cô đang động đậy, nhưng không hề có ý nghĩ sẽ bỏ cô ra.
Người này dường như khác hoàn toàn so với con người của anh một tháng trước đây, giống như trở nên cưỡng ép, kiên định lại bá đạo, làm Ngôn hải Lam không thể không so sánh được.
“Thực ra anh đến đây làm gì ? ” cô chau mày hỏi.
“Đến gặp em ! ” anh nhìn chằm chằm cô.
“Không được đùa giỡn nữa ! em đang nghiêm chỉnh hỏi anh đó !”
“Em trốn anh khắp nơi, không chịu gặp mặt, anh thì không muốn ngang nhiên xông vào công ty em làm em phải khó xử, nên chỉ có cách là thâu tóm công ty này.”
Cô trợn mắt nhìn anh, vẻ mặt kinh ngạc đến khó mà tin được,. “Anh, anh đang nói đùa ? ” cô nói vấp.
“Không hề ! ”
“Anh, anh nhất định là đang nói đùa ! ” cô lắc lắc đầu.
Anh im lặng nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc từ đầu đến cuối.
“Trời ạ ! ” Ngôn Hải Lam nén không được nhẹ giọng thốt ra. Anh nhất định là bị điên rồi, mới làm ra chuyện này.
Chỉ vì muốn gặp cô mà thâu tóm một công ty ? anh thực ra là…..
“Anh thực ra đảm nhiện chức vụ gì trong Kyle ? ” cô hỏi.
“Phó chủ tịch ! ”
Cô ngơ ngác nhìn anh trừng trừng, không thể phát ra tiếng nào, không thể nói được câu nào.
Phó chủ tịch ?
Trời của tôi ơi !Chương 7
Từ sau khi thế vận hội Olympic năm 2008 được tổ chức thành công ở Trung Quốc, lĩnh vực kinh tế của khu vực Châu Á Thái Bình Dương bắt đầu phát triển mạnh mẻ, dòng tiền nóng không ngừng tràn vào, ai ai cũng muốn được chia một phần, Kyle cũng không ngoại lệ.
Nhìn ra được năm 2008 sắp tới đây, Thị trường chứng khoán Châu Á sẽ đạt mức cao kỷ lục, tất cả các nhà đầu tư đều đã nhắm đến Châu Á , do đó thân là một nhân vật chủ chốt linh hồn của Kyle như Khuất Căng phải đích thân lâm trận, trấn thủ khoản cách gần nhất với Trung Quốc, có thể tiến lui lại có thể trấn giữ Đài Loan, nhưng trong mơ anh cũng không nghĩ đến bản thân sẽ gặp lại được quá khứ đã bị anh quên lãng, mà lại còn là quá khứ rất quan trọng, rất quan trọng nữa.
Nhìn Ngôn Hải Lam đang mê ngủ bên cạnh mình, Khuất Căng không thể rời ánh mắt của mình khỏi khuôn mặt cô.
Anh không thể tin tại sao bản thân lại có thể quên mất cô, càng không thể tin cô lại có thể ngu mụi chờ anh một năm. Không thể tin anh đối xử với cô như vậy, nhưng khi cô gặp lại anh không hề cầm chổi hay dao mà xua đuổi anh đi, lại còn bình tâm tịnh khí đối mặt với anh.
Mỗi lần nghĩ đến cô đã từng chời đợi anh 1 năm trời, lòng anh lại một lần xót xa.
Mỗi lần nhớ đến những người trong khách sạn xót xa cho những lời nói của cô, tim anh lại một lần oặn đau.
Mỗi lần nghĩ đến cô một mình bụng mang dạ chửa, mỗi ngày không ngại mưa gió đi gần 1km đường đến khách sạn hỏi thăm tin tức của anh, thì anh hận đến nổi muốn giết chết bản thân mình.
Anh thực ra đã làm gì với cô vậy ? đáng ghét !
Anh nhìn người đang ngủ say bên cạnh, cô có nước da trắng sáng, lông mi cong vút, tóc vừa mượt lại vừa đen bóng, cô có cái mũi xinh xắn, không đặt biệt thẳng tấp, nhưng lại rất dể thương, đôi môi có thể nói là theo cách phổ biến hiện nay ưa thích, có hơi mỏng một chút, nhưng cô vẫn là cô gái rất đẹp, và cũng là người duy nhất có thể làm trái tim anh run động, bất luận là ở 4 năm trước hay 4 năm sau.
Tại nạn xe làm anh mất đi chỉ là một phần ký ức thôi, không phải toàn bộ, cho nên anh rất rõ bản thân không phải là người dể dàng động lòng, nhưng khi đã phát sinh tình cảm rồi, thì là chuyện suốt đời.
Anh vẫn không nhớ ra những quá khứ liên quan giữa anh và cô, nhưng trong lòng hiểu rõ hơn ai hết, đương nhiên anh đối với cô là thật lòng, nếu không anh sẽ không để cô mang thai.
Baby….con gái của họ, anh đã đi gặp cô bé, cô bé đẹp giống như búp bê baby, thông minh, dũng cảm giống mẹ, ai cũng yêu thích.
Cô bé không ăn kẹo của người lạ cho, không đi theo người lạ, tuy là đối với sự tiếp cận và nụ cười của anh có chút cảm thấy hiếu kỳ, nhưng luôn cẩn thận cảnh giác giữ khoảng cách nhất định với anh, xác định tốt bản thân lúc nào cũng có thể quay người chạy về hướng mái che nơi bà cô bé đang nói chuyện với hàng xóm.
Cô bé nhỏ thông minh, con gái của anh, cô đã sinh cho anh một đứa con gái rất giỏi.
“Cám ơn em ! em yêu ! cám ơn em ! ”
***
Ngôn Hải Lam tỉnh giấc trong cảm giác ám áp, nhìn tứ phía là một màng đen tối, vẫn giống như những năm qua, mỗi lần khi cô giật mình thức giấc vào giữa đêm khuya vẫn tối đen và tỉnh lặng, nhưng sao lần này cảm giác có chút khác biệt vậy ?
Cô đưa tay mò mẫn đèn ở đầu giường, bật đèn lên.
Bỗng lúc ánh đèn choá lên cô phản xạ nhắm mắt lại, nghiêng đầu qua, thì lại nghe được một giọng khàn đục vang lên bên cạnh cô —
“Sao vậy ? ”
Cô kinh hãi mở to mắt ra, chỉ thấy Khuất Căng đang ngáp, khuôn mặt mơ ngủ từ trên giường cô ngồi dậy.
“Tại sao anh lại ở đây ? ” kinh hãi qua đi, đổi lại là sự hoang mang và không hiểu.
“Em quên rồi sao ? ”
“Quên cái gì ? ” cô hỏi, hoàn toàn nhớ không ra.
Để thuyết phục anh cho cô ở lại công ty đến giờ tan ca, cô đã đồng ý rất nhiều điều kiện không bình thường, trong đó bao gồm cả sau này phải cùng anh ăn cơm, cho anh đưa đón cô, không được không nói không rằng lại tránh mặt anh, trốn anh, và không được phép đuổi anh.
Ban đầu cô không hiểu cái câu “không được phép đuổi anh” là có ý nghĩa gì, chỉ đến sau khi họ ăn xong cơm tối, anh đưa cô về nhà, lấy danh nghĩa là giám sát cô uống thuốc nên theo lên nhà, thì ngồi luôn không chịu về, lại còn không cho phép cô đuổi anh.
Anh hối cô đi tắm, giúp cô hong khô tóc xong lại hối cô đi nghỉ ngơi, lại còn nói đợi cô ngủ rồi anh tự giác sẽ về, kết quả thực ra là gạt người.
“Anh gạt em ! ” ánh mắt cô đầy vẻ cáo buộc
“Gạt em gì nào ? ” anh tựa lên thành giường, lười biếng nhìn cô.
“Anh nói em ngủ rồi thì anh sẽ đi ! ”
“Anh đúng là có đi đó ! chỉ là đi rồi quay lại, nếu không trên người anh sao lại có bộ đồ ngủ này để mặc chứ ? còn những đồ vật kia ở đâu mà ra nào ? ” anh đẩy góc môi lên, chỉ đóng valy hành lý đang để bên vách tường ở góc cửa.
Ngôn Hải Lam liền quay người nhìn đóng hành lý để ở góc cửa, lại quay đầu lại trừng mắt nhìn anh : “Vậy là sao ? ” thực ra thì trong lòng sớm đã có đáp án.
“Hành lý của anh ! ”
“Tại sao hành lý của anh lại ở trong phòng em ? ”
“Tại vì bắt đầu từ hôm nay anh sẽ ở đây. ”
Cô trợn to hai mắt lên khó mà tin nỗi, nhường như không thể tin được bản thân đã nghe được cái gì.
“Anh nói gì nào ? ” cô hét lên.
“Cổ họng em hình như đở nhiều rồi đó ! ” Khuất Căng mĩm cười nói.
Trầm ngâm một hồi, cô mới phát hiện cổ họng của mình đúng là không còn đau nữa, bệnh của cô đúng là đến rất nhanh, mà đi cũng nhanh, nhưng đây không phải là điểm quan trọng, quan trọng là —
“Anh thực ra đang nói gì ? ai đồng ý cho anh ở đây, em không hề đồng ý ! ” cô lại hét lên.
“Em đã đồng ý không được phép đuổi anh.”
Cô ngơ ngác một lúc. “Anh không thể như vậy được ! ”
“Anh có thể ! trừ khi em đang định nuốt lời để mập, nếu không thì anh là có thể, em đã có nghe qua quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy ? ” Khuất Căng vừa nói vừa nghía sang cô cười。
“Em không phải quân tử ! ” trừng mắt nhìn khuôn mặt mĩm cười lừa đảo của anh, cô nhịn không được bất mãn nói
“Cho nên em muốn nuốt lời để mập ? ”
“Mọi người vẫn hay nói em quá ốm, mập một chút cũng chẳng sao. ”。
Nghe xong, ánh mắt của Khuất Căng từ trên mặt cô chằm chặm di chuyển xuống, đi qua cái cổ thanh mảnh, xương vai xinh xắn, không đầy đặng nhưng lại có ảo giác mê người, làm mạnh máu của anh sôi lên, cuối cùng trượt xuống cái eo mảnh như giấy của cô, hôm nay anh đã ôm cô, nên biết được cô còn ốm hơn nhiều so với dáng vẻ bên ngoài nhìn thấy.
“Em đúng là nên mập lên chút nữa mới được. ” anh gật đầu đồng ý, “nhưng em cứ yên tâm, anh nhất định sẽ nuôi em mập lên. ” bất giác, ánh mắt của anh lại quay lại trước cô, chăm chăm nhìn xuống những đường cong lúc ẩn lúc hiện dưới y phục cô.
“Anh đang nhìn đâu vậy ? ” cô nhịn không được thét lên hỏi.。
Anh ngướt mắt nhìn cô, ánh mắt lúc này trở nên sâu thẳm nóng bỏng, và còn tràn đầy sự chiếm hữu của người nam muốn người nữ.
“Anh muốn làm tình với em. ” Khuất Căng trực tiếp chỉ rõ, âm giọng khàn đục gợi cảm.
Tim cô đập dữ dội lên, tư duy hổn loạn. còn có một cảm giác giống như bị ù tai lại giống như muốn quay cuồng bỗng che phủ toàn thân cô, cô trừng mắt với anh không biết làm sao, nghe được bản thân đang lấp bấp nói : “Đừng ! đừng nói đùa nữa ! ”
Anh không nói đùa, vì anh trực tiếp đưa tay ra kéo cô về phía anh, chuyển người một cái cô đã bị đè dưới cơ thể anh, ngay lập tức chiếm lấy đôi môi đang hé mở vì hốt hoản của cô, đầu lưỡi cùng lúc xâm nhập vào sâu trong miệng cô, náo loạn tất cả tư duy và lý trí của cô
Ngôn Hải Lam bị đè dưới cơ thể anh, tất cả giác quan đều bị thuần phục bởi trọng lượng, thân nhiệt, mùi vị của anh, hơn nữa anh dường như muốn nuốt cả cô dưới nụ hôn nóng bỏng.
Nụ hôn của anh không thô bạo, chỉ là có chút hoang dại, giống như đã đói quá lâu, nhẫn nại quá lâu, cuối cùng không thể nhịn được nữa cảm giác bỗng lúc bộc phát, nhưng với cô cũng không khác gì, do cô mong giây phút này, mong anh đã quá lâu rồi.
Cô nhớ nụ hôn của anh, nhớ mùi vị của anh, nhớ cảm giác bàn tay anh phủ lên vuốt ve cô, và nhớ cảm giác anh đè sát cô vào anh, nhịp điệp va chạm trong cô…..cô nhớ anh.
Nụ hôn của anh di chuyển xuống cổ cô, cô bất giác phát ra âm thanh “Căng….”
Khuất Căng không trả lời, đôi môi đang bận rộn di chuyển mút lấy làn da cô, chỉ có hơi thở gấp rút và động tác nông nóng cởi bỏ y phục trên người của cả hai
Không hề báo trước, anh để một ngón tay trượt vào giữa hai đùi cô, làm cô không chịu nổi cong cả người lên, rên rỉ khẩn trương đưa tay ngăn tay anh lại, do dự không quyết không biết có nên tiếp tục nữa không, vì sau anh, cô đã hơn 4 năm không làm chuyện này, lại còn đã sinh con rồi, cô không biết bản thân có thể giống như trước đây cùng anh hưởng thụ khoái cảm, cho anh được thoả mãn.
Nhưng sự do dự của cô là dư thừa, vì anh không hề cho cô quyền được nói không.
“Suỵt ! ” anh phát ra âm thanh như là an ủi cô, cùng lúc lại chiếm lấy môi cô, dùng tay còn lại lấy cánh tay ngăn cản của cô ra, sau đó bắt đầu mạnh dạn trêu người kích thích ở giữa hai đùi cô, đến khi cô chịu không nổi rên rỉ , vặn vẹo cong người lên, anh liền trượt ngón tay vào trong cô.
Dòng nhiệt tràn vào, âm thanh xa rời, cô nhắm mắt lại cảm nhận ngón tay của anh đang không ngừng trêu đùa trong cô.
“Em yêu ! mở mắt ra ! ” anh khàn giọng nói.
Cô không tự chủ được mở đôi mắt nhìn mông lung, chỉ thấy ánh mắt nóng bỏng của anh phía trên cô, bỗng cùng lúc, cô cảm giác anh đang chầm chậm tiến vào trong cô, không phải ngón tay anh mà là chính anh.
Cảm giác anh vừa lớn vừa cứng, không thể đem so sánh với ngón tay lúc nãy, làm cô chịu không nổi phát ra âm thanh nhỏ dịu, giống như kháng cự khó chịu, lại giống hưng phấn khó nhịn, tiếp đó anh chuyển động chầm chầm trong