tôi nữa,ăn ké mà còn ăn nhiều nữa mới bực. Nhất là con nhỏ Thi, nó với anh tôimà gộp lại thì coi như hai người bọn nó là anh em ruột thịt, còn tôi làngười dưng.
Cái việc khiến tôi cay cú từ mấy hôm đến giờ là như thế này. Trưa chủnhật theo như lời hẹn ước, Ngọc Thi đem theo mớ rau, củ, quả đến để làmmón nướng với tôi. Nó vừa xuất hiện thì thằng cha Ngọc Trai từ trongphòng nhào ra ngoài với vẻ mặt hớn ha hớn hở, nồng hậu chào đón: “Ôi emgái yêu của anh đến nhà chơi nè, lâu không gặp nhớ em quá trời quá đấtluôn!”.
Nó thì cũng tình thương mến thương với anh tôi, thấy vậy liền niềm nởtrả lời: “Em cũng nhớ anh hai lắm, dạo này anh hai khỏe không?”
Và những mẫu đối thoại thân thiết liên tục đập vào tai tôi, đại loại là“Hôm nay em nướng bắp hả, lát cho anh ăn chung với nghe Thi”.
Nó gật đầu “Trời ơi đồ nhiều lắm, anh xơi bao nhiêu cũng được hết, mình người trong nhà với nhau mà anh khách sáo làm gì”.
Ngọc Trai nghe vậy mở cờ trong bụng, anh được nước làm tới mà không aithèm dòm ngó đến cái bản mặt đen như than của tôi. “Em gái thật là tốt,ai như con nhỏ kia nó cấm anh không được ăn. Anh nghĩ em mới là em ruộtcủa anh đó, ngay cả chữ lót cũng giống nhau em hén!”.
Lúc ấy tôi nghiến răng, thuận tay chụp lấy con dao, lạnh lùng múa daongang cổ Ngọc Trai. Trước hành động man rợ của tôi, không ai thèm để ýtới, hai người bọn họ tung tăng xách cái giỏ lương thực đi ra sau nhà,Ngọc Thi sơ chế đồ ăn, Ngọc Trai thổi bùng ngọn lửa, khói bay mù mịt.Tôi đứng xó lầm bầm nguyền rủa một mình, lát sau chịu đời hết thấu liềnchạy ra sau đứng chống hông quát lớn: “Dẹp đi!!! Không nướng chiên gìnữa hết!!!”
“Quác quác quác” (tiếng chim kêu thất thanh).
Bình minh lên có con chim non, hòa tiếng hót véo von, hòa tiếng hót véo von. Cuộc sống vui, say sưa… sưa sưa sưa sưa sưa…
Mặc kệ tôi phát điên, cả hai vẫn không phản ứng gì ngoài việc…
“Thêm than đi anh hai, lửa sắp tắt kìa”
“Chan cho anh thêm tí xíu mỡ hành nữa coi, ít quá ăn hông đủ”
“Bắp này ngon tuyệt cú heo luôn”
Vậy là tôi đứng giậm chân hét lên: “Cho em ăn nữa!!”. Cả hai cười ha ha nhìn tôi làm tôi ngượng chín cả người. Và mãi đến sau này tôi mới biết, thì ra anh tôi và Ngọc Thi cùng hợp tác “thử lòng quân tử”, xem tôi cóthật sự ghét Ngọc Trai hay không. Nếu mà ghét thật thì có lẽ đã khônggiận dỗi như vậy rồi, tôi thật sự vẫn rất yêu mến ông anh chết tiệt kia! Trời ơi!Tôi phát sốt vào đêm qua, và nhờ có uống thuốc với chườm miếng hạ sốt nênhôm nay bệnh tình cũng đã khá hơn nhiều rồi, chỉ là cơ thể còn hơi bầnthần và uể oải. Chuyện là tôi dầm mưa hai hôm trước, vậy mà hai hôm saumới phát sốt. Tôi nằm dài trên giường, đọc sách. Đọc mãi một lúc cũngchán, thế là dẹp phăng nó qua một bên, rồi ngẫm nghĩ xem hôm nay có aitrong lớp đến thăm nom tôi không. Lúc này đã 12 giờ 45, tan học hơn mộttiếng mà chưa thấy bóng dáng đứa nào cả, lâu lắm tôi mới có dịp vắng mặt ở động nhện mà, đừng có nói là không ai đến nha trời!
Trong phòng một mình, đột nhiên tôi nhớ, và nhớ đến Thiên. Tôi nhớ cáinụ cười không thấy tổ quốc kia và nhớ cả những chiêu trò nghịch ngợm hay những câu nói nghe xong là phải cười lăn cười bò. Dường như tôi đã quáquen với sự có mặt của hắn, sáng nay không đi học tự dưng thấy trốngvắng vô cùng. Đầu tôi liền nảy sinh mong ước, rằng hắn sẽ đến thăm tôi.Cửa phòng sẽ bật mở và cái khuôn mặt nhí nhố kia hiện ra, hắn sẽ mỉmcười tít mắt và nói: “Kim Cương, xin chào bà!”. Nếu như vậy chắc tuyệtlắm nhỉ, nhưng mà đó có lẽ chỉ là ảo tưởng thôi, Thiên vô tâm vô tư nhưthế có đời nào nhớ đến một đứa trầm lặng như tôi, đúng không?!
Tôi nhớ buổi chiều học thể dục, gặp hắn ở góc sân trường đầy nắng, hắnngồi xổm và chăm chú nhìn vào tổ kiến. Trí tò mò bị khơi gợi, thay vìtránh xa Thiên, tôi lại dừng chân và khom người nhìn theo hắn.
“Ông ngồi đây làm gì vậy Thiên?” – Tôi hỏi.
Hắn nghe tôi hỏi thì liền quay đầu lại, nét mặt có phần bất ngờ khi thấy người đặt câu hỏi là tôi. Nhưng rồi Thiên cười tít mắt, ngoắc ngoắc tôi ngồi xuống.
“Tui bắt được con sâu mập lắm, cái tui đè bẹp dí nó, nhưng mà nó vẫncòn thoi thóp nghe. Xong rồi tui khiêng nó lại trước tổ kiến, cho đànkiến vận chuyển nó vào làm lương thực ăn qua ngày vậy mà” – Nói tới đâyhắn hào hứng kêu lên – “Bà Cương bà nhìn nè, con sâu đang quằn quại vìbị con kiến xâu xé”.
Tôi gật gù hùa theo: “Ừ, tiêu con sâu luôn rồi”.
Cả hai không nói gì thêm nữa, im lặng ngồi coi đàn kiến “làm thịt” consâu. Khoảnh khắc lúc đó, tôi thấy tôi và Thiên đã gần gũi thêm được mộtchút rồi. Trời chiều vẫn nắng như thường.
Và tuần trước, nhà trường phát động phong trào trồng hoa mười giờ phủlên mấy cái chậu cây bàng, cây phượng ở sân trường. Hoặc trồng dây leocũng được. Lớp tôi ai nấy đều hăng hái trồng trọt, bón phân tưới nướcmong cho nó mau phát triển. Hay ho thế, đẹp đẽ thế, vậy mà sáng hôm sauvào thì thấy chậu cây lớp tôi đã trụi lủi một mảng. Vậy là Khánh Thiênđi vòng quanh các chậu cây của lớp khác, xem có đứa nào cả gan trộm đồcủa động nhện rồi mang đi bù đắp cho bên lớp nó không. Rốt cuộc chẳng có manh mối gì. Cả đám tức lộn ruột, thế mà có một thằng lớp 11A6 ở đâu đi ngang qua, thấy lớp tôi như vậy liền buông lời mỉa mai: “Nhìn lớp tụibạn thấy tội ghê chưa, có mỗi việc này cũng giữ không xong”.
Cả đám nghênh mặt nhìn cậu ta, bầu không khí đột nhiên nhuốm mùi sátkhí. Lúc đó tôi cũng bị kích động, đột nhiên lớn tiếng quát: “Ê bạn biết cái quái gì mà xen vô việc của lớp tui?”.
Tụi nó quay sang ngó tôi bằng ánh mắt đầy kinh ngạc, đó là vì bìnhthường tôi tẩm ngẩm tầm ngầm trong lớp, mà hôm nay lại có thái độ đầugấu cứ như là con người khác, chính tôi còn ngạc nhiên nữa là.
Tài Nguyên trừng mắt nhìn kẻ gây sự, rồi trầm giọng bảo: “Mày nói tiếng nữa là bị đánh liền”.
Kẻ gây sự đảo mắt xung quanh một lượt, rồi toan bỏ đi. Lúc này Đoàn Khánh Thiên thôi khoanh tay đứng nhìn mà bắt đầu lên tiếng.
“Ê, lại ba hoa chích chòe rồi chuồn đi là xong hả? Đứng lại đó nghe mình sỉ vả bạn nè”
Và hắn bắt đầu xuất khẩu thành thơ:
“Trai lớp tôi là chim anh vũ
Trai lớp bạn là lũ khỉ già.
Gái lớp tôi là nhành lá liễu
Gái lớp bạn là củ khoai môn.
Chim anh vũ đậu nhành lá liễu
Lũ khỉ già ngậm củ khoai môn”.
Cả bọn cười to một trận, Lý Minh Thư vỗ tay tán thưởng: “Thơ hay, thơhay quá trời luôn”. Hành động này càng làm tên kia thêm lúng túng, cậuta chắc cũng ý thức được mình đã chọc phải tổ kiến lửa nên bỏ đi mộtnước. Vậy mới gọi là ăn miếng trả miếng chứ!
Kết thúc hồi tưởng, tôi vẫn không thấy ai đến thăm, tinh thần suy sụpluôn. Nhưng tôi loáng thoáng có nghe những tiếng bước chân đang đi lêncầu thang, rồi dần dần im bặt. Ai vậy nhỉ? Chẳng lẽ là anh tôi? Không,anh tôi đang nằm trùm mền bật điều hòa ngủ trưa ở phòng kế bên mà. Haylà má tôi? Mà má thì có bao giờ đi nhẹ nhàng như vậy. A, vậy chắc làNgọc Thi! Tôi biết mà, chỉ có nó tốt với tôi thôi. Tôi đoán là nó địnhtạo bất ngờ đây nè, thế thì tôi giả vờ như không biết vậy.
“Cạch”
Tiếng cửa mở, nhưng rất tiếc, không phải cửa phòng tôi. Mà là phòng củaNgọc Trai. Tôi đột nhiên nghĩ, có khi nào cái bẫy của anh tôi gầy dựnglại bị “gậy ông đập lưng ông” không? Vội vàng bước xuống giường, tôi mởcửa chạy ra nhìn thì quả nhiên là thế thật!!
Khánh Thiên và Trạng Nguyên cùng nhau đếm “1, 2, 3” rồi giật tung cáimền lên, mà lúc ngủ anh tôi lại có thói quen trùm kín mít, hơn nữa lạicởi trần mặc quần tà lỏn. Mà anh tôi bị “đột kích” bất thình lình nhưvậy thì mơ màng ngồi dậy, và ba người nhìn nhau không chớp mắt, sau đókhông hẹn mà cùng thét lên: “AAAAAA!!!”.
Vậy là tôi giải vây, lôi Khánh Thiên cùng Tài Nguyên ra ngoài, đóng sầmcửa lại để tránh tình trạng đôi bên hoang mang, bỡ ngỡ tiếp diễn. Tôi cá là Ngọc Trai bây giờ đã thấy được tai hại của việc trá hình này. Cónghĩa là bạn bè Ngọc Trai hay đánh úp vào phòng, vì ghét phiền phức nênanh tôi dán tên “Kim Cương” lên cửa phòng của anh để tụi bạn không dámxông vô ẩu, nhờ đó anh tôi mới ngủ ngon. Nhưng anh lại không lường đượclà sẽ bị bạn tôi đánh úp, mà cái trò táo bạo này chỉ có Khánh Thiên mớibày ra được! Tôi đang buồn cười gần chết đây, nhìn cái mặt ngơ ngơ ngáongáo của anh khi thấy hai ba đứa mặt mày lạ hoắc đứng nhìn mình trốichết hỏi sao không xấu hổ kia chứ!
Ngồi trong phòng tôi, Trạng Nguyên bật cười như điên, còn Khánh Thiênthì làm mặt ngầu như bồn cầu, trầm ngâm nghĩ ngợi. Và tôi cũng khôngngờ, hắn lại đến thăm tôi. Thật là ngoài sức tưởng tượng.
- Trai sông là anh bà hả Kim Cương? – Hắn thôi nghĩ ngợi, quay sang hỏi tôi. Ờ mà lạ ghê, sao hắn biết tên anh tôi vậy nè?
- Ông với anh tui quen nhau hả? – Tôi thắc mắc.
- Không phải quen, mà là quá quen! Ổng là cái thằng cha dạy kèm môn Anhcho tui và đang cưa cẩm chị hai tui, bà không biết à? – Nói tới đây hắnchép chép miệng – Đúng là trái đất tròn ha.
Tôi ngạc nhiên thốt lên:
- Vậy ra ông là thằng học trò trời đánh, bất trị mà anh tui nhắc tới rồi!
Khánh Thiên vừa nghe đến hai từ “trời đánh, bất trị” là hắn vỗ bàn cái rầm làm tôi với Trạng Nguyên giật nảy mình.
- Trai sông dám nói tui vậy hả? Mà tui chọc ổng tức điên lên, hèn chicay cú tui cũng phải. Thôi dẹp chuyện đó sang một bên đi, bà khá hơnnhiều chưa?
Trạng Nguyên thấy vậy liền xen vào:
- Phải đó, bà khá hơn nhiều chưa?
Tôi chưa kịp trả lời thì Khánh Thiên đã bĩu môi:
- Nhìn mặt bà tươi rói như vậy thì chắc không có việc gì rồi, uổng côngtui mua hoa quả bánh trái đến thăm nom, thôi lát tui đem về cũng được.Chơi với nhau chủ yếu là tấm lòng thôi Kim Cương hén.
Cái tên này, hắn muốn chọc tôi lên máu rồi xỉu luôn tại chỗ hắn mới vừa lòng chắc. Đúng là không móc méo tôi thì hắn ăn không ngon, ngủ khôngyên mà
Trạng Nguyên đứng dậy đi ra ngoài, trước khi đi còn quay đầu lại bảo:
- Tui ra nghe điện thoại cái, hai người cứ việc hàn huyên nha.
Vậy là trong phòng còn lại tôi với Khánh Thiên, một bầu không khí thật…không biết phải nói làm sao nữa! Cái gì mà hàn huyên chứ? Tôi với hắnđâu có thân lắm đâu!
- Trái cây này là tiền quỹ lớp, tui thay mặt cả lớp biếu cho bà – Thiên vừa nói vừa chỉ chỉ vào giỏ trái cây trên bàn.
Tôi gật đầu xác nhận, thái độ trang nghiêm hơn bao giờ hết.
- Còn cái này, là bánh kem, là quà của tui dành riêng cho bà – Thiên mởnắp hộp ra rồi chìa bánh kem trước mặt tôi và nói tiếp – Nhìn xem thành ý của tui nè.
Đọc xong dòng chữ trên bánh mà tôi muốn ụp luôn cái bánh vào mặt hắn cho xong, hắn dám nhờ người bán viết năm chữ thiêng liêng là “mong cụ Cương mau khỏe”. Làm như tôi già lắm vậy. Nhưng mà, tự nhiên nước mắt tràora, không biết vì sao nữa. Hay là tôi bị hắn làm cho cảm động mất rồi?
- Nín, đừng có khóc – Khánh Thiên nhìn tôi bằng ánh mắt hiền hòa, sau đó đưa tay lau nước mắt cho tôi. Khi bạn tay hắn chạm vào mặt tôi, tựa như có một luồng điện xẹt ngang. Tôi bối rối. Và cảm nhận được hơi ấm từtay hắn truyền sang.
- Cảm động khóc cũng không được hả? – Tôi sụt sịt đáp trả.
- Cái mặt bà khóc nhìn xấu quắc à, nín giùm tui đi. Có cảm động thì cũng đừng có khóc, kẻo tối nay tui mơ thấy ác mộng.
Tôi bật cười,