Disneyland 1972 Love the old s
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện teen - Đại tiểu thư đi học - trang 26

sao. Nhầm tưởng ?

- Phải. Cô ấy vẫn chưa biết tình yêu là gì đâu?- anh lại cười nhưng nụ cười lần này ko còn chất chứa sự chua chát nữa mà hình như anh đang nhớ về một hồi ức đẹp nào đó – nhóc luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng thật ra trong lòng là rất yếu đuối, nhóc cần một bờ vai vững chãi để dựa vào khi mệt mỏi, một vòng tay khi đau khổ và…. Một người đàn ông có thể bảo vệ cô ấy, có thể chạy nhanh đến cạnh khi cô ấy cần …..Thời gian qua tôi đã luôn làm điều đó vậy nên cô nhóc mới nhầm tưởng như vậy, cô ấy vẫn chưa nhận ra người mình yêu thật sự là ai.

- Là ai ? – đôi mày rậm của chàng trai trẻ nhíu lại

- Là cậu.

- Là tôi ?- Thiên Vũ tỏ vẻ rất ngạc nhiên, cuối cùng trước mặt người đàn ông này anh vẫn ko thể điềm tĩnh được.

- Phải là cậu. Vậy nên…. cậu hãy chăm sóc cô ấy thật tốt, hãy yêu cô ấy cả phần của tôi, tốt với cô ấy cả phần của tôi, đừng để cô ấy khóc, đừng để cô ấy phải ngồi một mình , cô ấy dễ buồn vu vơ lắm , đừng….. giọng của người đàn ông nghẹn lại anh ko nói được nữa nhưng người ngồi đối diện anh chắc đã hiểu được những lời anh muốn nói.

- Được, tôi sẽ làm vậy, sẽ yêu cô ấy luôn cả phần của anh, chăm sóc cô ấy luôn cả phần của anh, sẽ ở bên bảo vệ cô ấy suốt đời.

- Cám ơn cậu. – người đàn ông trả lời ngắn gọn ,ngước lên nhìn người đối diện lần cuối rồi đứng dậy bước đi

- Trần Nam Phong …. Anh là chủ tịch tập đoàn dầu khí lớn nhất thế giới phải ko? – Thiên Vũ như nhận ra được điều gì đó vội ngăn bước chân anh lại, Nam Phong nghe anh nói cũng dừng bước, quay lại nhìn anh, cười buồn

- Phải nhưng đó đã là quá khứ rồi. – nói rồi anh quay mặt bước đi lần này là đi thật

Thiên Vũ vẫn ngồi đó, bất động. Lần đầu gặp mặt anh đã ngờ ngợ nhưng ko dám chắc, cuối cùng thì đó vẫn là sự thật. Trần Nam Phong, người đàn ông xuất sắc hoàn hảo đến từng milimet , là khát khao của bao nhiêu cô gái, nhưng ko hiểu sao sau một đêm anh đã trắng tay, điều này vẫn là một bí ẩn, phải nói anh ta chính là thần tượng của Thiên Vũ. Đột nhiên, khóe môi mỏng nhếch lên, anh đang cười, phải chính vậy là anh đang cười, nếu đúng như lời Nam Phong nói thì chẳng phải anh ta đã thua anh rồi sao, chủ nhân của trái tim nó ko phải là người đàn ông xuất sắc kia mà là anh, là anh đó.


Hiện tại.

Nó đang chăm chú đọc một quyển sách nào đó, hầu như phần lớn thời gian của nó là để đọc sách thì phải, nếu ai đó từng bị nó ăn hiếp mà gặp nó bây giờ chắc phải rất ngạc nhiên vì hiện tại trông nó rất ….hiền, thỉnh thoảng lại nhếch môi cười rất … dịu dàng. Thiên Vũ đang chống cằm nhìn nó nãy giờ, anh ko biết mình đang có tâm trạng gì nữa. Anh rất muốn biết lý do tại sao sáng nay nó lại có thể bình thản tới trường như vậy khi mà mới cách đây vài ngày nó còn như ko muốn sống nữa, rồi sao mà giờ nó hiền vậy. trước cơn bão thường sóng yên biển lặng có phải là giây phút này ko? Nó úp quyển sách xuống mặt bàn quay qua chìa bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt anh cười nhẹ nhàng:

- Trả đây.

- Trả gì ? – Thiên Vũ tỏ vẻ ngạc nhiên ko hiểu gì hỏi lại, mà thật sự là anh cũng ko hiểu ý nó muốn gì.

- Tiền – mặt nó vẫn tỉnh bơ.

- Tiền gì ? – Thiên Vũ thì càng lúc càng ko hiểu gì cả.

- Tiền công nãy giờ làm người mẫu cho anh ngắm.

- ???????????????? Thiên Vũ đang trong tình trạng chết ngồi.

Nó lại nở một nụ cười dịu dàng chết người, rồi quay qua tiếp tục đọc sách. Từ nãy giờ hành động của anh và nó đều ko thoát khỏi tầm mắt của những bạn bè yêu dấu lớp M3 A, giờ giải lao chắc sẽ rất thú vị khi tin thiên thần Khay Vi đang cặp với đại thiếu gia Thiên Vũ được lan truyền khắp trường. Ôi thật vinh hạnh mà, Kỳ Khôi rồi tới Quang Anh giờ lại là Thiên Vũ ko biết đến khi nào mới tới lượt Khắc Thiên, mà cũng có thể là ko bao giờ có khi mà anh chàng kia chỉ biết ngồi nhìn.

Tại một góc của căn tin, nó ngồi cùng với 4 đứa con gái, phải là 4 đứa, Hạ Vi chính thức gia nhập vào nhóm của những ác quỷ mang gương mặt thiên thần.

Mọi ánh nhìn đều tập trung vào cái bàn này. Vì sao ? vì nơi đây có đến 5 mỹ nhân đang ngồi và … người con gái nổi tiếng nhất trường với những trò quỷ của mình bây giờ đang trong điệu bộ yểu điệu thục nữ. Ánh nhìn của bọn tiểu thư nhà giàu đầy ghen ghét và tức giận như muốn nhào ngay vào ăn tươi nuốt sống nhỏ.

Cũng phải nói, cả cái trường này có đứa con gái nào là thích nó đâu, nghèo cũng là cái tội, đẹp cũng là cái tội và được trai đẹp yêu cũng là cái tội.

Nàng ko thèm quan tâm hay để ý tới những cái nhìn đầy dao găm hay những câu nói đầy ý khinh bỉ, tự nhiên tự tại như ko có gì.

- Này Hạ Vi,Quang Anh nói mầy đi phẫu thuật nên mới đẹp vậy, là thật hả ? – nó lên tiếng phi ngay con dao găm vào chính giữa mặt Hạ Vi mà mặt mình thì vẫn tỉnh bơ

- CÁI GÌ? – Khi mà mình dùng caps lock trong câu hoại thoại thì mấy bạn phải hiểu là âm lượng của người nói ko phải nhỏ, cái âm lượng khủng khiếp đó vang lên từ miệng nhỏ nhắn của tiểu thư Hạ Vi của chúng ta, nhỏ đang rất kinh ngạc và cũng rất bực bội trong khi thủ phạm của sự việc vẫn rất tự nhiên ngồi nhâm nhi tô cháo nóng hổi.

Đời đúng ko như là mơ, đúng lúc đó Quang Anh cùng ba anh chàng kia vừa mới bước chân vào căn tin. Ba nhỏ kia nín thở xem diễn biến của sự việc, còn nó thì …khỏi phải nói chắc ai cũng biết, trên mặt nó bây giờ hiện lên mẫy chữ rất to “ I DON’T CARE”. Chỉ tội cho người nào đó xấu số chỉ vì muốn làm nó vui mà bây giờ phải lãnh hậu quả khôn lường. Hạ Vi cầm ngay cốc nước lạnh trên bàn đi đến trước mặt Quang Anh và …. ÀO …. Cả cốc nước đã định cư trên khuôn mặt điển trai của ai đó. Cả căn tin nín lặng, ai cũng há mồm trợn mắt, chỉ có duy nhất một người vẫn đang ngồi húp xùm xụp mấy muỗng cháo như ko có chuyện gì xảy ra.

Sau 3 giây định hình được diễn biến của sự việc, Quang Anh mắt đỏ lừ, khuôn mặt đáng sợ vô cùng

- LÊ …HẠ…VI …CÔ CÓ BỊ ĐIÊN KO ?

- Anh đã nói gì với Khay Vi thì tự hiểu. – phải nói là Hạ Vi rất thông minh khi mà lôi cái tên Khay Vi vào, anh chàng kia đang rất tức giận là vậy mà khi nghe đến hai chữ Khay Vi thì ngay lập tức ngơ ngác quay qua nhìn nó, nhìn điệu bộ kia anh chàng xấu số đã biết đây là trò quỷ của ai, chỉ biết ngậm ngùi đi lấy áo khác thay. Vậy mới nói các bạn khi làm việc gì đó phải dành 3 giây để nghĩ đến kết quả và 5 giây để nghĩ đến hậu quả của nó, tránh rơi vào vào tình trạng như ai kia. Mà cũng phải nói, sau khi thoát khỏi cơn mê, nó trở thành một người mà … theo như nhiều người nói là “ im im mà hiểm”, từ sáng giờ nó đã làm cho cả 2 hotboy của chúng ta phải điêu đứng rồi, người thì chết ngồi người thì chết đứng, xem ra họ phải khổ với nó dài dài rồi.


Trong sân vườn của biệt thự Hoàng Kỳ có một cái xích đu rất dễ thương, nó có hình cái thúng dựng đứng, bên trong có rất nhiều thứ nào là sách, thú nhồi bông, kẹo cứ như là cái tổ chim vậy, và bây giờ nó đang ngồi đu đưa một cách chậm rãi. Tâm hồn nàng đang treo lơ lửng trên ngọn cây nên khi cả bọn kia đã ào ra vườn la hét ầm ĩ nàng vẫn ko hề hay biết, chắc chắn là đang nghĩ tới… một người nào đó. Thật tội nghiệp.

Thiên Vũ nhẹ nhàng khoát nhẹ cái áo lên vai nó, trời đang trở lạnh, cũng sắp tới noel rồi còn gì. Mấy năm ở Mỹ, thời gian này sẽ rất lạnh có khi còn có tuyết rơi, như thế này vẫn là chưa có gì cả.

- Đi Vũng Tàu đi.- nó lên tiếng

- ??????????? – nhỏ này đúng là có khả năng làm người khác đứng hình.

- Muốn thấy biển. – lại nói

Ko ai nói câu nào cả, cả bọn cùng gật gật như những con lật đật, sắp hết chịu nổi với nó rồi.

- Khi nào ? – Kỳ Khôi lên tiếng hỏi, giây phút này cũng chỉ có Kỳ Khôi mới có đủ khả năng đó thôi.

- Bây giờ – lại nói

- …………….. cả bọn quay lưng mỗi người mỗi ngã ko nói thêm câu gì, giờ nó là nữ hoàng rồi, cái yêu cầu vô lý hết sức mà bọn họ cũng răm rắp làm theo ko ý kiến, ko nói chính xác hơn là ko biết nói gì với nó nữa cả bọn đều pó tay rồi.

15 phút sau cả bọn tập trung lên chiếc limo sang trọng , Vũng Tàu thẳng tiến.

VŨNG TÀU

Nó bước từng bước cô đơn trên bờ biển dài, theo yêu cầu của nàng thì ko ai được đi theo. Mùa này, nước biển đục ngầu, sóng cũng mạnh hơn vỗ ầm ầm vào bờ cát trắng, biển như đang gào thét nỗi đau vô hình nào đó, sải đều những bước chân trên bãi cát dài, hình ảnh người con gái nhỏ bé như sắp bị nuốt chửng bởi những ngọn sóng hung hăn đang xô bờ , cảnh này làm cho lòng người càng tê tái hơn.

Đi khá lâu và khá xa, thấy thấm mệt Nó ngồi bệt trên bãi cát, mắt xa xăm nhìn về hướng biển, những con chim biển đang cố bay trước những đợt gió to, cánh chim yếu ớt như mất phướng hướng. Những giọt nước mắt lại ko nghe lời nó nữa rồi, lại chảy ra ko ngừng mà ko cách nò cản lại được.

Thiên Vũ nhẹ nhàng khoát cái áo dày cộm lên người nó rồi ngồi xuống bên cạnh, thấy anh tới nó đưa tay lên định gạt những giọt nước mắt đang rơi kia thì bàn tay to lớn của anh đã ngăn lại, quay qua nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên.

- Muốn khóc thì cứ khóc, khóc đến khi ko thể khóc nữa, khóc đến khi ko còn nước mắt để tiếp tục thì thôi. Như vậy sẽ thấy thoải mái hơn. – anh vừa nói vừa kéo đầu nó dựa vào vai mình. Nhưng lạ là nó ko khóc nữa mà cứ trơ ra nhìn anh, đôi mắt ánh lên sự khó hiểu.

- Nếu thấy đau lòng thì em hãy cứ khóc, ko cần che dấu, điều đó ko có gì là xấu cả. Nếu muốn nhớ ai đó thì cứ nhớ vì điều đó cũng ko phải là tội, em cũng ko cần phải cố gắn để quên ai cả, vì thời gian sẽ xóa đi ký ức đó giùm em, nếu thời gian ko làm được, em hãy gói những ký ức đó lại dấu vào một góc nào đó trong trái tim mình. Thỉnh thoảng hãy lôi nó ra để nhớ, khi đó nó sẽ là những ký ức đẹp. – anh nhẹ nhàng nói với nó những điều mà ngay đến bản thân anh còn ko làm được, nhưng hình như nó có tác dụng với ai kia, khi mà nó mở to đôi mắt đẹp lên nhìn anh, e dè hỏi lại:

- Như vậy cũng được sao?

- Uhm tất nhiên rồi. – anh cười hiền với nó, trong lòng ko khỏi oán trách, sao giống như anh như đang dụ dỗ con nít ăn cơm vậy, nó ko hỏi là phải làm thế nào mà lại hỏi làm như vậy cũng được sao? Đúng là dễ dụ mà, anh lại cười khổ trong lòng, nhóc này ngốc quá đi, nếu làm được thì anh có khổ với nhóc thế này ko chứ. Haizz !!!

Ngoài kia, cả bọn đang chơi trò gì đấy mà lại la hét dữ dội thế kia, ồn áo quá đi cứ như bãi biển này là của bọn họ ko bằng. Gió mỗi lúc một mạnh hơn, nó khẽ run người, ko một chút e dè nó chủ động dựa vào người anh, cùng anh ngồi ngắm hoàng hôn mùa đông trên biển (0_0), xa xa áng mây đen xì hình như đang tan biến, ko biết là thời tiết hay đổi hay lòng người thay đổi mà lại có những cảm nhận tốt đẹp như vậy.
Bình minh mang những tia nắng ấm làm tan chảy cõi lòng của những kẻ lạnh giá, xua tan bóng đêm ra khỏi tâm hồn của những kẻ mang vết thương lòng và chỉ con đường cho những kẻ đã đánh mất phương hướng.

Thức dậy sau một giấc ngủ dài, nó thấy lòng mình nhẹ nhõm, trong quãng thời gian sống ngắn ngủi của nó những cảm giác đau – khổ – mệt mỏi – thất vọng ….nó đều đã trải qua và luôn luôn là ở lever kinh khủng nhất,18 năm đối với nó dài đăng đẵng tựa như 60 năm cuộc đời. Một khi Con người đã trải qua nhiều nỗi đau như vậy liệu còn bị nỗi đau nào quật ngã nữa ko?

Hôm nay nó cùng đi

Full | Lùi trang 25 |Tiếp trang 27

*Trang chủ
2/3279