* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện teen - Đại tiểu thư đi học - trang 25

, một nỗi đau khác cũng đang giày xéo chính họ, ko có người đàn ông nào thấy người con gái mình yêu rơi nước mắt vì người đàn ông khác mà thấy bình thường cả. Họ cũng muốn nổi giận với nó, muốn cho nó thấy bây giờ chính nó cũng làm cho họ đau thế nào nhưng ko làm được….

Nó ngước mặt lên nhìn Kỳ Khôi, nước mắt càng rơi nhiều hơn, đã tìm thấy chỗ nhõng nhẽo, làm nũng quen thuộc. Nó nắm chặt hai cánh tay của anh, nói trong nước mắt :

- Honey, anh hãy giữ anh ấy lại đi…huhu …huhu … hức … hức…. em xin anh, hãy giữ anh ấy lại cho em đi. Huhu… huhu… Em cầu xin anh mà …hức…. hức….

Kỳ Khôi vẫn im lặng nhìn nó, anh cố ôm chặt nó vào lòng, nhưng nó vẫn cố gắn vùng vẫy, bình thường anh vẫn chiều nó vậy mà, nên nó cố càn quấy như đứa trẻ đòi quà. Kỳ Khôi nhìn nó, anh cũng muốn giữ người đàn ông kia lại, nhưng anh ko thể, giữ anh ta lại chỉ là làm hại anh ta mà thôi ko có gì tốt đẹp cả , và khi đó nó còn đau khổ hơn bây giờ, thôi thà cho nó khổ một lần rồi thôi. Nghĩ vậy, anh đẩy nó ra, hét lớn :

- Em có thôi ngay ko ? em muốn anh ta sống ko bằng chết à hay là em muốn tự tay nhặt xác anh ta.

Câu nói của anh làm nó sững sờ, nước mắt vẫn chảy nhưng nó đã ý thức được điều Kỳ Khôi vừa nói, nó thôi ko giãy dụa nữa, chỉ ngồi khóc nất lên làm người ta cũng thấy chua xót.

- Phải, em sẽ hại anh ấy. huhu ….huhu …hức…hức ….

Kỳ Khôi lại ôm nó vào lòng, em gái anh sao lại khổ thế này chứ, sao cuộc đời nó lại bất hạnh vậy chứ, đến người mình yêu cũng phải từ bỏ, mới 18 tuổi mà nó phải chịu đựng quá nhiều nỗi đau. Cả về tinh thần lẫn thể xác.

Anh bế xốc nó ra xe, anh ko muốn nó ngồi đó thêm giây phút nào như vậy chỉ làm nó khóc nhiều hơn mà thôi, anh cần phải đưa nó về nhà. Nó chỉ biết ngoan ngoãn nằm trong lòng anh mà nấc lên từng hồi rồi lịm đi vì mệt.

Sáng hôm sau, nó ko đi học, Kỳ Khôi cũng ko đến trường, anh sợ để nó ở nhà một mình sẽ xảy ra chuyện gì đó. Nó lại rơi vào trạng thái vô cảm một lần nữa, nhưng lần này có vẻ nghiêm trọng hơn lần trước. Kỳ Khôi có thể hiểu được, lần trước nó vì có động lực trả thù nên vẫn còn biết ăn biết ngủ, còn bây giờ…. Nó rơi vào trạng thái tuyệt vọng, ko ăn ko ngủ, chỉ nằm dài trên giường, mắt đờ đẫn, nước mắt ko ngừng rơi, nói thế nào cũng ko nghe, anh đến bất lực với nó.

Bầu trời hôm nay ko có nắng, chỉ có gió, nhưng gió cũng mang theo những âm vị của sự buồn bã làm lòng người tê tái theo. Hôm nay, những con chim sẻ ngoài vườn cũng ko hót nữa chỉ có âm thanh vắng lặng thỉnh thoảng vang nhẹ từng tiếng nất của nó.

Đến giờ trưa, cả bọn kia kéo nhau đến biệt thự Hoàng Kỳ, có cả Hạ Vị trong số đó.

Hôm qua, chứng kiến cảnh đó, cô ta cũng thấy đau lòng, thật ra cô ta cũng ko phải là người xấu, chỉ là một đứa con gái muốn thể hiện, muốn người ta nghĩ mình là số một, cũng ko chấp nhận được việc một con nhỏ nghèo lại nhận được sự quan tâm của cả 4 người đàn ông hoàn hảo kia. Hôm qua nhìn thấy nó như vậy, cô ta thấy thương nó, đột nhiên muốn quan tâm nó, muốn làm bạn với nó, muốn chia sẻ nỗi đau kia cùng nó. Hôm qua, cô ta cũng đã khóc. Khóc thật lòng.


Mùa đông mang theo những cơn gió đêm lạnh buốt và những cơn mưa dai dẳng, mưa như muốn mang những nỗi buồn đau của con người cuốn theo dòng nước, cũng muốn xóa đi những ký ức cũ nhạt nhào theo năm tháng. Trong căn phòng chỉ duy nhất màu hồng, có một người con trai đang ngồi trầm ngâm suy tư, ánh mắt hiện lên những tia đau khổ vô tận và mang chút hơi thở của sự bất lực, tuy vậy những nét cuốn hút trên khuôn mặt nam tính kia vẫn ko thay đổi, ko ai khác đó chính là Thiên Vũ. Anh đã ngồi đây rất lâu kể từ lúc rời khỏi biệt thự Hoàng Kỳ, mắt nhìn về con búp bê vải bạc màu trên tay như muốn khơi gợi những chuỗi ký ức đau lòng …. Anh đang thì thầm nói chuyện với nó:

- Kỳ Vân, em nói xem anh phải làm gì bây giờ ?

- Nếu em cứ như vậy anh thực sự sẽ điên đấy.

- Em muốn anh phải làm gì thì em mới bình thường trở lại hả bé con?

- …..

Tại một căn phòng khác, không khí khác hẳn.

Một người con gái nằm trên giường bất động hai mắt nhắm nghiền, ko động đậy. Cô đã rơi vào trạng thái hôn mê vì quá kiệt sức. Bác sỹ, y tá ra vào liên tục để kiểm tra tình trạng sức khỏe của cô. Nơi góc phòng một người con trai khác đang cuối gập người trên đôi cánh tay rắn rỏi. Anh đã bất lực với cô em gái của mình.

- Này Kỳ Khôi, cô ấy sao rồi? – giọng Thiên Vũ gấp gáp, có thể nhìn thấy anh đã đội mưa để đến đây, trên chiếc áo khoát vẫn còn lấm tấm những giọt nước mưa lạnh buốt.

- Vẫn chưa tỉnh. – Kỳ Khôi mệt mỏi trả lời.

- Mầy đi nghỉ đi để tao coi chừng cô ấy cho. – vừa nói Thiên Vũ vừa lôi anh ra khỏi chiếc ghế bành thân yêu mà nó vẫn hay ngồi hàng giờ để đọc sách.

Bên ngoài trời vẫn mưa, hy vọng mưa có thể mang đi nỗi đau của người con gái mới.

Người ta nói sau cơn mưa trời sẽ sáng có lẽ đúng. Hôm nay những con chim sẽ đã hót lại, hót sớm hơn bao ngày khi mà tia nắng ấm vẫn chưa chiếu rọi vào căn phòng kia.

Nó khẽ nhúc nhích người, mơ màng mở mắt ra nhìn, căn phòng vẫn còn chìm trong bóng tối chỉ thấy lờ mờ nhờ chút ánh sáng yếu ớt của buổi sớm tinh mơ. Đưa mắt nhìn khắp căn phòng, mọi thứ vẫn như cũ, nhưng sao nó thấy cảm giác thật lạ. Hình như, nó đã nằm lâu lắm rồi thì phải, đôi mắt to dừng lại trên cái ghế bành thân yêu của nó. Một người con trai đang ngủ. Nó nhẹ nhàng ngồi dậy, bước thật nhẹ tới chỗ anh rồi ngồi chồm hổm xuống đất , chống cằm ngước đôi mắt to tròn nhìn anh, ko phải nói là ngắm mới đúng, mắt khẽ chớp chớp “ người này ngủ mà cũng biết dọa người sao ta, trán thì nhíu lại, mặt thì nghệch ra trong chẳng đẹp chút nào hết”. Nhưng những đường nét trên khuôn mặt anh tuấn vẫn ko giảm đi dù chỉ là một chút. Quầng trán cao làm đôi lông mày to đậm càng thêm nổi bật, hai hàng mi dài làm cho đôi mắt đang nhắm cũng trở nên quyến rũ, sóng mũi cao cùng đôi môi mỏng thật khiến người ta muốn nhìn mãi ko thôi, khuôn mặt cân đối với làn da trắng ngần, ôi mới nhìn người ta sẽ nghĩ là công tử bột mất, nhưng nhìn kỹ lại thấy sự lạnh lùng toát ra dù người kia đang ngủ, ngủ mà cũng có khả năng gây sát thương cao vậy ta, đúng là một người đàn ông nguy hiểm mà. Đang mải mê ngắm vẻ đẹp kiệt tác mà God đã ban cho nhân loại, nó ko nhận ra rằng người con trai đang ngủ kia đã mở mắt, hình như anh cảm nhận được có hai viên trân châu đen đang nhìn mình chằm chằm. Ko ai nói với ai câu nào, hai người cứ như vậy ngồi nhìn nhau gần như ko chớp mắt.

1 phút

2 phút

3 phút

- Anh có sở thích vào phòng em ngủ nhỉ?

- Sao em ko hét như lần trước nữa?

- Mệt

….

Ko hiểu sao giây phút nghe nó nói chữ “ mệt” tâm trạng Thiên Vũ rất kỳ lạ, anh ko hiểu hay là anh thấy lạ hay ví lý do nào đó mà anh cứ đơ mặt ra làm nó cũng đơ ra nhìn anh. Rồi thời gian lại trôi nhưng ko dài như trước chỉ 3 giây sau anh đứng dậy cuối người bế nó đi xuống nhà bếp,và một điều kỳ lạ là nó ko la ko giãy dụa mà chịu nằm im trong lòng anh như con mèo bị thương. Cả Kỳ khôi cũng thấy kỳ lạ.

Ăm xong bữa sáng nó đi lại lên phòng, vẫn với tốc độ ngày nào, khi nó đi xuống nhà cũng là lúc Kỳ Khôi và Thiên Vũ chuẩn bị đến trường.

- Em định đi học?

- Uhm

- Em còn mệt ở nhà nghỉ thêm đi.

- Mệt mới phải ra ngoài hít thở ko khí cho đỡ mệt.

- ????? Kỳ Khôi và Thiên Vũ nhìn nhau ko hiểu gì cả, từ sáng đến giờ đã thấy lạ rồi.

- Em ko sao chứ ?

- Uhm

- ???????????????

Cả hai người nhìn nhau mà trong tự hỏi chuyện gì vậy? nó như từ hành tinh nào bước xuống vậy, hoàn toàn khác với một Khay Vi thường ngày, trầm tĩnh, dịu dàng, nhưng sao cả hai người lại thấy ớn lạnh thế ko biết.


Nó bước xuống xe cùng với hai chàng làm cả trường lại nhốn nháo hẳn lên. Sự việc nó bị thất sủng vẫn chưa lắng xuống, cộng thêm nó liên tục nghỉ học 2 ngày càng làm ọi người nghĩ đó là sự thật. Nhưng cảnh tượng bây giờ…. Thiên Vũ đang dìu nó vào lớp …. Làm ai nhìn thấy cảnh này cũng há hốc vì ngạc nhiên và ko hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa.

Vào lớp, nó như đại minh tinh xuất hiện giữa đám đông. Cả lớp bu quanh nó hỏi han đủ điều:

- Khay Vi bạn ko sao chứ?

- Đau gì mà đau lắm thế, nghỉ tới hai ngày,bà có biết lớp ko có bà buồn lắm ko hả?

- Mặt em còn xanh quá,em ko sao chứ ?

- ……

Đáp lại chỉ là nụ cười mệt mỏi của nó, nếu Quanh Anh ko nhảy ra dẹp loạn thì ko biết cảnh này sẽ diễn ra trong bao lâu nữa, đúng là bọn họ quá tích cực mà.

Ngồi bên cạnh nó, Thiên Vũ chăm sóc nó tận tình. Tối qua, Anh đã tìm ra lời giải cho bài toán “ phải làm gì” của mình. Không! Phải nói là có người đã giúp anh tìm ra đáp án.

Tối qua.

Tít …tít … tít

Một dãy số lạ hiện lên trên màn hình điện thoại. Thiên Vũ khẽ nhíu mày, anh quay qua nhìn như chắc là nó vẫn đang nằm trên giường và mọi chuyện vẫn ổn thì mới an tâm mở cửa phòng ra ngoài nghe điện thoại.

- A lô

- Tôi gặp anh một lúc được ko ?

- Anh là…

- Trần Nam Phong

Ánh mắt Thiên Vũ lộ ra tia kinh ngạc, ko hiểu người đàn ông kia sao lại muốn gặp anh, liệu anh ta có âm mưu gì chăng. Nhưng cuối cùng anh vẫn quyết định ra gặp anh ta.

Trong một quán cà phê sang trọng và yên tĩnh. Có hai người đàn ông nhìn nhau rất lâu nhưng vẫn chưa nói với nhau câu nào, không khí nơi đây trở nên nóng dần, họ đang thăm dò lẫn nhau ?

- Cô ấy sao rồi ?

- Đang hôn mê

Khuôn mặt nam tính của người đàn ông ngồi đối diện anh đanh lại quầng trán cao hiện lên những đường rãnh đậm, cho thấy anh cũng đang rất lo cho tình trạng của nó. Thiên Vũ vẫn im lặng quan sát về đối thủ của mình,anh ko muốn tỏ ra yếu thế trước người đàn ông này- người đã chiếm giữ trái tim vợ mình.

- Hãy chăm sóc cô ấy thật tốt.

- Tại sao tôi phải làm vậy ?

Lúc này người đàn ông kia mới quay mặt lại nhìn anh, cũng lúc này đây Thiên Vũ mới nhận ra được, người đàn ông này cũng đang rất đau khổ, điều này thể hiện rõ trong đôi mắt nâu kia. Mới có hai ngày nhưng trông anh cũng gầy đi rất nhiều.

- Tại sao anh làm vậy, anh cũng yêu cô ấy mà. – Thiên Vũ ko kìm chế được mà lên tiếng nói, những lời này tuy là sự thật nhưng sự thật thường rất phủ phàng, nó là nỗi đau của anh, là mũi dao đang đâm vào tim anh, câu nói đó như khẳng định chủ quyền trái tim người con gái anh yêu thuộc về người đang ngồi trước mặt mình chứ ko phải là anh. Còn điều gì đau khổ hơn nữa chứ. Người đàn ông trước mặt trầm ngâm một lúc rồi cũng lên tiếng, lần này anh nói rất nhiều, như muốn trút hết nỗi lòng của mình theo cơn mưa dai dẳng ngoài kia.

- Phải tôi yêu cô ấy, nhưng người cô ấy yêu không phải là tôi. Nếu người cô ấy yêu là tôi, tôi sẵn sàng vứt bỏ tất cả cùng cô ấy đến bất kỳ nơi nào để có thể cùng cô ấy sống hạnh phúc. – anh cười đau khổ, ánh mắt xa xăm nhìn về hướng cửa sổ.

- Cô ấy ko yêu anh ?

- Cậu thấy lạ đúng ko? Anh cười khổ, cười cho nỗi đau của chính mình – Có người con gái nào nhìn thấy người mình yêu đang trên giường với người phụ nữ khác mà vẫn tỏ ra bình thản như cô ấy ko? Giây phút đó tôi đã biết, cô ấy ko yêu tôi, chỉ là nhóc con nhầm tưởng mà thôi. Nhầm tưởng rằng thứ tình cảm cô ấy dành cho tôi là tình yêu.

- Anh nói

Full | Lùi trang 24 |Tiếp trang 26

*Trang chủ
1/3278

XtGem Forum catalog