Old school Easter eggs.
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện ngôn tình - Chồng tôi thật anh tuấn - trang 14

cô, ban đầu là di chuyển dịu dàng, sau đó từ từ mảnh liệt, tăng tốc, nồng nhiệt, ép cô không thể không cong người lên, cùng tốc độ xuống giọng trong âm thanh rên rỉ đạt đến cao trào

Sau đó, căn phòng yên tỉnh chỉ nghe thấy tiếng thở.

Khuất Căng chuyển người nằm dài ra, kéo cô đến bên cạnh mình ôm chặt lấy, anh cảm thấy toàn thân vô lực, nhịp tim đập nhanh, đầu ốc choáng váng, nhưng lại chưa từng có qua cảm giác hạnh phúc mỹ mãn như vậy, giống như trái tim bị mất đi cuối cùng lại quay về bên cạnh anh.

Anh cuối đầu nhìn cô, cô đã nhắm mắt lại, thoả mãn yên ắng rơi vào trong giấc ngủ.

Khuất Căng bỗng cuối đầu xuống hôn cô, ôm chặt cô vào mình hơn nữa.

Đưa tay tắt ngọn đèn trên đầu giường, anh quyết định trước khi mắt trời ló dạng ỏ đằng đông, sẽ ôm lấy người phụ nữ mình yêu ngủ lại một giấc.

***

Tỉnh giấc trong sự ấm ấp, Ngôn Hải Lam cảm thấy rất quen thuộc, giống như vừa mơ một giấc mơ ấm áp, trong có anh, anh ôm lấy cô đi vào giấc ngủ, anh —

Cả người cô bỗng cứng lại, chậm rãi quay đầu nhìn về một bên giường, một khuôn mặt anh tú mê người đang ngủ say bỗng xuất hiện trước mắt cô, làm trong não cô lúc đó trở nên trống rỗng.

Cô nhớ lại, đó không phải là mơ, khi anh thực chất vẫn đang khoả thân nằm cạnh cô, cô làm sao có thể thuyết phục bản thân mình tin là một giấc mơ chứ ? muốn tự mình lừa gạt chính mình lại càng không thể.

Chỉ là trời ơi ! cô đã làm cái gì vậy ? họ đã đã làm gì ?

Ký ức nồng nhiệt của đêm qua bỗng lúc làm mặt cô đỏ bừng lên, nhưng khi nghĩ đến quan hệ của họ cắt không đứt, càng làm càng rối, trái tim cô lại trở nên lạnh dần, trầm xuống.

Khuất Căng…..
Cô thực ra phải nên làm gì với anh đây ? cô không quên được anh, muốn yêu anh, muốn ở những nơi có anh ở đó, nhưng lại không thể chấp nhận anh đùa giỡn với tình yêu, sợ hãi có một ngày bản thân bị anh bỏ rơi, như vậy cô đúng là vẫn có cách cùng anh bên nhau không ?

Tôi, Khuất Căng, sẽ quay lại bên cạnh Ngôn Hải Lam, quay lại trong tim Ngôn Hải Lam, đời này kiếp này, hai vị trí đó tôi đều chiếm đóng, sẽ không nuốt lời, tôi xin thề.

Những lời anh nói với cô trong phòng VIP của công ty bỗng chốc tràn vào trí não cô.

Cho dù não anh không còn nhận ra em, nhưng trái tim anh vẫn nhận ra, do nó chỉ run động với mình em, chỉ có em mới làm nó động lòng và đau lòng

Những lời nói khi đó của anh, có bao nhiêu phần là thật lòng đây ?

Thở dài một hơi, cô không muốn làm khó bản thân phải nghĩ đến những vấn đề khiến cô khó chịu, quay đầu nhìn đồng hồ báo thức bên giường, thì bị thời gian trên đó làm giậy nãy cả lên.

Đã gần 7:30 rồi, cô sẽ bị trễ mất !

Cô nhanh chòng vén mền ra, gỡ cánh tay đang quàng ngang eo cô ra chuẩn bị nhảy xuống giường, nhưng khi đôi chân vừa rời đi được 1cm, thì bị một lực kéo lại lên giường, chỉ trong 1 giây, lưng cô lại bị dán lại lên giường, nhưng phủ lên người cô không còn là tấm mền nữa, mà là anh.。

“Em định đi đâu ? ” anh kinh động hỏi, vẻ mặt giật mình thức giấc trở nên đầy hoảng hốt và sợ hãi.

“Em ? ” cô ngớ ngẫng chớp chớp mắt, cô trả lời có chút hoang mang, “Em ! đi làm mà ! ”

“Đi làm ? ” anh ngơ ra một lúc, sau đó từ chau chân mày lại, “bây giờ mấy giờ rồi ? ”

“Đã 7:30 rồi !”

“Vậy à ? đã trễ vậy rồi sao ? ” sao anh lại có cảm giác rất mệt, giống như không được ngủ vậy,

“Đúng ! cho nên làm phiền anh …..em có thể xuống giường chuẩn bị đi làm được chưa ? ” Ngôn Hải Lam miễn cưỡng bản thân không chú ý cả hai đang khoả thân.

“Bệnh cảm của em đã khỏi chưa ? ” anh hỏi, bỗng cuối đầu áp lên trán cô, giống như đang kiểm tra nhiệt độ trên trán cô vậy.

Cô ngớ ra một lúc, sau đó hoài nghi suy đoán, có trời biết lần bị cảm này của cô không hề bị phát sốt được chứ ?

“Anh thấy hôm nay ở nhà nghỉ ngơi thêm ngày sẽ tốt hơn. ”
Cô chịu không nỗi trừng mắt lại anh, sau đó chau mày lại. “em đã hoàn toàn bình phục rồi, em phải đi làm. ”

“Vậy à ? ” Khuất Căng nhìn vẻ mặt kiên định của cô, bỗng cảm thấy cổ họng của mình kỳ lạ sao đó, có chút đau lại có chút ngứa, anh bỗng chuyển người nằm thẳng lại trên giường. “thì ra để bệnh truyền nhiễm cho người khác, bản thân sẽ hết bệnh cách nói này đúng là có thật. ” anh gượng cười nói, chịu không nỗi ho nhẹ 2 tiếng, sao cổ họng lại cảm thấy ngứa ngáy ho xong cũng không có cải thiện được gì, ngược lại còn có cảm giác càng nghiêm trọng hơn.

“Anh nói vậy là ý gì ? ” cô hoài nghi hỏi.

Anh gượng cười không đáp, chịu không được phải ho khan thêm 2 tiếng nữa.

“Anh bị cảm rồi à ? ”cô chau nhẹ chân mày, lo lắng nhìn anh.

“Anh không biết, hình như vậy, cổ họng vừa ngứa vừa đau, đầu có chút xây xẩm nặng đầu. ” đang nói anh lại ho nhẹ lên.

Ngôn Hải Lam nhăn chân mày lại nhìn vẻ mặt gượng cười của anh, nghi ngờ là anh đang gạt mình, nhưng cô lại nghe ra được tiếng ho của anh một chút cũng không phải giả tạo.

Đáng ghét, anh bị cô lây nhiễm rồi ! đều tại anh hôm qua thích làm bừa, thừa biết cô đang bị cảm vậy mà lại hôn cô, kết quả là bị truyền nhiễm rồi đó.

“Em đi làm đi ! anh ngủ thêm chút nữa ! ” Khuất Căng kiệt sức nhắm mắt lại.

“Anh có cần đi khám bác sỹ không ? ” cô im lặng nhìn anh một lúc, chịu không được hỏi.

“Không ! — hack ! hack ! cần , em đừng lo cho anh ! mau chuẩn bị đi làm đi, anh ngủ thêm chút sẽ khỏi thôi. ”

“Ngủ thêm một chút sẽ càng nghiêm trọng hơn thôi. ” Ngôn Hải Lam chịu không được chau mày nói, vì cô chính là chứng minh tốt nhất. “Anh dậy đi ! em đưa anh đi bệnh viện. ”cô nhanh chóng quyết định.

“Anh không sao ! em đừng lo lắng ! ” cố nén lại cảm giác ngứa cổ muốn ho, anh mở mắt ra mĩm cười.

“Ai lo lắng cho anh ! ” mặt anh tràn đầy vẻ hạnh phúc làm cô cùng lúc lập tức phủ nhận . “tuỳ anh vậy ! hơn nữa người không khoẻ đâu phải là em. ” nói xong, cô lấy lại áo ngủ của mình nhanh chóng mặc vào, sau đó xuống giường đi vào phòng tắm gội, chuẩn bị đi làm.

Khuất Căng vừa cười vừa nhìn theo gấu áo cô lúc ẩn lúc hiện một lúc sau biến mất, mới nhíu nhẹ chân mày nhắm mắt lại.

Đáng chết thật, đề kháng của anh có yếu đến vậy không ? chỉ mới có một đêm thôi đã bị lay bệnh rồi, đúng là tổn thất khí phách nam nhi của anh, “hack ! hack ! ” nhưng cho dù vậy, anh một chút cũng không hối hận đêm qua cùng cô có những cảm xúc sâu sắc, sự tiếp xúc thân mật của cơ thể hoà vào nhau.

Anh thích mùi vị của cô, thích phản ứng của cô, thích cảm giác được ôm cô vào lòng, đè dưới cơ thể tiến vào trong cô, chật khít, nóng bỏng.

Anh thích tiếng rên rỉ của cô, thích cảm giác khi cô nhịn không nỗi lấy những món tay bấu vào cơ bắc đang căng ra của anh, và cả tiếng thét khi đạt đỉnh, mang theo tiếng nứt nở nghẹn ngào, đến giờ dường như anh vẫn còn nghe thấy.
Anh thích cô biết bao, chỉ một lần gặp đã làm anh động lòng, chỉ một đêm đã mê đắm cô, anh thật là, thật là rất thích cô, yêu cô, anh không hiểu tại sao bản thân lại có thể quên mất cô ?

Lần về Newyork này, thực ra anh có đi gặp bác sỹ trị liệu năm đó, muốn biết rõ thêm về triệu chứng mất trí của mình, kết quả sau khi bác sỹ biết được anh đã gặp lại người đã bị anh quên lãng, ông ta đã thừa nhận từng giúp cha mẹ anh tạo cho anh một phần ký ức, nhưng ông ta không biết những ký ức đó là giả.

Bác sỹ đã giải thích rõ ràng cho anh biết bệnh mất trí của anh thuộc loại vĩnh viễn, do liên quan đến não bộ không rõ nơi bị tổn thất, cũng giống như phần mềm của đĩa cứng trong máy vi tính vậy, bị hỏng một vài chổ nhưng không ảnh hưởng đến toàn bộ hoạt động hiệu xuất của bộ máy, nhưng có thể sẽ bị mất đi một số dữ liệu, và một số không gian lưu trữ, đây cũng là kết quả của anh sau tai nạn.

Cũng có thể nói, anh muốn hồi phục lại ký ức đã bị mất đi là việc không thể có được.

Cho nên anh đã quyết định, nếu như ký ức đã mất đi không thể tìm về được, vậy bắt đầu từ bây giờ trở đi anh sẽ tạo ra một ký ức mới, mỗi ngày không ngừng sáng tạo, đến khi ký ức mới bao trùm hết ký ức củ, nhiều đến thay thế hết không gian kỷ lục của ký ức củ mới được.

“hack ! hack ! ” cổ họng vừa ngứa ngáy lại đau rát làm anh khó chịu ho lên vài cái.

Anh ít khi bị cảm lắm, cho nên một khi bệnh thật rồi, tình trạng có thể nói là nghiêm trọng hơn người thường nhiều.


Đáng ghét, anh khó lắm mới bò được lên giường cô ăn vạ trong nhà cô, kế hoạch săn vợ vừa mới bắt đầu chấp hành thôi, không ngờ bây giờ lại đổ bệnh trên giường cô, đây thật là —

“hack hack ! ….” Một lúc ngứa họng khó chịu cuối cùng cũng làm anh ho liền mấy tiếng.

Đứng ở trước cửa lớn, Ngôn Hải Lam đã chuẩn bị sẵn sàng tất cả bỗng phát hiện đôi chân của mình hoàn toàn không nghe lời, sao lại không chịu di chuyển nửa bước.

Nghe được tiếng ho không ngừng từ trong phòng ngủ của cô vọng lại, chân mày cô nhíu lại, lòng cũng oặn theo.

Cứ như vậy bỏ anh lại không lo sao ?

Mới hôm qua và hôm trước thôi cô đã trãi nghiệm qua sự đau đớn khi chỉ hít thở thôi mà cổ họng vẫn đau, cảm nhận qua sự cô đơn của một người bị bệnh, mà bên cạnh không có một ai quan tâm, cô chắc là bỏ anh lại như vậy không lo ?

Không được, nếu như cô chưa chịu đựng qua cảm giác đau khổ cô độc đó, cô có thể sẽ bỏ anh lại không lo, nhưng cô đã biết cảm giác đó khó chịu đến cở nào rồi, cô sao lại có thể không lo cho anh chứ ? hơn nữa dáng vẻ của anh hình như còn nghiêm trọng hơn cô nữa, ho đến dữ dội như vậy, cho dù cô miễn cưỡng đi làm, thì chắc cũng không có cách chuyên tâm làm việc được ?

Bỏ đi ,bỏ đi.。

Bất lực thở dài một hơi, cô tháo đôi giầy vừa mang vào ra, quay người về phòng ngủ, anh nằm trên giường vẫn không ngừng phát ra tiếng ho làm ai cũng phải chau mày lại.

“Khuất Căng ! ” cô mở lời gọi.

“Em phải đi rồi à ? trên đường cẩn thận ! ” anh mở mắt, nhìn cô miễn cưỡng nở nụ cười, nhưng vừa nói xong, anh lại nén không được cổ họng khó chịu ho lên vài tiếng.

“Anh đứng dậy mặc đồ vào ! ” cô nói với anh.

“Sao vậy ! em yêu ? em không phải nhẫn tâm vậy chứ, trong tình trạng như vậy vẫn muốn đuổi anh đi sao ? ” Khuất Căng ngồi dậy trên giường, hỏi đùa.

“Em đưa anh đi bác sỹ, anh mau mặc đồ vào đi ! ”

“Thì ra là vậy ! ” anh hoang mang hiểu ra khàn giọng gật đầu, “nhưng mà anh không sao, chỉ có cổ họng có chút khó — hack hack hack — khó chịu thôi, cho nên, hack ! em yên tâm đi làm đi, anh ngủ — ”

“Đừng có nói ngủ một giấc thì sẽ khoẻ, anh đã ho đến vậy rồi, còn không chịu đi khám bác sỹ sao ? ” cô chịu không được tức giận lên cắt ngang lời anh. “giờ anh có dậy đi khám không ? nếu không chịu, vậy thì rời khỏi nhà em. ”

“Vậy đây là điều kiện trao đổi đúng không ? ” anh nhướng chân mày khan giọng hỏi — cho dù ho tới muốn chết rồi, vẫn còn ra vẻ đẹp trai.

“Đúng ! ”

“Ý vậy có nghĩa là — hack ! anh theo em đi bác sỹ, thì cả đời cũng có thể ở lại đây; ! hack….” nói xong chữ cuối cùng, anh cuối cũng nhịn không nỗi cơn ho, phát ra trận ho liên hồi.

Ngôn hải Lam nhăn chân mày lại, vẻ mặt lo lắng nhìn anh, đợi cơn ho của anh dịu lại, lập tức trả lời câu hỏi của anh.

Full | Lùi trang 13 |Tiếp trang 15

*Trang chủ
2/946