Snack's 1967
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Cớ sao mãi yêu em - trang 21

nhà. Cầm tờ giấy mỏng đó, cô biết rằng mọi việc đều đã an bài, cô và Thẩm Vỹ đến phút cuối cùng vẫn phải chia tay!

Chính vào tối đó, Diệp Phiên Nhiên nhận được cú điện thoại. Đầu dây bên kia là giọng nam sinh dịu dàng: “Làm ơn cho hỏi, đây là nhà của Diệp Phiên Nhiên đúng không ạ?”

Tim cô co thắt đến khó hiểu. Giọng nói này vừa thân thuộc lại vừa xa lạ. Thân thuộc là ở giọng nói của cậu ta, xa lạ là vì ngữ điệu tiếng phổ thông Nam Kinh.

“Thẩm Vỹ, là cậu ư?” Diệp Phiên Nhiên nắm lấy ống nghe, không dám tin.

“Phiên Phiên, là mình!”

Diệp Phiên Nhiên nín thở không nói gì hồi lâu.

“Hiện giờ cậu có thể ra ngoài chút không? Mình đang ở dưới nhà cậu!” Cậu vẫn nói với giọng rất đỗi lịch sự.

Diệp Phiên Nhiên buông ống nghe vội vã chạy xuống tầng, cô trông thấy Thẩm Vỹ xa cách hai năm trời. Ánh đèn vàng vọt ngoài phố, những ông cụ bà lão ngồi hóng gió dưới gốc cây, những đứa trẻ nô đùa bên đường, tất cả đều trở thành bức nền mơ hồ để chứng kiến cuộc trùng phùng của hai người họ.

Thẩm Vỹ đứng dưới cột điện góc phố, lặng lẽ nhìn cô. Chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ cùng chiếc quần bò màu xanh. Có lẽ vì cậu không đeo mắt kính, diện mạo cậu đã thay đổi, trông toát lên vẻ thanh tú bảnh trai, chẳng còn dáng vẻ mọt sách nữa.

“Phiên Phiên, lâu rồi không gặp!” Cậu nở nụ cười hiền hậu, giọng điệu ôn hòa hệt như họ chỉ vừa chia tay nhau ngày hôm qua.

“Lâu rồi không gặp!” Cô lúng túng nhắc lại câu đó, không hề thể hiện sự kích động trong tưởng tượng của mình, cũng chẳng hề có sự vui mừng trước cửu biệt trùng phùng, tâm trạng cô bình thản đến kinh ngạc.

Thẩm Vỹ chăm chú nhìn cô, ánh mắt ẩn giấu niềm ân cần lặng lẽ: “Cậu mập lên một chút so với hồi trước rồi!”

“Sao cậu lại trở về?” Lúc này cô mới sực nhớ ra, liền hỏi.

“Bà nội bị bệnh nhập viện, mình về thăm bà!” Thẩm Vỹ bình thản nói.

“À, có nặng không?”

“Bệnh cũ ấy mà, tim mạch vành, còn bệnh hen suyễn nữa. Bố mình vốn muốn chuyển bà đến điều trị tại Nam Kinh, điều kiện y tế ở đó tốt, bà sống chết cũng không chịu!”

“Người già có tuổi rồi, rất hay cố chấp lưu luyến việc xưa, bà nội mình cũng vậy!” Diệp Phiên Nhiên ngưng một lát, đưa mắt nhìn cậu, thở dài nói: “Hôm nay mình nhận được giấy báo nhập học Đại học N. Thẩm Vỹ à, mình xin lỗi!”

“Ngốc quá, sao lại nói xin lỗi chứ? Mình tìm cậu chính là muốn nói lời tạm biệt với cậu!” Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười tràn đầy nỗi đau xót. Nỗi buồn của cuộc chia ly bao phủ ngập tràn trong màn đêm.

Đôi mắt Diệp Phiên Nhiên thoáng chốc đẫm lệ, cô mở miệng nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.

Người con trai đẹp đẽ trong sáng trước mặt cô, đã trao cho cô mối tình đầu, tuy rằng không cuộn trào mãnh liệt nhưng trước sau vẫn mãi là tình cảm chân thành trong sáng nhất thuở ban đầu.

Vốn dĩ cô ngỡ rằng, hai người họ sẽ mãi bên nhau, cùng nhau trôi qua những tháng ngày bình lặng. Thế nhưng kế hoạch mãi chẳng sánh kịp cùng sự đổi thay. Những cuộc chia ly của thời niên thiếu luôn định rõ cuộc đời này hai người chỉ lướt qua nhau mà thôi.

“Phiên Phiên, mình phải đi rồi, mong cậu giữ gìn sức khỏe!”

Những lời lẽ này vừa thốt ra thì hàng nước mắt đã lăn trên gò má Diệp Phiên Nhiên. Cô rất muốn hệt như hai năm về trước, chạy lại gần ôm chặt lấy cậu, rồi nói: “Thẩm Vỹ, mình đợi cậu, bất luận là bao lâu đi nữa!”

Nhưng rồi cô chỉ đành mím chặt môi, nhìn theo dáng vẻ đơn chiếc và ảm đạm của Thẩm Vỹ, từng bước xa dần. Mãi đến khi bóng dáng cậu dần khuất trong màn đêm, cô mới chợt quay người lại, bụm miệng chạy lên phòng.

Bước vào phòng, cô ngã người xuống giường, chẳng thể kìm được cơn thổn thức.

Thẩm Vỹ, xin lỗi, thực sự xin lỗi cậu!

Chính khoảnh khắc cô bước vào cửa, Thẩm Vỹ quay đầu lại, đưa mắt nhìn về phía cánh cửa sổ nhà Diệp Phiên Nhiên, khẽ nói: “Phiên Phiên, mình mãi mãi sẽ không bao giờ quên cậu đâu!”

Chẳng ai biết rằng, cậu nhận đựợc bức thư nặc danh từ thành phố D, trong thư nói, Dương Tịch điên cuồng theo đuổi Diệp Phiên Nhiên ngay sau khi cậu ra đi. Diệp Phiên Nhiên đã xao lòng, hai người họ lén lút hẹn hò dưới sân trường trong đêm tối.

Cũng chẳng ai biết rằng, cậu vốn không thi đại học. Năm ba trung học, gia đình xảy ra biến cố, bố mẹ cậu ly dị. Mẹ cậu, người phụ nữ trung niên duyên dáng thanh lịch đã vội vàng cưới một ông người Hoa quốc tịch Mỹ. Bà di dân sang Mỹ, đồng thời cũng làm thủ tục xuất ngoại cho cậu.

Trước khi ra đi, có thể gặp mặt Diệp Phiên Nhiên, Thẩm Vỹ đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Dù rằng cậu vốn định từ bỏ Đại học Nam Kinh để đăng ký Đại học N, dù rằng sau khi xuất ngoại cậu một mình nén nhịn nỗi cô đơn quạnh vắng, dù rằng từ đây về sau cậu chẳng còn được trông thấy người con gái khiến cậu đau lòng, xao động. Dù rằng từ nay về sau giã từ những năm tháng trẻ trung trong sáng tươi đẹp.

Cảm ơn em đã yêu tôi! Cảm ơn em đã trao cho tôi thứ tình yêu tuyệt vời nhất trong khoảng thời gian tuyệt đẹp nhất!
Chương 21

Ngày 13 tháng 9 năm 2001, tuy tiết trời đãsang thu nhưng thành phố S vẫn có nắng nhẹ, nhiệt độ oi bức đến lạ thường, chẳng hổ danh là một trong bốn đại hỏa lò tại vùng lục địa này.

Dưới sự tháp tùng của bố mẹ, Diệp Phiên Nhiên ngồi xe lửa hơn hai tiếng đồng hồ đến thành phố S, rồi lại đi taxi đến Đại học N. Bố cô lôi hai chiếc túi da to từ khoang chứa đồ sau xe xuống, lại mở cửa xe rút ra chiếc túi du lịch khác được nhồi nhét đồ đạc đến căng phồng.

Trông thấy Diệp Phiên Nhiên bước xuống xe, mẹ cô hỏi giọng quan tâm: “Phiên Phiên nóng không con?”

Diệp Phiên Nhiên lắc đầu, trên trán cô lấm tấm mồ hôi, gương mặt xanh xao trắng tái. Mẹ cô lúc này mới nhận ra con gái bà bị say xe. Bà chuyển cho cô chai nước khoáng, nói: “Mauuống ngụm nước đi con, sẽ không khó chịu nữa!”

Diệp Phiên Nhiên uống ngụm nước, hít sâuluồng không khí trong lành mới dần cảm thấy dễ chịu trở lại.

“Nhìn kìa, đây chính là kết quả của việc ngày thường ít tập thể dục đấy.” Bố cô đau lòng nói giọng trách cứ: “Thể lực học sinh ngày nay yếuquá!”

“May mà nó ở lại học trường tỉnh, gần nhà, nhớ nhà lúc nào cũng có thể về. Chứ nếu không, với cơ thể này, em thực không yên tâm chút nào!”

“Con gái bị em chiều quá sinh hư rồi, tay chân vụng về, yếu đuối ẻo lả, giống hệt Lâm Đại Ngọc!”

Thừa cơ bố mẹ đôi co dăm ba câu, Diệp Phiên Nhiên ngắm nhìn khuôn viên trường đại học mới. Trường đẹp hơn so với tưởng tượng của cô, con đường rợp bóng thẳng tắp, hai bên trồng đầy những cây ngô đồng cao lớn. Xa xa là bồn hoa, từng khóm hoa hồng nở rộ với sắc hồng nhạt, nhành cây xanh lục, rạng rỡ vô cùng.

Nơi đăng ký báo danh tân sinh viên nằm ngay sau khu vực hội trường, người qua kẻ lạiồn ào náo nhiệt, toàn sinh viên năm nhất như cô đang chen chúc chật cứng để vào khuôn viên trường, đi cùng bọn trẻ là các bậc phụ huynh.

Bố mẹ cô phân công rõ ràng, mẹ phụ trách trông coi cô, bố thì giúp cô làm một số thủ tục nhập học phức tạp. Diệp Phiên Nhiên chẳng có việc gì làm, cô đưa mắt nhìn quanh đám đông,xem thử có bạn học nào quen biết không để sau này đôi bên cùng quan tâm chiếu cố lẫn nhau.

Các bạn cùng lớp thời trung học, có ba người cùng thi đỗ vào Đại học N nhưng do khác chuyên ngành nên học tại dãy nhà khác nhau.

Thành tích thi đại học của Hạ Phương Phi tuy không như mong muốn nhưng do cô là cán sự ưu tú cấp tỉnh nên được cộng thêm 20 điểm, lại thêm mối quan hệ của bố cô tại Bắc Kinh, đến phút cuối cùng cô vẫn trúng tuyển vào Đại học Bắc Kinh như mong đợi. Tạ Dật đỗ vào một trường đại học hạng ba ở Quảng Châu. Triệu Hiểu Tình thì đi Thượng Hải, Tô Tiệp bị “đày”đến Tây An. Mấy chị em sớm tối có nhau hệt như cây bồ công anh, giờ đây lưu lạc khắp mọi miền đất nước.

Hội trường rộng lớn nhưng chẳng hề gắn máy lạnh, chỉ vài chiếc quạt điện xoay chuyển trên đỉnh đầu, phả ra những luồng gió nóng, dù thế nào thì với nhiệt lượng khủng khiếp tỏa ra từđám đông thế này, quả là như muối bỏ biển.

Diệp Phiên Nhiên rút miếng khăn giấy từ chiếc túi nhỏ đeo bên mình ra lau mồ hôi. Sau lưng một nam sinh cất giọng oán trách: “Đây là trường đại học mà mình mười mấy năm vất vãcực khổ đèn sách, sống dở chết dở để vào học đó ư? Điều kiện quá kém, đến cả máy lạnh cũng chẳng có, mọi người sắp sửa thành bánh mỳ nướng hết rồi!”

Trống ngực cô khẽ run rẩy, toan quay đầu lại nhưng ra ra sức kiềm chế. Cô nghe thấy giọng nói của Trần Thần.

Hóa ra, cậu ta cũng vào Đại học N. Đây quả thực là “Kim bảng đề danh, tha hương gặp cố tri”.

Điều khiến cô không dám quay đầu lại, chính vì Dương Tịch. Hạ Phương Phi nói với cô, Dương Tịch trúng tuyển vào Đại học Nam Kinh. Thành tích thi đại học của cậu rất xuất sắc làthủ khoa ban tự nhiên của trường Tam Trung với số điểm thi đó cậu hoàn toàn có thể đăng ký vào Đại học Thanh Hoa nhưng nguyện vọngmột của cậu lại điền Nam Kinh, chẳng buồn ngó ngàng gì đến ngôi trường đại học vào bậc nhất ở phương Bắc.

“Chẳng lẽ cậu ta vì cậu mà đăng ký vào Nam Kinh ư?” Hạ Phương Phi hỏi trong điện thoại. “Thật không ngờ, cậu ta lại si tình với cậu đến vậy!”

Sai lầm nối tiếp sai lầm, đến phút cuối cùng, Diệp Phiên Nhiên vì ánh mắt ngờ vực của thầy Quách mà lung lay dao động trước sự tự tin vốn không kiên định của chính mình, cô đã tạm thời thay đổi nguyện vọng.

Tuy là sự đùa cợt trớ trêu của số phận nhưng cô vẫn chẳng còn mặt mũi nào đi hỏi Trần Thần rằng Dương Tịch hiện giờ ra sao. Mọi người đều cho rằng, là cô phụ lòng Dương Tịch, báo hại Dương Tịch không được vào trường học danh tiếng nhất nước. Trong con mắt bạn bè, cô đã trở thành người gây ra tội lỗi, là kẻ phạm tội trong tình yêu.

Diệp Phiên Nhiên có nỗi ấm ức trong lòng khó nói thành lời, có trời đất làm chứng, từ đầuđến cuối, cô chưa từng hứa hẹn với Dương Tịch rằng muốn ở bên cậu. Mối tình thời son trẻ này, đó chỉ là tình đơn phương một phía từ cậu mà thôi.

Khó khăn lắm mới hoàn tất thủ tục báo danh, lãnh xong chăn màn, ga trải giường, thau rửamặt cùng phích nước nóng, Diệp Phiên Nhiên theo sau bố mẹ, bước vào khu ký túc xá nữ.

Diệp Phiên Nhiên được xếp vào phòng tám người, căn phòng không lớn lắm, chật vật đặt bốn chiếc giường tầng. Không gian còn lại chỉđủ đặt chiếc bàn dài, đến cả va ly cũng chẳng cóchỗ để, đành phải đặt dưới gầm giường.

Vừa bước vào ký túc xá, mẹ đã thay cô mở lời trước: “Phiên Phiên à, con ngủ tầng dưới đi. Ngủ tầng trên hàng ngày phải trèo lên trèo xuống, chẳng an toàn chút nào!”

“Bố thấy ngủ tầng trên tốt hơn, tầng trên thoáng mát, dễ đọc sách!” Bố cô không tán thành.

Hai người lại tranh luận với nhau. Kể từ khi cô thi đỗ đại học, bố mẹ cô như hai con gà trống chọi nhau thường xuyên vì chút chuyện nhỏnhặt như chiếc lông gà. Diệp Phiên Nhiên hiểurằng thực ra vì bố mẹ không đành lòng xa cô. Đứa con gái duy nhất rời khỏi nhà, không khí trong nhà bỗng chốc lạnh tanh, bố mẹ cô thực sự không quen chút nào.

“Thưa cô, thưa chú, không cần phải tranh cãi nữa ạ! Giường đều đã được sắp xếp sẵn cả rồi.” Cô gái với khuôn

Full | Lùi trang 20 |Tiếp trang 22

*Trang chủ
5/2108