gì?
Cô không đọc sách nổi nữa, mặt đỏ tía tai, vội vàng bò từ dưới đất lên, chạy tới cầu thang, đầu gối run bắn, thiếu chút nữa ngã lộn từ trên gác xuống, dường như quên cả cách làm sao để ra khỏi thư viện.
Nước mưa lạnh giá trên đầu, cơn nóng bừng cũng lui đi, cô mới dần dần định thần. Mới rồi xảy ra chuyện gì? Lãnh Tử Thần đã hôn cô, trên môi đâu đây còn lưu lại hương vị môi anh, lẫn mùi thuốc lá, cú va chạm ấy có lẽ chỉ là vô tình, chỉ là không cẩn thận chạm vào. Nhất định là do không cẩn thận nên va vào nhau thôi.
Nhưng cớ sao lại bỏ chạy một cách sợ hãi, gương mặt anh, sống động như một bức điêu khắc, đã gần đến vậy, món tóc tơ trước trán anh quét qua mũi cô, mềm mềm đến ngứa. Cô cảm thấy sắp mê đi, bên thái dương đau nhức dồn dập. Tại sao lại xảy ra cơ sự ấy, tại sao?
Sao anh có thể như thế?
Cô bịt chặt miệng, đứng trong mưa, rất lâu sau mới hít một hơi dài, ảo giác, mới rồi tất cả chỉ là ảo giác mà thôi. Cô xốc lại mình, siết chặt túi sách trong lòng, chầm chậm rảo từng bước đi về ký túc xá. Không biết sao mà đầu gối hơi mỏi, bước chân loạng quạng, đang đi thì vấp ngã sóng soài trên vũng nước, chân đau nhói, có lẽ rách thịt. Cô bò dậy, bước nhanh hơn, chạy về ký túc.
Lãnh Tử Thần vẫn ngồi trên ghế ở tầng hai của thư viện, nhìn qua song cửa, thấy từ xa xa cái bóng nhỏ gầy guộc khuỵu trên đường đầy nước, hồi lâu mới bò dậy. Anh hơi hơi mím môi. Xem ra cô rất hoảng loạn, với tính cách của cô ấy, có lẽ đây là nụ hôn đầu đời. Ha ha, anh cũng không ngờ được, cớ sao vừa nhìn thấy làn môi cô hơi dẩu ra không vui, bản thân anh lại có ham muốn ấy, nhìn thấy cô ngã ngồi trên mặt đất, anh mới ý thức được mình đã làm gì.
Lâm Ấu Hỷ… Lãnh Tử Thần dường như có gì đó suy tư nhìn ra ngoài ô cửa, mãi đến khi bóng nhỏ xa hút mắt, khuất hẳn trong màn mưa, anh mới dứt ánh nhìn, nhặt tờ đánh dấu sách cô bỏ rơi, kẹp cẩn thận vào sách, thu dọn sách vở, chậm rãi xuống tầng.
***
Diệp Mộng Mộng và Tô Hoan Hoan ở trong phòng đang cùng nhau xem tạp chí thời trang, dự đoán xu hướng mốt trong mùa đông năm nay, để phân định rốt cuộc sẽ là mốt giày da hay bằng lông mà tranh luận om sòm. Cửa phòng bị mở đánh rầm một cái, một con gà đù xuất hiện trước mặt hai người, không, một người chứ, nhưng bộ dạng như gà phải mưa, toàn thân ướt đẫm, tóc tai xõa xượi, trông cứ như vừa đi móc cống về.
- Em ngoan của tớ, con mọt sách, cậu điên à? – Tô Hoan Hoan vứt tạp chí sang một bên, thuận tay vớ chiếc khăn tắm trùm lên người cô. – Mưa to như thế, cậu không mang ô, sao không ở thư viện gọi điện thoại về, tớ sẽ đi đón cậu mà.
- Bà cô ơi, hôm nay tớ không đun nước nóng, bộ dạng cậu thế này thì tắm rửa thế nào đây? – Diệp Mộng Mộng cũng bô lô ba la bò dậy, mặc quần áo ấm. – Tớ đi lấy nước, đợi tớ mang nước nóng về rồi tắm. Mấy hôm nay lạnh chết được, không thể tiết kiệm mấy hào muanước nóng được.
- À, cậu mua giúp tớ ít sô-cô-la được không, thêm một que kem nữa, tốt nhất là có mùi va-ni, hoặc mùi gì nhỉ, cậu đợi tớ nghĩ một lát nhé. – Tô Hoan Hoan mắt chớp lia lịa suy nghĩ.
- Quên đi, tớ mặc kệ cậu. – Diệp Mộng Mộng càu nhàu.
- Làm ơn đi mà. – Tô Hoan Hoan nũng nịu bên mình Diệp Mộng Mộng. Diệp Mộng Mộng phát cho cô mấy cái, làu bàu xách phích nước ra cửa.
Lâm Ấu Hỷ đi vào phòng vệ sinh, cởi quần áo ướt ra, dùng khăn tắm lau khô mình. Tô Hoan Hoan lấy một chiếc khăn tắm to quấn hết tóc cô lên, sau đó kéo tai cô vào phòng tắm, bắt đầu lên lớp một bài về tội không cẩn thận, không quan tâm đến sức khỏe, rồi lại vỗ đầu vỗ tai kêu lên là thực ra cô ăn khí trời để sống đấy chứ.
Chưa tới hai phút, Diệp Mộng Mộng đã về, vẻ mắt ngây ra, trong tay xách mấy chiếc túi to, vừa bước vào phòng đã kêu toáng: – Gặp ma gặp ma.
- Sao mà nhanh đến vậy? – Tô Hoan Hoan đón lấy mấy cái túi trong tay cô, toàn là đồ ăn vặt, sô-cô-la ngoại, khoai tây chiên, hạt điều, lại còn cả giấy ăn, thuốc uống… Cô vừa xem vừa kêu: – Ở đâu ra vậy? Các siêu thị đều đã dọn về trong ký túc xá chúng mình à? Diệp Mộng Mộng, cậu trúng số à?
- Tớ vừa bảo gặp ma mà. – Diệp Mộng Mộng người vẫn khô nguyên, thở hổn hển cởi áo khoác ngoài, dè dặt tiến đến gần Lâm Ấu Hỷ. – Ấu Hỷ, cậu mau trình bày rõ ràng cho tớ đi!
- Gì cơ? – Lâm Ấu Hỷ thấy lạnh toát người, nói tránh đi. – Nước nóng đâu, tớ đợi nước nóng để tắm gội mà.
- Nói mau! – Diệp Mộng Mộng vươn tay, giữ chặt Lâm Ấu Hỷ trên giường. Ấu Hỷ bị cô cù phì cười, miệng la trối chết. Diệp Mộng Mộng đến lúc ấy mới hổn hển dừng tay, nhìn Tô Hoan Hoan. – Là do Lãnh Tử Thần mang tới đấy, tớ vừa xuống tầng đã thấy anh ta lù lù ở đó. Anh ấy bảo tớ mang cho Lâm Ấu Hỷ, lại còn nhận cầm phích đi lấy nước nóng hộ tớ nữa.
- Thực thực hư hư nhỉ, Chủ tịch Hội Sinh Viên lấy nước nóng cho nữ sinh? – Tô Hoan Hoan mắt sáng rỡ, bẻ ngay một miếng sô-cô-la cho vào miệng không khách khí. – Chẳng lẽ Lãnh Tử Thần theo đuổi con mọt sách của chúng mình? Không phải đâu, anh ta so với họ hàng nhà anh ta còn lãnh đạm hơn nhiều ấy chứ nhỉ?
Lâm Ấu Hỷ cúi đầu, đầu gối đau nhức nhói lên mấy phút, cô thận trọng vén quần ngủ lên, vết thương đã chảy máu, một miếng da bằng ngón tay bị tróc ra. Tô Hoan Hoan lúc ấy mới vứt miếng sô-cô-la đang ăn, cuống quýt lấy băng gạc, kêu Mộng Mộng cùng mình khử trùng rồi rắc thuốc lên vết thương.
Xong xuôi rồi, hai người lại thay nhau truy vấn, Lâm Ấu Hỷ như bị đóng đinh trong miệng, không cãi một lời. Có cô nữ sinh mang phích nước nóng tới, nói là Lãnh Tử Thần nhờ đưa cho Lâm Ấu Hỷ, vừa nói vừa quan sát trong phòng, vẻ mặt hiếu kỳ và ghen tỵ. Tô Hoan Hoan đóng sập cửa phòng lại.
Ngoài cửa râm ran tiếng bàn luận.
Tôn Mỹ đến đêm vẫn không về, cô ấy đã rất nhiều lần không ngủ trong ký túc xá. Ba người nằm trên giường, tiếng ngáy của Tô Hoan Hoan nhanh chóng cất lên đều đều. Diệp Mộng Mộng nằm trong chăn liên tục nhắn tin, ngón tay bấm phím điện thoại kêu tanh tách, Lâm Ấu Hỷ co ro trong chăn, vết thương ở đầu gối thỉnh thoảng giật giật. Ngã đau thì không có gì đáng kể, chỉ nụ hôn của Lãnh Tử Thần, thực ra chỉ như một cử chỉ va chạm vô tình mà cứ khiến cô đau đầu như búa bổ.
Lại còn việc anh ta gửi đồ ăn tới, mang nước nóng tới, rốt cuộc anh ta có ý gì? Sau cái tát ấy, liệu anh ta có thật sự bỏ qua cho cô? Mọi thứ trước mắt cô dần dần mơ hồ đi.
Thứ bảy, không phải lên lớp, vốn thường đi thư viện, nhưng Lâm Ấu Hỷ lại lười biếng ở lại ký túc xá, không dám ra ngoài. Cô sợ gặp phải Lãnh Tử Thần, nếu gặp lại anh ta, cô nên làm gì, sẽ có chuyện gì xảy ra chứ? Mà những đồ ăn anh ta gửi đến, lại cả nước nóng nữa, phải làm sao, phải nói cảm ơn à? Còn cả nụ hôn đáng ngờ nữa, phải giải thích thế nào, sẽ có chuyện gì đây?
Lâm Ấu Hỷ lòng rối bời, đầu óc hỗn loạn: hỏng bét rồi, không phải vì mình tát anh ta một cái mà anh ta cố tình làm mình khó xử hay sao? Cô thè lưỡi, tự cười mình, Lâm Ấu Hỷ, ngốc thật đấy, anh ta muốn trả thù cô, cần gì dùng cách phô trương như thế, lại cả hôn nữa? Ở địa vị như anh ta mà dùng cách ấy trả thù chẳng hóa ra là ban thưởng hay sao!
Ha ha ha, đồ si tình! Ban thưởng cái gì, ban thưởng cái gì chứ, ai mà biết anh ta đã từng hôn bao nhiêu cô gái, các em sinh viên mới nhập trường chẳng lũ lượt tới xin dâng hiến cho anh ta hay sao. Vừa được hưởng vừa chẳng tốn tiền, những cái đó anh ta đâu có thiếu. Với mình thì đó là nụ hôn đầu, thực là đáng buồn, là nụ hôn đầu có đáng giá gì đâu, đáng nói nhất là không biết rốt cuộc anh ta toan tính điều gì. Ôi trời! Cô thở dài một hơi.
- Sáu mươi – Tô Hoan Hoan nhỏm dậy trên giường, vừa giở tạp chí dành cho phái đẹp vừa nói tỉnh bơ.
- Sáu mươi cái gì? – Lâm Ấu Hỷ nhìn cô.
- Tớ nói là hôm nay cậu thở dài lần thứ sáu mươi rồi, Lâm Ấu Hỷ, cậu động tình à? – Tô Hoan Hoan còn đang định nói nữa thì điện thoại đổ chuông. Cô mở máy, giọng nói lập tức trở nên nũng nịu: – Á Trúc à, chiều em không bận gì, đi xem phim nhé, vâng ạ, tối đi ăn lẩu nhé, vâng ạ, em chuẩn bị ngay đây. – Rồi trở dậy khỏi giường, soi gương trang điểm.
Lâm Ấu Hỷ há hốc miệng, nghĩ bụng: mình thở dài tới sáu mươi lần? Sao mà nhiều hơi thở dài thế. Tôn Mỹ như con rồng thần kỳ lúc ẩn lúc hiện, Diệp Mộng Mộng ra sân bóng rổ xem Ngô Hồng Phi chơi bóng, bây giờ Tô Hoan Hoan cũng đi, trong phòng chỉ còn lại mình cô, vắng lặng.
Điện thoại phòng đổ chuông, Tô Hoan Hoan đang mải trang điểm, Lâm Ấu Hỷ đành cầm máy, a-lô một hồi, đầu bên kia không nói một lời.
- Nếu không nói, tôi gác máy đây. – Lâm Ấu Hỷ càu nhàu – Rỗi hơi.
- Lâm Ấu Hỷ, cô nói ai rỗi hơi. – Rốt cuộc đầu dây bên kia cũng cất lời, là Lãnh Tử Thần, cánh tay Ấu Hỷ nổi hết da gà, cả người cứng đờ. Bên kia vang lên giọng cười lạnh nhạt: – Sao không nói vậy?
Lâm Ấu Hỷ thấy đầu óc quay cuồng, ngóng theo Tô Hoan Hoan đang bước ra khỏi cửa, vẫy vẫy tay: – Tạm biệt!. Tiếng gót giày của Tô Hoan Hoan háo hức vang dọc hành lang, dần xa hẳn. Lâm Ấu Hỷ hít một hơi dài, tự trấn tĩnh, hỏi: – Có việc gì ạ?
- Hôm nay sao cô không tới thư viện? – Giọng Lãnh Tử Thần xuyên qua ống nghe, thấp thoáng gần xa, vẻ rất thư thái. – Sợ rồi sao?
- Ai quy định ngày nào tôi cũng phải tới thư viện? – Lâm Ấu Hỷ bị chọc tức, giận dữ nói. Trong lòng chất chứa phiền muộn. Ai sợ chứ, tôi mới là người không sợ… tôi…thôi được, là tôi sợ, tôi xấu hổ.
- Buổi tối rảnh không, đi ăn tối cùng tôi được không? – Lãnh Tử Thần có vẻ không nhận ra sự khó chịu của cô.
- Tôi không đi. – Cô thấy hốt hoảng, buột miệng, rồi để khẳng định thêm, cô bổ sung: – Tối tôi phải giặt quần áo. Nói xong, cảm thấy lý do này không đáng tin, trong lòng càng thêm phiền muộn.
- Tôi đã sắp tới ký túc xá của cô rồi, cô mau xuống đi. – Lãnh Tử Thần vẫn không để tâm.
- Tôi không ở trong ký túc xá. – Lâm Ấu Hỷ có vẻ tức giận. Anh ta rốt cuộc cứ như không phải đang nói với mình, cứ một mình một ý như thế.
- Tôi vừa gặp Tô Hoan Hoan bạn cô, cô ấy bảo cô đang trong phòng. – Lại một nụ cười nhè nhẹ. Lâm Ấu Hỷ dập máy đánh phịch, nghĩ: Tô Hoan Hoan, cậu là đồ phản bội, rồi nằm vật ra giường, nhắm mắt, hạ quyết tâm mặc kệ anh ta. Cô đã không muốn đi, anh ta làm gì cô được, anh ta cho mình là ai mà hống hách thế, nhất định không đi cho anh ta tức chết đi.
Mắng nhiếc Tô Hoan Hoan một hồi, cô mở mắt, cảm thấy bất an, ngồi dậy, len lén nhìn qua ban công xuống tầng, một người lười nhác dựa vào giá phơi quần áo, hai tay đút túi quần, miệng ngậm thuốc lá, lúc này tiết trời u ám, gió thổi những sợi tóc lưa thưa trước trán anh, trông vẻ rất tự tại. Các cô gái ra vào ký túc xá, không ai là không quay đầu nhìn lại, thậm chí có cô chủ động đến trước mặt anh gợi chuyện. Khoảng cách không gần, không nhìn rõ nét mặt anh, nhưng trông dáng vẻ thất vọng của từng cô gái nguây nguẩy bỏ đi, biết là anh rất lạnh lùng.
Anh móc điện thoại từ trong túi ra, đột nhiên ngẩng đầu lên. Lâm Ấu Hỷ giật mình, ngồi thụp xuống, rón rén bò vào phòng, cứ thế rón rén lên giường. Vừa mới vào, điện thoại đã đổ chuông, cô nhấc máy, giọng Lãnh Tử Thần từ tốn: – Cô nhìn đủ chưa, chơi trò bò rạp hay nhỉ? Mau xuống đi. Đừng để tôi phải quát lên đấy.
- Anh quát cái gì? – Lâm Ấu Hỷ run rẩy kinh hãi hỏi.
- Quát gọi