn - trang 25

ngân hàng nhé. Nói đơn gỉan, cậu cần bao nhiêu tiền thì tự mình đi rút, người chủ thẻ chính sẽ kịp thời rót tiền cho cậu. – Tô Hoan Hoan cười phá lên, ngã phịch lên giường, bóc gói bim bim. – Nói thực nhé, nếu cậu vay tiền tớ, tớ cũng cho cậu vay, tuyệt đối không phải vì cậu giặt quần áo cho tớ nửa năm qua, chỉ là vì tớ thương cậu. Nhưng nhìn cái vẻ ấp úng của cậu, một việc nhỏ thế mà cũng nói không nên lời, cậu khiến bọn tớ thấy lạ quá. Nhưng mà giờ đã có người lo chu đáo cho cậu rồi, tớ cũng mừng là mình khỏi phải quan tâm tới cậu.

- Ai vậy? – Lâm Ấu Hỷ hỏi rồi vẫn thấy lạ, ai vậy chứ? Có lẽ không cần phải hỏi. Người ấy trưa hôm qua đưa cô về ký túc xá rồi đi mất tăm, nói là áo bị cô lau nước mũi bẩn rồi, phải đưa đi giặt, giặt thế nào mà đến giờ chẳng thấy đâu, để Lâm Ấu Hỷ cứ ngỡ cái buổi trưa ấy ở cổng trường chỉ là một giấc mộng.

- Cậu nói xem là ai? – Tô Hoan Hoan lườm cô. – Chính là người bị cậu tát cho một cái, chính là người giúp cậu vào Hội Sinh viên, chính là người tặng cậu hoa hồng, chính là người dạy cậu tin học, đã mời cậu ăn cơm Nhật, đi xem phim, là người trưa hôm qua đã ôm cậu giữa thanh thiên bạch nhật trước cổng trường, đã bị cậu bôi nước mũi vào tay áo…

Lâm Ấu Hỷ không đợi Tô Hoan Hoan nói hết tràng dài dằng dặc, chụp lấy điện thoại, bấm số của người ấy, dồn dập hỏi:

- Người ấy, ý cậu là … Lãnh Tử Thần, ý cậu là vậy phải không?

- Chẳng có ý gì cả. – Giọng nói xem chừng buồn ngủ, lè nhè. – Hỏi vay tiền người khác thì chẳng bằng vay anh cho xong, anh cũng là em mà…

- Nhưng mà.. – Lâm Ấu Hỷ không biết nói tiếp câu gì. Chuyện hôm qua giữa hai người, giữa ban ngày ban mặt, mọi người đều biết, bây giờ trong trường đã có câu chuyện về hoàng tử và cô lọ lem rồi. Đến giờ, cô nghĩ rằng, quan hệ giữa hai người là tình yêu trai gái, cô không muốn chống lại tình cảm ấy nữa, từ nay về sau, anh đối với cô thế nào cô cũng không phản kháng.

Nhưng mà cách anh làm thẻ phụ ngân hàng cho cô khiến cô thấy bị xúc phạm, thấy mình thật đáng thương. Cô có thể chấp nhận mọi sự áp đặt của anh, nhưng giới hạn là không để anh trợ giúp về vật chất, tiền mua điện thoại di động, cô sẽ tìm cách trả lại anh. Lâm Ấu Hỷ cô sẽ không làm người phụ nữ như mẹ cô, đến chết cũng không làm.

- Lâm Ấu Hỷ, cô ngốc hả? – Lãnh Tử Thần đang nằm vùng dậy, khảng khái hỏi. – Người đónghĩa là gì vậy hả?

- Dạ… – Nghe giọng nói dằn mạnh, Lâm Ấu Hỷ nhìn Tô Hoan Hoan, lẳng lặng đi vào phòng tắm, vừa đi vừa nghĩ cách đáp lời, giọng rất thành khẩn. – Lãnh Tử Thần, anh nghe em nói, đúng là em thiếu chút tiền, nhưng chỉ mấy trăm tệ là đủ, anh không cần làm thẻ phụ cho em. Nghiêm trọng quá, em không dùng đến nhiều tiền như thế, nhỡ mà em làm mất thì anh thiệt quá.

- Sáng sớm mai người ấy mang xe đến đón em, ngủ sớm đi. – Lãnh Tử Thần ngáp dài. – Đừng quên mang chứng minh thư nhé. Người ấymệt chết được, xin em để người ấy được một đêm yên lành nào. Lại đây, để người ấy ôm một cái, đừng có quẫy, không được phản kháng, không được chảy nước mũi, nghe chưa, hả?

Lãnh Tử Thần hôm qua bị cô ngốc dúi mặt trong lòng chùi nước mũi ra áo, thấy cô sụt sịt mãi thì cuống quá không biết làm sao, Tô Hoan Hoan đứng một bên nhìn chăm chăm khiến anh xấu hổ, mượn cớ áo bẩn đi một mạch về phòng. Về đến ký túc xá lại bị bọn Ngô Hồng Phi quấy nhiễu, anh bỏ về nhà. Nghĩ đến lúc bản thân vì một người con gái mà bị người ta chọc ngoáy, anh không nén nổi bực mình, cho nên suốt cả ngày hôm đó ở lì trong nhà.

Lâm Ấu Hỷ nghe những lời hách dịch như thế trong điện thoại, thấy phiền lòng mãi, chẳng đâu với đâu, bỗng dưng anh xía vào, mà lại chẳng thèm đoái hoài tới chuyện chiếc thẻ phụ ngân hàng kia. Lãnh Tử Thần, sao anh ấu trĩ thế? Lâm Ấu Hỷ chẳng biết đáp sao, hắng giọng mấy tiếng, đầu dây bên kia chẳng thấy động tĩnh gì. Một hồi sau mới nghe thấy tiếng thở trong máy, chẳng lẽ anh ôm điện thoại mà ngủ? Cô vừa tức vừa buồn cười, ngờ rằng anh nói mơ khi dặn mình mang chứng minh thư.

Tàu sáng chạy lúc mười giờ, từ trường tới nhà ga mất khoảng hơn bốn mươi phút xe chạy. Bảy giờ sáng Lãnh Tử Thần gọi điện thoại, nói đang ở tầng dưới ký túc xá, giục cô mau xuống đi. Tô Hoan Hoan chẳng dậy nổi, chỉ nằm trong chăn vẫy tay bye bye, nói hẹn gặp năm sau.

***

Lâm Ấu Hỷ mặc chiếc áo bông dày cộp mang từ nhà tới. Xe của Lãnh Tử Thần đậu dưới tầng, lên xe rồi anh chỉ tay vào cô, vẻ rất vui, nói:

- Thượng Hải đâu có lạnh quá, em mặc thế này trông như quả bóng da, xấu hổ lắm, cô ngốc ạ.

- Nhưng mà ở nhà em rất lạnh. – Lâm Ấu Hỷ nói rồi nhìn vào gương chiếu hậu, thấy mình giống như quả bóng da, bất giác cũng thấy buồn cười, cởi áo bông bỏ vào túi xách. Nhưng vừa xuống tàu là phải mặc, lúc ấy không sợ người ấychê cười nữa.

Lâm Ấu Hỷ rút tấm thẻ ngân hàng đưa ra trước mặt Lãnh Tử Thần, thấy anh trợn mắt nhìn mình, cô hít thật sâu một hơi, mỉm cười cứng cỏi:

- Thế này em không cần đâu, nhưng anh cho em vay năm trăm tệ được không, học bổng kỳ tới em sẽ gửi trả cùng với tiền mua điện thoại một thể.

- Em nghĩ được đấy, không cho vay! – Lãnh Tử Thần sa sầm mặt, từ chối luôn. Anh vừa khởi động xe vừa mắng cô. – Có cần đại ca này nhắc nhở không, cô em, dù có được học bổng, em cũng vẫn không trả nổi tiền điện thoại đâu.

- Không cho vay thì thôi. – Lâm Ấu Hỷ cũng bực mình, nhưng cô bực mình chỉ ở giới hạn không cãi nhau với anh mà thôi. Cô im lặng dựa vào lưng ghế, thắt dây an toàn, nhắm mắt làm như ngủ, bụng thầm tính: quả thực anh không cho vay tiền thì làm thế nào? Mấy phút sau, cô đã chìm vào giấc ngủ…

Mơ màng, không biết chợp mắt bao lâu, Lâm Ấu Hỷ cảm thấy buồn buồn trên đầu, choàng mở mắt, Lãnh Tử Thần đang xoa đầu cô, nhìn gương chiếu hậu, tóc cô đã bị anh làm thành một cái tổ ong. Sao anh lại thích nghịch tóc cô thế chứ!

Cô vùng vằng thoát khỏi tay anh, nhìn ra ngoài cửa xe, xe dừng ở cổng lớn, thẳng trước cửa xe là sảnh lớn thênh thang, trong đó người qua kẻ lại, ngoài cửa các nhân viên mặc đồng phục đẩy những chiếc xe chở hành lý tới lui. Cô vừa tết tóc vừa ngờ vực hỏi:

- Đến rồi ạ?

Lạ thật, bến xe phía nam Thượng Hải có vẻ chẳng giống chút nào với hồi cô đến.

- Đây là sân bay quốc tế Phố Đông, ngốc ạ, xuống xe đi. – Lãnh Tử Thần mở cửa xe, rút chìa khóa trao cho một nhân viên mặc đồng phục đứng ở cửa, dặn dò mấy câu, người ấy mỉm cười gật đầu, cầm chìa khóa lên xe của Lãnh Tử Thần, chiếc xe dời đi rất nhanh. Lâm Ấu Hỷ xách túi hành lý của mình, bất giác nghĩ loạn cả lên: chẳng lẽ anh bắt cô đi máy bay?

Nhưng cô không dám chắc, Lãnh Tử Thần luôn làm những việc khiến cô không đoán nổi, cô không muốn hỏi vì cái vẻ mặt anh rõ ràng là thái độ Đừng hỏi tôi, hỏi tôi cũng không nói cho em biết đâu.

Bị Lãnh Tử Thần kéo tới xếp hàng vào cửa làm thủ tục lên máy bay, Lâm Ấu Hỷ rốt cuộc nhịn không nổi, hỏi anh:

- Anh bắt em đi máy bay à?

- Đừng có càu nhàu, chỉ là hạng giá rẻ thôi. – Lãnh Tử Thần nhún vai, nhìn lên phía trước, lẩm bẩm. – Có vẻ đông người quá, cô ngốc ạ.

- Em ngồi xe lửa là tốt lắm rồi.

- Em có chắc chắn là em ngồi không?

- Tại… tại vì không còn chỗ… nhưng…

- Thế đừng phí lời nữa.

- …

***

Lâm Ấu Hỷ nhướn mắt ngẩng đầu nhìn Lãnh Tử Thần rất lâu, rồi đành cúi xuống. Nhân viên sân bay niềm nở ân cần, hành khách cũng lịch sự nhã nhặn. So với ở bến tàu thì tốt hơn nhiều, cô còn nhớ hồi tháng chín trên đường đến Thượng Hải, đồ đạc lem luốc, lên tàu thì người người đứng ngồi ngổn ngang, xô lấn chen đẩy, quát tháo om sòm. So với cảnh đó, ở đây thật là thiên đường.

Cô chưa đi máy bay bao giờ. Một chiếc vé máy bay bao nhiêu tiền? Tiền mua điện thoại đã trả không nổi, lại đến tiền vé máy bay, làm sao trả nổi đây, tiền học bổng kỳ tới không biết còn được bao nhiêu chứ? KFC, điện thoại di động, vé máy bay, tiền sinh hoạt, thẻ ngân hàng… trời ơi, vất vả cả một học kỳ xem ra tay trắng rồi. Trời ơi, sao cô lại vướng vào loại người như Lãnh Tử Thần chứ?

Lâm Ấu Hỷ còn đang tự dằn vặt, ngẩng lên thì không thấy Lãnh Tử Thần đâu, túi hành lý trong tay mình cũng không còn. Chung quanh ồn ào toàn người lạ, mọi thứ của cô đều ở trong túi hành lý, nếu không thấy anh, có từ sân bay về lại thành phố cô cũng không biết đường, cô cuống quýt nhìn khắp bốn phía.

- Cô ngốc! – Một tiếng gọi cách đó không xa. Lâm Ấu Hỷ nhìn theo, Lãnh Tử Thần lưng đeo ba lô máy tính đang đứng không xa vẫy cô tới, nét mặt hóm hỉnh.

Cô mừng quá sức, vội chạy đến bên anh, túm chặt tay anh, nhìn anh đăm đắm. Cô thấy run lên, mắt đã ngân ngấn. Lãnh Tử Thần thấy vẻ sợ hãi của cô, nụ cười dừng sững trên gương mặt. Lại bắt đầu nửa khóc nửa cười, cô ngốc này sức đề kháng kém thật, chẳng biết đùa gì cả, anh bặm môi im lặng dắt cô đi về phía kiểm tra hành lý.

- Anh đi đâu vậy? – Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi, tim còn đập thình thịch.

- Gặp người quen chút mà. – Anh đáp qua loa, mày chau lại. – Có chút rắc rối.

- Sao ạ? – Lâm Ấu Hỷ giật mình ngẩng nhìn, trong lòng nôn nao nghe anh nói có rắc rối, rồi nhớ ra nhìn chung quanh, không nén nổi đành hỏi thẳng. – Hành lý gửi rồi ạ?

- Chẳng lẽ tôi lại vứt đi, cô ngốc! – Lãnh Tử Thần đáp theo thói quen bằng một câu hỏi lại, sau đó cúi đầu rất thấp, cứ như muốn rúc đầu trong cổ áo, bộ dạng coi có vẻ buồn cười. Lâm Ấu Hỷ chưa bao giờ thấy anh như thế, lại có trò gì nữa chăng? Ông trời ơi, mỗi giây mỗi phút ở bên cạnh Lãnh Tử Thần đều hồi hộp thế này, Lâm Ấu Hỷ bất giác thấy căng thẳng.

Cô mím môi, để tránh đối đầu, cô quyết định không nói gì để giữ yên tĩnh và ngẫm xem tình cảnh này có ý nghĩa gì. Vé tàu đã mua rồi, bây giờ lại đang ở sân bay quốc tế Phố Đông, bị một kẻ thần kinh không bình thường giữ chặt, kéo đi về phía kiểm tra hành lý.

Cảm giác có gì đó là lạ nhưng không nói ra, thực tế thì sáng sớm nay có một việc không bình thường. Từ khi quen biết Lãnh Tử Thần, cuộc sống của cô như bị xáo trộn, cái đầu thông minh của cô vốn rất thành thạo môn toán tích phân, nhưng lại đánh mất sự lô gíc trong những việc khác.

Hai người mặc đồng phục tới trước mặt Lãnh Tử Thần. Lâm Ấu Hỷ cảm thấy hai người này dáng vẻ rất cao ngạo, mắt nhìn thẳng, lại thấy Lãnh Tử Thần có vẻ bồn chồn lạnh lùng thì tuy không biết xảy ra chuyện gì nhưng trong lòng cô cũng thấy nôn nóng, mắt mở to nhìn bọn họ.

- Lãnh tiên sinh! – Một trong hai người nhè nhẹ gật đầu với Lãnh Tử Thần, vẻ mặt cười lịch sự, giọng nói rất thân mật. – Mới rồi nhận được điện thoại của Tổng Giám đốc Hoàng, nói ông muốn đi chuyến bay này, ghế hạng nhất còn chỗ trống, xin mời ông.

- Không cần phiền đâu, không bắt tôi phải xếp hàng làm thủ tục là cảm ơn Tổng Giám đốc Hoàng rồi, tôi không cần đổi hạng vé. – Lãnh Tử Thần dựng thẳng lưng, bình thản từ chối. Hóa ra mới rồi anh tránh mặt, tránh hai người nhân viên muốn giúp anh lên ghế hạng nhất, xem ra anh đã biết trước là họ tìm anh cho nên mới co đầu rụt cổ. Tổng Giám đốc Hoàng là người thế nào?

- Chúng tôi được yêu cầu thực hiện, Lãnh tiên sinh, xin ông đừng từ chối, chúng tôi sẽ không dám nhìn cấp trên của mình đâu. – Người nhân viên lịch sự

Full | Lùi trang 24 |Tiếp trang 26

*Trang chủ
2/1263

Polly po-cket