XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Bao giờ trăng lại tròn - trang 18

căn phòng.

Cô đặt tay lên cánh cửa, tràn đầy hy vọng khi cửa mở ra, giống như hồi nhỏ bất ngờ được bố mua cho chiếc kẹo. Hít một hơi dài, nhưng nghẹn ở cuống họng, cô len lén thở ra.

Tiếc thay, trong phòng đã có một người đang hút thuốc, đứng sừng sững bên song cửa, đang chăm chú nhìn cô. Là Lãnh Tử Thần. Cô tính toán đủ đường, rốt cuộc vẫn chạm mặt với anh, nụ cười của cô đông cứng, mặt ỉu xìu.

- Sao vậy, tìm tôi hả? – Lãnh Tử Thần cầm một chiếc cốc, đựng đồ uống gì đó màu sẫm trong vắt, anh nâng cốc lên nhìn một chút, chau mày: – Đây là si-rô ho, chẳng ngọt gì cả, vừa cay vừa đắng, khó uống chết được.

Lâm Ấu Hỷ nghe ra, giọng nói của anh đã khàn đi nhiều.

- Anh không sao chứ? – Cô nhìn anh, vô tình đặt tay lên cánh cửa.

- Cô thật sự quan tâm tới tôi thì lại gần đây, đừng bắt tôi phải nói to. – Lãnh Tử Thần mím môi gượng cười. Rõ ràng khi mới vào nụ cười của cô rất rạng rỡ dễ mến, sao vừa nhìn thấy anh đã cảm giác như gặp quỷ, toàn thân sởn gai ốc, cảnh giác nghiêm trọng, anh đáng sợ vậy ư? Lãnh Tử Thần cắn môi vẻ không hài lòng.

Lâm Ấu Hỷ nghe lời bước lại gần một chút, hỏi lại: – Anh không sao chứ?

- Không sao, tôi quen rồi. – Lãnh Tử Thần chau mày, ngửa đầu dốc hết cốc thuốc vào miệng, rồi đặt cốc lên thành cửa sổ, lại ho húng hắng một tràng. Cảm cúm không phải là một bệnh. Vì việc ở trường đợt này quá bận, không thể dồn hết vào tay Vương Á Trúc, anh lại phải dành thời gian cho một vụ làm ăn nhỏ giúp một công ty linh kiện máy tính, ban ngày chạy việc ngoài, tối lại thức đêm làm việc, nên cứ gần khỏi lại tái phát đến mức này.

- Ho thế này nặng lắm, đừng hút thuốc nữa. – Lâm Ấu Hỷ thấy anh rút thuốc lá, một tay vẫn đút túi tìm gì đó, có lẽ là lấy bật lửa, cô bất giác lên tiếng, giọng không lớn nhưng đầy vẻ không hài lòng, bản thân cô còn chưa nhận ra điều đó.

Lãnh Tử Thần đang lục túi lập tức dừng tay lại, ngẩn ra, anh dựa vào tường, cau có nhìn Lâm Ấu Hỷ. – Lúc nào cũng muốn cai, nhưng không cai được, phòng ngủ mấy người đều hút thuốc cả, mà bận quá, cũng không làm khác được.

- Bố tôi có một câu nói. – Lâm Ấu Hỷ nhìn Lãnh Tử Thần. – Bố tôi bảo, cai thuốc lá không có gì khó, tôi đã cai cả đời rồi. – Nói xong, bàn tay bất giác bịt mũi, quay nhìn ra cửa sổ, chẳng phải là chọc cười Lãnh Tử Thần mà rõ ràng là châm chọc anh không kiên trì. Anh có nổi cáu không? Không ngờ Lãnh Tử Thần cười phá lên, dường như không hiểu ý chế giễu của cô.

- Sau đó bố cô thành công chứ? – Lãnh Tử Thần cười to một trận rồi hỏi.

- Chưa. – Lâm Ấu Hỷ dựa vào tường. – Một tuần trước khi tôi thi tốt nghiệp trung học, bố tôi mất, ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

Lãnh Tử Thần lặng đi, mặt hơi đanh lại, ánh mắt xa xôi. Lâm Ấu Hỷ nhìn anh, nhận ra có lẽ mình đã lỡ lời, không đâu lại kể chuyện ấy, đành gượng cười nói: – Anh không cần cảm thông cho tôi đâu, tôi rất vui mà, tâm nguyện lớn nhất của bố tôi là tôi vào được trường đại học danh tiếng thì tôi đã làm được rồi, bây giờ bố tôi ở dưới đó chắc ngày nào cũng vui đến nỗi không ngủ được, nếu đến giờ bố vẫn còn biết buồn ngủ.

Nói rồi, cô quay đầu đi, không dám nhìn Lãnh Tử Thần. Cô vốn định nói gì đó vui một chút, nhưng nước mắt lại chực trào ra. Cô chưa từng để rơi nước mắt trước người ngoài, và lúc này cô cũng không muốn để lộ sự yếu đuối của mình.

Lãnh Tử Thần im lặng rất lâu, Lâm Ấu Hỷ quay lưng lại phía anh, không nhìn thấy nét mặt của anh, chỉ cảm giác lạnh lẽo. Hồi nhỏ, cô nghe nói tiết trời Giang Nam bốn mùa ấm áp như ngày xuân, nhưng mùa đông đầu tiên đã lạnh đến tái tê, lạnh đến mức mặc bao nhiêu áo cũng vô ích.

Nhớ lại mùa đông ở nhà cũ, xếp củi đốt để sưởi, bố xếp khoai lên trên đống củi nướng cho con. Khi khoai chín bố cẩn thận bóc vỏ để Ấu Hỷ vừa thổi vừa ăn, nóng hổi từ trong ra ngoài. Đến giờ, cái gì cũng không có. Cô chỉ có một mình, mưu sinh trong cái thành phố lạnh lẽo, bôn ba xuôi ngược.

- Lâm Ấu Hỷ. – Lãnh Tử Thần chầm chậm vòng tay, ôm cô vào lòng. Ấu Hỷ khe khẽ run rẩy nhưng không hề phản kháng. Trái tim anh đập ngay sau lưng cô thình thịch, thình thịch, điềm đạm mà có thực. Có lẽ khoảnh khắc này, nơi chốn này, vòng tay đột ngột đến mức không hợp thời, nhưng sự ấm áp chia sẻ của nó khiến cô vào lúc này không thể phản ứng, lâu lắm rồi không có ai ôm cô như thế, để cô có cảm giác được thấy mình đang sống. Lãnh Tử Thần thì thầm bên tai cô: – Mọt sách, lẽ ra em phải sớm cho tôi biết, lẽ ra…

- Cho anh biết làm gì, có can hệ gì tới anh đâu. – Lâm Ấu Hỷ xoa xoa chòm mũi lạnh băng. – Nếu không phải tôi nghèo khó thì chẳng bao giờ cắn răng chịu đựng để giành học bổng, cũng chẳng bao giờ dây dưa với anh. Nhưng bây giờ tôi hiểu một chút rồi, dây dưa với anh đâu có phải việc xấu. Tôi công nhận tôi là người rất sĩ diện, chẳng biết cách giành lấy điểm thưởng cho mình nữa.

- Xin lỗi nhé! – Lãnh Tử Thần gắng gượng nói, rồi xoay vai cô lại, nhìn vào mắt cô, chầm chậm nhắc lại – Xin lỗi nhé!

- Vì sao chứ? – Lâm Ấu Hỷ nghi hoặc, bố chết vì ung thư dạ dày, bệnh ấy là do nhiều năm thiếu ăn và làm việc quá sức, có can hệ gì tới anh mà anh phải xin lỗi? Cô không hiểu, cho nên quên cả xấu hổ, quên mất rằng mình với anh đang ở rất gần nhau, đưa tay quệt nước mắt, nói: – Nếu anh xin lỗi vì thái độ cư xử của anh thì không cần đâu. Anh giúp tôi vào Hội Sinh viên, tôi còn chưa biết phải cảm ơn thế nào, có ngẫu nhiên nói với tôi vài câu không hay cũng không sao mà.

- Tôi không hay với em? – Lãnh Tử Thần nhướn mày, vẻ mặt lộ rõ sự bất bình.

- Có thể anh cảm thấy nói thế không phải. – Lâm Ấu Hỷ cúi đầu. – Vậy tại sao anh phải xin lỗi tôi?

Lãnh Tử Thần cảm thấy đầu óc luôn luôn sáng láng của mình bị ánh mắt của cô gái này cuốn vào một vòng xoáy kỳ lạ, anh bắt đầu cảm giác không biết trọng tâm mình đang muốn nói gì, chỉ biết là có chút thất vọng, nói những lời đột ngột. – Là bạn trai mà không hiểu em như vậy nên phải xin lỗi em.

- Hay nhỉ? – Lâm Ấu Hỷ bỗng thấy dũng cảm kỳ lạ, nhìn anh như nhìn qua một màn sương khói thâm u. – Việc này tôi muốn nói luôn bây giờ cho rõ ràng. Tôi không phải bạn gái của anh, tôi trước nay chưa hề nhận lời anh, anh chỉ là rỗi việc coi tôi làm trò đùa giải trí thôi, sau này đừng nên lặp lại nữa.

- Tại sao? – Lãnh Tử Thần nhìn vẻ kiên định chưa từng có trên mặt cô, đột nhiên cảm giác rất chán nản.

- Bởi vì tôi không thích anh. – Lâm Ấu Hỷ hít một hơi thật sâu. – Tôi không hề thích anh.

- Thật chứ? – Lãnh Tử Thần dùng ngón tay nâng cằm cô, nhìn thật sâu vào mắt cô. Đôi mắt cô loang loáng nước, ánh mắt căng như dây cung, chứa đầy vẻ cố chấp và bướng bỉnh. Mấy giấy nhìn nhau, Lãnh Tử Thần phảng phất nghe đâu đó vang tới âm thanh của vật gì đó vỡ vụn, anh nhìn cô một lúc lâu, trái tim mềm đi, anh áp chặt môi mình vào môi cô.

Lâm Ấu Hỷ không ngờ sự việc xảy ra như vậy. Cô bị anh ép sát vào tường. Cô cố đẩy anh ra mà không được, đành nghiến chặt răng, dùng sức cố giữ khoảng cách. Rất lâu sau, Lãnh Tử Thần mới kết thúc cuộc xâm lược, tay chân nới lỏng, hơi thở quét qua trán cô, nhìn gương mặt cô đỏ bừng lên như nhìn một thứ đồ chơi, hai gương mặt ở gần nhau đến mức khiến trái tim cuống quýt.

Tim Lâm Ấu Hỷ đập thình thịch. Như lần ở trong thư viện, cô còn có thể dối mình rằng do vô tình va chạm, nhưng lần này, đầu lưỡi chạm vào hàm răng của anh, môi bị nghiến ngấu rất đau, chắc chắn sẽ chảy máu. Muốn tự an ủi cũng không được, làm sao đây, làm sao đây…

- Tử Thần, tớ biết ngay cậu trốn ở đây, lần nào cũng phải để đi tìm. – Cửa phòng đột ngột bị đẩy ra, Lâm Ấu Hỷ hốt hoảng nhìn ra, là Tiêu Vũ Trạch. Anh nhìn thấy hai người trong đó đang ở tư thế ám muội thì ngẩn ra, rồi lập tức nhắm mắt, giơ hai tay, miệng lẩm bẩm: “Trời đất, tớ không thấy gì đâu, tớ xin thề”.

Rõ ràng là nhìn thấy, ít nhất cũng thấy Lãnh Tử Thần ép sát cô vào tường, ít nhất cũng thấy mặt cô đỏ bừng, ít nhất cũng thấy cô hốt hoảng và giận dữ, có thể liên tưởng rất nhiều thứ, sao lại bảo là không thấy gì. Lâm Ấu Hỷ cảm thấy đầu gối rũ xuống, nếu không phải là tay Lãnh Tử Thần đang siết chặt vai cô thì cô đã ngã ra đất rồi.

Lãnh Tử Thần, cái con người gây ra mọi tai họa này, vào giây phút ấy chẳng chút biến sắc, từ tốn buông tay, cực kỳ bình thản nhìn cô, làm như chẳng có chuyện gì, quay về phía Tiêu Vũ Trạch: – Tìm tôi làm gì?

- Các bạn đang hô to, yêu cầu Chủ tịch Hội Sinh viên dẫn bạn nhảy lên sàn. – Tiêu Vũ Trạch khi đó mới mở mắt, tựa người vào khung cửa, vẻ mặt hớn hở nhìn Lâm Ấu Hỷ. Cô cúi xuống, không nói một lời, cô còn biết nói gì, có thể nói gì chứ, dù nói gì thì cũng chỉ mình cô lúng túng mà thôi.

Bị Lãnh Tử Thần lôi xềnh xệch ra, mọi người đều nhìn thấy, Lâm Ấu Hỷ hít mấy hơi liền, gắng sức ngẩng lên, không dám mong bình tĩnh, chỉ cầu dám nhìn thẳng không e ngại.

Đứng giữa sàn nhảy, Lãnh Tử Thần chìa một tay ra với cô.

- Tôi không biết nhảy. – Lâm Ấu Hỷ gằn gọng, nói nhỏ chỉ vừa đủ để anh nghe thấy. – Lãnh Tử Thần, anh có thể buông tôi ra, tha cho tôi đi.

- Tôi biết. – Lãnh Tử Thần nhấc tay cô lên, cầm tay kia của cô đặt lên vai mình. – Chỉ đi vài bước là được rồi.

Lâm Ấu Hỷ nhìn chung quanh, Tô Hoan Hoan từ xa xa ra dấu yes với cô, Tôn Mỹ khoanh tay nhìn, tình cảnh này thật khôi hài, lúc này người xấu hổ, mất mặt không phải là Lãnh Tử Thần mà là Lâm Ấu Hỷ cô. Cô nhận ra có rất nhiều việc đã vượt khỏi tầm tay cô, không còn đường lui, mặt phải dày hơn nữa, mặc cho Lãnh Tử Thần đặt tay lên eo cô, theo nhịp nhạc mà rời gót trên sàn nhảy. Tiêu Vũ Trạch đứng xa xa thở phào mấy hơi, mọi người vui cười một phen rồi lại tấp nập nhập vào điệu nhạc.

Tất cả y như cũ.

Người đông dần lên, chẳng còn bị chú ý, Lâm Ấu Hỷ mới dần bình tĩnh lại, nhận ra mình bị Lãnh Tử Thần ôm vào lòng, anh vòng tay qua eo cô. Tư thế của mọi người đều như vậy, nhưng cô cứ thấy lúng túng và khó chịu.

Người khiêu vũ đông dần, chen chúc nhau, Lâm Ấu Hỷ bị mấy lần tách ra khỏi Lãnh Tử Thần mất vài phút. Cằm cô hình như vẫn còn đau, trước mắt vẫn hiện ra cảnh hai người kề cận môi răng, làm sao cô quên đi được. Cô ngước mắt đầy ai oán nhìn Lãnh Tử Thần.

Anh cúi nhìn cô, biết là cô đang cảm thấy bất an. Với anh, ở chỗ ồn ào náo nhiệt như thế này cũng là một thử thách. Anh dần dần đưa cô vào một góc sàn nhảy, nhân lúc không bị chú ý, họ rời khỏi sàn. Theo cầu thang họ xuống luôn tầng một, mở khoá cửa. Không khí thoáng đãng bên ngoài ùa tới, Lãnh Tử Thần hít thật sâu rồi quay lại nhìn Lâm Ấu Hỷ: – Thực ra, tôi không thích không khí ấy. Nhất là em lại nhìn tôi như thế…

- Dạ. – Lâm Ấu Hỷ gật gật đầu, không biết tiếp sau anh sẽ làm gì.

- Tối này thật là dài. – Lãnh Tử Thần sải bước đi, ngẩng lên nhìn màn đêm lấm chấm sao. – Bây giờ tôi hối hận đã đưa em đến chốn này.

- Bây giờ hối hận cũng chưa muộn mà. – Lâm Ấu Hỷ sáng mắt, chẳng khác gì người đang đi trong đường hầm tối phát hiện ánh sáng cuối đường. Cô nhủ thầm: mau về thôi!

- Nhưng đã không kịp mất rồi. – Lãnh Tử Thần quay lại, cứ như là đọc được ý nghĩ trong bụng cô, trong đêm tối, hàm răng anh lấp loáng. – Tôi nghĩ, có lẽ tôi hơi thích em rồi.

Chỉ là hơi thích

Full | Lùi trang 17 |Tiếp trang 19

*Trang chủ
1/1256