tâm trạng đầy phấn khích, thỉnh thoảng thốtlên câu: “Ôi được ngồi ghế thật tuyệt vời!”.
45 phút của tiết sử rồi cũng nhanh chóng trôi qua, hiện tại đang giờ rachơi. Lúc còn trong tiết, bọn nó đứa nào đứa nấy cũng vật vờ như chếttrôi, nhưng khi nghe tiếng trống đánh thì ngồi bật dậy mà hò hét. Tôiđang lục balo để lấy tiền mua nước uống, không biết tại sao lại khátnước quá trời luôn. Học bên khu này quả thật rất bất tiện, căn tintrường nằm tận bên kia, xa tít mù khơi làm tôi cuốc bộ đến đấy cũng phải mất ít nhất 5 phút, chưa kể căn tin giờ chơi đông nghịt. Phải chen lấn, xô đẩy, giành giật mua đồ ăn đồ uống thì thử hỏi xem thời gian giải lao bị rút ngắn lại hết bao nhiêu rồi?! Thật bực mình.
- Uống nước không mày? – Phạm Gia Hưng vỗ độp vai Khánh Thiên, cất lờimời mọc. Khánh Thiên lúc này đang hí hoáy lôi cái bật lửa với cái – gì – đó – nữa mà tôi chưa kịp nhìn thấy.
“ Hắn lại định giở trò quỷ gì đây ta?” – Tôi âm thầm thắc mắc.
- Mày đi đi, lát tao xuống!
Ừ! – Gia Hưng gật đầu, rồi quay sang bàn Thịnh giáo sư, cậu tiếp tục rủ rê:
- Thịnh đi căn tin không?
- Đi chứ, đi với Hưng càng vui! – Thịnh giáo sư cười toe toét đồng ý dùlúc nãy đang lôi vạt áo chùi mắt kính. Vậy là bọn họ cũng rời khỏi lớp,tôi kéo khóa balo lại rồi cũng nhanh chân bước đi, cùng lúc đó thì LýMinh Thư cũng lao vút theo sau bọn họ. Trời ơi! Minh Thư đang đuổi theotình yêu to lớn của đời mình một cách thật nhiệt tình dai dẳng.
Dọc hành lang tầng trệt, tôi thấy Khánh Thiên cầm theo que nhang màu đen đang cháy dở, loại này là nhang muỗi que, cũng là công dụng trừ muỗinhư nhang khoanh nhưng hình dáng thì khác một chút. Hắn nhắm theo MinhThư mà chạy đến.
- Tui chích bạn nè Thư ơi! – Khánh Thiên huơ cây nhang về phía Minh Thư, lớn giọng hù dọa khiến Minh Thư nhất thời kinh động không phản xạ đượcgì ngoài việc hoảng hồn la hét om sòm. Bọn B5 đi ngang qua trố mắt nhìnKhánh Thiên như thể nhìn thấy sinh vật lạ.
Minh Thư co rúm người lại, né đông né tây để tránh que nhang kia chạmvào người mình còn khuôn miệng nhỏ nhắn thì hoạt động hết công suất. Cậu hét lên:
- Dừng lại ngay!!! Mùi này hôi chết đi được, lại còn đang cháy nữa bạncó biết là sẽ làm tàn phai nhan sắc của làn da ngọc ngà nếu bị nó chíchtui không hả??? đồ điên, đồ thần kinh… tọa!!!
Tôi thấy tội nghiệp Minh Thư, liền xông vào níu áo Khánh Thiên, vận dụng 12 phần công lực đang dồn nén nãy giờ mà hét vào tai hắn:
- Thôi !!!!
“Thôi, thôi thôi thôi thôi thôi, thôi….” (âm thanh vang vọng)
“Xào xạc, xào xạc” (tiếng lá cây rung động)
“quác, quác, quác” (tiếng chim kêu hãi hùng)
Không gian bỗng chốc im lặng hoàn toàn, dường như cả hai đều đứng hình trước chất giọng hà mã rống của tôi.
Không nên manh động với Kim Cương này.
Đừng có đùa!
Khánh Thiên giật nảy mình, đưa tay vò vò đầu mấy cái rồi trừng mắt bặm môi dọa tôi, sau đó gằn giọng:
- Kim Cương, bà có bị điên không vậy? Tự dưng hét lên là sao?
Tôi vừa định trả lời thì đột nhiên có một giọng nói đanh thép khác vang lên:
- Em kia!
Ba chúng tôi theo phản xạ tự nhiên, không hẹn mà cùng đồng thanh “dạ”một tiếng. Thì ra đó là cô Hiếu giám thị - một cô giáo tuy dáng ngườinhỏ nhắn nhưng sức công phá thì không nhỏ chút nào. Cô thường xuyên trấn áp bọn học trò hay quậy phá trong trường, sẵn giới thiệu luôn biệt danh yêu quý mà tụi nó đặt cho cô đó chính là “sát thủ xanh lá cây”, vìtrang phục hay vật dụng cô mang mặc trên người đều chủ đạo là màu xanh.Cô siêu khó tính và siêu nghiêm khắc, làm sai thì cứ y theo quy định màphạt, đừng mong có đường thoát, chừng nào phía trong có oan tình uẩnkhúc gì thê lương lắm thì cô mới suy xét mà ban chính sách khoan hồng.Ôi trời ơi, Khánh Thiên của tôi ơi, đời bạn tàn từ đây thật rồi. Chẳnghay cơn gió nào đưa cô Hiếu đến với bạn một cách đầy tự nhiên và bất ngờ như vậy. Lại còn rất đúng lúc nữa. Thôi tôi xin 1 phút mặc niệm chobạn, chân thành chia buồn cùng với người con của quỷ sứ.
Cô Hiếu nhịp nhịp cây thước trong tay, nghiêng đầu và trầm giọng hỏi:
- Em vừa làm cái gì hả em nam kia?
Khánh Thiên híp mắt cười ngây thơ. Phải nói cho đúng cười trong tìnhhuống này là một điều ngu xuẩn nhất mà tôi từng thấy. Nhìn thử biểu cảmlạnh lùng trên khuôn mặt của cô Hiếu xem, bảo đảm cô chuẩn bị cho hắnlên máy chém ngay bây giờ! Nhưng trước đó hắn cũng nhanh trí, giấu quenhang ra sau lưng.
- Dạ em có làm gì đâu cô ơi! – Khánh Thiên nhỏ nhẹ chối tội, ra chiều mình chưa giở trò gì với Minh Thư.
- Em đừng nghĩ em qua mặt được tôi, em giấu cái gì sau lưng đó?
Thôi xong! Lúc này tôi và Minh Thư mới giật mình nhìn về phía hắn, thôi xong hắn rồi!
“Thằng ngu! Không thể ngu hơn được nữa!” Tôi thét gào trong bụng, sẵn tiện mượn cớ chửi thầm hắn luôn.
- Em có qua mặt gì đâu cô! – Hắn xua tay giương ánh mắt đầy trong sáng và chân thật nhìn cô.
“Cốp!”
Cô cầm cây thước gõ lên đầu hắn, dùng chất giọng nghiêm nghị mà bảo rằng:
- Lừa gạt tôi này! Sau lưng em khói bay lên nghi ngút mà dám bảo emkhông làm gì à? Tôi tận mắt thấy em bắt nạt bạn học, lại còn dám chốibay chối biến! – Nói đến đây cô chốt hạ - Em. Theo tôi. Lên văn phòng!
- Cô à cô, em… - Hắn phân bua,gương mặt nhăn nhó như khỉ ăn gừng trôngthật tức cười – Em có hẹn với bạn em là em sẽ đi uống nước! Cô à làmngười phải giữ chữ tín chứ cô?
- Nhờ 2 em này nói với bạn em là em được tôi mời lên văn phòng đàm đạo.Còn việc uống nước em không phải lo, ngồi với tôi uống nước trà cho ấmbụng.
Vậy là hắn bị đày ra côn đảo, người đày hắn đi chính là sát thủ xanh lácây. Tiếng giày cao gót lộp cộp trên hành lang của cô Hiếu ngày một xadần, tiếng bộp bép của đôi giày đạp quai của Khánh Thiên cũng theo đó mà nhỏ lại. Dù đã đi được nữa đường rồi mà tôi còn nghe hắn liếng thoắng:
“Cô à em muốn uống pepsi”
“Vậy để tôi nhờ phụ huynh em mua pepsi mang vào trường”
“Thôi uống trà tốt cho sức khỏe cô ha”
…
Đúng là vỏ quýt dài có móng tay nhọn, chân lý đời thường luôn luôn đúng. Minh Thư nói nhanh với tôi:
- Đi căn tin nhanh, kệ nó ai bảo chọc tui làm gì! Mà bạn đi đâu đi đi, việc thông báo này cứ để tui phụ trách. Vậy ha!
Sau khi tuôn một tràng không vấp một chữ, Lý Minh Thư ba chân bốn cẳngchạy vù xuống căn tin, bỏ mặc lại cô bạn đáng thương (là tôi) đứng ngẩnngơ nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh với mái tóc đen dựng đứng lên của cậu đang bay bay trong buổi chiều lung linh ngược gió. Nghe rất là vô lýphải không? Đùa tí cho vui chứ giờ đang là buổi sáng mà, chiều đâu mà chiều.Tôi phát hiện được vài điều hay ho mà trước đó tôi không tài nào nghĩ ralời giải đáp. Đầu tiên phải nói đến nhân tài Đoàn Khánh Thiên. Hẳn làcác bạn phải còn nhớ chút chút về bài kiểm tra toán một tiết hôm nọ,Thiên là người nộp bài nhanh nhất, thừa những 15 phút cơ mà. Lúc trả bài kiểm tra, cô mỉm cười rồi nói: “Bữa đó bạn Khánh Thiên nộp bài trước,và hôm nay người cao điểm nhất đó chính là… Khánh Thiên, tránh sang mộtbên, em che mất tầm nhìn của cô rồi!” Cô vừa nói xong thì cả lớp tôicười lăn cười bò vì vài giây trước nhìn thấy cái thái độ dương dương tựđắc của hắn ta cùng khuôn mặt ngạo nghễ khi lầm tưởng mình là người cóđiểm số cao nhất! Thế là hắn có dịp ăn dưa bở no nê. Con 9 thuộc vềThịnh giáo sư, quán quân của 11B4. Còn hắn thì chỉ đạt mốc 5 điểm, côbảo hắn biết cách khai thác trình bày nhưng quá cẩu thả, làm rồi khôngdò bài mà nộp luôn để chứng tỏ khả năng của bản thân, rất tiếc dục tốcbất đạt, sai sót tùm lum, vì vậy hắn đành ngậm ngùi ai oán trong lòng.Qua vụ việc này, Trạng Nguyên còn đem quá khứ của hắn ra triễn lãm chotôi nghe, đó là vào lúc thi học kì I. Đứa ngồi kế cạnh hắn là một tênlười nhác, học không chịu học toàn đợi người ta làm xong thì chép sangphần mình. Hôm ấy thi môn toán, hắn giải thì rất đúng, nhưng theo kếhoạch hắn vạch ra là những chỗ nào dấu cộng thì hắn để thành dấu trừ,chờ cho tên kia chép xong hết thì cuối giờ chỉnh lại thành dấu cộng.Nhưng không ngờ hắn làm xong thì quay sang bà tám với mấy đứa khác, quên mất cả việc phải chuyển trừ thành cộng, vậy là câu bài tập kia xem nhưđi đời. Thịnh nộ trào dâng, Khánh Thiên nhất quyết tìm gặp kẻ lườibiếng kia để nện cho một trận ra trò vì tội làm hắn xao nhãng trong thicử, và không biết hắn cảnh cáo thế nào mà tên kia từ đó về sau chẳng dám bén mảng xem trộm bài hắn nữa. Vậy mà bây giờ ngựa quen đường cũ, hắnlại vướng phải lỗi lầm năm xưa nên tâm lý có phần không ổn định cho lắm, tôi thấy hắn ngồi lầm bầm một mình đến hết tiết học luôn.
Việc thứ hai là cái hồ nước trong nhà vệ sinh của trường, tôi đã biếtngoài việc dùng để tẩy rửa ra thì nó còn có công dụng khác. Ngày thứ 5tiết 3 hôm đó…
Cả bọn Khánh Thiên ngồi “quây quần bên nhau” chan chứa tình nồng ấm bằng trò chơi câu đố, dĩ nhiên người ra câu đố vẫn luôn là Khánh Thiên, hắnđố một câu như thế này: “Ông kia là một tỷ phú, có ba người con trai,tên là Hải, Hoàng, Hà. Hôm nọ ông ấy bị một trong ba người đó ám sát,trước lúc quy tiên có viết lại ba chữ: ĐỒI THẲNG. Hỏi là người con trainào giết chết, và tại sao”.
Cả bọn ngẫm nghĩ một hồi rồi nhao nhao trả lời, rốt cuộc không ai đápđúng hết, lúc đó Khánh Thiên mới bắt đầu giải đáp. Rằng đồi thẳng là đồi không cong, đồi không cong là còng không đôi, còng không đôi là còngkhông hai, còng không hai là hài không cong, hài không cong là hàithẳng, và hài thẳng là thằng Hải. Hắn còn bổ sung thêm: “Và thằng Hải nó ở ác nên chúng ta phải trừng trị nó”. Nói hết câu hắn nháy mắt ra hiệucho Tài Nguyên, Trường “chôm chôm” và Phạm Gia Hưng khiêng hai tay haichân bạn lớp trưởng Đặng Mạnh Hải ngây thơ vô tội, cả bốn người chạy ùxuống cầu thang và đường đến toilet thẳng tiến. Tôi vì hiếu kì nên cũngchạy theo xem, kết quả cả bọn gài cửa toilet lại và … “Ùm” một tiếngthật thanh thoát, tôi cũng đoán được ra là bên trong đã xảy ra việc gì.Vài phút sau, trong khi cả bọn ngồi cười điên đảo trên lớp thì Mạnh Hảitừ từ dẫn xác lên, toàn thân ướt như chuột lột. Bọn này chơi trò gì màdã man thật, tôi thầm nghĩ trong đầu như thế và cảm thấy đáng buồn chosố phận hẩm hiu của cậu ta.
Việc thứ ba đó là ông anh trai yêu quý của tôi, không phải đột nhiên màanh tôi yêu thương Haba đến lạ. Anh “chấm” một cô nàng học chung trườngđại học với mình, mà cô nàng đó cũng kiêm luôn chức vụ chị hai củathằng học trò trời đánh mà anh dạy kèm (trích nguyên văn câu nói củaNgọc Trai) và cũng là một người yêu mèo chính hiệu. Vậy là để tạo ấntượng tốt đẹp, anh mời nàng đến nhà xem con mèo được anh quảng cáo là“béo tròn dễ thương, được anh chăm nuôi kĩ lưỡng”. Tôi nghe mà muốn phụt cơm ra ngoài (lúc đó đang ăn tối), ngày thường chẳng phải anh hành xácnó tơi tả sao, còn đòi làm thịt nó nữa thế nhưng chỉ vì một cô gái màanh bỏ qua mọi oán thù và trở nên yêu con vật mà anh thường gọi nó là“heo kiểng”. Tôi muốn lật tẩy anh trai thần thánh lắm nhưng tôi khôngdám, vì má yêu có đe dọa rằng nếu tôi làm anh hai mất mặt thì cho tôilên máy chém ngay, bởi vậy đành giả điên trước những trò lố lăng của anh vậy.
Chị dâu tương lai xa ngoại hình thanh tao, tinh cách ôn hòa dễ mến nêntôi cũng không có ác cảm gì. Nhưng tôi cạch nhất là cái bữa đồ nướng của tôi, vốn dĩ chỉ có tôi và Ngọc Thi mà lại xuất hiện thêm anh