thò tay ra đã nhăn mặt chui vào chăn. – Buổi sáng lạnh thế. Hơi ấm với mặt trời có thù hằn gì nhau chăng!
- Hệ thống sưởi ở khách sạn đâu có phục vụ hai mươi tư giờ, giá phòng mỗi ngày có ba mươi tệ thì như vậy là tốt rồi, làm người cũng phải biết đủ chứ. – Lâm Ấu Hỷ đã mặc đồ chỉnh tề, nhìn Lãnh Tử Thần vẫn còn nằm co ro trong chăn, vẻ ái ngại. – Đại công tử, anh còn chưa trở dậy đi!
Vừa rời khỏi Thượng Hải, Lãnh Tử Thần trở nên giống y như một cậu bé con.
- Đại công tử ta đây còn đang lấy đà, vội gì chứ, hãy xem đây. – Lãnh Tử Thần bật cười, nghiến răng bò dậy. Lạc Diệp tuy là thị trấn nhỏ nhưng chắc có những khách sạn tốt hơn, có điều Lâm Ấu Hỷ không muốn, anh cũng không ép. Chỉ cần ở cùng cô thì ngủ ở đâu cũng được. Nếu cô muốn thì phải làm việc xấu, anh cũng làm, nhưng chắc chắn cô không muốn thế.
Đi dạo một vòng quanh cái chợ nhỏ, mua được hai chiếc áo nhung dày dặn, giày da nhồi bông, mũ ấm, khăn quàng, găng tay, mỗi người một bộ đầy đủ. Mặc đủ ấm rồi, hai người thong thả rảo bộ trên tuyết khắp các các phố ở Lạc DIệp. Đường sá tuy nhỏ hẹp nhưng hàng quán hai bên cũng nhiều, cây nêu cắm đầy trước các cửa nhà, người bán câu đối, pháo hồng thỉnh thoảng rao lên vài ba tiếng, người qua lại ăn vận dày sụ, xe cộ đi lại chầm chậm, khó nhọc lăn trên tuyết, để lại vết bánh xe hằn đen.
Không lâu sau trời lại đổ trận tuyết, những bông tuyết to rơi trên mũ, phủ lên mi, mắt hai người đều sáng lung linh, nhìn nhau không nhịn được cười.
***
Ăn trưa xong, Lâm Ấu Hỷ vào tiệm bán vàng mã mua một ít tiền vàng ôm ở trong lòng, hai người không nói gì nữa, chậm rãi đi về phía vườn mộ, nộp mười tệ cho ông già gác cổng rồi tiến vào khu nhà thờ lặng lẽ.
Xuyên qua những giá xếp san sát màu xám, tro cốt của ông Lâm Vũ Minh được đặt trong một góc khuất. Lâm Ấu Hỷ quỳ trên nền đất ướt, dập đầu. Lãnh Tử Thần nhìn di ảnh người đàn ông lạ lẫm dán trên bình tro cốt, ánh mắt hiền từ, nụ cười hiền hòa, bố cô lúc sinh thời nhất định là người chất phác vụng ăn nói. Lâm Ấu Hỷ chắc là giống mẹ ở ngoại hình, nhưng tính cách của cô thì lại gần với bố nhiều hơn.
Nâng di ảnh đi ra sau khu nhà thờ hóa vàng, mặt đất dày tuyết, Lâm Ấu Hỷ cứ quỳ xuống, vàng mã cháy bùng trong lửa, cháy hết mình thành tro. Cô không nói một lời, chỉ cần mẫn đưa từng tờ giấy tiền vào lửa. Lãnh Tử Thần đứng bên cạnh, không nhìn được vẻ mặt của cô, chỉ im lìm bất động, xa xa là một khoảng trắng mờ mờ, cây cối trơ cành, băng phủ trắng xóa. Gió thổi qua, những tàn tro bay vương lên áo, lấy tay phẩy đi, còn lưu lại những vệt xám mờ mờ.
Đời người, chớp mắt cuối cùng cũng bay đi như tro bụi, có khi được nhớ, cũng lắm khi bị quên.
Chỗ tiền vàng đốt rất lâu mới hết, trên mặt đất còn lại đống tro tàn lấp loáng ánh lửa, theo gió bấc cuốn bồng lên, xoay vòng trong không trung rồi tan tác. Lâm Ấu Hỷ đứng dậy, ngẩng nhìn đám tàn bay mà sững sờ, rồi quay mình lại. Lãnh Tử Thần nhìn thấy đôi mắt cô sáng rực. Cô không khóc, môi dưới còn in vết răng, nhìn anh cười ảm đạm.
Phong tục miền bắc, khi hóa vàng không được để rơi nước mắt, nếu không người âm không nhận được tiền vàng. Lâm Ấu Hỷ ôm di ảnh bố trở lại khu thờ, Lãnh Tử Thần vái ba lạy trước bình tro cốt. Lâm Ấu Hỷ đứng bên cạnh im lặng nhìn anh, cô không ngờ anh làm như vậy, cô cũng không hy vọng anh làm thế. Lãnh Tử Thần luôn biết cách hành động bày tỏ tình ý của anh với cô, sao cô lại không hiểu chứ.
Hai người sánh vai ra khỏi khu mộ, im lặng, rất lâu sau, Lâm Ấu Hỷ mới khe khẽ khóc. Lãnh Tử Thần siết chặt tay cô, kéo cô vào lòng mình, dịu dàng nói:
- Ngốc ạ, có anh đây rồi.
Lâm Ấu Hỷ gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu, sau cùng thì gật gật, ngả mình vào lòng anh.
Buổi tối, mượn chiếc nồi hầm của chủ quán, ra ngoài mua thịt bò thịt dê, hành tây và khoai tây, một ít gia vị, hai người kê chiếc bàn nhỏ ra giữa phòng thưởng thức món xúp nóng hổi. Lãnh Tử Thần ăn đến mức mồ hôi túa ra lưng, Lâm Ấu Hỷ ngắm anh cười, anh cũng biết mình ăn quá tham nhưng không nhịn được, bấm bụng cười cùng cô.
Thị trấn Lạc Diệp là miền đất thần kỳ, hình như đặt chân tới đây, con người ta bỗng chốc cảm thấy được trở về với con người thật của mình, những trang sức bề ngoài rơi hết cả, chỉ còn lại bản chất chân thực, chất phác mà hồn nhiên, không ganh đua, không trăn trở.
Ăn xong, thu dọn chén bát, hai người cùng đi ra phòng rửa. Vòi chỉ có nước lạnh, lạnh buốt, Lãnh Tử Thần không cho Lâm Ấu Hỷ làm, anh xắn tay áo đích thân rửa bát. Nhìn anh vụng về khua khoắng, vẻ như lần đầu tiên phải làm việc này, cô cũng không cản, đứng bên cạnh dùng khăn khô lau sạch bát đũa, vừa lau vừa nói:
- Anh ăn có quen không?
- Ngon lắm.
- … Tốt quá. – Cô nói nhỏ.
- Cái gì tốt quá?
- Anh ấy. – Cô lúng túng đưa tay xoa mũi, cúi đầu. – Lãnh Tử Thần, anh đối với em tốt quá.
- Em mới biết anh tốt à? – Lãnh Tử Thần cười, nụ cười rất ngắn, hàm răng trắng bóng đều đặn, nụ cười tươi rói ấm áp. Cô ngốc này ngày một tế nhị đấy, biết nói những lời ngọt ngào đi vào tim người ta, quả là trẻ con có thể dạy được. Lãnh Tử Thần mừng khôn siết, nhưng ngoài miệng vẫn nói lạnh lùng: – Anh không tốt suông với người khác đâu, mau nghĩ cách gì đền đáp anh đi, vật chất hay tinh thần anh đều nhận cả.
- Đáng ghét! – Mặt Lâm Ấu Hỷ quả nhiên bất giác đỏ bừng, bất giác cô không nói gì nữa, cúi đầu im lặng. Lãnh Tử Thần này đúng là biết lợi dụng, mình nói thực lòng thì anh lại bẻ ngoặt đi.
Đem trả bát đũa cho bà chủ rồi, Lãnh Tử Thần bí mật trả thêm một ít tiền, bà chủ mừng lắm, ân cần đưa thêm cho một chiếc đệm điện. Hai người về phòng, đêm đã khuya, hơi ấm tỏa ra, trong phòng còn thoảng mùi thức ăn. Lãnh Tử Thần lấy từ trong ba lô ra một cuốn sách tiện tay đưa cho Lâm Ấu Hỷ.
Cô giật mình đỡ cuốn sách suýt nữa ngã từ trên giường xuống. Cầm sách xem, đó là giáo trình tin học dành cho học kỳ mới. Cô nâng niu trong tay một lúc, nhất thời không có phản ứng gì, rất lâu sau mới kinh ngạc mừng rỡ nhìn anh:
- Anh định dạy em à? – Hỏi xong thì thấy hối hận, thế nào cũng bị Lãnh Tử Thần bắt nạt.
Quả nhiên, sự bắt nạt đã tới.
- Chẳng phải anh là sư phụ về tin học ư? Đầu óc anh dùng để làm gì chứ, cô ngốc? – Lãnh Tử Thần mang máy tính đến ngồi bên cô. – Còn nữa, từ nay em phải học nói thành thạo tiếng Anh, việc đó có thể nhờ anh, anh sinh ra ở Mỹ, phát âm còn chuẩn hơn nhiều người.
Hic, nhiều người ấy là ai, có phải là người lần trước đã đi dạo cùng cô trên bãi cỏ để luyện tiếng Anh?
- Sao anh biết em với anh Tiêu Vũ Trạch cùng luyện nói tiếng Anh? – Lâm Ấu Hỷ cảnh giác nhìn Lãnh Tử Thần, dường như mọi việc của cô anh đều biết rõ, cô cảm thấy mình bị nhìn thấu suốt, cảm giác này chẳng hay chút nào, rất không thoải mái.
- Anh có bao giờ nói anh biết chuyện đó đâu? – Lãnh Tử Thần hấp háy mắt, rõ ràng là đang cười nhưng lại khiến người ta không cảm thấy nụ cười của anh, chắc chắn là anh đang rất cao hứng, không buồn gọi tên Tiêu Vũ Trạch, lại kêu là người ta, rõ ràng là anh rất ghen, hậu quả này nghiêm trọng đây. – Sao em không gọi anh là anh một cách dịu dàng như thế?
Lâm Ấu Hỷ tức chết được, cảm thấy mình quá ngốc, lần nào cũng tự gây rắc rối cho mình. Cô nói không lại với anh, càng thêm khó chịu.
Lãnh Tử Thần dựa vào thành giường, đặt máy tính lên đùi, vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình:
- Lại đây nào, cô em, đằng nào kỳ nghỉ đông cũng còn dài, không tìm việc mà làm, anh sẽ không thể đảm bảo là không gây ra chuyện gì làm em phát khóc đâu đấy.
Lâm Ấu Hỷ ngoan ngoãn bò lại gần, ngồi bên anh, giở sách nhìn qua, đúng là khó hơn giáo trình cơ sở nhiều, nếu gặp phải giảng viên không có trách nhiệm, sợ thi cuối kỳ khó mà qua được. Đọc một lúc, cô ngẩng nhìn anh, nịnh nọt:
- Anh Lãnh Tử Thần ơi, em phát khóc vì phải đi nịnh nọt thế này. Tô Hoan Hoan bảo em khóc xấu lắm, các cô ấy ghét nhất là nhìn em khóc. Anh yên tâm, em nhất định không khóc, không làm anh ghét đâu.
- Anh chưa nói là anh ghét em khóc mà.
- Anh vừa nói còn gì. – Lâm Ấu Hỷ ngốc nghếch nhìn anh. – Anh nói em khóc làm anh ghét…
- Ý của anh là chúng mình phải tìm việc gì đó để làm, nếu không anh không chắc sẽ gây ra việc gì với em, khiến em khóc. – Lãnh Tử Thần nhẫn nại giải thích lại. Giữa những người yêu nhau có rất nhiều cách nói tình tứ, tại sao trước mặt cô ấy lại nói ngắc ngứ thế chứ! – Thực ra giáo trình này không khó, nhưng để cho cái đầu ngốc nghếch của em hiểu được, anh phải thực sự động não nhiều đây.
Lâm Ấu Hỷ chớp chớp mắt, giáo trình mà đơn giản như thế, người thiên tài như Lãnh Tử Thần sao không biết cách để dạy cô chứ! Tuy nhiên cô vẫn nói một cách nghiêm nghị:
- Em sẽ rất nghiêm túc nghe lời anh Lãnh Tử Thần, xin đàn anh hết lòng dạy dỗ cho.
Đàn anh thực ra muốn xui em việc khác cơ, nhưng… phải tính đã, Lãnh Tử Thần nóng ruột chau mày, bắt đầu bài giảng.
Suốt hai tiếng đồng hồ, Lâm Ấu Hỷ ngồi bên anh, khi anh thao tác trên máy tính, cô ghé nhìn, cổ áo trễ xuống khiến có thể nhìn thấy chỗ không nên nhìn, Lãnh Tử Thần bất giác lơ đãng, đóng máy tính lại, nhìn cô:
- Không dạy nữa, chúng mình làm việc khác đi.
- Làm gì? – Lâm Ấu Hỷ đặt sách lên đùi, tay che miệng ngáp, kéo chăn rúc chân vào, chăn điện rất ấm, mời gọi giấc ngủ, cô buồn ngủ rồi. – Chẳng gì bằng mình nằm mộng đi, đàn anh.
Lãnh Tử Thần quẳng máy tính, vòng tay kéo cô vào lòng, tim đập thình thịch, anh ghé sát vào mặt cô, thì thầm nóng hổi:
- Đàn anh dạy em làm việc khác được không, ví như khi yêu nhau thì làm gì… – Âm thanh dìu dặt, ngập tràn hơi thở dồn dập, dừng nửa chừng, đợi cô phản ứng, xem cô sẽ làm gì.
Lâm Ấu Hỷ mở to mắt, đang ngáp dở, lâu sau mới bụm tay che mặt. Thấy Lãnh Tử Thần im lìm, chỉ vòng tay đặt lên eo lưng cô, cô mới he hé kẽ ngón tay nhìn ra, thấy anh đang cười cười nhìn mình, cô lấy hết sức đẩy anh ra, chui sâu vào chăn, trùm kín đầu, từ trong chăn phát ra câu cụt lủn:
- Chẳng hay ho gì!
- Tại sao không hay? – Lãnh Tử Thần hỏi qua lần chăn dày, vẻ mặt cười hớn hở. Thấy cô không đáp, bèn kéo chăn, bên trong cô ra sức giữ chặt, kéo đẩy mấy lần, bên trong vọng ra tiếng khóc rấm rứt. – Sao vậy? – Lãnh Tử Thần sợ hãi, nụ cười bất chợt tắt ngấm.
- Lãnh Tử Thần, anh đừng như thế, em sợ lắm. – Tiếng nói não nề từ trong chăn vọng ra, khuôn mặt nhỏ xíu đẫm nước mắt ló ra.
- Em lại sợ gì, anh còn chưa làm gì mà. – Lãnh Tử Thần nén cười. Hóa ra là sợ quá phát khóc. Chẳng qua anh chỉ nói chơi thôi, ngờ đâu cô sợ quá khóc thật. Nếu mà cố tình cưỡng ép, chắc cô lao đầu vào tường tự sát mất, đứa trẻ ngốc này!
Một hồi sau, tiếng khóc dần yên lại, Lãnh Tử Thần vươn tay kéo chăn cô ra, nâng gương mặt còn ngấn nước của cô, mỉm cười nhìn cô:
- Vừa nói không khóc, sao lại khóc, hả?
- Ai bảo anh… – Lâm Ấu Hỷ bối rối quệt nước mắt, thẹn thùng nhìn Lãnh Tử Thần. Phản ứng của mình có thái quá thật, đã biết mối quan hệ là gì, Lãnh Tử Thần là đàn ông, có ham muốn gì đó cũng là chuyện thường, vả lại anh đã làm gì đâu, cũng như lúc thường thôi, trêu chọc mình ấy mà.
- Anh làm sao? – Lãnh Tử Thần hứng chí hỏi.
- Không sao. –