thôi, thêm nữa, anh còn chưa xác định rõ ràng. Lãnh Tử Thần không phải thần thánh, anh cũng chỉ mới hai mươi tuổi, trước cảm xúc đột ngột, anh cũng đâu hiểu rõ hơn ai. Nhưng ít ra, anh đã nhận ra những thay đổi trong cảm tình của mình, ở ranh giới của sự nên hay không nên, anh biết chọn lựa cái chính xác.
Hơi thích mình ư? Lâm Ấu Hỷ tối sầm mắt, huyệt thái dương đau nhức khiến cô đứng không vững, toàn thân chao đảo. Anh đưa đôi tay rắn chắc đỡ lấy cô, bên tai cô thoảng qua hơi thở nồng nàn. Lãnh Tử Thần ngờ vực hỏi: – Vui quá đến chóng mặt sao?
Lâm Ấu Hỷ thấy mình chao đảo, tỉnh ra đã nghe thấy tiếng cười quen thuộc của Lãnh Tử Thần, anh cười mãi đến khi cô đẩy anh ra, mặt đỏ tía tai chạy về ký túc xá, mãi vẫn không bình tĩnh lại được. Buồn phiền, cô lên giường nằm, từ sàn khiêu vũ trở về, cô cứ thấy hốt hoảng.
- Lâm Ấu Hỷ, cậu hâm à? – Tôn Mỹ nằm trên giường trở mình, giọng phẫn nộ. – Nhảy cậu cũng nhảy rồi, ưu thế cậu cũng chiếm được rồi, tớ có nói gì cậu đâu, đến giờ tớ ngủ yên một chút cậu cũng không để tớ yên hay sao?
- Ừ nhỉ, tớ đang mơ thấy một bàn đầy ắp đặc sản, còn chưa gắp được miếng đã bị tiếng đạp chân làm tỉnh giấc. – Tô Hoan Hoan cũng tiếc rẻ góp lời, nói rồi lại ngáy o o.
Lâm Ấu Hỷ quấn chặt mình vào chăn, lòng buồn vô hạn, không dám trở mình, nhưng làm sao ngủ cho yên giấc được.
Một bên vườn trường là khu ký túc xá của sinh viên nam, Lãnh Tử Thần đứng trên ban công, tay kẹp điếu thuốc chưa châm lửa. Ai đó nói đúng, ho đến mức này thì giảm hút thuốc đi mới phải, chỉ vì không có hương vị quen thuộc, cứ thấy trống trải thế nào.
- Chưa ngủ à? – Tiêu Vũ Trạch quấn khăn tắm trên cổ bước vào phòng. – Vương Á Trúc đáng nể thật, đã lo liệu xong hết rồi còn gì. Sao? Không có việc làm thì không quen à? Có muốn tớ giúp không, có việc tớ nghĩ mãi không ra đây.
- Biến đi! – Lãnh Tử Thần bật ra hai tiếng khô khốc, một lát sau, phát hiện ra người đứng sau mình vẫn chưa biến, đành nhún vai. – Cậu lại có vấn đề gì yêu sách tớ? – Anh đã quá quen việc người khác lôi kéo làm ăn.
- Vấn đề tình cảm . – Tiêu Vũ Trạch cười ha hả, nói chưa dứt câu, Lãnh Tử Thần đã nắm vai anh kéo vào phòng. Tiêu Vũ Trạch nhìn Lãnh Tử Thần ngồi ngây người trên giường, tiếp tục nói. – Đừng có đơ mặt cả ngày như thế, làm người ta sợ hết hồn rồi đấy.
- Tớ làm cô ấy sợ khi nào… – Lãnh Tử Thần nói nửa chừng dừng lại, kéo chăn đắp lên mình.
- Tự dưng giác ngộ rồi phải không? – Tiêu Vũ Trạch thong thả bước tới đầu giường Tử Thần. – Cậu đã làm con nhà người ta sợ chết khiếp đấy.
Lãnh Tử Thần co tay gối đầu, lặng im không đáp lời. Tiêu Vũ Trạch đứng trước mặt, cũng không có ý nói tiếp. Một hồi sau, Lãnh Tử Thần im lặng ngồi dậy, giọng nói có vẻ do dự: – Cậu có biết bây giờ tớ đang làm gì không?
- Theo đuổi cô bé ấy. – Tiêu Vũ Trạch thư thái đáp, rồi nói thêm: – Bằng cách khiến người ta ghét.
Lông mày Lãnh Tử Thần nhíu lại, sắc mặt khó coi. Nói thực thì đến giờ, anh vẫn còn chưa biết rõ mình rốt cuộc đang làm gì, hoặc trong mắt người ngoài, cái cách anh làm chính là một kiểu theo đuổi con gái nhà người ta, nhưng bản thân anh thì chưa xác định đó có phải là theo đuổi.
Có phải vì cay cú cái tát tai của cô ấy? Hoặc là vì khó chịu trước vẻ rụt rè ngốc nghếch của cô ấy? Rõ ràng là cô ấy bị sợ hãi đến mức xấu hổ, mà anh thì lại cảm thấy rất hào hứng. Anh muốn biết cái ranh giới cuối cùng trong cô là ở đâu, muốn hiểu cho ngọn ngành cô là người như thế nào? Đến khi nghe cô nói về thân thế, anh dường như đột nhiên bị thức tỉnh. Cuối cùng anh cũng dùng lý trí để hỏi mình một câu: Lãnh Tử Thần, mi lạnh lùng như thế, còn định làm những điều gì nữa?
Những gì anh đã làm, anh nên suy xét cho kỹ.
- Tớ rất ghét người… – Lãnh Tử Thần giật mình nhấn mạnh.
- Tớ chỉ nhắc cậu với tư cách của người đàn ông. – Tiêu Vũ Trạch sải bước quay đi, bình tĩnh nói. – Chẳng phải cô gái nào cũng mê những người đàn ông mạnh mẽ, có những cô gái cần được bao bọc, dễ bị tổn thương. Lãnh Tử Thần, nếu cậu không tranh thủ thời gian thì hai chúng mình khỏi khách khí làm gì nữa, đến lúc đó, cậu đừng có hối đấy.
- Tiêu Vũ Trạch! – Lãnh Tử Thần nghiến răng, cao giọng quát sau lưng: – Cậu có ý gì hả?
- Ý là tớ rất hối hận đã để cậu ra tay trước. – Tiêu Vũ Trạch nói những lời từ tốn khiến người nghe phải phát điên. – Tớ luôn ghen tị với cậu.
- Cậu nói cho rõ ra. – Lãnh Tử Thần nổi xung quát to.
- Trong lòng cậu tự hiểu. – Tiêu Vũ Trạch nằm dài trên giường. – Chúng ta đều là người lớn cả rồi.
-…
***
Mấy ngày sau vũ hội, bắt đầu kỳ văn nghệ thường niên trong toàn trường. Tuần cuối của tháng Mười một là công việc do Ban Văn nghệ và các nhóm biểu diễn chuẩn bị, đầu tháng Mười hai sẽ liên tục trình diễn trong vòng một tuần.
Lãnh Tử Thần có rất nhiều việc phải làm, nhưng rất bất ngờ là anh hoàn toàn không bắt Lâm Ấu Hỷ kè kè bên cạnh như dự đoán. Hay là anh thực sự cần thời gian để suy nghĩ một số vấn đề.
Ban Truyền thông rất thấu hiểu, không bố trí cho Lâm Ấu Hỷ bất cứ việc gì, sinh hoạt của cô so với trước không thay đổi, mặc dù các thành viên của Hội Sinh viên đều tiếc là một người không thể phân thân làm hai, nhưng chức danh biên tập kiêm Trợ lý Chủ tịch Hội thì cả tuần liền vẫn lên phòng tự học đúng giờ, đi thư viện đọc sách, chẳng ai làm phiền cô, chẳng ai khiến cô sợ hãi, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Mối lo của Lâm Ấu Hỷ cũng dần dần phai nhạt. Cuối tháng Mười hai cô phải dự kỳ thi tiếng Anh, tiền ghi danh là ba mươi tệ, bằng tiền ăn trong một tuần, kỳ thi này nhất định phải vượt qua. Tuy trình độ thi cấp bốn là không hề dễ dàng, nhưng đối với Lâm Ấu Hỷ, những đề thi cao cấp cũng không đáng sợ, chỉ là không dám coi nhẹ mà thôi.
Những khi đến phòng tự học, không gặp phải Lãnh Tử Thần nhưng lại thường chạm mặt Tiêu Vũ Trạch. Tiêu Vũ Trạch tự châm biếm mình không có khiếu nghệ thuật, anh chẳng có chút hứng nào đối với món văn nghệ văn gừng, nói với Lãnh Tử Thần rằng đừng gọi anh làm những chuyện đó. Hàng ngày anh lên phòng tự học, dự tính tham dự kỳ thi nói tiếng Anh.
Dần dà, hai người cố định việc gặp nhau tại phòng tự học, hàng ngày sau bữa tối đều gặp nhau ở đó. Tiêu Vũ Trạch thỉnh thoảng mời Lâm Ấu Hỷ ăn tối, câu chuyện của hai người rất phong phú, bữa ăn tối thường trò chuyện rất thoải mái vui vẻ.
Có khi buổi chiều không phải lên lớp, Lâm Ấu Hỷ không muốn tới thư viện, thì gọi điện thoại cho Tiêu Vũ Trạch, hai người gặp nhau ở bãi cỏ ven thư viện cùng luyện nói tiếng Anh. Lâm Ấu Hỷ không có sở trường nói tiếng Anh, cô giải đề thi rất trôi chảy nhưng phát âm rất cứng. Phát âm của Tiêu Vũ Trạch rất chuẩn, anh cũng có ý giúp cô chỉnh sửa phát âm. Trước mặt anh, cô không chút ngượng ngùng, có nói sai cũng chỉ cười hồn nhiên.
Chẳng mấy chốc đến cuối tháng Mười một, qua mồm Tiêu Vũ Trạch, Lâm Ấu Hỷ biết kỳ biểu diễn văn nghệ đã đi vào giai đoạn cuối. Hai người nói đến chủ đề ấy khi đang ngồi ở bãi cỏ. Lâm Ấu Hỷ đang thích thú nói thao thao như chim hót, nghe đến đó vẻ mặt xịu xuống, tay nhổ một gốc cỏ, vẽ lên mặt đất hình mặt quỷ.
- Sao vậy? – Tiêu Vũ Trạch hỏi.
- Không sao ạ, anh ta… sẽ không bận nữa chứ? – Lâm Ấu Hỷ len lén nhìn Tiêu Vũ Trạch, sắc mặt bất giác ửng hồng, trong lòng thấy hối hận, tự dưng lại hỏi đến con người đáng sợ đó.
- Tử Thần á? Bận chứ. Sao vậy, độ này cậu ấy không đến tìm em à? – Tiêu Vũ Trạch cười, giọng nói đầy vẻ vui đùa. – Em giận cậu ấy sao?
- Lạ thật, anh ta không làm phiền, em càng vui. Tốt nhất là anh ta cứ bận mãi như thế. – Lâm Ấu Hỷ giãi bày, giọng nói ỉu xìu chứng tỏ tâm sự sâu kín.
- Hiện tại thế này chẳng phải rất tốt sao? Cậu ấy đã giúp em vào Hội Sinh viên, cuối học kỳ em đàng hoàng được cộng điểm, ngày thường lại không làm ảnh hưởng tới việc học của em, chẳng lẽ em không mong như vậy sao? – Tiêu Vũ Trạch nhìn vẻ mặt sầu muộn của Lâm Ấu Hỷ, dịu giọng nói. – Tử Thần xử lý việc rất có chừng mực, cậu ấy che chở cho em, chẳng lẽ em không cảm thấy? Em bị cậu ấy làm cho hoảng sợ thật sao? Không biết chừng cậu ta cũng đau lòng lắm đấy, ha ha.
Như vậy là thế nào? Lâm Ấu Hỷ nhìn đăm đăm gương mặt tuấn tú của Tiêu Vũ Trạch, trong lòng bối rối. Tiêu Vũ Trạch nói vậy, cô nghe thấy rất lọt tai. Cô cứ luôn phiền muộn, Hội Sinh viên bận như thế, một mình anh ấy làm Chủ tịch phải làm việc bằng ba người khác, mình mang tiếng là Trợ lý, là biên tập viên, nhưng tính ra chẳng có việc gì làm. Cứ nghĩ Lãnh Tử Thần mưu toan gì, bây giờ được Tiêu Vũ Trạch nói hộ cho, cô cảm thấy được giác ngộ.
Anh ấy che chở cho mình? Anh biết mình dồn hết sức vào việc học, biết mình sắp thi cuối kỳ, biết mình ngốc nghếch nếu không được chỉ dẫn sẽ thiệt thòi khi tính điểm, biết đã vào Ban Truyền thông là sẽ bị phân tán thời gian, vì vậy để mình kiêm chức Trợ lý, như vậy danh chính ngôn thuận là làm việc theo lệnh của anh, người khác không dám phiền trách cô. Nói như vậy là anh che chở bao bọc cho cô phải không?
Lãnh Tử Thần! Ánh mắt cô xa xăm tận đâu đâu. Là như vậy sao? Anh đã lo liệu mọi việc từ trước cho mình? Đó là cái gọi là hơi thích mình của anh sao? Dường như cô ngửi thấy phảng phất hơi thuốc lá quyện với hơi thở quen thuộc, nhớ tới cái hôn của anh trong phòng, nhớ tới gương mặt lạnh lùng của anh, và lời anh nói – Muộn mất rồi, Lâm Ấu Hỷ, tôi đã hơi thích cô rồi. Vì sao lại là hơi thích?
Cô cố lắc lắc đầu, không nói nên lời, chỉ cảm thấy mệt rã người, chừng như sắp nghẹn thở. Tiêu Vũ Trạch ngồi thoải mái trên bãi cỏ, cũng không nói nữa, mắt nhìn xa xa. Anh thực ra là người biết rõ tất cả, nhưng tính anh điềm đạm như thế, mà cũng không hiểu vì sao, trước mặt anh, cô cứ cảm thấy lòng trống trải, có phải anh đã biết trước cô đang nghĩ gì.
- Chúng mình về đi. – Rất lâu sau, Lâm Ấu Hỷ thở dài khe khẽ, đứng lên. – Em còn chưa làm bài kinh tế học.
Tiêu Vũ Trạch đi sau cô, đưa cô về ký túc xá. Khi cô ngoảnh lại từ biệt anh, anh mới lấy từ trong túi ra một tờ giấy đưa cho cô. Cô không hiểu, cầm lấy, hóa ra là vé đi xem buổi biểu diễn của kỳ văn nghệ toàn trường.
Buổi khai mạc chính thức ấy có sự tham dự của nhiều quan chức lãnh đạo nhà trường và thành phố, vé được bán, giá không rẻ, rất khó mua. Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng làngười nhà mà cũng chỉ có vé buổi thứ hai. Cô ngẩng nhìn đầy vẻ ngạc nhiên mừng rỡ. Tiêu Vũ Trạch nhún vai; – Anh sợ nói ra em lại giận, đây là của Tử Thần dặn anh gửi cho em.
Quả nhiên nét mừng rỡ trên gương mặt cô biến mất, thay vào đó là sự hoang mang và hoảng loạn. Cô nhìn Tiêu Vũ Trạch dè dặt hẳn đi. Hai người bọn họ đều rất đáng ghét. Tiêu Vũ Trạch vỗ nhẹ vai cô rồi đi. Cô vò nát tấm vế, lê từng bước chân nặng nề lên tầng.
Hai ngày sau là buổi khai mạc chính thức hội diễn văn nghệ, Lâm Ấu Hỷ về đến phòng, cẩn thận kẹp tấm vé vào cuốn sách tiếng Anh, sau đó đến trước chiếc điện thoại phòng, do dự, chần chừ, không đủ cam đảm cầm ống nghe.
Lãnh Tử Thần, tuy cô là bạn gái của anh do anh phao tin, nhưng trong thế giới của riêng cô, tên anh cứ treo cao vời vợi. Chẳng qua cô chỉ là một trò đùa vui của anh để giết thời gian. Khi anh bận quá thì chẳng