Disneyland 1972 Love the old s
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Mùa đông ấm hoa sẽ nở - trang 19

đề này nói ra rất dài, Lam Tố Hinh do dự một lát rồi trả lời qua loa: “Tôi tìm việc nên đến đây.”

Đáp án này khiến sự nghi hoặc trong ánh mắt Anh Hạo Đông càng rõ. “Cô mới từng này tuổi mà đã phải làm việc?”

Lam Tố Hinh cúi đầu. “Vì tôi cần tiền đóng học.”

“Người nhà cô đâu?”

Lam Tố Hinh hít một hơi thật sâu. “Bố mẹ tôi đều qua đời rồi!”

Anh Hạo Đông sững sờ nhìn cô hồi lâu. “Tôi xin lỗi!”

Giọng nói của anh vô cùng thành khẩn, Lam Tố Hinh miễn cưỡng nở nụ cười. “Không sao!”

Ngẫm nghĩ giây lát, anh lại ngập ngừng hỏi: “Vừa rồi cô… vì sao không đi cùng dì cô?”

Lam Tố Hinh thành thật trả lời: “Tôi đã ký hợp đồng lao động với Anh gia, trong thời hạn bốn năm, tôi phải ở đây, làm hộ lý đặc biệt cho anh.”

Sắc mặt Anh Hạo Đông lập tức biến đổi, lông mày nhíu chặt, vừa nhìn là biết anh đang bất mãn. Nhìn anh có vẻ muốn nổi khùng nhưng thực sự anh đã quá mệt mỏi, không còn sức để nổi cáu nữa. Cuối cùng, anh chỉ đành nói một câu: “Cô ra ngoài trước đi, tôi sẽ nói chuyện này với mẹ tôi sau.”

Giọng nói của anh yếu dần, gần như chỉ là tiếng thì thầm. Lam Tố Hinh nghe không hiểu, mơ hồ rời khỏi phòng.

Vừa ra khỏi cửa, cô đột nhiên nhớ ra đã đến giờ cho Anh Hạo Đông uống thuốc. Anh vẫn đang phải uống một số loại thuốc bổ theo giờ. Cô khẽ gõ cửa, đi vào phòng nhưng thấy anh vẫn nằm nghiêng trên sofa, đã chìm vào giấc ngủ say. Một loạn tóc đen mềm mại rủ xuống trước trán, lông mày anh vẫn nhíu chặt. Trông anh có vẻ rất tiều tụy, rất buồn khổ nhưng cũng làm rung động lòng người.

Lam Tố Hinh đứng trơ ra hồi lâu rồi không kìm được, khẽ đến gần, ngồi xổm trước sofa, quan sát anh. Anh ngủ rất say, hai hàng mi dày khép chặt, dưới ánh đèn phản chiếu, như hai cánh bướm đen đậu trên khuôn mặt trắng xanh, thỉnh thoảng lại khẽ run rẩy. Cô bất giác duỗi tay, nhẹ nhàng gạt lọn tóc mai của anh về phía sau. Bỗng thấy cử chỉ này quá thân mật, cô đỏ mặt, đứng bật dậy, trái tim đập thình thịch.

Sau khi đắp chăn cho Anh Hạo Đông, cô rời khỏi phòng anh giống như chạy trốn. Vừa khéo Anh phu nhân đang đứng trước cửa, nhìn thấy cô, liền hỏi: “Nó nói gì với cô?”

Lam Tố Hinh cố gắng trấn tĩnh, tỉ mỉ thuật lại mẩu đối thoại giữa hai người cho Anh phu nhân nghe, cô nói: “Tôi cảm thấy anh ấy tỉnh táo nhiều rồi, nói năng cũng rất mạch lạc.”

Anh phu nhân thở phào. “Xem ra nó đã chấp nhận cái chết của Diệp U Đàm rồi. Như thế tôi cũng thấy yên tâm hơn nhiều.”

Anh Hạo Đông ngủ cả một buổi chiều, tối mịt mới tỉnh giấc. Lúc ăn tối, anh nhìn Lam Tố Hinh rồi nói với Anh phu nhân: “Mẹ, mẹ trả hợp đồng lao động cho Lam Tố Hinh, để cô ấy đi đi!”

Anh phu nhân hơi sững sờ, Lam Tố Hinh càng sững sờ hơn. Hồi lâu sau, Anh phu nhân nhẹ nhàng hỏi: “Hạo Đông, con nói gì vậy? Để Lam Tố Hinh đi? Con muốn để cô ấy đi đâu?”

“Đến nhà U Đàm, mẹ U Đàm là gì của cô ấy, bà ấy luôn mong muốn cô ấy sống ở nhà họ. Mẹ ràng buộc cô ấy bằng một bản hợp đồng là không thỏa đáng, để cô ấy đi đi!”

Lời nói của anh giống như đang cho rằng bà ép uổng Lam Tố Hinh ở lại. Anh phu nhân khóc dở mếu dở, quay sang nhìn Lam Tố Hinh. “Được, nếu cô muốn đến Diệp gia, lát nữa tôi sẽ hủy bản hợp đồng trước mặt cô, tùy cô muốn đi lúc nào cũng được, tôi sẽ bảo A Thái đưa cô đi.”

Anh Hạo Đông đã tiếp nhận cái chết của Diệp U Đàm, vai diễn của Lam Tố Hinh đã kết thúc, cô ở lại đây cũng không có tác dụng gì. Nếu cô thực sự muốn rời khỏi Anh gia, Anh phu nhân cũng không gây khó dễ.

Lam Tố Hinh sững sờ, không nói được tiếng nào, sự việc quá đột ngột, cô nhất thời không biết phải giải quyết ra sao.

Anh Hạo Đông lại thay cô đưa ra quyết định: “Mẹ tôi đã đồng ý rồi, cô thu dọn đồ đạc đi, vừa khéo mai là Chủ nhật, A Thái sẽ đưa cô đến nhà U Đàm.”

Lam Tố Hinh không trả lời, cô có thể nói gì được nữa đây? Lúc đầu cô đến Anh gia là vì muốn kiếm việc, bây giờ công việc này đã không còn ý nghĩa nữa, chủ nhà cũng không muốn giữ, cô chẳng còn cách nào khác, huống hồ nơi mà họ muốn đưa cô đến lại chính là nhà dì cô.

Lam Tố Hinh mỉm cười lịch sự, nói: “Cảm ơn Anh phu nhân, cảm ơn… Anh thiếu gia.”

Anh Hạo Đông, kể từ giây phút này, đó không còn là cái tên để cô có thể gọi một cách thân mật nữa rồi.

5.

Màn đêm buông xuống, Lam Tố Hinh ở trong phòng, lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Tất cả váy vóc, giày dép Anh gia chuẩn bị cho cô lúc đầu, cô đều bỏ lại, chỉ mang theo chiếc túi hành lý đơn giản lúc mới đến và mặc chiếc áo sơ mi cũ của mình.

Phải rời khỏi nơi này rồi, cho dù cố ý bỏ lại tất cả những thứ có liên quan nhưng trong lòng Lam Tố Hinh vẫn xuất hiện từng sợi tơ nhỏ, dệt hết vòng này đến vòng khác, không ngừng cuốn chặt lấy trái tim cô.

Lúc lựa chọn ở lại, cô không hề cam tâm tình nguyện, nhưng đến khi phải rời đi, cô lại thấy không nỡ. Có những lúc con người giống hệt một cái cây, chỉ cần cắm rễ ở một chỗ, trải qua bao năm tháng thích nghi với chỗ mới, đến một ngày phải nhổ rễ rời đi thì rất khó có thể ra đi một cách nhẹ nhàng, thanh thản.

Lúc đầu cô đến Anh gia là một sự ngẫu nhiên đầy bất ngờ. Nếu hôm đó, cô vào tiệm trang sức chậm hơn hai phút thì bà Chu đã rời đi rồi. Nhưng không sớm cũng chẳng muộn, cô vào tiệm trang sức đó trước lúc bà ấy muốn rời đi. Trong sự ngẫu nhiên có phải luôn hàm chứa sự tất nhiên không? Thế nên, cô đã rời khỏi nhà họ Anh một lần nhưng số phận lại xếp đặt cho cô gặp bà Chu thêm lần nữa, rồi cuối cùng là đồng ý với Anh phu nhân, trở thành hộ lý đặc biệt của Anh Hạo Đông.

Thời gian cô ở Anh gia chỉ vỏn vẹn có hơn ba tháng, nhưng lúc sắp rời đi, Lam Tố Hinh phát hiện ra cô rất lưu luyến nơi này. Dù có lưu luyến cũng muộn rồi, đối với cô, Anh gia chỉ là trạm dừng chân tạm thời, xét cho cùng, cô cũng chỉ là một vị khách qua đường mà thôi.

Bên ngoài cửa sổ là màn đêm đen kịt, tĩnh lặng, bao trùm lên vạn vật, xóa mờ mọi biên giới. Ánh trăng bàng bạc chiếu xuống cây phượng già cạnh cửa sổ, đổ bóng trăng lên mặt sàn trước giường Lam Tố Hinh. Cô nhìn đăm đăm vào chiếc bóng mập mờ đó, cảm thấy trái tim cũng khó nắm bắt như vậy.

Sáng sớm hôm sau, A Thái lái xe đưa Lam Tố Hinh đến Diệp gia. Anh phu nhân lịch sự nói từ biệt cô, bà Chu tiễn cô ra cổng, chân thành nói: “Vốn nên nói vài lời khách sáo như sau này có thời gian, hoan nghênh cô đến thăm, nhưng giờ cô đến Diệp gia, e là họ cũng không mong muốn cô có bất cứ quan hệ gì với chúng tôi nữa đâu. Tố Hinh à, sau này không còn nhiều cơ hội gặp nhau nữa, cô bảo trọng nhé!”

Lam Tố Hinh khẽ mỉm cười, cô cũng biết vậy, sau này, chắc chắn không còn cơ hội qua lại với Anh gia được nữa rồi. Cuộc sống ở Anh gia lặng lẽ chấm dứt, nếu cuộc đời con người cũng có chương hồi như một vở kịch thì hồi này đã đến lúc hạ màn.

Lúc Lam Tố Hinh xách hành lý lên xe, Anh Hạ Đông bất ngờ đi xuống. Đôi mắt anh chất chứa nỗi niềm mà không ai hiểu được.

“Tôi tiễn cô một đoạn.”

Lam Tố Hinh thẹn thùng cúi đầu, khách khí nói: “Cảm ơn Anh thiếu gia, không cần phiền anh đâu!”

Anh Hạo Đông làm như không nghe thấy, bước vào trong xe.

Cùng ngồi ở hàng ghế sau, trong không gian chật hẹp, cô ngửi thấy mùi thuốc tây thoang thoảng trên cơ thể anh. Vì phải uống thuốc trong khoảng thời gian khá dài trên người anh luôn mang mùi thuốc, đó là mùi đặc trưng của anh, Lam Tố Hinh đã quen với nó rồi. Nhưng lần này chắc sẽ lần cuối cùng cô được ở gần anh đến vậy. Vừa nghĩ đến đây, không hiểu sao cô lại thấy âu sầu.

Lam Tố Hinh hạ cửa kính xe, để làn gió mai mát làn thổi vào. Mùi thuốc trong xe bỗng chốc nhạt hơn, mái tóc của cô cũng bị gió thổi, bay lòa xòa, cô vuốt thẳng lọn tóc bị gió làm rối, gài ra sau tai. Đột nhiên, tay cô bị Anh Hạo Đông nắm chặt lấy. Ngạc nhiên quay đầu lại, cô nhìn vào mắt anh, đôi mắt đen láy, sâu thẳm, tĩnh mịch đang nhìn xoáy vào cô.

Rất nhanh sau đó, anh thả tay cô ra. Cụp hàng mi cong dài, che giấu cặp mắt sâu thẳm, tĩnh mịch đó, anh lẩn tránh ánh mắt dò hỏi của cô, thấp giọng nói: “Xin lỗi!”

Lam Tố Hinh không hiểu chuyện gì đã xảy ra, Anh Hạo Đông không giải thích, cô cũng không tiện hỏi. Cô không biết động tác vô thức của cô vừa rồi rất giống với thói quen trước đây của Diệp U Đàm. Diệp U Đàm thích để tóc dài, đen thẳng, thỉnh thoảng dùng tay vuốt các sợi tóc ra sau tai, một cử chỉ vô cùng duyên dáng và nữ tính.

Im lặng hạ cánh tay xuống, Lam Tố Hinh cảm thấy chỗ cổ tay vừa bị Anh Hạo Đông nắm nóng bừng. Hai má cô bỗng ửng hồng. Trước đây, bị anh ôm hôn, cô cũng từng thẹn thùng như vậy, nhưng lúc đó, cảm giác bất an và căng thẳng nhiều hơn, còn lúc này, cô chỉ cảm thấy thẹn thùng mà thôi.

Chiếc xe đỗ trước khu nhà của họ Diệp, họ sống ở tầng bảy của khu chung cư này. Anh Hạo Đông xuống xe, ngước lên nhìn, chỉ tay vào ô cửa sổ màu trắng của căn phòng cuối dãy hành lang bên phải, đó chính là Diệp gia.

Lam Tố Hinh bất giác hỏi: “Anh nhớ rõ như vậy sao? Lúc trước, anh thường xuyên đến đây à?”

Anh Hạo Đông lắc đầu. “Không, tôi chỉ nhớ có một tối, tôi đưa U Đàm về. Cô ấy nói ô cửa đó chính là nhà cô ấy. Lúc ấy, trên trời có một vầng trăng lưỡi liềm, từ chỗ này nhìn lên, vừa khéo mảnh trăng treo ngay trên cửa sổ nhà cô ấy. Sau khi lên lầu, cô ấy còn đứng trên ô cửa đó, vẫy tay chào tôi. Ánh trăng ánh lên khuôn mặt cô ấy, rất đẹp!”

Trong lời kể của anh mang theo sự nhớ nhung, rầu rĩ và thương cảm sâu sắc, biểu cảm trên khuôn mặt cũng rất nghiêm túc. Lam Tố Hinh đột nhiên hiểu ra tại sao anh lại kiên quyết muốn đi tiễn cô đến vậy, thực ra anh muốn đến thăm nơi Diệp U Đàm từng sống. Chuyện đêm đó anh vẫn nhớ rõ như vậy, cô có chút kinh ngạc, nói trong vô thức: “Vậy anh còn nhớ tối xảy ra chuyện kia chứ?”

Đột nhiên cơ thể Anh Hạo Đông khẽ chấn động, Lam Tố Hinh biết mình lỡ lời, nhất thời hối hận, chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình. Anh trầm mặc rất lâu mới chậm rãi nói: “Có rất nhiều việc tôi đều đã nhớ lại nhưng riêng chuyện xảy ra tối hôm đó, tôi không thể nhớ ra.”

“Không nhớ được thì đừng nhớ nữa, dù sao mọi việc cũng đã qua rồi, có nhớ lại cũng chẳng ích gì.”

Ánh mắt Anh Hạo Đông ngập tràn vẻ đau khổ. “Nhưng.. tôi nhất định phải nhớ lại, tôi luôn cảm thấy… tôi đã quên một chi tiết nào đó rất quan trọng.”

Anh vừa nói vừa ra sức day trán, Lam Tố Hinh biết triệu chứng đau đầu của anh lại tái phát, cô vội chuyển chủ đề câu chuyện: “Anh tiễn đến đây rồi, lên trên cùng tôi nhé?”

Anh Hạo Đông hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn gật đầu, dẫn cô lên nhà họ Diệp. Đây là lần đầu tiên anh đến Diệp gia, trước đây, anh mới chỉ đứng dưới lầu. Anh nói: “Tôi chỉ tiễn cô đến đây thôi, họ không muốn nhìn thấy tôi đâu!”

Tuy nói như vậy nhưng anh vẫn lưu luyến nhìn cánh cửa nhà họ Diệp, cô biết anh rất muốn vào trong nhưng cũng hiểu vợ chồng Diệp thị nhất định sẽ không chào đón anh. Cô gật đầu, nói: “Cảm ơn anh đã tiễn tôi, tạm biệt!”

Anh Hạo Đông quay người rời đi, bước chân chậm chạp mà ngập ngừng. Nhưng cho dù có đi chậm đến mức nào thì chẳng mấy chốc đã tới trước cửa cầu thang máy.

Đúng lúc thang máy dừng lại ở tầng bảy, có người từ bên trong bước ra, nhìn thấy anh, sắc mặt người ấy trắng bệch, đó chính là bà Diệp vừa

Full | Lùi trang 18 |Tiếp trang 20

*Trang chủ
2/1602