Ring ring
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện teen - Đại tiểu thư đi học - trang 27

với Thiên Vũ đến trường. Khi anh chàng ga lang tới mở cửa xe cho nó, mọi ánh mắt của những cô nàng xinh đẹp nhờ son phấn như muốn ăn tươi nuốt sống nhỏ, vẫn khuôn mặt thiên thần nhưng ko còn vẻ tinh nghịch như ngày nào, giờ đây nàng rất dịu dàng khi nở nụ cười hiền với đại hotboy của chúng ta. Tuy nhiên, mức độ sát thương bằng miệng của nó lại tăng vọt một cách đột biến. Một nguy hiểm khôn lường, chỉ một câu nói bâng quơ của nó cũng có thể làm người nhận phải lộn cổ vì sock.

- Này tao nhận được thiệp mời tham dự buổi tiệc của tập đoàn Hoàng Kỳ vào cuối tuần này đó.

- Tao cũng có.

- Tao cũng có nữa nè

Vừa vào lớp nó liên tục nghe những lời bàn tán về buổi tiệc cuối tuần này của nó. Trên mặt những người nhận được thiệp mời đều hiện rõ mấy chữ như : rất hãnh diện, rất vui hoặc là rất háo hức ….thật ko biết nói gì một chữ RỒ, có gì mà tụi nó cứ làm quá lên như vậy ko biết. Một đứa chạy ton ton tới trước mặt nó khoe tấm thiệp:

- Này Khay Vi mình nhận được thiệp mời dự tiệc của Hoàng Kỳ Vân này, bạn có ko.

- Ko

- ủa sao lạ vậy

- bộ có nhỏ osin nào được mời tới đó hả ?

- ??????????????

Và bạn nhỏ của chúng ta đang trơ mắt ếch ra nhìn nó mà miệng thì vẫn đang há to, cái này gọi là CỨNG HỌNG.

Nó đứng dậy đi ra khỏi lớp, nó ko muốn nghe thêm mấy câu chuyện tự biên tự diễn của bọn cùng lớp, quyết định đi dạo quanh trường. nó đi tới đâu những ánh mắt hình trái tim của tụi con trai dõi theo tới đó và cũng ko thiếu những con mắt nhìn nó bằng hình viên đạn hoặc những câu miệt thị hay chửi chéo liên tiếp được bán tỉa. Nó đứng dưới một tán cây lớn, nắng bây giờ đã gay gắt hơn, từng tia nắng lọt thỏm qua những khe hở của tán cây tạo chiếu thẳng xuống mặt đất thành những đường thẳng nắng cực đẹp. Nó đưa tay hứng lấy những đường thẳng nắng đó, môi nhếch lên thành một đường con tuyệt đẹp, những ký ức về người đàn ông tên Phong lại ùa về.

Trên một bãi đất hoang đầy những bông hoa cỏ may, có một người con trai và một người con gái. Người con gái có khuôn mặt của một thiên thần đang đùa giỡn với những ta nắng. Người con trai có khuôn mặt hoàn hảo đến từng milimet, những tia lạnh trên khuôn mặt ko ngừng tỉa ra nhưng anh luôn nhìn người con gái kia với ánh nhìn ấm áp nhất tựa như những tia nắng ấm mùa xuân.

- Phong anh nhìn này, em co thể giữ được nắng này. – người con gái vừa nói vừa cười tươi, nụ cười đó cũng ấm như những tia nắng kia làm tan chảy những vết thương đã hằn sâu trong lòng của người đàn ông từng trải.

Người đàn ông bước nhẹ tới bên người con gái, anh vòng tay ôm nàng từ phía sau, môi cũng khẽ cười.

- Vậy thì em giữ cho anh một ít với. – nói rồi nhẹ đặt lên mà nàng một nụ hôn nhẹ. người con gái quay lại cũng nhẹ đặt lên trán anh một nụ hôn nhẹ, cả hai người nhìn nhau cười hạnh phúc. Có một cơn gió nhẹ thoáng qua dường như cũng đang cùng tia nắng kia bao bọc lấy hạnh phúc của hai người, muốn bảo vệ cho hạnh phúc nhỏ nhoi của hai kẻ đầy vết thương lòng.

Nó cũng đang đưa tay giữ lấy những tia nắng nhưng bây giờ bên cạnh nó ko có ai cả chỉ còn lại một mình nó. Một cơn gió nam khẽ lùa qua mái tóc dài thơm ngát của nó. Nó cười thật tươi, nụ cười hạnh phúc của ngày nào, miệng vô thức :

- Ở nơi nào đó, anh cũng phải thật hạnh phúc biết ko, gió nam của em, tình đầu của em.

Phải anh là ngọn gió nam, mang những cái nóng rát khi phải vượt qua bao nhiêu cách trở của địa lý để có thể đến nơi mình muốn đến nhưng lại cho người nhận những cảm giác thật thoải mái, thật dễ chịu mà họ ko thể nào quên được.Và anh, anh chính là gió nam của nó, là tình đầu của nó dù cho anh có phủ nhận, có nghi hoặc – Anh sẽ mãi ở một góc nào đó trong tim nó, mãi mãi là những ký ức đẹp.


Một vòng tay nóng ấm khẽ ôm nó từ phía sau. Phá tan những dòng suy nghĩ của người con gái 18. Anh chính là cơn mưa, cơn mưa của trời, một cơn mưa đặc biệt, vậy liệu cơn mưa này có thể xóa nhòa đi tất cả những gì mà cơn gió kia đã mang tới cho nó ko?

- Suy nghĩ gì vậy nhóc? – Thiên Vũ cười tươi nói thật tự nhiên, nhưng anh quên một điều …. Tâm trạng nó rất thất thường.

- Đang nghĩ là nên làm gì với hai cái tay này.

- Hả ?

Trước sự ngạc ngạc nhiên của anh, nó quay mặt lại nhìn vào khuôn mặt cũng hoàn hảo ko kém gì cơn gió kia. Mặt vênh vênh :

- Anh đang định xàm sở tôi ?

Thiên vũ đang trong tình trạng CHOÁNG, còn nó thì quay lưng bước một mạch ko quay đầu lại, hình như muốn che dấu điều gì đó.

Vào lớp.

Ông thầy đầu hói bước vào lớp, mắt ánh lên những tia nhìn khác thường, trong khi cả lớp đang rùng rợn với khuôn mặt nham nhở của người thấy “kính yêu” thì thầy cất giọng nói oanh liệt nhưng lại rất hào hứng:

- Hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới, bạn này đã nhận được học bổng của trường mình khi thi qua đợt xét duyệt với số điểm tuyệt đối,đây là chuyện chưa từng có trước đây. Các em cho bạn một tràng pháo tay nào.

Cả lớp ngay lập tức làm theo ko dám trái nửa điều.

- Em vào đây giới thiệu về mình đi.

Ngoài cửa, một cậu con trai trạc tuổi nó rụt rè bước vào, có vẻ rất sợ sệt, nhưng hiệu ứng mà cậu ta mang lại cho các bạn nữ lớp này thì ko nhỏ chút nào, bằng chứng là những tiếng khen ngợi ko ngớt, ko ngừng được mấy bạn sản xuất ra từ những bờ môi xinh xắn :

- Ôi baby cute quá.

- Dễ thương quá đi.

- Siêu cute.

- ….

Anh chàng rụt rè bước tới cạnh ông thầy, và…. Một tràng cười có vẻ rất thoải mái phát ra từ phía cuối bàn khiến tất cả mọi người đều quay lại nhìn, và …. Chủ nhân của màn cười có một ko hai kia chính là …. Nó. Nó đang che miệng cười rất tươi. Nhưng …. trái ngược với cảm nhận của mọi người – nụ cười kia thật đẹp thật tỏa nắng thì … người trên bảng như bất động, mặt tái mét tay run run chỉ về phía cuối lớp. Điều này làm cả lớp ngạc nhiên hết sức.

Nó đưa hai tay lên chống cằm, mặt gian tà :

- Giới thiệu đi bạn ơi.

Cả lớp nhận ra một điều … người trên kia sẽ khó mà sống những ngày sắp tới rồi.

Cậu trai kia sau khi lấy lại bình tĩnh cũng cất lời giới thiệu bản thân :

- Chào các bạn mình tên là Đỗ Hữu Nhân, rất vui được gặp các bạn. ( các bạn có nhớ người này ko,ko nhớ thì xem lại chương 1 nha).

Khi ông thầy đang nhìn nhìn cả lớp để tìm cho anh chàng kia một chỗ an tọa thì nó lại lên tiếng :

- Này bạn, lại đây ngồi đi. – nó vừa nói vừa chỉ sang chỗ bên cạnh khiến Tuyết Mai cũng ngạc nhiên .

- Này bàn mình còn chỗ đâu.

- Lớp mình cũng còn chỗ đâu, chịu khó đi. Ko thấy bạn đang lo lắng thế kia à. – câu nói của nó ko những làm cho cả lớp mà cả 4 anh chàng kia cũng ngạc nhiên ko kém. Thiên Vũ nhíu mày hết cỡ, mới có mấy tiếng đồng hồ mà nó thay đổi đến chóng mặt. Người trên bảng hình như cũng đang nhận thức được số phận của mình, run run giọng :

- Trần Thúy Hà … bạn muốn làm gì ?

Cả lớp sock tập hai, anh chàng này biết tên thật của nó, có nghĩa là hai người đã quen biết nhau và một điều nữa là bây giờ họ mới biết được tên tiếng việt của nó thông qua anh chàng lạ hoắc kia. Ngay cả 4 chàng của chúng ta cũng sock, nhìn anh chàng trên kia bằng những con mắt “trìu mến” ko thể tưởng tượng được, họ chỉ hận là ko thể lên trên kia lôi anh chàng ra một góc nào đó ăn tươi nuốt sống. Quang Anh như nghĩ ra kế gì đó nhanh miệng lên tiếng cướp đi câu nói chưa kịp thành hình của nó:

- Này bạn lại đây ngồi đi.

Anh chàng kia tất nhiên là ko biết được âm mưu của Quang Anh, chỉ biết là càng tránh xa con nhỏ atula kia càng tốt, vậy nên bạn nhỏ đã chạy nhanh tới chỗ Quang Anh mà ko biết người này cũng ghê gớm ko khác gì người kia. Haizz ! rồi đây số phận của anh bạn này sẽ bi thảm cỡ nào đây chứ.

Phần nó,thấy Quang Anh ngang nhiên cướp người đi như vậy cũng bực mình lắm nhưng cũng chỉ biết ngồi đó mà gườm gườm liếc liếc anh thôi.


Giờ ra chơi.

Khi ông thầy đầu hói vừa bước chân ra khỏi lớp, nó đã nhảy phóc qua chỗ Quang Anh, có ai biết lý do tại sao ko? Hì hì chính xác vì bên đó có một nhân vật mới vừa mới xuất hiện, bạn Nhân yêu quý. Nhân xuất hiện mang một hơi thở mới cho nơi đây, khi mà 4 chàng hotboy huyền thoại có vẻ đẹp lạnh lùng băng giá thì… Nhân mang vẻ đẹp của một anh chàng thư sinh, cậu ấy như tia nắng sớm mùa hạ nhẹ nhàng và ko bỏng gắt,cho ta có cảm giác thật dễ chịu, thật gần gũi.

Nó ngồi vào ghế phía trên bàn Quang anh, chống cằm nhìn chằm chằm vào anh chàng tên Nhân. Mặt tỏ vẻ hết sức thú vị, làm Nhân đỏ cả mặt.

- Bạn… bạn muốn gì hả? – cuối cùng bạn Nhận cũng chịu ko nổi mà lên tiếng.

Nó cười cười, nhìn thái độ của anh chàng càng làm cho nó muốn trêu chọc.

- Này, bớt căng thẳng đi, bạn nhạy cảm quá đấy.

- ….

- Chỉ là tôi … đột nhiên thấy đói mà bây giờ lại ko có tiền, làm sao đây ta.- nó vừa nói vừa đưa tay xoa xoa cái bụng mèo của mình ra vẻ tội nghiệp lắm, nhưng cũng rất đáng yêu. Nhân nhìn nó như vậy thì ko khỏi đỏ mặt. Anh chàng này có vẻ khó hiểu nè nha.

Quang Anh nghe nó nói thì rất sốt sắn, miệng cười tươi như hoa đào mùa xuân :

- Em đói hả để anh kêu người đi mua đồ ăn cho em nha.

- Ai nhờ anh. – nó quay qua nói với một câu với giọng lạnh tanh làm cho Quang Anh tức ko thể tả, hận ko thể phanh thây anh chàng tội nghiệp kia ra, dám làm cho nó lơ hết bọn họ, càng ko hiểu ở đâu lại chui ra một tên …. Hiền như cục đất thế ko biết, bị nó giẫm đạp mà cứ ngồi trơ ra …ú ú …ớ ớ ….trông thật ghét.

- Này ko đi mua đi à, vẫn như cũ nha.- nó lại quay qua Nhân nói rất vui vẻ, cái kiểu nói như là hai người thân thiết nhau lắm vậy, và hình như anh chàng này rất hay mua đồ ăn cho nó

- Như cũ ? – cả lớp cùng ồ lên một cách ngạc nhiên và thích thú, bộ anh chàng này hay mua đồ ăn cho Khay Vi nhà ta lắm sao? họ cũng ko quên lén nhìn sắc mặt của người ngồi sau Quang Anh, anh ta đang … lừ lừ … hằm hằm, vẻ mặt thật đáng sợ. Vì một lý do mà ai cũng biết, anh hoàn toàn đã bị nó lơ một cách triệt để. Vậy là anh bị nó đá ? bị đá sau 2 ngày? vì học sinh mới? ồ tính ra là vẫn nhiều hơn Quang Anh đó chứ.- O.M.G đây chính là suy nghĩ của những cô cậu lớp này đấy và chắc một điều rằng tin này sẽ được lan truyền một cách chóng mặt cho xem. “ thiên thần Khay Vi và đại thiếu gia Thiên Vũ chia tay sau 2 ngày hẹn hò”.

Khi Nhân vừa đi khỏi thì điện thoại của nó rung lên, móc điện thoại ra , trên màn hình hiển thị số lạ. Ngay lập tức, nó lấy lại vẻ mặt nghiêm túc đến sợ, làm cho cả 4 chàng của chúng ta giật thót, ko lẽ nào chủ nhân của cuộc gọi này là ….

Nó quyết định nghe máy, là một cuộc gọi từ Mỹ.

- Hello

- ….

- Ok

Cuộc nghe nhanh chóng kết thúc mà chỉ nghe nó nói ngắn gọn có hai câu, à ko là hai từ cụt ngủn như vậy, qua cách trả lời điện thoại người nghe biết đó ko phải cuộc gọi từ Việt Nam, cũng ko phải là của người đàn ông tên Phong kia, vậy là ai. Họ chỉ thấy nó nhanh chóng quay lại bàn mình thu dọn sách vở, vác ba lô lên vai, nó lại chỗ Kỳ Khôi, vẻ mặt rất vội vàng :

- Honey, em có việc phải về trước nha.

Nói rồi quay lưng bước đi, nhưng tới bước thứ ba thì nó quay lại, lần này câu nói của nó ko những gây sock mà cò làm ột người điềm tĩnh như Kỳ Khôi cũng phải bất ngờ và lo sợ.

Full | Lùi trang 26 |Tiếp trang 28

*Trang chủ
1/3280