Teya Salat
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Mùa đông ấm hoa sẽ nở - trang 18

mắt anh là một màn sương mơ hồ, những lời cô nói, anh căn bản không nghe thấy, cũng không có bất cứ phản ứng nào.

Lam Tố Hinh ngẫm nghĩ một hồi rồi đột nhiên nói: “Nếu anh cứ nhớ cô ấy thế này thì chi bằng đi thăm cô ấy một lần. Ngày mai đi thăm mộ cô ấy nhé, chắc anh chưa từng tới đó?”

Anh Hạo Đông đột nhiên hơi chấn động, ánh mắt lơ đãng dần tập trung, nhìn xoáy vào Lam Tố Hinh. “Cô nói cái gì?”

Cuối cùng anh cũng chịu nói chuyện rồi, trong lòng Lam Tố Hinh thoáng vui mừng. Có phản ứng là tốt, chỉ sợ anh giống người gỗ, dù bị công kích vẫn không phản ứng thôi.

“Tôi nói là đi thăm mộ Diệp U Đàm, chắc anh cũng muốn đi chứ?”

Anh Hạo Đông chậm chạp gật đầu. “Đúng, tôi muốn đi thăm mộ cô ấy, tôi phải đi!”

Sáng sớm, mưa nhỏ giọt như nước mắt rơi. A Thái lái xe, chở Anh phu nhân, Anh Hạo Đông và Lam Tố Hinh đến khu nghĩa trang Tùng Sơn ở ngoại thành.

Phần mộ của Diệp U Đàm nằm ở đầu phía nam của khu nghĩa trang, trên tấm bia đá rộng chừng một trăm mét vuông có một tấm ảnh đen trắng hình khuôn mặt cười của một cô gái xinh đẹp, đáng yêu. Đây là lần đầu tiên Lam Tố Hinh nhìn thấy khuôn mặt của Diệp U Đàm, nếu chỉ nhìn thoáng thì quả thật cô ấy rất giống cô. Nếu hai người đứng cùng nhau, chắc chắn người ta sẽ nhìn nhầm là chị em sinh đôi.

Vừa nhìn thấy tấm bia mộ đó, toàn thân Anh Hạo Đông đã run lẩy bẩy, không gì có thể chứng thực cái chết khủng khiếp hơn điều này. Sắc mặt anh tái xanh như sắp ngất lịm, nhưng anh vẫn kiên trì bước từng bước đến trước ngôi mộ. Có vài bước chân ngắn ngủi nhưng nhìn anh đi có vẻ rất khó khăn, tựa như đang bước trong cơn lũ vậy, phải cố gắng hết sức anh mới nhất được chân. Anh phu nhân căng thẳng đi theo anh, hai tay hơi dang ra, sẵn sàng đỡ lấy anh. A Thái trung thành cũng theo sau hai người như hình với bóng.

Anh Hạo Đông vẫn chưa đến được mộ của Diệp U Đàm, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng quát đầy phẫn nộ: “Anh Hạo Đông, tại sao mày lại đến đây? Mày không xứng để đến nơi này!”

Ngay sau đó là tiếng bước chân chạy vội đến, Quảng Viễn nhanh chóng xuất hiện trước mặt mọi người. Khuôn mặt đầy vẻ căm hận, anh ta đẩy Anh Hạo Đông một cái khiến anh loạng choạng lùi về sau, nếu Anh phu nhân không nhanh tay đỡ thì cơ thể suy nhược của anh đã ngã nhào rồi.

Lam Tố Hinh không ngờ lại gặp Quảng Viễn ở đây, một lần nữa đối mặt với hành động lỗ mãng của anh ta, cho dù biết rõ nguyên do nhưng cô vẫn cảm thấy thật phản cảm. Anh phu nhân tức giận nói: “Đây là mộ của Diệp U Đàm, cậu là gì của cô ấy? Cậu có quyền gì mà không cho người khác đến?”

Quảng Viễn chỉ tay về phía sau họ, nói: “Đúng, tôi chẳng là gì của U Đàm nhưng tôi đi cùng bố mẹ U Đàm tới đây, họ không muốn nhìn thấy các người xuất hiện ở nơi này, mời các người lập tức đi cho!”

Lam Tố Hinh quay lại nhìn, phát hiện bà Diệp ở phía sau, bên cạnh bà còn có một người đàn ông trung niên đeo kính, dáng người thấp bé, cô đoán đây chắc là ông Diệp. Họ không đi nhanh bằng Quảng Viễn, vẫn còn đang bước từng bước lên trên bậc thang đá dài. Vừa nhìn thấy mẹ con Anh gia, vợ chồng Diệp gia hết sức kinh ngạc và phẫn nộ. Ngay sau đó, bà Diệp nhìn thấy Lam Tố Hinh, sự phẫn nộ trong mắt càng mãnh liệt.

4.

Bước về phía trước, bà Diệp kéo cánh tay Lam Tố Hinh, nói: “Tố Hinh, cháu không thể ở lại Anh gia thêm nữa. Anh Hạo Đông đã giết chết U Đàm, ta không thể để nó làm hại cháu.”

Sắc mặt của Anh phu nhân trắng bệch. “Bà Diệp, xin bà đừng nói những lời như thế. Cái gì mà Hạo Đông mà đã hại chết U Đàm? Con trai tôi chưa từng muốn hại người, người có ý muốn hại người đầu tiên phải là con gái bà, chính con bé đã đâm Hạo Đông trước.”

“Vì sao con gái tôi đâm nó, vì trong bụng con bé đã mang đứa con của nó nhưng nó lại muốn chia tay, còn yêu đương lăng nhăng với một đứa con gái khác. Là nó phản bội nên mới khiến con bé nhất thời kích động.”

“Bà Diệp, có thể con trai tôi đã sai nhưng con gái bà cũng đã quá kích động. Dùng dao hành hung người khác có thể giải quyết được vấn đề không? Cuối cùng chỉ khiến hai gia đình chính ta đều đau khổ thế này. Nếu con bé bình tĩnh hơn thì bi kịch đã không xảy ra.”

“Bà nói vậy là có ý trách cứ con gái tôi ư? Sao bà không thử nghĩ xem, nếu con trai bà có trách nhiệm hơn thì mọi chuyện đã không xảy ra.”

Lam Tố Hinh thấy họ càng nói càng gay gắt, vội khuyên nhủ: “Bà Diệp, Anh phu nhân, hai người đừng cãi nhau nữa!”

Tranh cãi thế này thực sự chẳng giải quyết được gì.

Anh phu nhân hít một hơi thật sâu. “Đúng, tôi không nói nữa, tranh cãi cũng chỉ uổng công vô ích thôi. Tôi có thể hiểu được tâm trạng mất con của hai người, vì tôi cũng suýt mất đi con trai mình.”

Bà Diệp nước mắt giàn giụa. “Không, bà không thể hiểu được đâu, vì con trai bà chưa chết, còn con gái tôi đã chết rồi. Tôi mang thai chín tháng mười ngày, tay chăm tay bẵm vất vả lắm mới nuôi dưỡng được mọt mụn con, thế mà con trai bà lại đẩy ngã nó từ trên lầu xuống, thịt nát xương tan…”

Bà Diệp vừa nói vừa chỉ tay về phía Anh Hạo Đông, ánh mắt đầy lửa căm hận. Anh Hạo Đông lảo đảo, như bị ai đó dùng sức đập một cái. A Thái vội đỡ lấy cơ thể lắc lư muốn ngã quỵ của anh. Anh không bị ngất, Lam Tố Hinh nhất thời kinh ngạc, thầm cảm khái mũi tiêm thần kỳ của bác sĩ Uông.

Anh phu nhân biết không thể ở lại đây lâu hơn nữa, bèn xoay người, đỡ con trai, nói với Lam Tố Hinh và A Thái: “Chúng ta đi thôi!”

Bà Diệp tóm chặt lấy Lam Tố Hinh. “Tố Hinh, cháu không thể đi cùng bọn họ. Cháu về nhà với dì, dì là dì ruột của cháu kia mà!”

Anh phu nhân nghe thấy vậy thì chấn động, quay lưng nhìn bà Diệp vẻ kinh ngạc: “Bà nói gì? Bà là dì của Lam Tố Hinh?”

“Đúng, người mẹ đã mất của Tố Hinh chính là chị gái song sinh thất lạc bao năm qua của tôi. Nó là cháu gái tôi, tôi không thể để nó qua lại với Anh gia các người nữa.”

Anh phu nhân ngạc nhiên nhìn Lam Tố Hinh, cô đành phải giải thích: “Lần đó, khi bà Diệp đến tìm tôi, tôi mới biết hóa ra trên thế giới này, tôi vẫn còn người thân, bà ấy và người mẹ đã mất của tôi giống nhau như hai giọt nước.”

Anh phu nhân thực sự bất ngờ, không ngờ cô gái trông giống hệt Diệp U Đàm mà bà đã tốn bao công sức tìm kiếm lại có quan hệ huyết thống với cô ấy. Bà sững sờ, không thốt nổi một lời. Anh Hạo Đông vẫn luôn im lặng bỗng nhìn Lam Tố Hinh chằm chằm, run rẩy hỏi: “Cô… cô và U Đàm là chị em họ?”

Lam Tố Hinh còn chưa kịp gật đầu, bà Diệp đã giận dữ quát: “Phải hay không chẳng liên quan gì đến mày!”

Sắc mặt của Anh Hạo Đông càng lúc càng tái đi, anh không nói một lời, đầu cúi gằm. Anh phu nhân cau mày, sự bức bối trong lòng đã lên đến cực điểm. Cố gắng giữ dáng vẻ hòa nhã, bà khách khí nói: “Bà Diệp, cứ coi như bà là gì của Lam Tố Hinh thì cô ấy cũng đã là người trưởng thành, cô ấy không cần bà lấy tư cách là người giám hộ đến quản thúc việc làm của cô ấy. Vì thế, cô ấy muốn quay về Anh gia với chúng tôi cũng chẳng liên quan gì đến bà. Tố Hinh, chúng ta đi thôi!”

Bà Diệp giữ Lam Tố Hinh thật chặt. “Tố Hinh, cháu đừng đi, đừng để ý đến bọn họ!”

Lam Tố Hinh khó xử nhìn bà. “Xin lỗi, bác Diệp, cháu cần phải quay về Anh gia.”

“Vì sao? Dì là dì của cháu, lẽ nào dì không thân thiết bằng bọn họ sao? Vì sao cháu nhất định phải đi cùng bọn họ?”

Quảng Viễn đứng bên cạnh không kiềm chế nổi nữa, nói: “Lam Tố Hinh, lần trước anh đã nói em đừng quay về Anh gia nữa, em không chịu nghe lời anh. Bây giờ bác Diệp đích thân yêu cầu em, em cũng không chịu nghe sao? Lẽ nào Anh gia đã cho em uống bùa mê thuốc lú?”

Ông Diệp cũng lên tiếng: “Tố Hinh, chắc là cháu vẫn còn e ngại chú sẽ không chào đón cháu. Nhưng cháu hãy tin tưởng ở chú, chú cũng giống dì cháu, rất hy vọng cháu có thể đến nhà chú sống.”

Những lời mời đón của họ rất khẩn thiết, Lam Tố Hinh đành nuốt nghẹn, từ chối: “Cảm ơn hai bác, cháu biết hai người thật sự quý mến cháu, nhưng cháu thực sự cần phải quay về Anh gia.”

Bà Diệp vừa thất vọng vừa đau lòng. “Tại sao chứ? Có phải Anh gia bắt ép cháu không?”

Sắc mặt Anh phu nhân hết sức nghiêm túc. “Bà Diệp, xin bà chú ý tới lời lẽ. Anh gia chúng tôi chưa từng ép buộc bất cứ ai làm bất cứ việc gì, là Lam tiểu thư tự nguyện lựa chọn ở lại.”

Lam Tố Hinh không thể phủ nhận điều này, lúc đầu đúng là cô đã tự nguyện lựa chọn việc ký hợp đồng với Anh gia. Lúc túng quẫn cùng đường, Anh phu nhân tốt hơn nhiều so với những người mà cô gặp trước đây. Trong thỏa thuận tuy có một điều khiến cô vô cùng khó xử nhưng Anh Hạo Đông lại chưa từng đòi hỏi, điều này đã khiến cô vô cùng cảm kích anh. Cho nên, sự ràng buộc của bản hợp đồng đó chỉ là cái cớ, chỉ cần Anh gia vẫn cần cô thì cô sẽ không đi đâu cả.

Lam Tố Hinh rụt rè, rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay của bà Diệp. “Xin lỗi, bác Diệp.”

Bà Diệp nhìn cô, khóe mắt đỏ hoe. “Cháu cảm thấy dì rất xa lạ nên không chịu đến ở cùng dì có phải không? Cháu thậm chí không muốn gọi ta một tiếng dì…”

Lam Tố Hinh nhìn thẳng vào khuôn mặt giống mẹ mình kia, trái tim bỗng mềm nhũn, cô luôn cảm thấy không thân thiết nên không thể xưng hô như thế được, nhưng lúc này cô bất giác muốn gọi một tiếng: “Dì!”

Bà Diệp nước mắt giàn giụa, gật đầu. “Tố Hinh, cháu nhận ta là dì thì đi cùng ta nhé? Đừng đến Anh gia nữa!”

“Xin lỗi gì, sau này cháu sẽ đến thăm dì!”

Từ nãy đến giờ, Anh Hạo Đông vẫn đứng bên cạnh lắng nghe cuộc đối thoại giữa Lam Tố Hinh và bà Diệp. Dường như anh đang suy nghĩ gì đó, bờ mối mấp máy muốn nói nhưng bà Diệp lại ngước cặp mắt đầy phẫn nộ lườm anh, những lời muốn nói như gió thoảng, bay đi mất.

Uể oải cúi đầu, anh cắn môi nhìn phiến lá khô dưới chân. Đã là cuối thu, tiết trời se se lạnh. Vệ cỏ ven đường được phủ một lớp sương trắng mỏng. Từng giọt sương như đang thấm vào trái tim anh, trong lòng chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo.

Sau khi quay về, Anh Hạo Đông vô cùng mệt mỏi. Phải đi cả một chặng đường dài, cơ thể suy nhược của anh sắp không chống đỡ nổi. Rõ ràng anh rất mệt nhưng không chịu nghỉ ngơi, khăng khăng đòi Lam Tố Hinh vào phòng hỏi chuyện.

“Cô tên là gì?”

“Lam Tố Hinh. Lam trong màu xanh lam, Tố Hinh trong hoa tố hinh.”

“Cô ra đời vào lúc hoa tố hinh nở đúng không?”

Lam Tố Hinh khẽ gật đầu, anh có thể đoán ra được điều này cũng chẳng có gì lạ. Rất nhiều người sau khi nghe thấy tên của cô đều hỏi như vậy. Anh Hạo Đông chau mày, như đang nghĩ ngợi gì đó, lát sau, anh thấp giọng nói: “U Đàm nói, đêm cô ấy sinh ra, cây hoa quỳnh mà bố cô ấy tận tâm chăm bón đã nở hoa. Mẹ cô ấy sau khi ngắm hoa quỳnh nở thì sinh cô ấy nên bố mẹ đặt tên cô ấy là U Đàm.”

Lam Tố Hinh hơi sững sờ, hóa ra nguồn gốc tên của Diệp U Đàm cũng giống tên cô, đều liên quan đến loài hoa nở rộ lúc họ chàu đời. Lam Tố Hinh cũng sinh vào đêm, lúc đó, bố mẹ cô sống trong một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, trong sân trồng đầy hoa tố hinh. Hoa nở rộ giữa đêm mùa hạ, dưới ánh trăng bàng bạc, những đóa hoa thơm nồng, trắng như tuyết bao trùm khu vườn. Đêm cô chào đời, hoa tố hinh tỏa hương thơm ngát, bố liền đặt tên cô là Tố Hinh.

Anh Hạo Đông buồn bã, thất thần hồi lâu rồi tiếp tục hỏi: “Tại sao cô lại đến nhà tôi?”

Vấn

Full | Lùi trang 17 |Tiếp trang 19

*Trang chủ
1/1601