XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Bao giờ trăng lại tròn - trang 23

thực hiện được.

Kỳ thực, nghĩ kỹ lại, Lãnh Tử Thần đối với cô quá tốt, nếu không có anh, bây giờ cô còn đang lo sốt vó. Đương nhiên là quá tốt khi anh không dọa dẫm không châm chọc cô, không đùa giỡn cô, không bắt thóp cô…

Chiều hôm sau, buổi thi hai môn kết thúc. Lâm Ấu Hỷ đã chuẩn bị kỹ, làm bài rất thuận lợi, xem bài làm kỹ càng rồi mới nộp.

Ra khỏi phòng thi đã thấy Lãnh Tử Thần và Ngô Hồng Phi đứng hút thuốc trước khu giảng đường. Cô rảo bước về phía họ. Ngô Hồng Phi ngạc nhiên hỏi:

- Nhanh vậy à, làm được hết chứ?

- Vâng ạ, đã làm hết rồi. – Cô gật đầu. – Diệp Mộng Mộng chọn đề khác, em nghe cô ấy bảo cũng sở trường, chắc là sắp ra rồi.

- Không cần vội mà. – Ngô Hồng Phi dụi đầu mẩu thuốc lá, sẵn có xà ngang liền đu mình lên. Lâm Ấu Hỷ nhìn Lãnh Tử Thần, muốn nói lại thôi. Anh cũng không hỏi cô, ra cái vẻ tôi với cô không quen. Cô đành đứng cách anh một khoảng.

Đợi Diệp Mộng Mộng ra rồi, mấy người cùng dạo bước ra cổng trường, xe của Lãnh Tử Thần đậu ở đó. Ngô Hồng Phi ngứa tay muốn cầm lái, Lãnh Tử Thần nhường cho, để mình và Lâm Ấu Hỷ ngồi ghế sau.

Nửa đường, Diệp Mộng Mộng nói thèm ăn pizza, xe dừng lại tiệm ăn Italy cách nhà Lãnh Tử Thần không xa để ăn tối. Về đến nhà, hai người kia chạy ngay vào phòng ngủ trên gác, Lãnh Tử Thần thấy vẻ mặt hoang mang của Lâm Ấu Hỷ thì cười ân cần:

- Hai người họ coi nhà tôi là khách sạn miễn phí mà.

- Dạ. – Lâm Ấu Hỷ lại thấy mặt đỏ lên, nhớ ra mục đích của việc đến đây hôm nay mới vỗ vỗ má, lấy sách đến ngồi bên cạnh Lãnh Tử Thần, không hiểu sao mắt cứ nhìn ngây ngây.

- Mới rồi em muốn nói gì với tôi? Lúc ở trường học ấy. – Lãnh Tử Thần vừa khởi động máy tính vừa lấy thuốc lá. – Muốn nói gì cứ nói thẳng với tôi, đừng có ấp úng, tôi không ăn thịt em đâu.

- Chỉ là tôi muốn nói anh vừa mới hết viêm họng, không nên hút thuốc nhiều, không cẩn thận là ho lại đấy. – Lâm Ấu Hỷ dè dặt nói, nhìn điếu thuốc đang dừng lại trên tay anh, nét mặt lạnh đi, cô thấy sợ, sợ anh nổi giận, vội nói: – Tôi chỉ tiện thì nói thôi, anh đừng để bụng, coi như anh không nghe thấy tôi nói gì….

Lãnh Tử Thần lặng người hồi lâu, cuối cùng không châm thuốc nữa, đẩy hộp thuốc sang một bên, giở sách bắt đầu giảng bài cho Lâm Ấu Hỷ.

Đến hơn chín giờ tối, Lãnh Tử Thần thèm thuốc quá, uống nước liên tục, vò đầu bứt tai. Lâm Ấu Hỷ lén nhìn anh mấy lần, bật cười:

- Anh mệt rồi, nói liên tục gần ba tiếng rồi, hãy nghỉ giải lao đi.

- Xót thương cho tôi hả? Cũng đói rồi phải không, cô ngốc. – Lãnh Tử Thần gấp sách, vươn người trên ghế sô pha, sau đó hướng lên gác gọi to: – Hai người kia âu yếm đủ chưa, có đi ăn đêm không đây!

- Có! – Ngô Hồng Phi mau mắn ló đầu ra cầu thang. – Ăn đồ nướng đi, đói chết được.

Sau lưng anh là tiếng càu nhàu của Diệp Mộng Mộng.

Cả bọn lần theo ánh đèn đường tới quán ăn ngoài phố, bàn ghế ăn đêm bày la liệt bên ngoài. Chọn một chiếc bàn sạch sẽ, gọi ê hề đồ ăn, chẳng mấy chốc các món được đưa tới.

Lãnh Tử Thần và Ngô Hồng Phi gọi bia, Diệp Mộng Mộng tửu lượng không vừa, chỉ có Lâm Ấu Hỷ là uống nước. Ăn no nê một bữa, lại có hơi men, mọi người hào hứng quay về.

Lãnh Tử Thần quen nằm ở tầng một, Lâm Ấu Hỷ ngủ tại một phòng ở tầng hai, vách tường mỏng manh, thỉnh thoảng nghe tiếng Ngô Hồng Phi và Diệp Mộng Mộng cười rinh rích. Lâm Ấu Hỷ đâu quen với chuyện ấy, cảm thấy toàn thân nổi da gà.

Cô không ngủ được, thử lấy giấy vệ sinh nút tai mà vẫn không yên, càng muốn ngủ mắt càng thao láo, càng tỉnh. Cô mở cửa sổ, ngắm nhìn muôn ngàn ánh đèn chấp chới suy nghĩ miên man. Cô thầm đoán sau mỗi khung cửa lấp ló ánh đèn kia có những ai? Họ sống ra sao? Có đầu tắt mặt tối vì cơm áo gạo tiền? Có rong ruổi đi tìm ý nghĩa của cuộc sống? Những đôi vợ chồng có yêu nhau? Hay là sẵn quyết định chia tay? Mẹ cô có ở trong số đó không? Bây giờ mẹ đang làm gì?

- Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu? – Cô tha thiết gọi.

- Em vẫn chưa ngủ à? – Giọng Lãnh Tử Thần từ bên dưới vọng lên.

Lâm Ấu Hỷ giật mình, làm rơi cuộn giấy vệ sinh đêm tối mờ mờ không rõ, cô cúi xuống, thấy cửa sổ dưới đó cũng mở. Cánh tay Lãnh Tử Thần lộ ra ngoài cửa:

- Cách âm trên tầng không được tốt, em có muốn xuống đây ngủ không?

- Cũng được ạ. – Lâm Ấu Hỷ không muốn tiếp tục nghe âm thanh phòng bên cạnh, bèn ôm gối xuống dưới. Cửa phòng ngủ của Lãnh Tử Thần đang mở, cô đi qua, thấy anh vẫn đứng bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, dường như không hề động tĩnh.

Thập thò ngoài cửa, cô gọi nhỏ:

- Tôi ngủ trên ghế được rồi, không phiền đến anh, anh đóng cửa phòng lại nhé. – Rồi cô đến sô pha nằm, trùm chăn lên, ghế da mềm mịn rộng rãi, âm thanh trên tầng cũng không vẳng tới, mắt cô trĩu xuống.

Trong mơ cô thấy mình được bế lên, cô cảnh giác mở to mắt, còn chưa kịp nhìn rõ đã thấy mình được đặt nằm trên giường. Cô nhìn rõ đây là phòng ngủ của Lãnh Tử Thần, anh mặc áo ngủ đứng ở đầu giường, trong phòng tối mờ, chỉ có ánh mắt anh phản xạ ánh đèn ngoài cửa sổ. Cô nhớ lại tiếng cười của hai người trên gác, tim đập thon thót, Lãnh Tử Thần không định… Cô ngồi phắt dậy, vội vã lấy tay quàng qua ngực, nhìn anh trân trối, nếu anh định làm gì, mình sẽ lập tức kêu lên, Diệp Mộng Mộng sẽ tới cứu mình.

- Ngủ đi, tôi ngủ ở phòng khác được mà. – Lãnh Tử Thần nhìn cô một lát rồi nói. Anh đang bị cơn nghiền thuốc vật vã. Anh chỉ bế cô vào phòng ngủ, mà cô đã cảm thấy như sắp bị làm nhục, coi anh như thú dữ vậy. Thế là anh quay mình sải bước ra khỏi phòng, trước khi đóng cửa, anh nói: – Mơ đẹp nhé, cô ngốc.

Lâm Ấu Hỷ nằm trên giường, chăn đắp vương mùi anh, thoang thoảng man mác. Mỗi người đàn ông có một mùi riêng, Lâm Ấu Hỷ đã có thể nhận ra mùi của anh, đó là một cảm giác ấm áp, có chút gì đó mê hoặc, mỗi khi ngửi thấy, cô đều căng thẳng đến run rẩy, tận đáy lòng cảm thấy một niềm vui thầm kín.

Có một điều cô không dám khẳng định, hình như trên mặt Lãnh Tử Thần cũng hiển hiện hai chữ vô hại, giống như Tiêu Vũ Trạch. Bồi hồi trong ý nghĩ ấy, cô thiếp đi.

Hai ngày cuối tuần, cuốn giáo trình tin học đã được giảng giải toàn bộ. Lâm Ấu Hỷ thầm phục Lãnh Tử Thần, tuy chỉ là môn học cơ sở đơn giản nhưng anh đã dành tới hai ba ngày để giúp cô từ chỗ không hiểu gì về máy tính đến mức tiêu hóa hết kiến thức cơ bản ấy.

Từng môn, từng môn học quan trọng dần dà tới ngày thi. Tô Hoan Hoan ngày thường chẳng đầu tư học hành gì đến giờ cũng biết lo cuống lên, ngày nào cũng lăn xả bên Lâm Ấu Hỷ hỏi han, nhất là môn toán tích phân. Giảng giải mấy lần, Lâm Ấu Hỷ cảm thấy bó tay, không hiểu với trình độ toán học cơ sở như vậy làm sao cô ấy vào được đại học. Lâm Ấu Hỷ rất lo cho bạn.

Tô Hoan Hoan lớn hơn Lâm Ấu Hỷ một chút, là người bạn thân đầu tiên của cô, rất gần gũi với nhau. Cô rất trân trọng tình bạn này, không thể nhẫn tâm nhìn bạn khó khăn, nhưng cô không có năng lực như Lãnh Tử Thần, không thể dễ dàng biến sự kém cỏi trở nên thần kỳ được. Phải làm sao đây?

Trong lòng lo lắng nên giờ tự học buổi tối cô ít nói hẳn. Hàng ngày Lãnh Tử Thần đều xách máy tính của mình cùng cô lên phòng tự học, cô đọc sách, luyện giải đề thi, còn anh thì ngủ hoặc chơi game. Mọi người gọi anh là thiên tài quả không ngoa, bởi quanh năm chỉ thấy anh luôn bận rộn với việc phong trào, với trò chơi điện tử, các giải thể thao, văn nghệ, chưa từng thấy anh vùi đầu sách vở, thế mà đến kỳ thi, thành tích của anh luôn xuất sắc nhất.

Anh chơi game online ba mươi phút, nhìn ra vẫn thấy Lâm Ấu Hỷ ỉu xìu đăm đăm trước sách vở, bèn vỗ vỗ lên đầu cô. Cô ngoảnh nhìn vào màn hình máy tính, thấy hàng chữ Sao vậy, cô ngốc? Cô chau mày, nhìn anh đăm đăm, anh cũng dồn mắt nhìn lại, sau đó phát hiện là cô đang mải suy nghĩ gì đó, bèn kéo tay cô rời khỏi phòng tự học. Qua song cửa hành lang, có thể nhìn thấy trăng sáng cao hun hút trên ngọn cây, ánh sáng nhàn nhạt, không gian lung linh, cảnh đêm thật đẹp.

- Nói xem nào, lại có chuyện gì vậy? – Lãnh Tử Thần gõ gõ lên kính cửa sổ. Ngón tay anh trắng dài thanh mảnh, bàn tay như thế chắc chắn là chủ nhân rất xuất sắc.

- Là Tô Hoan Hoan, điểm môn tích phân của cô ấy tệ quá, tôi không làm sao giảng cho cô ấy hiểu được, mà lại không muốn cô ấy bị thi lại. – Lâm Ấu Hủy ngắm những ngón tay anh, cầm lấy đưa lên mũi hít hà rồi mỉm miệng cười, trả tay anh về lại trên kính cửa sổ. Cô ngoảnh nhìn ra ngoài song cửa. Rốt cuộc cô cũng đã chủ động cầm tay anh, gương mặt anh cũng ửng đỏ, may là hành lang tối, không nhìn rõ.

- Liên can gì tới em, cô ấy đủ tiền thi lại mà. – Lãnh Tử Thần lặng im mấy giây mới cất tiếng, giọng đã bình tĩnh lại. – Thi lại rất đơn giản thôi, sẽ không bị rớt đâu.

Lâm Ấu Hỷ chớp chớp mắt, cúi đầu nói nhỏ:

- Đúng vậy, có thể thi lại, nộp tiền là được. – Một lúc sau, mặt cô dần sáng lên, cô ngẩng nhìn anh, nói: – Tôi thật hay lo hão.

- Ngốc ạ, em sờ tay tôi làm gì, hả? – Lãnh Tử Thần không tiếp lời cô, cúi nhìn gương mặt cô, giọng khàn hẳn đi.

- Không có mùi thuốc lá, dạo này anh không hút thuốc nữa. – Cô né anh, cười hồn nhiên. Lúc này anh mới hiểu vì sao cô ngửi ngón tay anh, hóa ra vì điều đó, thế mà anh nghĩ rằng cô âu yếm anh… Bất giác anh nghiến răng, bụng thầm kêu “Trời ơi!”

Cô chẳng để ý đến điều đó, không hề hay biết mình vừa khiến trái tim anh loạn nhịp, xem ra, anh yêu cô thật rồi, mà hơn thế nữa, ngày càng yêu sâu sắc. Lãnh Tử Thần ơi Lãnh Tử Thần, không thể ngờ mi lại có ngày hôm nay. Tuy nhiên, anh cảm thấy rất hài lòng về chuyện này.

***

Hai người cùng nhau trải qua những ngày như thế, lên phòng tự học, đến nhà ăn, thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã đến tháng Một, các môn thi lần lượt ùa tới. Lãnh Tử Thần nghĩ rằng Lâm Ấu Hỷ dốc sức học vì điểm cuối kỳ và học bổng như thế sẽ rất căng thẳng khi vào thi. Không ngờ đến giai đoạn chính thức, anh phát hiện cô thoải mái hơn rất nhiều giai đoạn ôn tập. Mỗi lần bước khỏi cửa phòng thi, gương mặt cô tươi tắn và tự tin hơn.

Cảm tình anh dành cho cô không chỉ ngày một đậm đà, mà còn thêm cả tán thưởng nữa. Còn hai môn nữa là hết kỳ thi, đúng vào lúc có môn toán tích phân khó nhất, đó là điểm yếu của Tô Hoan Hoan. Lãnh Tử Thần đợi Lâm Ấu Hỷ ở ngoài phòng thi.

Tiếng chuông hết giờ vang lên, mọi người ùa ra, rất nhanh chóng, anh nhìn thấy Lâm Ấu Hỷ. Cô đang nắm tay Tô Hoan Hoan nói gì đó, Tô Hoan Hoan mặt mày rầu rĩ, miệng vẫn còn ngậm kẹo, thấy Lãnh Tử Thần, Hoan Hoan gắng sức từ biệt Lâm Ấu Hỷ trở về ký túc xá.

Lâm Ấu Hỷ dùng chiếc điện thoại Lãnh Tử Thần tặng cô, nhấn một dãy số. Anh đứng bên cạnh ngắm cô, nghe thấy cô gọi Vương Á Trúc, bảo anh tới an ủi Tô Hoan Hoan.

- Em thật bao đồng. – Thấy cô tắt máy, anh từ tốn nói, chọc tức cô mấy câu là thói quen của anh.

- Tôi không biết an ủi, mà Vương Á Trúc ăn nói ngọt ngào, Hoan Hoan ở bên cạnh Á Trúc luôn cảm thấy vui vẻ. – Cô dẩu môi, chớp mắt mấy lần, nét mặt phảng phất buồn bã.

- Lại nghĩ gì vậy? – Lãnh Tử Thần nhẫn nại hỏi. Không biết đến khi nào cô mới thôi nghĩ hộ người khác, kỳ nghỉ đông sắp đến rồi, chẳng lẽ cô không có gì để nói với anh, ví như: Nghỉ đông sẽ làm gì? Cô định

Full | Lùi trang 22 |Tiếp trang 24

*Trang chủ
2/1261