Duck hunt
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện teen - Bọn Học Trò Lớp Tôi - trang 7

khiêu vũ và xoay nóvòng vòng. Tôi đau xót gào lên:

- Hãy dừng ngay hành động ngược đãi vật nuôi nếu anh không muốn em cho anh ăn liên hoàn một trăm lẻ bảy cái tát!

Ngọc Trai vờ không nghe thấy, tiếp tục nâng nó lên như nâng gà đá, nhìn qua nhìn lại rồi nói:

- Con gà này hay nè! Lông lá mượt mà, chân thì vảy tốt, móng thì sắcbén, tiếng gáy rõ ràng, mai anh đem đi đá thì hay phải biết!

Tôi cáu quá lao đến giật lại vật cưng, không quên ném cho Ngọc Trai mộtcái nhìn bén ngót. Khổ thân con Haba, giờ nhìn nó tàn phai nhan sắc thật là đáng thương! Nó nào có tội tình đâu?!

Xô anh tôi qua một bên, tôi đặt Haba mập ú trở lại vào ổ chăn, nghiêm giọng cảnh cáo:

- Em cấm anh quấy rối nó nữa. Đừng để huynh muội tương tàn! Đao kiếm vô tình, nắm đấm không có mắt!

Trước cơn thịnh nộ của tôi, Ngọc Trai dửng dưng như không. Anh chỉ trắc lưỡi vài tiếng, rồi vỗ vai tôi:

- Mày yên tâm, từ giờ trở đi anh sẽ thương yêu chăm sóc Haba nhà mình! Tuyệt đối không để nó bị ai bắt nạt. Anh hứa danh dự!

Tôi nhếch mép cười khinh bỉ. Anh thì làm quái gì có danh dự để mà đem ra hứa. Chỉ cần anh không hành xác nó te tua là tôi vui như mở cờ trongbụng rồi. Thật sự tôi không biết đằng sau câu hứa danh dự này có hàm ýsâu xa gì đây! Ai nói thì tôi tin chứ cỡ như Ngọc Trai là tôi nghi ngờghê gớm! Tôi chìa ngón tay út ra, quả quyết nói:

- Quân tử nhất ngôn, móc ngoéo làm cam kết!

- Được thôi! – Ngọc Trai gật đầu cái rụp, hào phóng móc ngoéo làm tin.

Vậy là tôi cũng yên tâm đi học, tâm hồn sảng khoái hơn được một chút. Vì lí do gì cũng được, chỉ cần Haba an toàn, chỉ cần Haba đêm đêm kê caogối ngủ cho sướng tấm thân ngọc ngà của nó là tôi đồng ý hết.Hiện tại đã là 8 giờ 40.

Ánh đèn vàng nhạt trải dài khắp con đường, xe cộ vẫn ngược xuôi giữalòng thành phố. Bầu trời đêm thật lung linh huyền ảo, với một màu đenthăm thẳm vời vợi lấp lánh anh sao bao phủ khắp nhân gian cứ tựa như một dải lụa kim tuyến uyển chuyển mềm mại được ai đó căng ra che lấp màuthanh thiên vốn có.

Không khí về đêm càng trong lành, dễ chịu. Từng cơn gió mát mơn man máitóc tôi, đùa nghịch với những hàng cây trồng dọc theo những tuyến đườngkiểu mẫu khiến bọn chúng lay động tạo nên những âm thanh xào xạc nghethật vui tai. Bỗng dưng tôi cồn cào đói bụng, chắc là do ban nãy tôi ăncơm hơi ít nên giờ này cái dạ dày mới biểu tình như vậy.

Lớp học học thêm tối nay chỉ vỏn vẹn đúng 3 người, số còn lại trốn biệttăm biệt tích. Thầy Tạo nổi trận lôi đình đòi đuổi luôn tụi nó, nhưngnhờ lớp trưởng Đặng Mạnh Hải ngồi năn nỉ ỉ ôi nên thầy mới tạm bỏ qua.Nhưng cũng nhờ thế mà tôi khỏi đụng độ bạn Đoàn Khánh Thiên, đỡ phải bịhắn giở trò ma quỷ. Kiểu sống trong lo sợ này từ đây cho tới hết năm học chắc chắn tôi sẽ bị nhồi máu cơ tim vì hắn mất thôi!

Tôi dừng xe tấp vào quán hủ tiếu ven đường, ăn cho no bụng rồi về nhàsau cũng được. Vừa mới đặt mông ngồi xuống chưa kịp làm gì cả thì đã cótiếng gọi:

- Ê! Kim Cương!

Giật mình nhìn quanh, tôi đã nhìn phải kẻ không nên nhìn. Nếu như tôigiả điên khiêng tủ lạnh được thì tôi đã làm từ lâu! Người vừa gọi tôikhông ai khác đó chính là Đoàn Khánh Thiên – cơn ác mộng kinh điển củatôi từ khi tôi bước vào B4. Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới. Phải chinhắc tiền nhắc bạc cũng như vậy thì tuyệt thật là vời! Ôi trời đất ơi,sao mà xui hết chỗ nói luôn, đi ăn cũng gặp “người quen”.

Khánh Thiên cười híp mắt, tiếp theo bưng vội tô hoành thánh cùng ly tràđá “bay” sang bàn tôi ngồi cho tình thương mến thương. Lúc này tôi chỉmuốn hầm hố đứng dậy, lật bàn và hét lên: “Đây là hành động của sự chàđạp!”. Nhưng tiếc thay, lực bất tòng tâm, tôi vẫn là không thể!

Dì chủ quán thấy có khách đến (là tôi) thì liền nhanh chân từ quầy điđến. Dáng người dì cao gầy, khuôn mặt nhuốm màu sương gió cùng với đôimắt có vài nếp nhăn. Nhưng điều tôi chú ý là nụ cười của dì rất tươi,nhìn vào cảm thấy rất thoải mái. Dì niềm nở xã giao:

- Con là bạn của bé Thiên hả? Có học hung lớp với Văn Minh không con? Dì là mẹ của Văn Minh nè! Rất vui khi được con đến quán ủng hộ.

Rồi dì xoay vào trong nói vọng vào:

- Minh ơi rửa chén xong thì ra đây, có bạn đến chơi nè!

Tôi nhất thời ngớ người, thì ra đây là nhà của Mai Văn Minh. Vậy màtrước giờ đi ngang cả chục lần tôi cũng chẳng thèm để ý. Đúng là tráiđất tròn!

Tôi “dạ” một tiếng rồi mỉm cười. Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng mà.

- Con ăn gì?

Tôi vừa định mở mồm nói “con ăn” thì Khánh Thiên đã nhanh nhảu cắt ngang:

-Bạn ăn hoành thánh đi! Hoành thánh quán dì Nga bán ngon cực luôn! Ăn đi, ăn đi mà!

Không đợi tôi đồng ý hắn quay sang dì Nga nói luôn:

- Một tô hoành thánh nha dì Nga.

Tôi gật đầu xác nhận. Không lẽ bây giờ lại nổi nóng gây gỗ với hắn? Nhưvậy thì quá mất hình tượng với người khác. Hơn nữa nghe hắn quảng cáomón đề cử bằng hai từ “ngon cực” làm dạ dày tôi cũng nhộn nhạo theo. DìNga rời đi thì Văn Minh từ trong nhà nhanh chân chạy ra, có vẻ như đãlàm xong công việc. Kéo ghế ngồi cạnh Khánh Thiên, cậu mở lời:

- Cám ơn hai bạn đã ghé quán nhà Minh nghen! Tại Minh rửa chén mới rồi nên tiếp chuyện với hai bạn hơi trễ, xin lỗi nha.

- Lỗi phải gì ở đây? Xong việc mới ngồi tám được chứ. Vớ va vớ vẩn à – Khánh Thiên vỗ vai Văn Minh, thoải mái nói.

Ngừng lại bưng ly trà đá lên uống một hơi dài, hắn nhìn tôi:

- Ủa mà bà Cương đi đâu nữa đêm nữa hôm vậy?

Tên này không biết xem đồng hồ chắc? Chưa tới 9 giờ nữa mà hắn bảo nữa đêm nữa hôm cái gì!

- Tui đi học thêm Lý. Tại đói bụng nên ghé đại quán nào đó tìm đồ ăn lót dạ, ai ngờ lại gặp bạn với Văn Minh. Mà bạn cúp học á Thiên, thầy Tạola quá trời la luôn, báo hại bọn có đi học phải ngồi nghe thay mấy bạn! – Tôi cười cười trả lời, sẵn đó mở rộng nội dung câu chuyện.

Khánh Thiên vỗ đùi kêu lên:

- Chết, tui quên mất tiêu!

- Minh không đi học thêm hả? – Tôi lại chuyển hướng sang Văn Minh.

Trước câu hỏi của tôi, cậu gãi gãi đầu, tầm mắt dời sang phía dì Nga rồi trả lời:

- Minh phụ mẹ bán buôn sao mà đi được!

- Ba Minh đâu? – Tôi vẫn vô tư hỏi, không hề để ý đến ánh mắt kì lạ nhìn tôi như thể bảo tôi nên dừng lại của Khánh Thiên.

Hàng mi khẽ cụp xuống, Văn Minh nhỏ giọng nói:

- Ba Minh mất lâu rồi.

- Xin lỗi Minh! – Tôi vội vàng xin lỗi vì cảm giác tội lỗi đột xuất dâng tràn trong lòng. Tôi đã hỏi chuyện không nên hỏi, và điều đó đã vô tình khơi lại nỗi buồn vốn dĩ đã ngủ yên của Văn Minh. Khánh Thiên nhăn nhónhư khỉ ăn gừng, đưa tay cốc đầu tôi một cái, làu bàu trách móc:

- Bà đúng là vô ý vô tứ!

Gì chứ? Tôi nào cố tình làm thế? Cái tên này đúng là ác ôn, dám ra tayđánh con gái! Cái vụ mà hắn trả thù khiến tôi đo đất hai lượt liên tiếpgiờ dư âm vẫn còn đây này. Đồ vũ phu chết tiệt!

Minh thấy vậy liền xua tay:

- Không sao! Không sao mà! Chuyện qua lâu Minh hết buồn rồi, Cương đừng có xin lỗi!

Cùng lúc đó, dì Nga đặt tô hoành thánh nóng hổi nghi ngút khói xuống bàn, giọng hồ hởi:

-Đồ ăn tới rồi đây! Các con nãy giờ nói chuyện gì thế?

- Dạ bàn về chuyện trường lớp đó dì! – Khánh Thiên nhanh nhảu trả lời, trưng ra nụ cười nghiêng thùng đổ nước như thường lệ.

Ngồi cạnh Văn Minh, dì Nga vui vẻ hỏi:

-Thằng Minh đi học có quậy phá không tụi con?

Việc đó thì ngoại trừ ấn tượng đầu năm suýt tàn sát lẫn nhau với HuỳnhVăn Tài Nguyên thì đến giờ tôi chưa thấy cậu ta có động tịnh gì gọi làmuốn khởi binh làm loạn cả. Tóm lại một chữ: Ngoan. Nhưng phần trả lờithì tôi dành cho Khánh Thiên, vì tôi còn phải ăn nữa. Tôi đói muốn rãruột luôn mà nãy giờ phải nuốt không khí để cầm hơi đây này!

- Không dì ơi, nó học hành chăm chỉ, hòa nhã với bạn bè lắm! Dì đừng có lo!

- Con nói vậy là dì mừng! Chứ hồi năm lớp 8, nó quậy tới nỗi ở lại lớpluôn. Nhớ năm đó cô giáo mời phụ huynh vào làm việc, nó mướn bà bán hủtiếu vào họp giùm. Rồi tới lần sau cô giáo mời tiếp, nó lại mướn ôngchạy xe ôm vào họp thay. Tới chừng mà cô giáo phát hiện ra, cô cấm không được kêu bà bán hủ tiếu với ông chạy xe ôm vào họp nữa. Vậy là nó trảlời: “Cha mẹ em không thể đi được.” Cô giận dữ hỏi tại sao thì nó nói:“Vì mẹ em bán hủ tiếu, cha em chạy xe ôm.” Dì nghe cô giáo mắng vốn màvừa buồn cười vừa tức giận.

Ba người chúng tôi bật cười vui vẻ lẫn người kể và người nghe. Chỉ riêng Văn Minh là mặt mày đỏ ửng lên, níu áo mẹ mà lí nhí trong nỗi ngượngngùng:

- Mẹ thật là…

Qua buổi gặp gỡ vô tình lần này, tôi mới biết thì ra tôi vẫn còn may mắn lắm, còn đủ cả ba má, anh em, còn đủ điều kiện để học hành. Thế là suốt đêm tôi cứ như vậy nằm trằn trọc nghĩ ngợi, mắt mở thau láu nhìn ánhtrăng vàng treo lơ lửng giữa bầu trời ngoài kia.

Một đêm thật dài...Trường Mạc Đĩnh Chi của chúng tôi xây lại đã được 5 năm. Lúc trướctrường này nằm trong diện “di tích lịch sử lâu đời chưa được tu sửa”,nhưng bây giờ đã lột xác trở thành trường cấp 3 mới nhất và rộng nhấtthành phố. Cho nên có thể nói, bọn học trò thế hệ sau như chúng tôi maymắn hơn các anh chị khối trước vô cùng. Trường tôi bây giờ rất khangtrang, sạch sẽ, hiện đại, với ba dãy lầu chữ U hai tầng cao đồ sộ đượcsơn màu trắng xanh thanh khiết nhìn thật thích mắt, ngay cả nhà vệ sinhcũng rất tuyệt vời.

Nhà vệ sinh nam, nữ được chia thành hai khu riêng biệt, bên dãy lầu tôivà dãy lầu bên kia. Sàn nhà lát gạch màu vàng nhạt có hoa văn dây leotrang nhã ( loại dành cho nhà tắm nên khỏi lo bị trượt chân). Trong nhàvệ sinh ngoài các phòng vệ sinh nhỏ ra thì còn xây một hồ nước to, caochừng 1,4m nhằm cho việc quét dọn cũng như tẩy rửa được thuận tiện chocác cô lao công. Bồn rửa tay thì bên ngoài đã có rồi nên tôi không nghĩra hồ nước được dùng thêm vào việc gì nữa.

Tiết 1 là tiết Sử - tiết của cô Mộng trẻ tuổi khó tính trong trường.Nhưng tôi không lo, vì tôi đã thuộc làu bài vở ở nhà từ lâu rồi nên bâygiờ mới ngồi rảnh rang suy nghĩ vớ vẩn, nhìn ngó xung quanh lớp học.Hiện tại đang là 15 phút đầu giờ, lớp tôi ồn ào thì phải biết! Mặc dù có sao đỏ trực ngoài cửa nhưng tụi nó vẫn vô tư đùa giỡn, nói chuyện mặccho Nhã Lan (sao đỏ đối ngoại) cùng lớp trưởng Đặng Mạnh Hải gào thétkhản cổ kêu tụi nó giữ im lặng. Nhìn ban cán sự lớp này với vẻ mặt bấtlực chịu trận mà tôi thấy thương vô cùng, các bạn đúng là đầy tớ củanhân dân! Nhỏ sao đỏ A3 hôm nay không đến trực mà thay vào đó là mộtthằng lạ hoắc lạ huơ. Nó trực thật gay gắt, trừ điểm nãy giờ sơ sơ cũngđã 15 điểm, thái độ khó ưa gấp vạn lần con nhỏ sao đỏ cũ. Cũng may hômnay là ngày thứ 7, chứ nếu đầu tuần gặp nó trực hết 6 ngày thì bảo đảmlớp tôi từ A tới Z chết không toàn thây!

Nhã Lan nhăn nhó mặt mày, xoay vô thông báo cho lớp biết rằng đã bị trừmất 15 điểm nề nếp. Tụi nó nghe vậy liền nhao nhao lên, đòi úp sọt hộiđồng tên sao đỏ hắc ám kia. Trước tình cảnh con dân động nhện dậy sócBom Bo, nhện đại vương quyết định xả thân cứu nước, đưa tay ra hiệu chodân chúng trật tự rồi hắn nhảy ra khỏi bàn, hùng hồn tiến đến “kẻ thù”để giao lưu hỏi thăm chút xíu.

Đứng khoanh tay dựa cửa lớp, Khánh Thiên nhướn mắt hỏi:

- Bạn trừ cái gì tới

Full | Lùi trang 6 |Tiếp trang 8

*Trang chủ
1/948