Insane
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Quay cuồng vì yêu - trang 11

quầy rượu nằm dài trên bộ sofa của cô có được xem là chuyện riêng tư không nhỉ? Rồi cô có phạm luật "chỉ nói những gì họ cần phải biết" không khi kể cho anh ta nghe chuyện mình bị bà cô Esther ám ảnh? Và chính xác thì "đi cho ra dáng bà chủ" là đi như thế nào chứ? Flynn biết chắc dù cô có làm chủ sở hữu nơi này hay không thì cũng vậy, cô cũng chỉ có một kiểu mà thôi.

Hơn nữa, nói cho đúng thì cô đã sở hữu được cái quái gì đâu. Cả cái khách sạn là của bố cô cơ mà. Cô chẳng hề cảm thấy thoải mái với nhiệm vụ của mình ở đây, vì thế việc nhốt mình trong căn nhà nhỏ này có thể không phải là một lựa chọn chín chắn nhưng ít nhất đó cũng là một lựa chọn dễ chịu.

Flynn lại nhìn đồng hồ. Chỉ năm phút nữa là giữa trưa rồi. Cô vẫn có thể kệ xác thằng cha Gordon Chase kia mà trốn biệt ở đây cho đến hết ngày, ngoại trừ một việc là kiểu gì thì gì rồi cô cũng phải ra mà đối mặt, và bản thân cô cũng lấy làm tò mò về cái gã Chase này. Cô tự hỏi liệu gã có thực sự xấu xa như Tucker đã bơm lên thế không, hay họ chỉ là đối thủ của nhau trong cuộc tranh giành một thứ ngu ngốc gì đó, phụ nữ chẳng hạn. Hoặc một cái pizza. Có thế thật thì cô cũng chẳng lấy làm bất ngờ, và nếu thế thật thì sẽ giải thích được khối thứ.

Thôi, gì thì gì, cô không thể trốn tịt ở đây mãi được. Chẳng sớm thì muộn cô cũng sẽ phải đương đầu, thế thì thà cứ sớm cho xong.

Flynn vơ lấy cái ví để trên chiếc bàn hình bán nguyệt, bước ra ngoài và khóa cửa lại sau lưng. Khi đã ở bên ngoài, cô hít một hơi thật sâu và cố gắng đi đứng cho ra dáng một bà chủ. Cô ngẩng cao đầu, nhìn mọi vật xung quanh như thể chúng thuộc về mình. Ánh nắng rực rỡ của bầu trời thu xuyên qua những tán lá tạo thành những đốm sáng sướt qua chân Flynn; lối đi nhỏ rải đá cuội dẫn cô đến với cánh đông của tòa nhà; chim chóc cất tiếng líu lo khi cô đi ngang qua, một con thậm chí còn suýt chút nữa đã đâm sầm vào vai cô. Tất cả đều là của cô. Mọi chuyện đại khái vẫn ổn thỏa, cho đến khi cô dừng trước cánh cửa kiểu Pháp to đùng đoàng, đẩy mạnh vào, và… ối trời ơi!

Đập vào mắt Flynn đầu tiên là một tấm thảm đỏ sẫm, có vẻ như đã có từ lâu nhưng trông vẫn rất tuyệt. Những bức tường được ốp gỗ màu anh đào thẫm đến tận chân tường, rồi những mảng giấy dán tường màu hoa cà ngọt ngào điểm xuyết với kiểu trang trí tinh xảo theo phong cách Victoria trải đến tận gờ mái, dễ chừng đến hơn sáu mét. Trên đầu cô là cả một chùm đèn to kinh khủng đang tỏa thứ ánh sáng dìu dịu mờ ảo. Tiền sảnh nằm bên tay trái có kê một loạt ghế đủ các loại, cụm này đặt ghế đơn, cụm kia lại đặt sofa đôi; tất cả vây quanh một cái lò sưởi lớn đến mức có thể cho cả một con ngựa vào trong đó. Bên tay phải là hành lang trong dẫn vào nhà hàng. Đêm qua cô đã phát hiện thấy cái hành lang bên ngoài này rồi, khi đang cố tìm đường vào quầy rượu – mà rốt cuộc hóa ra nó lại năm phía bên kia nhà hàng.

Mình sở hữu nơi này. Mình thuộc về nơi này. Flynn quả quyết với chính mình, mặc dù sự khó chịu trong dạ dày cô lại đang cố nói điều ngược lại.

"Tôi có thể giúp gì cô chăng?"

Giật mình, Flynn ngước lên và trông thấy một cô gái trẻ tóc vàng vênh váo đang mỉm cười từ sau quầy tiếp tân to đùng.

Flynn nuốt nước bọt, thẳng lưng, và cố gắng bước đi đúng như chủ nhân nơi này. ngón chân cô hơi bị vấp vào tấm thảm nhưng cô đã xoay sở được để giữ thăng bằng và có thêm bất cứ sự cố nào xảy ra.

"Vâng. Chào cô. Tôi là Flynn Daly."

Cô gái tóc vàng cười toe toét và chìa tay ra. Flynn bắt tay cô gái.

"Ôi, chào chị. Em là Annabelle DeCross. Em là nhân-viên-tiếp-tân-kiêm-kế-toán-kiêm-trợ-lý. Nói chung em chịu trách nhiệm về tất cả mọi thứ mà chị cần. hân hạnh được gặp chị. Chuyến đi của chị thế nào? Em nghe nói chị đi bằng tàu hỏa à? Chị có sợ đi máy bay không, em thì sợ máy bay khủng khiếp. Lơ lửng trên cao đến 9.000 mét thật chẳng bình thường chút nào nhỉ, chị có nghĩ vậy không, Flynn? Ồ chị không phiền nếu em gọi chị là Flynn chứ? Hay chị muốn được gọi là Daly? Bà Esther thì lúc nào cũng muốn chúng em gọi bà là Esther thôi, vì bà ấy là Esther mà, chị biết không?"

Annabelle cuối cùng cũng thả tay Flynn ra, Flynn rút tay lại và cố nặn ra một nụ cười, cầu mong Annabelle không biết được rằng cô đang cảm thấy hơi kì quặc và một chút sợ hãi. Bẩm sinh Flynn luôn có một mối nghi ngờ đối với những người huênh hoang, mà Annabelle thì phải nói là còn hơn cả huênh hoang.

Cho cố ấy một cơ hội đi mà, Flynn nghĩ. Mọi người ở đây ai cũng giống như vậy thôi. Mình phải tập cho quen dần.

"Hân hạnh được gặp cô, Annabelle." Flynn nói. "Cô có thể gọi tôi là Flynn, không sao cả. Ừm hôm nay có đồ đạc gì chuyển đến cho tôi không?"

Annabelle tròn mắt và bắt đầu cười khúc khích, "Ý chị là cả đống thùng đó hả?"

"Cả đống thùng đó?" Mụ chị Freya này, chính xác là mụ ấy đặt bao nhiêu không biết. Mụ ấy mua đồ đắt tiền thì Flynn đã biết rôi, nhưng cô cũng chỉ nghĩ một, hoặc hai thùng là cùng. "Có bao nhiêu thùng tổng cộng?"

"Sáu. Em đã nhờ Herman cất ra đằng sau phòng tiệc Hoa Hồng, vì em không muốn quấy rầy chị, nhỡ lúc đó chị đang ngủ, và với cả hồi thàng trước ông ấy đã phải sửa cái mãi nhà đến nỗi gãy sụm cả lưng, nên em nghĩ có thể anh Clyde… anh ấy là phó bếp của chị Mercy, chị đã gặp chị Mercy chưa? Dù sao đi nữa, em nghĩ anh Clyde hay anh Jake có thể giúp chị xử lý đống thùng này, có lẽ là sau buổi họp lớn trưa nay chị nhớ nhé?"

Flynn có cảm tưởng mình vừa tham gia cào giữa một vở kịch của Oscar Wilde mà không hề đọc kịch bản. "Ừm… buổi họp lớn?"

"Vâng." Annabelle hăng hái gật đầu và Flynn như bị cuốn vào cáo mớ tóc bồng bềnh ấy. Không biết cô gái này dùng dầu gội kiểu gì thế nhỉ? "Anh Jake đã báo trước với em, vì thế đã giữ phòng tiệc Hoa Hồng cho chị lúc một giờ trưa nay. Em cũng đã thông báo hết cho mọi người, kể cả những người hôm nay không có ca, hầu như tất cả đều sẽ có mặt, vì tất cả chúng em rất háo hức muốn gặp chị."

Một buổi họp lớn.

Jake bảo cô ta.

Và tất cả mọi người đều sẽ đến tham dự. Có quá nhiều nhân chứng để cô có thể giết gã pha rượu đó một cách công khai. Một sự sắp đặt khôn ngoan. Flynn buộc phải nở một nụ cười. "Tốt lắm. Cảm ơn cô."

"Vậy là, tất cả đống thùng đó…" Annabelle đứng dậy, tiến gần Flynn hơn và hạ giọng. "Ý em là, với cái đống đó, chị nhất định là đang tính ở lại đây một thời gian đúng không? Vậy chị sẽ không bán cái khách sạn này phải không ạ?"

"Ừm… chúng tôi, ừ… Chúng tôi vẫn chưa đưa ra quyết định."

Annabelle vỗ nhẹ tay Flynn. "Không sao đâu. Em hiểu mà. Chị muốn chờ đến buổi họp quan trọng trưa nay rồi mới thông báo thì cũng không sao đâu. Em hứa sẽ kín miệng!" Annabelle đã xoay sở bằng cách nào đó giữ nụ cười của mình đủ lâu để làm ra vẻ như là đang khóa miệng mình lại và vứt chìa khóa đi. Flynn nhìn chằm chằm cho đến khi cô nhận ra là mình đang nhìn chằm chằm người ta.

"Cảm ơn cô," cuối cùng thì Flynn cũng thốt lên lời, nhưng khi cô đang nói thì Annabelle lại bỗng chuyển sự chú ý của mình ra sau lưng Flynn và đôi mắt tối sầm lại. Flynn sắp sửa quay đẩu lại thì nghe thấy giọng nói của Gordon Chase trầm trầm cất lên.

"Cô Flynn," gã nói, tiến về phía Flynn và đặt lên má cô một nụ hôn. Flynn phải cố lắm mới không nhảy lùi để tránh. "Gặp lại cô thật lá quá vui!" Rồi gã nhìn qua Annabelle mà dường như không thèm để ý đến cái nhìn giận dữ mà Annabelle đang hằn học ném về phía mình. "Rất vui khi được gặp lại cô, cô Annabelle!"

Annabelle đứng bật dậy, môi mím chặt lại thành một lằn phản đối. "Bàn ăn của chị đã được chuẩn bị xong!"

Flynn liếc nhìn Annabelle. Flynn hoàn toàn không nhớ là đã đặt bàn trước, nhưng ngay lúc đó, đầu óc cô vẫn đang cố đoán chuyện gì đang xảy ra… ừm… Annabelle.

"Ồ?" Gordon Chase nhướng mày, "Chúng ta ăn trưa… ở đây à?"

"Ừm…" Flynn lại liếc sang Annabelle. " Ở đây ? "

Annabelle gật đầu một cách chuyên nghiệp và chìa tay trái về hướng nhà hàng, ra cái ý ‘Mời vào’

Flynn nhìn lại Gordon Chase, đôi mắt thoáng vẻ cảnh giác, nhưng rất khó chắc chắn vì dường như chẳng có cái gì làm gã nao núng được. Thế là, một lần nữa, Flynn lại đứng ngây ra đó mà hoàn toàn không có được bất cứ gợi ý nào, dù nhỏ nhất, giúp cô hiểu được chuyện gì đang xảy ra.


" Vậy cũng được chứ ? " cô hỏi.

Cho dù cô có vừa nhận thấy điều gì đó mới xuất hiện trong đôi mắt Chase thì cái điều ấy cũng đã biến mất. Gã nở một nụ cười rạng rỡ, " Được quá đi chứ ! "

Gã kéo mạnh cánh cửa khung gỗ năng trịch, bước sang bên và khoác tay, " Phụ nữ đi trước. " Flynn mỉm cười bước vào nhà hàng. Cô tạm bỏ qua cái trần nhà cao với những đường diềm trang trí thanh tao và vẻ đẹp lộng lẫy của nhà hàng, để hầu như tập trung chú ý đến những khuôn mặt.

Khuôn mặt đầu tiên mà cô bắt gặp là một nữ nhân viên cao lớn có cái mũi thanh tao như quý tộc với bảng tên Nancy – người không thèm liếc mắt nhìn Gordon Chase lấy một lần. Flynn thề có Chúa là cô Nancy này đã cố tình nám mạnh quyển thực đơn rượu đến nỗi nước trong cái ly của gã tóe cả ra.

Khuôn mặt kế đến là anh bồi bàn tên Gregory, anh mỉm cười ấm áp với Flynn khi cô gọi món ăn, nhưng sau đó giật lấy cái thực đơn khỏi tay chase nhưng đến nỗi tờ giấy tạo ra vết cắt nhỏ trên tay gã.

Tiếp nữa là một đôi tình nhân ngồi ở trong góc. Họ trông có vẻ ngạc nhiên và tò mò một cách lộ liễu hơn là mang vẻ thù địch. Chase rất nổi tiếng ở thị trấn này, điều đó quá rõ rồi.

Tuy thế, Chase dường như hoàn toàn miễn nhiễm đối với những hành động như vậy. Gã có vẻ hoạt bát hơn khi cả hai uống rượu và chờ món salat. Có thể gã không chú ý thấy những ánh mắt thù địch xung quanh ; nhưng Flynn nghĩ có lẽ đúng hơn là gã, một cách tài tình, không thèm bận tâm đến chúng, hay thật. Ngay đến cả Freya cứng rắn vậy mà cũng có đôi chút bận tâm đến những gì người khác nghĩ về mình. Nhưng Chase thì chỉ liếc nhìn qua cái thực đơn, thản nhiên như chẳng hề có chuyện gì thú vị đang thú vị đang xảy ra.

Đúng là hay thật.

" Vậy là, " gã nói, hơi tì người về trước " Cô thích nơi này chứ ? Nó thật tuyệt, đúng không ? Cô đã đi xem khu vườn hồng chưa ? "

" Mới chỉ thấy qua cửa sổ phòng tôi mà thôi ! " Flynn nhấp một ngụm rượu vang mà anh chàng Gregory đề nghị cô dùng thử. Rượu ngon thật. " Tôi thật sự chưa có nhiều thời gian để thích nghi. "

" Ừ, đấy đúng là một tài sản quý giá. " Chase nhấp một ngụm rượu vang mà anh chàng Gregory đề nghị cô dùng thử. Rượu ngon thật. " Tôi thật sự chưa có nhiều thời gian để thích nghi. "

" Ừ, đấy đúng là một tài sản quý giá. " Chase nhấp một ngụm rượu rồi lại nở nụ cười leng keng lạ kỳ. " Cô nên đi tham quan hết khách sạn này trong khi còn có thể. "

Flynn đặt ly rượu xuống. " Trong khi tôi còn có thể ? "

" Thì, tôi cho rằng việc này chỉ là tạm thời thôi, đúng không nào ? " Chase thản nhiên nhướn mày. " Nhiều năm nay chỗ bất động sản này cũng được nhiều công ty uy tín quan tâm đến lắm. Tôi đã cố thuyết phục bà Esther bán nó đi, nhưng bà chẳng bao giờ chịu nghe, dù chỉ là một lời. Tôi hiểu vì sao bà lại từ chối. Bà đã lớn lên ở đây, đây là gia đình của bà. Nhưng, thành thật mà nói, Flynn ạ, cô cứ nghĩ lại đi, những công ty lớn với nguồn lực như thế chắc chắn sẽ tạo ra hàng loạt thay đổi cho người ở đây ! Các hệ thống sẽ được nâng cấp, tiền lương

Full | Lùi trang 10 |Tiếp trang 12

*Trang chủ
3/1377