nhìn Hải Tường cau có.. – định ra dáng vẻ anh hùng cứu mĩ nhân à? Còn khuya nhá.. ha ha.. trừ phi cậu đổi tên thành Hùng và có 1 đứa em trai nhé.. hô hô.. (=.=”)
– Mình không chống lại ai, mà mình thấy không công bằng cho cô ấy.. – Hải Tường nói chắc nịch..
– Ố.. thế à? – hắn cười đểu (anh thành nhân vật phản diện rùi đấy T_T) – .. để tui xem,.. cậu có khả năng gì để đòi lại công bằng cho cô ta nào.. phư phư phư..
Lúc ấy Kim Anh và Thảo Uyên lên lớp để tìm con bạn chậm chạp, 2 nhỏ chợt thấy bao nhiêu ng là ng đứng ở cửa lớp. 2 nhỏ cũng hơi hiếu kì, liền đến coi, nhỏ Kim Anh kéo Thảo Uyên chen chúc qua đám đông và cũng nghe được phong phanh lí do mà bọn nó đứng xem.. Lúc này, Kim Anh nhận ra con bạn mình đang có dấu hiệu bất thường, ko đúng, rất bất thường là đằng khác, 2 tay nắm chặt, đầu cúi gằm xuống.. ko có biểu hiện phản xạ gì khi hai hotboy đang đứng cãi nhau…vì nó.. (@.@)
– Thảo Uyên, mày nhìn thái độ của nó kìa ! – Kim Anh khẽ hích nhẹ Thảo Uyên.
– Tao chỉ thấy nó nổi khùng vào buổi đêm thôi, chứ.. – Thảo Uyên lo lắng nói thầm với Kim Anh nhưng mắt vẫn dán vào nó ko chớp.. – ..chưa thấy nó thế này bao giờ.. (0.o)
– Nhớ lại hôm qua ý. – Kim Anh nhìn Thảo Uyên – .. nhỡ..
Chưa để Kim Anh nói hết câu, Thảo Uyên đã kéo tay nhỏ tiến về phía nó..
– Nguyệt Nga, mày ổn chứ ? – Kim Anh lên tiếng hỏi nhẹ..
Lúc này Hải Tường mới dừng cuộc cãi vã lại, nhìn nó, nó vẫn im lặng.. Kim Anh và Thảo Uyên lo lắng ko dám nhìn mặt nó vì 2 nhỏ rất sợ.. nhỡ nó.. lại mất kiểm soát.. nó rất đáng sợ.. Kim Anh khẽ lại, định đẩy Hải Tường ra thì tay cậu bỗng nắm chặt lấy tay nó và nói..
– Đừng sợ.. nếu cô cảm thấy sợ, tôi sẽ bảo vệ cô…
Hắn há hốc mồm, câu nói này, hôm qua hắn đã nói.. Còn nó, đôi đồng tử của nó khẽ giãn ra.. nó từ từ ngước lên nhìn.. Hải Tường, nó đã nghe được những lời đó, nhưng trong đầu nó, chỉ nghe được dư âm giọng của 1 ng con trai kéo nó về thế giới thực tại.. ‘Nếu cô sợ… tôi sẽ bảo vệ cô’, đó là giọng của 1 ng khác.. 1 ng mà khiến nó thấy ấm áp, dù trong tiềm thức nó cũng ko biết được là ai.. 2 mắt nó rưng rưng như sắp khóc vì đau.. nó thấy tức ngực,. Chân đau ê ẩm.. nó nhìn Hải Tường mà cute hết mức 0, khiến trái tim ai kia đã đập lệch 1 nhịp, bao gồm cả… hắn.. Bỗng.. Bốp.. Bốp.. Bốp.. chưa kịp để nó phản ứng, Kim Anh đã đập rõ đau vào vai nó và cười để cho nó… tỉnh. (=.=’’, bà này có ngày vô viện lun á)
– A..ha..ha..ko..sao..thì tốt rồi.. ko đau thì bỏ qua thôi.. (^^)
Bụp.. nó giơ hẳn 1 đấm vào bụng nhỏ bạn rồi quay sang nhìn Hải Tường với ánh mắt ‘ko mấy thiện cảm’.. giứt mạnh cái tay ra, nó càu nhàu..
– Này nhé, tôi ngã nhưng cũng tự biết dậy nhé.. ko cần anh phải đỡ.. tôi ko cần anh đỡ mà anh đừng thấy tay tôi đẹp mà lợi dụng tí nhá (=.=’’, mẹ ơi, anh ý có lòng tốt mà..).. – nó quay phắt sang hắn trong sự ngạc nhiên tột độ của Hải Tường và hắn cùng với mọi ng, còn với 2 con bạn là chuyện thường xuyên như cơm bữa.. – nhóc kia, (ối mẹ ơi, gọi ng hơn mình 1 tuổi là nhóc mới kinh) (@.@).. tôi cho anh 2 sự lựa chọn.. hoặc là.. ra đấu với tôi 1 trận.. 2 là nhận thua để tôi sẽ bỏ qua cho anh.. (^^, hí hí, chị ý lại nghĩ ra trò gì đây)
– Hơ hơ.. cô nghĩ sao mà đòi thắng được tôi ? – hắn khoanh tay cười gian.. – ..lấy đầu chọi đất à ? (^^ đầu chọi đá)
– Ko biết ai lấy đầu chọi đất đâu hen (=.=’’, ngu ko kém..).. – nó cũng khoanh tay cười nham hiểm.. -.. cuối chiều, đi 1 mình, ko gọi ng giúp, ko có ng xem.. chỉ cần bạn anh làm nhân chứng, thi thể thao…ở gần hồ cá của trường..(@@)
– Thể thao.. – hắn búng tay cái chóc.. – .. được.. thi gì..
– Ra đó sẽ quyết.. – nó nhìn hắn bằng ánh mắt thích thú.. (~.~.. chị này lại có trò để phá rồi đây)
Gì chứ thể thao thì bản lĩnh nó đầy mình, chạy có, bơi có, môn cầu vượt, nhảy bờ rào có nốt.. he he.. phen này hắn thua là cái chắc.. hô..hô.. (=.=” lại tự sướng rồi kìa..)
Chương 5.
Cuối giờ ngày hôm đó, nó hí hửng vác cặp sách và nhảy chân sáo xuống chỗ hồ cá (^^), nơi mà nó đã hẹn hắn trước đó.. hihi. Nghĩ mà vui thấy lạ..ha..ha.. cái mặt tên biến thái đó rồi cũng sẽ biết tay nó.. he he.. (@.@ lại lên cơn òi)
Hắn cũng vừa giải quyết xong đám con gái phiền nhiễu và đám con trai tò mò, đuổi cho chúng nó về hết, hắn vác cặp, vừa đi vừa lẩm bẩm.. không biết nó định giở chiêu gì? Cùng đường nên làm liều để bớt ê chề mà.. hi hi.. gì chứ thể thao thì ngoài vẻ siêu đẹp trai ra (ọe.. đẹp giai thật nhưng mà tự sướng quá.. =.=”) hắn cũng còn là 1 cao thủ võ lâm đó.. xem nó làm gì hắn được nào.. ko khéo lại thành gậy ông đập lưng ông cũng nên… phư .. phư.. phư.. (nhìn cái mặt ảnh gian chưa kìa?). Hắn vừa ra đến nơi, thì thấy nó và Hải Tường đã đứng đó từ lúc nào.. nhìn mà tức, thằng bạn thân mà nỡ bán đứng hắn.. ô, hắn trông thấy 2 nhỏ bạn của nó đứng kia mà.. sao bảo không có người ngoài.. hắn ức chế tiến lại gần.. mặt phừng phừng nhìn nó..
– Này, sao cô bảo không có ng xem cơ mà…. thế cái gì đây?.. – hắn nhìn Thảo Uyên và Kim Anh 1 cách khó hiểu rồi lại phân bua.. – .. sao cô được phép có ng hâm mộ mà tôi thì không đc.. (>’’<)
– Đâu có.. ng chứ cái gì? Anh bị đui hả?..– nó nhún vai, – .. hâm mộ anh đó chứ, lúc nãy tôi đã đuổi tụi nó về rồi..nhưng nhỏ Kim cứ thích ở lại ngắm anh đó chứ, còn nhỏ Uyên thì đi theo nhỏ Kim mà.. tôi cũng muốn chơi sao cho thật công bằng nhưng mà thôi, anh có bạn làm trọng tài thì tôi cũng phải có, với lại tôi không muốn fan của anh xen vào không lại mất hình tượng của anh, thấy tôi lo cho anh hong? (^^)
– Cô.. – hắn nhìn nó nhăn nhó 1 lúc..- .. ừ ha.. cô lo cho tôi tới mức, nãy ở trong lớp, cô đã quỳ lạy tôi thế nào mà..phư..phư..phư.. (^^)
– thế à? – nó nhìn hắn cười gian – .. thôi, không đấu khẩu nữa, thi luôn đi, nhanh tôi còn về.. hôm qua phải ở lại với 1 tên hôi hám như anh, giờ mà không về nữa chắc tôi chết quá.. (=.=”, chị sạch quá nhể?)
– Cô.. – hắn á khẩu, và thay luôn bằng 1 giọng lạnh lùng.. – ..thi gì.. muốn chơi đánh nhau rồi đấy.. (óe, anh ui, đừng nghịch dại nha, chị ý là con gái đó >.<)
– Thích thì chiều.. – sau 1 hồi suy nghĩ, nó phán câu xanh rờn..khiến ai cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.. gì chứ hắn cũng ko phải hạng xoàng đâu, hắn có đai đen cơ mà.. – ..quân tử.. nhất ngôn.. okie? Mỗi ng thi một môn.. anh chọn trước, tôi chọn sau.. (@.@)
– Được.. – hắn cười gian.. – quân tử nhất ngôn..ko nương tay đâu nhé! (0.o)
– Không mượn, tôi không yếu đuối đến thế.. – rồi nó quay đầu… chạy.. (???). Đấu với kẻ mạnh thì chuồn là thượng sách, lừa thời cơ nó ko chú ý ra tay hạ độc thủ, thế mới là nó.. hô hô
4 đứa còn lại không hiểu chuyện gì đang diễn ra, và hắn cũng chạy.. theo nó..Tới gần sát hồ cá thì hắn đứng sững lại, hắn đã chạy vòng quanh hồ cá rồi mà giờ thì mất dấu nó, con nhỏ đó đi đâu rồi không biết, Hải Tường, Kim Anh, Thảo Uyên cũng ngơ ngác nhìn quanh..
– Này, nếu cô không ra thì cô thua nhé – hắn hò to, rồi đứng hẳn lên thành hồ cá hét to.. – Kiều Nguyệt Nga, nếu cô không ra là thua này.. 1..2
PHỤT… ÙM… khi hắn chưa kịp phòng bị gì thì nó đã từ trong bụi cây, phi nhào ra và đẩy hắn xuống nước cái tùm.. kèm theo tiếng cười ha hả cùng với đó là cái máy điện thoại của Thảo Uyên giơ lên quay cảnh hắn đang ngoi ngóp.. trong hồ cá..
– Ha.. ha..ha.. – nó ôm bụng cười lớn.. – đồ đần.. đánh nhau là tinh thần thể thao.. còn đạp nhau xuống ao mới là tinh thần bơi lội.. vòng hai nha… vòng 1 anh không thắng nhưng vòng 2 tôi thắng, do đó.. tôi thắng anh… hớ.. hơ..hơ..hơ..hơ.. (=.=”, chị này ăn gian thảo nào mới cho fan của anh í đi hết ko thì chị í bị ăn đập).. nhân tiện, tôi tên là Trần Kiều Nguyệt Nga cơ ạ.. làm ơn gọi cho đúng dùm..
– Cô.. ọc..ọc.. – hắn cố ngoi ngóp, chới với.. – tôi..ọc..ọc..ko..ọc..ọc..biết..ọc..bơi… (0.o)
– Ha ha ha.. đừng đùa.. tên đại gia như anh mà không biết bơi á, cao thủ võ lâm thế á? Ha ha..ha
Sau 1 phút cả lũ cười vì tính quá lố của nó và sự khổ sở ngoi ngóp của hắn.. bỗng Hải Tường hốt hoảng, la lên:
– Thôi chết, Minh Tuấn không biết bơi.. (0.0, sao giờ mới nói?)
– Ha.. ha… CÁI GÌ? – nó nhìn Hải Tường với ánh mắt tròn không thể tròn hơn.. nó chẹp miệng, nhăn mặt – .. sao không nói sớm? (nói rồi mà có ai thèm nghe đâu?)
VỤT.. ÙM.. nhanh như chớp, nó nhảy ùm xuống nước.. và cố gắng xách cổ hắn lên, mang tiếng là hồ cá nhưng cũng phải rộng, to, và sâu bằng cả cái bể đựng nước mưa nhà nó ý chứ.. với lại hồi bé, nó hay có thói nghịch dại nên thường đi chọc tổ ong, ong vốn kị nước nên nó tập lặn nhiều rồi cũng thành quen.. Sau 1 hồi, ngụp lên ngụp xuống, nó cũng túm cổ được hắn lên, con ng gì mà nặng khủng khiếp khiến nó muốn ngất luôn.. mệt gần chết mà hắn còn xỉu ngay tại trận trước nó nữa, cũng tại hắn đang đói, chứ nó có biết đâu.. giờ nó chỉ muốn thừa thời cơ.. không có ai ở đây là dìm cho hắn chết hẳn luôn cho bõ ghét (ác..@.@), nhưng thôi, mất công cứu không lẽ lại dìm.. nó đâu có dại vào nhà đá mà ngồi bóc lịch đâu..Nhưng mà nó không muốn thế cũng không được rồi, hắn đang hôn mê,.. chắc uống nhiều nước quá.. tính sao đây? Nó hướng ánh mắt của mình lên mọi ng..
– Có ai.. biết .. hô hấp.. nhân tạo không? – nó nhìn quanh.. và ánh mắt dừng lại ở Hải Tường..- ..anh..là bạn..hắn.. anh hô..hấp.. nhân tạo.. cho hắn.. đi.. (@@)
Hải Tường dù không biết hô hấp nhân tạo là gì nhưng cậu cũng gật đầu cái rụp (T_T, anh này dễ bị dụ thật).. và tiến đến phía hắn đang nằm.. lóng ngóng nhìn hắn.. nó sốt ruột mắng..
– Anh làm đi.. hắn không phải bạn thân anh sao? Nếu anh không nhanh là hắn sặc nước chết đấy.. (>”<)
– Ơ… – Hải Tường ngệt mặt, cậu thực sự có biết làm gì đâu, mấy cái này cậu chưa được thử, cũng chưa từng học qua, cậu nhìn nó với vẻ mặt ngu ngơ.. – ..làm như thế nào nhỉ? (T_T)
– Đừng nói là anh không biết hô hấp nhân tạo là gì nhá? – nó tròn mắt quát lên.. – anh bao nhiêu tuổi rồi.. hô hấp nhân tạo là.. ôi trời.. để tôi làm.. (>”<)
Thấy tình thế cấp bách, nó tiến tới phía hắn trong sự ngạc nhiên của 2 con bạn.. và.. đặt môi nó lên môi hắn.. tiến hành công việc hô hấp nhân tạo.. còn Hải Tường, cậu đứng trân trân theo dõi nó 1 lúc .. và vội phi đến đẩy nó ra..
– Tôi biết rồi.. – Hải Tường quay ra nhìn hắn.. cười mỉm.. – để tôi thử.. (:|)
Khụ.. khụ.. khụ.. hắn bật dậy và ho sụ sụ.. nó tròn mắt nhìn hắn.. còn Hải Tường khẽ mỉm cười..
– Cô.. khụ..khụ.. định.. khụ..giết.. tôi.. khụ khụ…sao? – hắn nhìn nó căm phẫn, trông hắn chả khác gì con chuột chạy lụt, nhìn buồn cười quá đi mất.. – .. thế mà bảo .. khụ khụ.. quân.. tử.. khụ khụ.. nhất.. ngôn.. khụ khụ.. (=.=” ho thì tốt nhất im lặng đê)
– Ha ha ha.. thích thì chiều…tôi liều..anh té.. vậy là anh nợ tôi 1 mạng sống.. với lại.. khụ khụ là gì thế? Ha ha ha… nhân tiện, tôi ko phải quân tử, tôi là nữ nhi.. hô hô..nên ko cần phải nhất ngôn gì gì đâu.. khụ khụ ạ! (=.=”)
– Hư. – Dù rất mệt và đói nhưng hắn vẫn làm ra vẻ và vẫn cố cãi.. – ..nếu tôi chết cô vào tù mà trêu cảnh sát cho sướng đời đi nhá.. nên tôi ko nợ cô gì nữa.. tôi mà chết cô ngồi tù mọt gông.. (T_T, cãi ko lại rồi đây mà..)
Nó phục hắn sát đất, khiến nó suýt ngất trên cành quất.. mới bị dìm gần chết mà vẫn còn nói được nhiều như thế thì quả là… ‘super star’ lun.. nhưng nó vẫn lè lưỡi và quay đầu đi khiến hắn liên tưởng ngay tới ai đó.. từng đâm vào hắn.. hắn chợt mỉm cười.. (^^)
Hôm nay chơi khăm được hắn, nó vui hết sức mà.. ngày mai là buổi học ngoại khóa nên nó tha hồ mà quậy, mà cúp tiết, mà nghỉ.. hihi.. nghĩ đã