về nhà, đứng dưới tầng mãi tận khi đèn phòng ngủ cô tắt thì mới xoay người rời đi
Diệp Phiên Nhiên không muốn sự việc cứ tiếp tục thế này nữa, cô muốn tìm cậu nói thẳng thắn một lần.
Thế là sau giờ tự học tối đó, Dương Tịch đến bãi giữ xe lấy xe thì bắt gặp Diệp Phiên Nhiên đứng đợi ở đó.
Tuy rằng hai người không học cùng một lớp nhưng bãi xe được phân định theo khóa. Gửi cùng một bãi, thời gian giờ tự học cũng hệt như nhau nhưng hai người họ chưa từng chạm mặt nhau tại bãi giữ xe. Thực ra, lần nào Dượng Tịch cũng cố ý lề mề chậm chạp, xuyên qua cửa số lớp học trông thấy Diệp Phiên Nhiên bước ra cậu mới theo sau cô đến bãi giữ xe.
Cô nói không muốn nhìn thấy cậu, vậy thì để cậu đi theo cô từ xa được trông thấy bóng dáng cô, kết thúc nỗi nhớ nhung trong một ngày của cậu.
Diệp Phiên Nhiên bước ra từ bóng tối, hết sức bình thản nói: ‘”Dương Tịch, tụi mình nói chuyện được không?”
Dương Tịch nhất thời không biết nên đáp trả thế nào. Đứng trước mặt cô, rất khó khăn để cậu quay về dáng vẻ chàng nam sinh bảnh bao dửng dưng hờ hững, huống hồ bọn họ đã lâu rồi không trò chuyện với nhau?
Hai người đi đến sân tập. Nửa năm nay, cô từng biết bao lần đứng bên cửa sổ lớp học ngắm nhìn các nam sinh vương vãi tuổi xuân cùng những giọt mồ hôi hòng xua đi thời gian vô vị rỗi rãi. Nhưng trong số các nam sinh chơi bóng rổ đó, cô chẳng thể nào tìm thấy bóng dáng cậu.
Một buổi tối yên tĩnh cùng ánh trăng bàng bạc như nước, hất những tia sáng trắng như tuyết lên sân trường trông như một vùng tuyết trắng xóa.
Khuôn mặt đầy góc cạnh của Dương Tịch như được tôn thêm dưới ánh trăng sáng, mang một sức quyến rũ lôi cuốn khó diễn tả bằng lời. Gương mặt gần như trong suốt trông thật hấp dẫn mà cũng đầy vẻ kỳ lạ.
“Vì sao cậu theo dõi tôi?” Cô ngẩng đầu đón lấy ánh trăng hỏi cậu.
Cậu không đáp trả, đôi môi mím chặt, đôi mắt đen tuyền như mực nhìn cô đăm đăm.
Nhịp đập con tim cô bất giác gia tăng, cô quên khuấy đi những gì cần phải nói tiếp theo.
Diệp Phiên Nhiên mặc chiếc váy màụ trắng, dưới ánh trăng sáng, làn da cô trắng trẻo như bông hoa nhài, đôi mắt long lanh trong suốt, mái tóc suôn dài đen nhánh tựa dòng thác. Khoảnh khắc này cô đứng sát cạnh cậu, gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi hương dầu gội trên mái tóc cô, chẳng còn bao lâu nữa cậu và cô sẽ cách xa nhau tận chân trời góc bể, có lẽ cả cuộc đời này cũng chẳng thể nào gặp lại nhau nữa rồi.
Dương Tịch ngỡ rằng cô sắp sửa bỏ đi, con tim cậu bỗng chốc buồn bã. Cậu không nỡ để cô ra đi, không đành lòng thiếu vắng cô trong cuộc sống của mình.
Cậu yêu mến cô đến mức chẳng thể làm chủ được mình, sâu sắc đến khó hiểu, yêu đến mức cậu chẳng biết mình phải làm gì, mến cô đến nỗi không nhìn thấy nỗi đau thương, chỉ muốn ngây ngô vụng về giữ cô bên mình, ngày ngày đều được trông thấy cô.
“Diệp Phiên Nhiên, cậu muốn thi vào Đại học Nam Kinh đúng không? Ba tháng sau, bọn mình hẹn gặp nhau tại Nam Kinh!”
Không gian bốn bề trống trải khiến âm lượng giọng nói DươngTịch gia tăng gấp bội. Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn mù mịt, ánh mắt đờ đẫn, hồi sau mới phản ứng lại: “Chẳng phải tôi nghe nói cậu được tuyển thẳng vào Đại học Khoa học Kỹ thuật rồi sao!”
“Tin tức của cậu có phần lạc hậu thật!” Nghe Diệp Phiên Nhiên nói vậy cậu biết rằng cô cũng có phần để mắt đến mình, không thì cô sẽ chẳng nghe ngóng xem cậu đăng ký trường học nào. “Tôi đã từ bỏ suất tuyển thẳng đó để cùng tham gia thi đại học với cậu!”
“Cậu điên rồi!” Diệp Phiên Nhiên buột miệng nói. Không phải thi đại học, được tuyển thẳng là cơ hội mà biết bao người nằm mơ cũng chẳng có được, còn cậu ta lại dễ dàng từ bỏ nó!
Dương Tịch khẽ nhếch mép, để lộ nụ cười kiêu ngạo, giọng nói đầy vẻ tự tin: “Đề thi thử lần này, tôi được điểm cao nhất ban tự nhiên toàn trường, xếp thứ mười cấp thành phố. Dựa vào thành tích của tôi, dù là có phải thi đại học vẫn có thể đậu vào trường đại học danh tiếng, Đại học Khoa học Kỹ thuật gì đó, chưa chắc tôi đã ngó ngàng đến!”
Chàng nam sinh này mới chính là Dương Tịch trong ấn tượng của cô, kiêu ngạo, bướng bỉnh và đầy hiếu thắng.
Thế nhưng, số phận lại đang đùa giỡn với cậu, bởi vì, cô đã từ bỏ thi vào Đại học Nam Kinh. Trải qua mấy đề thi thử gần đây, Diệp Phiên Nhiên ít nhiều hiểu được thực lực của hình. Ban xã hội chẳng thể nào bì được với ban tự nhiên, tuyển điểm cao, trườnghọc và chuyên ngành lại ít, tỷ lệ tuyển chọn tương đối thấp. Nếu như thành tích thi đại học của cô tốt và may mắn thì tối đa cũng chỉ có thể thi đỗ vào Đại học N.
Cô từ bỏ Đại học Nam Kinh, cũng từ bỏ cơ hội bên cạnh Thẩm Vỹ. Trong bức thư cuối cùng viết cho Thẩm Vỹ, cô đã nói với cậu quyết định của mình. Mãi tận đến giờ, Thẩm Vỹ vẫn chưahồi âm cho cô.
Đến phút cuối cùng cô bội ước với Thẩm Vỹ nhưng nguyên nhân không phải vì Dương Tịch, mà là vì hai người họ không thể, cũng chẳng dám bảo đảm trước tương lai của mình.
Do bởi tuổi trẻ thiếu hiểu biết, hai người họ đã quá đề cao giá trị của tình yêu. Thực tế thì, trong cuộc đời dài đằng đẵng, tình yêu có đáng là gì chứ?
Con người, điều đầu tiên cần phải sinh tồn, sau đó mới có tư cách luận bàn đến chuyện tình yêu. Diệp Phiên Nhiên không muốn vì chuyện tình cảm mà hy sinh lòng tự tôn của mình, sống dưới cái bóng của người khác để rồi cả cuộc đời làm con vịt xấu xí.
Những suy nghĩ này, cô không nói ra với Dương Tịch. Buổi tối hôm đó, từ đầu chí cuối cô đều im lặng không nói gì.
Chỉ đến lúc chia tay nhau, đưa mắt nhìn theo bóng hình cậu, cô lặng lẽ nói thầm: “Tạm biệt nhé, Dương Tịch!” Sau đó thì, hai người quay người bỏ đi, lưng quay lại nhau, như hai kẻ xa lạ không liên can.
Tất cả đều chẳng kịp để bắt đầu, cũng chẳng kịp làm tổn thương nhau. Có lẽ, đây chính là kết cục tốt nhất của bọn họ.
Chương 20
Ngày 7 đến ngày 9 tháng 7 năm 2001, khoảng thời gian hai ngày rưỡi với Diệp Phiên Nhiên mà nói, không khác gì là canh bạc cuộc đời. Cô biết rằng mình chẳng còn đường lùi nữa, cô nhất định phải thi cho tốt.
Bất kỳ ai từng trải qua kỳ thi đại học đều lĩnh hội đựợc cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở này.Đối mặt với ánh mắt kỳ vọng mong mỏi của cha mẹ, đối diện với khó khăn gian khổ cùng sự chịu đựng của ba năm trung học, cùng những bữa ăn dinh dưỡng bồi bổ sức khỏe trí lực, đối mặt với bóng dáng mong ngóng đợi chờ của các bậc phụ huynh bên ngoài trường thi, tất cả thí sinh đều phải chịụ đựng áp lực rất nặng nề. Có thí sinh còn biểu hiện bất thường ngay trước giờ vào thi. Trong lớp Diệp Phiên Nhiên có một nữ sinh năm trước thi rớt được ghép vào học bổ túc, do thần kinh căng thẳng quá mức, khi thi môn văn đầu tiên, trước mặt cô ấy là một khoảng không trống rỗng, kết là bài tập làm văn vẫn chưa làm xong. Khi bước ra khỏi phòng thi, hai đôi chân cô ấy mềm nhũn, sắc mặt trắng tái, suýt thì bật khóc.
Biểu hiện của Diệp Phiên Nhiên trong gần ba ngày này cực kỳ tốt, tâm trạng vô cùng ổn định. Mỗi lần thi xong một môn, cô đều gạt bỏ môn đó ra khỏi tâm trí, không suy nghĩ gì nữa, cũng không đối chiếu đáp án với các bạn, vội vàng chuẩn bị tinh thần cho môn thi tiếp theo. Lòng cô ngẫm nghĩ dù gì cũng đã thi xong mọi việc đã định sẵn rồi, vui vẻ hay buồn bã, ủ rũ chán chường hay sầu não thì kết quả cũng không thể nào thay đổi được.
Buổi trưa ngày 9 tháng 7, môn thi cuối cùng khép lại kỳ thi đại học, Diệp Phiên Nhiên bước ra khỏi phòng thi, quay đầu nhìn lại ngôi trường cũ, trong lòng dấy lên cảm xúc không thể nói nên lời. Vừa mang cảm giác thoải mái kết thúc kỳ thi, lại vừa mang cảm giác mất mát nặng trĩu. Từ khi học tiểu học đến trung học, mười hai năm đèn sách giờ đây rẽ sang một bước ngoặt. Cô đem giấy báo thi, bút chì 2B cùng đáp án bài thi, tấm bảng lót dùng trong thi cử, tất tật đều vứt vào thùng rác. Về đến nhà, cô lại lôi hết đống sách vở, tài liệu ôn tập, sách tham khảo của ba năm trung học buộc vào một chỗ, nhét vào chiếc túi vải, rồi nói với mẹ: “Mẹ, mẹ giúp con bán đồng nát tất thảy những thứ này nhé!”
Bố cô nhìn chiếc túi vải căng phồng nhồi nhét chất đống như ngọn núi nhỏ, lại liếc nhìn cô con gái xanh xao gầy gò trước mặt mình, than thở: “Xem kìa, ba năm trung học đã giày vò cô con gái hoạt bát đáng yêu của chúng ta ra nông nỗi này đây!”
“Bố, bất luận lần này con thi cử ra sao, bất luận thi đậu trường đại học nào, con cũng sẽ không học luyện thi lại đâu!” Cuộc sống hệt như cơn ác mộng vừa liên tưởng đến là cảm thấy đáng sợ.
Ngày hôm sau, Diệp Phiên Nhiên trở lại trường để nhận kết quả kỳ thi đại học, tính toán điểm bài thi và điền vào bảng ký nguyện vọng. Số điểm Diệp Phiên Nhiên ước tính cao hơn dăm ba điểm so với bình thường, nằm trong tốp năm của cả lớp. Niềm tự tin của cô tràn đầy, điền tên Đại học Nam Kinh vào nguyện vọng thứ nhất. Kết quả là khi nộp bảng đăng ký nguyện vọng cho thầy Quách thì bắt gặp câu hỏi chất vấn của thầy. Thầy Quách cầm lấy bảng đăng ký nguyện vọng của cô, nói: “Diệp Phiên Nhiên, em hãy suy tính kỹ càng lần nữa, đừng mộng trèo cao, không thực tế!”
Câu nói lạnh nhạt này khiến Diệp Phiên Nhiên cảm thấy lòng tự trọng của cô gặp phải trở ngại nghiêm trọng. Thầy Quách, đến cả thầy cũng không tin rằng bài thi em đạt điểm cao như thế ư? Cô không đưa tay nhận lấy bảng đăng ký nguyện vọng mà nói vói giọng cố chấp: “Thưa thầy, em đã tính toán kỹ lưỡng số điểm của từng môn rồi, chính là số điểm này, không sai!”
Thầy Quách ngạc nhiên liếc nhìn cô, vẻ mặt nghi ngờ: “Môn văn của em rất tốt, nhưng môn toán thi rất tệ, sao có thể thi được điểm cao thế này? Thầy thấy để cho chắc ăn, em nên sửa lại là Đại học N hạng hai đi!”
Giống như những giáo viên khác với cách nhìn phiến diện, thầy chỉ dựa vào kinh nghiệm xưa nay của mình để đánh giá học sinh nhưng lại bỏ lỡ khả năng tiềm tàng của chúng. Đến khi có kết quả thi đại học, thầy Quách suýt đánh rơi vỡ cặp mắt kính trong tay. Biểu hiện của Diệp Phiên Nhiên trong kỳ thi đại học vượt trội so với bình thường, riêng thành tích môn văn cao nhất cấp thành phố, thành tích tổng hợp xếp thứ ba cả lớp, vượt số điểm đầu vào trường đại học chính quy bậc nhất. Hạ Phương Phi, cô học trò thầy luôn hài lòng lại không thuận lợi trong kỳ thi, không đạt được điểm thủ khoa ban xã hội toàn trường như mong đợi của thầy tổng điểm chỉ hơn Diệp Phiên Nhiên tám điểm.
Lúc này Diệp Phiên Nhiên đã cùng bố mẹ đi du ngoạn Bắc Kinh, Bắc Đới Hà, đảo Tần Hoàng. Diệp Phiên Nhiên từ nhỏ chưa từng trông thấy biển, được đến bãi biển cô cực kỳ phấn khích. Cô mặc chiếc áo tắm tươi tắn rực rỡ sắc màu, tạo đủ mọi kiểu dáng để chụp hình. Trông thấy cô con gái bị kỳ thi đại học đè nén đến mức thật thà ít nói nay đã thay đổi hoàn toàn, trở nên bay nhảy tự do, bố cô thực sự cảm thấy rất vui. Ông không biết rằng, Diệp Phiên Nhiên với nội tâm nhạy cảm kiên cường từ sau khi nghe những lời chất vấn của thầy Quách thì cô đã lặng lẽ thề trong lòng rằng vào đại học cô phải thay da đổi thịt hoàn hoàn từ biệt lòng tự ti nhút nhát ngẩng cao đầu, sống cuộc sống vui vẻ của mình.
Đến khi cô quay về thành phố thì phiếu báo nhập học Đại học N được gửi đến