/>
Tôi chống tay định ngồi dậy thì Thiên vội vàng đỡ đầu tôi lên, nụ cười của hắn ngày càng đáng sợ, toàn tập chứa đao chứa kiếm.
- Có đau lắm không Cương?
- Đau chứ sao không! – Tôi gằn giọng đáp trả. Hắn mà cũng biết hối lỗià? Trời ơi mèo khóc chuột. Đừng có mà giả mù sa mưa trước mặt tôi, thùnày tôi không trả thì tôi không phải là Kim Cương nữa.
- Đau ráng chịu! Ai bảo mắt để trên chân mày, đi đứng không nhìn đườngxá! – Hắn ngả ngớn nói, khóe môi lại vẽ nên một đường cong hờ hững.
Vừa nghe qua như sét đánh ngang tai, máu nóng trong huyết quản tôi dângcao như nham thạch trong lòng núi lửa sôi sùng sục. Tôi gắt hắn:
- Đủ rồi, bỏ tui xuống!!!
“Cốp”
Đầu tôi đập một cú xuống đất, đau điếng luôn! Tôi thấy nóc nhà đang quay vòng vòng. Một vòng, hai vòng, ba vòng, càng lúc càng quay nhanh. Cảmgiác thật yomost! Tên khốn, sao hắn dám ra tay với cô gái chân yếu taymềm như tôi chứ? Bảo buông là buông thật à?
Khánh Thiên đứng dậy, đút hai tay vào túi quần, khom người nhìn tôi cười đểu một cái rồi quay bước bỏ đi, thong dong bước ra ngoài kia để tiếptục cuộc chơi. Trạng Nguyên lôi tôi đứng lên. Tôi muốn mắng hắn lắm,nhưng không hiểu sao cổ họng lại nghẹn ứ không thể thốt nên lời. Cảmgiác bây giờ thật tệ hại, tôi ức hắn mà không trả thù hắn được. Vài giọt nước nóng nổi trào ra từ hốc mắt, thì ra tôi đã khóc. Khóc vì cáichuyện không đáng! Trạng Nguyên nhíu mày nhìn tôi, rồi bạn nhỏ giọnghỏi:
- Kim Cương à, bạn không sao chứ? Bạn nín đi, đừng có khóc mà!
Tôi vội vã đưa tay lau nước mắt, lắc lắc đầu rồi trả lời:
- Tui đâu có gì, tại đau đầu quá nên tự nhiên nước mắt chảy ra à! Bạn đừng có lo, tui hổng sao hết.
Nói thì nói như thế nhưng sự thật là đầu tôi có phần ê ẩm, hắn hạ thủkhông lưu tình chút nào. Sau này ai mà cưới phải hắn thì cứ tự hiểu rằng sẽ bị hắn hành hạ cho đến chết luôn!
Đó cũng là bữa sáng tệ hại nhất của tôi ở căn tin trường. Tôi ăn búnriêu mà cứ như ăn bún chan nước lọc. Nó hoàn toàn vô vị, vì đầu óc tôimãi rong ruổi theo những suy nghĩ vu vơ, có liên quan tới Khánh Thiên.
Nắng giờ đã lên cao, không khí có phần oi bức hơn. Trong lớp học tiếng quạtmáy vẫn quay vù vù, gió ngoài cửa sổ lùa vào làm tóc đứa nào đứa nấy bay ngược lên như thể mấy vị cao nhân trong phim kiếm hiệp ngồi tu luyện võ công bị tẩu hỏa nhập ma vậy.
Tiết này là môn công nghệ. Thầy dạy công nghệ tên Sang, tương đối dễtính và là một cây hài hước kiêm luôn hoạt náo viên khuấy động bầu không khí của lớp. Thầy Sang có dáng người mập mạp, chiều cao vừa phải, khuôn mặt nhìn rất hiền với mái tóc rẽ 5 - 5. Thầy bảo vì đây là môn phụ, mỗi tuần lại chỉ có một tiết nên thầy dễ dãi cho bọn tôi dễ thở, có thờigian xả stress nhiều hơn. Do đó mà các bạn nhện đáng yêu cứ tự nhiên như ở nhà, đứa nằm úp mặt xuống bàn ngủ, trên đầu còn đội quyển tập chothêm phần đặc sắc, đứa thì ngồi buôn dưa lê, trai gái gì cũng chụm lạimột đám mà tám chuyện. Nhưng đó chỉ là quá khứ của mấy ngày trước, cònbây giờ do bài ngày càng dài nên thời gian giải lao giữa tiết hầu nhưkhông có, dù vậy nhưng bọn nó vẫn đùa giỡn được như thường, mà kẻ đángkể đến là Đoàn Khánh Thiên.
Thầy đứng phía trên ghi bài thì Thiên lại phi thân qua bàn trống tổ 4ngồi cạnh lớp trưởng Đặng Mạnh Hải. Hắn ngồi đó xếp máy bay để phóng qua các tổ khác, vì bàn của Mạnh Hải ngay cửa sổ, gió thổi thì tuyệt thậtlà vời. Lúc thầy quay xuống nhìn thì thấy hắn đã chễm chệ làm thành viên tổ 4 tự bao giờ. Nhìn nét mặt “hoang mang” của thầy là tôi biết thầyđang có điều nghi hoặc với hắn.
Và không ngoài dự đoán, thầy ho khan vài tiếng rồi nghiêm mặt nói:
- Ai vừa đổi chỗ thì tự giác đứng lên.
Tôi mừng thầm trong bụng, vậy là có chuyện vui để xem. Thiên đợt này như cá nằm trên thớt, tôi xem hắn xoay sở ra làm sao. Ha ha ha!
Hắn nhanh tay cất máy bay vào hộc bàn, ngồi ngay ngắn viết bài, nét mặtngây thơ ra chiều rất chăm chú vào bài học trên bảng. Thầy Sang phìcười, lại tiếp tục truy vấn:
- Khánh Thiên, con vừa đổi chỗ phải không?
Hắn buông bút đứng dậy, xoa xoa thái dương rồi khổ sở nói:
- Đầu con đau quá thầy ơi, con không nhớ gì hết!
- Đau đầu thì xuống phòng y tế xin thuốc uống đi!
- Dạ con học tiếp được mà thầy! – Thiên trả lời, sau đó chăm chỉ viếtbài. Hắn rõ ràng đang giỡn mặt với cán bộ. Tôi mà là thầy Sang thì tôiđã phạt hắn te tua luôn rồi!
Thầy cười hiền, lại quay lên bảng tiếp tục công việc dang dở. Lúc nàyThiên mới gom mớ máy bay giấy trở về chỗ cũ, động tác nhanh như cắt.Thầy nghe thấy tiếng động lạ vang lên dưới lớp, thì xoay người hướng ánh mắt đến chỗ Mạnh Hải, mới thấy hắn đã chuồn đi mất tiêu.
- Khánh Thiên, sao con chạy qua kia rồi? – Thầy đặt viên phấn xuống bàn, nhíu mày hỏi.
- Con đau đầu quá thầy ơi, con không nhớ gì hết thầy ơi! – Thiên lạibình cũ rượu mới, diễn trò như lúc nãy. Vài tràng cười thích thú vanglên, mặt đứa nào đứa nấy cũng hồ hởi xem hắn ứng phó thế nào. Nhã Lan là cô bạn kính cận, tóc tết thành bím, ngồi cạnh tôi bình luận:
- Khánh Thiên đó giờ vẫn nhí nhố như thế, toàn là quậy phá thầy cô thôi! Nhưng khó ai ghét Khánh Thiên được.
Tôi nhếch mép cười khinh bỉ. Đừng mơ! Hắn là kẻ đáng ghét nhất thế giannày, tôi ghét cay ghét đắng hắn ấy chứ mà ở đó “khó có ai”. Nhầm to rồiNhã Lan ơi, hắn là quỷ đội lốt người giả nai thánh thiện đó!
- À à con đau đầu? Vậy thầy kêu con xuống phòng y tế thì con không đi là sao? Con chống đối thầy hả? – Thầy Sang hỏi rồi chốt hạ câu cuối– Cáinày là một tội nè. Nếu thế thì thầy sẽ liên lạc với ba má con, để nhàtrường kết hợp với gia đình giáo dục học sinh cho tốt. Sẵn tiện thôngbáo tình trạng bệnh của con cho nhà con hay để biết cách chữa trị kịpthời! Tuổi trẻ mà mau quên là không xong đó con!
Cả lớp cười rộ lên, ngay cả Phạm Gia Hưng thường ngày trầm tính cũngphải bật cười vui vẻ. Khánh Thiên đúng là có sức lan tỏa lớn thật!
- Thầy ơi con nhớ hết rồi, con đâu có quên gì đâu thầy! – Hắn chớp chớp mắt với thầy Sang, chu mỏ phụng phịu như đang làm nũng.
- Vậy là con thêm một tội lừa gạt giáo viên, thầy phải liên lạc với côchủ nhiệm con để nhà trường kết hợp với gia đình giáo dục học sinh chotốt! – Thầy chậm rãi nói, mắt thì chăm chú nhìn sổ đầu bài của lớp cànglàm Thiên nhốn nháo hơn. Bị ghi lên này mà trực lớp chết luôn, trong khi hắn là một con nhện lười biếng chỉ thích rong chơi đó đây, làm sao phíđời trai bên cây chổi cùng cái ki hốt rác được?
Tài Nguyên đang nhai kẹo cao su thấy vậy lên tiếng:
- Thầy ơi tha cho nó đi, lần này thôi mà thầy!
Thầy Sang ngẩng mặt nhìn về phía cuối lớp, đột nhiên “ờ ha” rồi đưa tay vỗ bàn:
- Tài Nguyên, con nhai chewing gum trong lớp hả? Ăn vụng mà sao còn nóinhiều quá vậy? Thầy phải liên lạc với cô chủ nhiệm để nhà trường…
Thầy chưa nói hết câu thì lớp tôi đã đồng thanh cắt ngang:
- Kết hợp với gia đình giáo dục học sinh cho tốt!
Nói xong cả đám lại bật cười. Trước lời đe dọa của thầy Sang, Tài Nguyên vội vàng xỏ dép lê nhanh chân đi đến chỗ thùng rác để nhổ bỏ nhưng thầy cầm cây thước nhịp nhịp bàn, hắng giọng:
- Con mà nhổ ra thì con lại phải tội à nha! Chewing gum bám vào thùngrác làm mất vẻ mĩ quan vốn có của thùng rác, thầy phạt con đó! Tốt nhấtlà con nuốt luôn vào bụng thì may ra tránh tội được!
- Thầy!!! – Tài Nguyên kêu thảm thiết, mặt hắn chuyển từ hồng hào sang trắng xanh – Sao thầy nỡ dồn con vào hẻm cụt?
- Thì thầy chỉ muốn nhà trường kết hợp với gia đình giáo dục học sinhcho tốt thôi. Hay con muốn lên sổ đầu bài ngồi cùng thằng Thiên?
Không khí trong lớp thật vui vẻ và sôi động, làm tôi cũng vui theo. Vậylà bọn học trò lớp tôi nháo nhào cầu xin thầy hạ thủ lưu tình cho haiđứa con nít sống lâu năm kia, cuối cùng thầy cũng đồng ý. Thật ra tôibiết thầy chỉ hù dọa thôi, chứ thầy thương nhất là lớp tôi dù cho bọn nó có nghịch ngợm thế nào. Mà nhờ vậy tôi mới thấy được gan thỏ đế củanhện đại vương chứ! Uy phong của nhện đại vương giờ đã bị hủy hoại bởibàn tay ma thuật của thầy rồi! Ôi vui quá đi!!!Chiều.
Tôi ngồi sau nhà, nhìn về phía nơi mặt trời buông xuống. Kề cạnh tôi làcon Haba. Nó nằm sải lai, lười biếng nheo mắt nhìn theo một vùng đỏ rựcđằng kia. Ngắm mặt trời lặn là một thú vui tao nhã, đặc biệt chỉ dànhcho những người có tâm hồn lãng mạn hay nhưng đứa rảnh rỗi chịu ngồi lìngó mãi về một phía cho đến khi ông mặt trời hoàn toàn khuất bóng sauhàng cây um tùm nơi xa. Thời khắc chuyển giao giữa ngày và đêm thật sựrất thú vị, lúc đó khoảng cách giữa sáng và tối chỉ là một đường ranhmỏng manh, và đường ranh mỏng manh kia sẽ dần dần biến mất. Bóng tối sẽnuốt chửng ánh sáng, trả lại sự huyền bí yên tĩnh cho nơi này. Không còn những bộn bề lo toan hay phải tất bật ngược xuôi giữa những trưa ngượcgió nữa.
Cái lòng đỏ trứng gà tròn trĩnh kia đang đổi sắc. Màu vàng chói changban nãy đã chuyển sang màu vàng cam dịu nhẹ, vầng sáng vàng óng như mậtong cũng thu hẹp lại từ từ. Vài tia nắng cuối ngày nhạt dần, nhạt dầnrồi hoàn toàn tắt hẳn. Cảnh tượng huy hoàng kia đã tan thành hư vô, mặttrời đã lẩn trốn sau hàng cây, báo hiệu một ngày đã tàn. Tôi vẫn cònngồi đó ngẩn ngơ, nhìn mải miết về vùng chập choạng tối mà vài phúttrước thiên nhiên đã vẽ ra một bức tranh sơn mài với hình vẽ là vòngtròn rực rỡ nằm giữa nền trời màu xanh lơ rộng lớn.
“Meo”
Con Haba kêu lên một tiếng lười nhác rồi lồm cồm ngồi dậy bò đi vào nhàtìm ổ chăn đánh một giấc nồng. Nó có vẻ cũng thích ngắm hoàng hôn, cũngim lặng dõi mắt nhìn như tôi, cũng trầm tư nghĩ ngợi. Gió thổi cây láxạc xào bên hiên nhà, càng làm không gian nơi đây như được nới rộng ra.Bây giờ tôi mới đứng dậy vươn vai, chuẩn bị ăn cơm và đi tắm. 7 giờ 15phút tối nay tôi còn có một buổi học thêm Lý.
Lúc tôi tắm xong cũng là lúc Ngọc Trai trở về. Anh từ nhà trước chạy ranhà sau với tốc độ xé gió, nhắm đến ổ chăn của Haba mà nhào tới. Trờiđất ơi! Chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh tôi đè lên người con Haba với phongcách từ trên cao bay xuống đất? Không! Đó chỉ là mớ giả thuyết vớ vẩn mà tôi đưa ra, thực chất anh tôi chẳng làm gì hạnh hạ nó ngoài việc nở nụcười hiền như cha sứ trong nhà thờ và đưa tay vuốt ve âu yếm nó thôi.
Như cảm nhận đuợc điều gì đó bất ổn đang xảy ra, Haba từ từ mở mắt. Nóbật tung ổ chăn vì thất kinh khi nhìn thấy Ngọc Trai lù lù trước mặt mànó còn chưa kịp “Méo” lên một tiếng nào. Haba lùi lùi ra đằng sau, vàisợi ria mép cũng run rẩy theo cơ thể nó, kiểu như muốn nói với Ngọc Trai rằng: “Xin đừng đến đây.”
Ngọc Trai không ừ hử gì, vươn tay nắm lấy chân nó và kéo lại gần anh,sau đó ôm Haba tung lên trời mấy vòng rồi cho nó lảo đảo đứng xuống đất, cầm lấy hai chân trước mà đẩy qua đẩy lại như đang