XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Cớ sao mãi yêu em - trang 19

các du khách từ mọi miền lãnh thổ nườm nượp kéo đến.


Năm Diệp Phiên Nhiên vào trung học năm ba, một vị đạo diễn nổi tiếng trong nước đến thành phố D lựa chọn địa điểm quay cho bộ phim mới của mình. Để tiết kiệm chi phí, nữ diễn viên chính thứ ba được tuyển chọn trong số những nữ sinh ở các trường trung học tại thành phố này.

Đây là hình thức tuyển chọn chưa từng có từ trước đến nay, đã tạo nên phản ứng mạnh mẽ tại thành phố D, mọi người từ đầu phố đến cuối ngõ ai ai cũng bàn luận. Với những cô gái khác theo đuổi nghiệp minh tinh thì việc này tràn đầy cám dỗ. Nếu may mắn được lọt vào mắt xanh của đạo diễn nổi tiếng thì có thể hoàn toàn đổi đời, hệt như Triệu Vy với vai “Tiểu Yến Tử” chỉ trong một đêm nổi danh khắp Đại Giang, Nam Bắc.

Lãnh đạo trường Tam Trung đặc biệt chú trọng việc này, sau kỳ tuyển chọn sơ bộ chỉ giữ lại mười ứng cử viên. Hôm nhà trường công bố danh sách, trước cột đăng bản thông báo hàng loạt người chen chúc nhau.

Khi đó, Diệp Phiên Nhiên đang vùi đầu trong mớ bài tập môn toán thì Tạ Dật chạy xộc vào hét to: “Diệp Phiên Nhiên, có tên của cậu kìa!”

“Đừng đùa nữa!” Diệp Phiên Nhiên đầu không ngẩng lên: “Mỹ nữ trong trường nhiều như áng mây, tớ làm sao mà được chọn chứ?”

“Cực kỳ chính, xác!” Tạ Dật còn hứng chí hơn cả cô: “Lớp chúng mình chỉ có hai người qua vòng sơ tuyển, một là cậu, hai là Đồng Hinh Nguyệt!”

Diệp Phiên Nhiên vẫn cảm thấy cô bạn đang đùa giỡn nhưng giờ văn ngay sau đó, thầy Quách tuyên bố tin tức này trước cả lớp, đồng thời muốn cô và Đồng Hinh Nguyệt phải lập tức dừng việc học, cùng tám nữ sinh khác tham gia lớp huấn luyện diễn xuất do trường tổ chức.

Hai tuần sau, đạo diễn đích thân đến trường lựa chọn diễn viên. Trong giảng đường vắng vẻ, chỉ có vài vị lãnh đạo nhà trường cùng đoàn làm phim. Mười nữ sinh luân phiên nhau tiến lên khán đài biểu diễn, không chỉ ca hát, nhảy múa, đọc diễn cảm mà còn biểu diễn nhạc cụ này nọ nữa. Khi đứng sau khán đài, các nữ sinh đứng cạnh cô đều căng thẳng, toàn thân run rẩy, duy chỉ có cô tỏ vẻ thản nhiên. Cô chưa bao giờ mộng làm minh tinh, nếu như không phải vì giáo viên chủ nhiệm yêu cầu cô nhất định phải tham gia thì cô đã xin rút lui khỏi cuộc tuyển chọn này từ lâu.

Đồng Hinh Nguyệt xuất hiện trên khán đài với dáng vẻ duyên dáng tự tin cùng bài phát biểu cảm tưởng sâu sắc phong phú, đồng thời còn biểu diễn điệu múa Tân Cương mềm mại uyển chuyển, nhận được sự reo hò tán thưởng của cả khán phòng. Đến lượt Diệp Phiên Nhiên, cô hoàn toàn chỉ làm nền phụ họa cho Đồng Hinh Nguyệt, giới thiệu sơ lược về họ tên tuổi tác, đọc diễn cảm một đoạn văn ngắn rồi vội vàng khom người cúi chào, phóng nhanh về phía vũ đài.

Màn trình diễn kết thúc, đạo diễn tuyên bố kết quả tuyển chọn cuối cùng, mọi người trên khán trường đều trố mắt ngạc nhiên, mà người cảm thấy kinh ngạc nhất chính là Diệp Phiên Nhiên, bởi lẽ sự may mắn bỗng chốc giáng ngay xuống đầu cô.

Đạo diễn giải thích rằng, vai diễn này, đất diễn không nhiều, thiết kế nhân vật là một cô nữ sinh trung học gầy gò, trong sáng, nhạy cảm và lập dị, ngoại hình và cá tính của Diệp Phiên Nhiên rất thích hợp với vai diễn này.

Đối mặt với ánh mắt ngưỡng mộ của bao người, Diệp Phiên Nhịên rất bình tĩnh. Cô quay sang nhìn Đồng Hinh Nguyệt đứng cạnh mình, khóe mắt cô ta hơi đỏ, gương mặt thể hiện vẻ khinh thường, đố kỵ và ấm ức. Ấm ức thực sự chính vì, bất luận ngoại hình, cá tính, tài nghệ hay biểu hiện trên khán đài thì Đồng Hinh Nguyệt đều vượt xa Diệp Phiên Nhiên. Huống hồ, cô ta còn chuyên tâm chuẩn bị suốt thời gian dài, bố mẹ còn chi một số tiền lớn để mời giáo viên chuyên vũ đạo và thể hình về phụ đạo cho cô ta.

Tràng pháo tay vang lên, Diệp Phiên Nhiên lấy hết can đảm nói: “Đạo diễn, xin lỗi, tôi không thể tham gia!”

Vị đạo diễn tỏ vẻ nghiêm túc ngoài sức tưởng tượng của mình, ông dịu dàng hỏi: “Vì sao? Em có thể cho tôi biết lý do được không?”

“Bố mẹ em kiên quyết phản đối em đóng phim, sợ sẽ ảnh hướng đến việc học. Em là học sinh trung học năm ba rồi, vài tháng nữa còn phải thi đại học!”

Lý do của Diệp Phiên Nhiên rất đầy đủ, dù là hiệu trưởng hay giáo viên cũng không thể làm trái nguyện vọng của phụ huynh, ép buộc học sinh từ bỏ kỳ thi đại học.

Sau một hồi ngậm ngùi tiếc nuối, vị đạo diễn chuyển ánh mắt nhìn sang Đồng Hinh Nguyệt.

Không lâu sau, Đồng Hinh Nguyệt theo đoàn làm phim đi Bắc Kinh. Tờ tạp chí giải trí thành phố D đăng tải bức ảnh chân dung Đồng Hinh Nguyệt, xưng danh cô là nữ minh tinh nào đó vừa mới vào nghề.

Bạn học ngồi cạnh nói: “Diệp Phiên Nhiên, thật đáng tiếc, vốn dĩ cơ hội đó là của cậu!” Diệp Phiên Nhiên chẳng mảy may hối hận, cô biết rằng, cuộc sống sau ánh hào quang đó không phù hợp với mình.

Sau khi bộ phim đóng máy, Đồng Hinh Nguyệt chẳng hề “một bước lên tiên” nhưng cô vẫn ở lại Bắc Kinh, trở thành kẻ lang thang bôn ba xứ Bắc. Sau này, Diệp Phiên Nhiên tình cờ bắt gặp bóng dáng cô xuất hiện trong các bộ phim truyền hình nhưng chẳng có vai diễn nào vượt trội hơn vai diễn nữ chính thứ ba hồi đó. Đa số là những vai phụ a hoàn xuất hiện bên cạnh vai nữ chính mà thôi.

Nhiều năm sau, Diệp Phiên Nhiên đi Bắc Kinh công tác tán gẫu cùng Hạ Phương Phi lúc này đã tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh chuyển tiếp lên thạc sĩ, Hạ Phương Phi xuýt xoa nói: “Phiên Phiên, tớ phát hiện ra cậu thực sự là người phụ nữ thông minh.”

“Không, mình không thông minh, chỉ là tương đối sáng dạ thôi!”

Mười tám tuổi hay là những năm tháng trung học thì cô đã nhìn rõ sự đời, cự tuyệt mọi sự cám dỗ, không cho phép mình bước chân vào ngã rẽ giữa cuộc đời.

Thế nhưng, sự lý trí cùng vẻ bình tĩnh vượt trước tuổi tác này đến phút cuối cùng đứng trước chuyện tình cảm , cô vẫn là kẻ thất bại ê chề, chẳng chịu nổi cú đả kích.

Chỉ vì người đó là Dương Tịch.

Chương 19

Những tháng ngày cuối của năm ba trung học phổ thông, các bạn trong lớp bắt đầu viết lưu bút.

Không giống với trung học cơ sở mọi người chỉ viết những dòng lưu bút ngây ngô non nớt vào quyển vở, các sĩ tử trung học phổ thông đều trân trọng sự kiện này nên đã mua hẳn cuốn sổ lưu bút xinh xắn dày cộm. Những trang giấy bên trong đều là hàng loạt hình vẽ, có cả chỗ để dán hình, còn có cả nơi điền thông tin cá nhân người viết lưu bút như ngày tháng năm sinh, địa chỉ, số điện thoại, nhóm máu, sở thích, màu sắc yêu thích.

Diệp Phiên Nhiên không ngoại lệ cũng mua một cuốn. Trên lớp những bạn học bình thường đều trao nhau lưu bút. Phần lớn mọi người đều viết những lời lẽ chung chung giản dị đầy khắp cả cuốn lưu bút như là “Chúc cho con đường công danh như gấm trải hoa, tương lai phía trước rộng mở” hay là “Chúc cậu càng thêm xinh xắn, thi đỗ trường đại học mong muốn”. Thân thiết như Hạ Phương Phi, Tạ Dật, Tô Tiệp, Triệu Hiểu Tình, mỗi người đều viết một đoạn dài, đại ý là “Bạn thân à, tốt nghiệp rồi không được quên tớ đó nha”. Sau cùng còn bồi thêm một câu tiếng Anh thời thượng mà hầu như ai cũng biết: “I love you forever”.

Vốn dĩ cuốn lưu bút mới tinh được chuyển một vòng trong lớp, phần lớn đều đã trở nên nhăn nheo dúm dó. Diệp Phiên Nhiên đọc những dòng lưu bút của mọi người, phát hiện tuy rằng các bạn học đều nói những lời chia ly từ biệt nhưng chẳng có mấy ai thực sự sầu não phiền muộn. Bởi lẽ bọn họ vẫn cùng nhau chung đường, dù sao vẫn còn hy vọng.

Tâm tình Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn khác. Tuy cô ghét cuộc sống trung học, tuy cô không có nhiều cảm tình với trường trung học Tam Trung nhưng đối mặt với sự chia ly cách biệt trước mắt thì trong lòng cô vẫn lờ mờ xuất hiện nỗi phiền muộn chán chường, chẳng thể nào rõ được.

Hôm chụp ảnh tốt nghiệp, bạn bè nói cười đùa giỡn trước sân trường, nghĩ ra đủ kiểu tạo dáng chụp ảnh, có người miệng nói “Konica”, có kẻ lại nói “Điền thất”, đến cả thầy hiệu trưởng và các giáo viên nghiêm khắc cũng khó mà nhịn được cười. Duy chỉ co Diệp Phiên Nhiên chẳng hề mỉm cười, cô không sao cười nổi.

Đời người là một chuyến đi không có đường về, nhưng năm tháng tuổi trẻ xanh tươi đẹp đẽ ra đi chẳng bao giờ quay lại, mãi cố định trong bức ảnh mỏng manh.

Sau ngần ấy năm, khi lật quyển sổ lưu bút đã chuyển màu vàng, cô tìm thấy hình ảnh của mình trên bức ảnh tốt nghiệp với gương mặt xanh xao, u buồn, ẩn trong đám đông, nhưng đuôi chân mày đáy mắt phơi phới nét thanh xuân, trong sáng vô tư, mang chút cảm giác ngâm bài thơ tâm sự nỗi ưu sầu.

Đó chính là tuổi trẻ, mãi mãi tỏa ánh sáng rực rỡ, dù rằng đó là nỗi đau buồn thì cũng diễn ra trong sự rực rỡ tráng lệ.

Nỗi u buồn của Diệp Phiên Nhiên chẳng thể nói không liên quan gì đến Dương Tịch. Cô biết rằng, từ sau kỳ thi đại học, cô và cậu sẽ bôn ba khắp nơi, bắt đầu một cuộc hành trình mới mẻ, trở thành những người xa lạ thân thiết nhất.

Trong trường đại học, cậu sẽ gặp người con gái khác tốt hơn cô, khởi đầu cho một tình yêu chân thực. Cậu cũng sẽ viết bức thư tình dài sáu trang cho cô ấy chứ? Cậu cũng sẽ thốt lên những lời lẽ xuất phát từ tận đáy lòng mình đầy thương tâm và tuyệt vọng ư? “Tôi vì em mà đau khổ, khó chịu thế này, sao em vẫn chẳng thèm đếm xỉa gì đến tôi, hệt như chẳng hề xảy ra chuyện gì?”

Tuy rằng cô không thích cậu, chẳng cách gì đón nhận tình cảm của cậu nhưng cậu vẫn là người khó quên nhất trong những năm tháng tuổi xuân của cô.

Một tháng trước kỳ thi đại học.

Tối đến, màn đêm đen dày đặc trùm khắp trường, chỉ có dãy phòng học trung học năm ba vẫn sáng đèn. Học sinh lớp luyện thi tốt nghiệp học hành vất vả thâu đêm suốt sáng dưới ngọn đèn sáng rực.

Đồng hồ vừa điểm chín giờ, mọi người như được phóng thích, lần lượt ùa ra khỏi phòng học. Diệp Phiên Nhiên bị một bài toán khó giữ lại. Dưới sự đốc thúc năm lần bảy lượt của Tạ Dật, cô mới từ từ thu dọn cặp sách rồi cùng bước ra khỏi dãy phòng học.

Bố cô tuần này đi công tác, Diệp Phiên Nhiên đành tự đạp xe về. Cô sợ sệt nên kéo Tạ Dật cùng về chung với mình.

Đêm mùa hạ, ánh trăng sáng vằng vặc, gió khẽ thổi se se lạnh. Hơn chín giờ tối xe cộ trên phố đã càng vắng hơn. Ánh đèn đường trắng như tuyết hắt trên phiến lá hai hàng cây long não trên phố, chiếu ra những tia sáng màu ngọc bích.

Diệp Phiên Nhiên vừa đạp xe vừa suy nghĩ về đề toán hồn treo ngược cành cây. Tạ Dật chạy xe bên cạnh bất chợt suốt ruột gọi cô một tiếng.

“Gì thế?” Cô quay đầu lại hỏi.

“Đằng sau hình như có người. Từ lúc ra khỏi trường hắn ta đi theo bọn mình suốt đoạn đường!”

Diệp Phiên Nhiên vội vàng nhìn đằng sau, nhưng ngoài bóng cây đung đưa dưới ánh trăng cô chẳng trông thấy gì nữa: “Thần kinh! Đừng có hù mình!”

“Lẽ nào mình hoa mắt ư?” Tạ Dật thì thầm, đạp xe nhanh như bay: “Con đường này mờ ám quá, bọn mình mau chạy đi!”

May ngày liên tiếp sau đó đều hệt như vậy. Tạ Dật luôn cảm thấy có người theo dõi. Diệp Phiên Nhiên cứ ngỡ thần kinh cô bạn quá nhạy cảm, mãi đến tối hôm đó, Diệp Phiên Nhiên về đến nhà, cô nấp sau bức rèm cửa phòng, thấp thoáng trông thấy bóng dáng người dưới tầng. Cô vừa nhìn đã nhận ra, đó là Dương Tịch.

Hóa ra mấy ngày nay cậu luôn theo sát cô

Full | Lùi trang 18 |Tiếp trang 20

*Trang chủ
3/2106