sao. Đương nhiên là không phải. Trình độ mặt dày của hắn cô đã sâu sắc cảm nhận, trình độ gian xảo của cha hắn, cô cũng đã lĩnh hội đầy đủ. Còn ông đẹp trai không ngờ chính là cao thủ trong cao thủ a.
Không muốn tiếp tục nhiều lời với hắn. Hải Nghi nhìn hắn một bộ muốn nằm vạ dưới sàn, còn có mái tóc ướt sũng chưa khô, lo lắng hắn sẽ bị cảm nên có lòng tốt nhắc nhở hắn.
-Đứng dậy, đi thay quần áo nhanh lên.
Hải Nam nghe được cô quan tâm vui sướng bừng bừng, lập tức ngồi dậy chạy lại ôm cô một cái.
-Vợ à, em đây là sợ anh bị cảm sao?
Hải Nghi ngồi trên giường thấy hắn đột nhiên ôm cô, nhất thời cảm thấy có gì đó không ổn, không khỏi liếc mắt nhìn xuống.
Nhưng mà, không nhìn còn tốt, nhìn rồi mặt cô phút chốc đỏ bừng, lửa giận vừa mới hạ xuống lại như gặp được gió nhanh chóng bùng lên. Cô vận khí hét lên.
-HẢI NAM ANH LÀ TÊN BIẾN THÁI…
Không vì cái gì cả, chỉ là trong lúc Hải Nam nhiệt tình chạy tới ôm cô vợ nhỏ, động tác “vô ý” mà đánh rơi chiếc khăn tắm trên người. Thân hình hoàn mĩ lần thứ hai không chút che đậy hoàn toàn phơi bày trước mặt cô.
Đích xác là một yêu nghiệt nam nhân trong lời đồn!!!
Chương 61: VÔ DUYÊN GẶP NẠN
Mới sáng sớm biệt thự nhà Trần Vũ được dịp bùng nổ. Chào buổi sáng mọi người là một tiếng hét “vàng oanh” đến kinh thiên động địa của cô chủ tương lai.
Đối với việc này hầu hết tất cả mọi người đều giật mình, ngoại trừ Trần Vũ Dương hôm nay đặc biệt vui sướng, tâm trạng tốt không vì việc này mà thay đổi.
Trần Vũ Văn vẫn như thường ngồi ở phòng khách vừa uống cà phê, vừa xem tin tức. Bộ dạng lười biếng vừa giống như không quan tâm đến náo động ở trên lầu cũng vừa như đã dự đoán được hết thảy.
Mà vị tiên sinh “chân nhân bất lộ tướng” này ở trong mắt Hải Nghi hay Hải Nam đều là người cực kì nguy hiểm. Không vì cái gì khác, chỉ là nụ cười vô hại thường trực trên môi ông ta rất dễ khiến người khác buông lỏng cảnh giác. Nếu không cẩn thận sẽ sa vào cái bẫy mà ông ta sắp đặt.
Vấn đề này thì Hải Nam đã triệt triệt để để cảm nhận sâu sắc trong 18 năm qua.
Hải Nghi nổi giận đùng đùng mà bước xuống lầu, nhìn thấy vài người làm trong nhà nhìn cô với ánh mắt kì lạ, hiển nhiên đối với âm thanh khủng bố vừa rồi vẫn còn dày đặc hoài nghi.
Cậu chủ của bọn họ khi nào đã trở nên biến thái vậy?
Nhưng mà ánh mắt nghi hoặc của bọn họ không dừng lại quá lâu trên người cô mà nhanh chóng nhìn đến “cái đuôi” theo sau cô.
Chỉ thấy Hải Nam vui vui vẻ vẻ lẽo đẽo phía sau cô, nhiều lần muốn tiến lên sánh vai cùng cô đều bị cô quay lại trừng mắt, rất thức thời mà thu chân lại, giữ vững khoảng cách một bước chân phía sau cô.
Rất nhanh hai người dưới con mắt tò mò của mọi người thì đã đến được phòng khách. Cả hai nhìn thấy Trần Vũ Văn cười vô hại với bọn họ, thì ăn ý nổi lên lòng cảnh giác.
Quả nhiên, ngay sau đó Trần Vũ Văn làm như vô ý mà nói.
-Nghe nói tối qua hai đứa ngủ cùng một phòng.
Cố ý.
Chính xác là cố ý. Đây chính là tiếng lòng của Hải Nam giờ phút này. Từ khi bước vào phòng khách hắn đã cảm nhận được người này nhất định sẽ đối với hắn trả thù việc hắn nói ông ấy không giữ được vợ. Cho nên đối với hắn trả thù.
Bộ dạng hắn bây giờ đã đủ chật vật rồi, người này còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà đổ thêm dầu vào lửa. Hải Nam trừng mắt nhìn người cha vĩ đại đến vô hại của hắn. Bất quá người kia dưới cái nhìn cực nóng của hắn cũng không có phản ứng gì. Chỉ là một bộ hứng thú nhìn người đứng bên cạnh hắn- Hải Nghi.
Khi hắn ý thức được chuyện không ổn đang xảy ra thì Hải Nghi cho hắn một cái nhìn lùng lùng rồi xoay người đi ra ngoài.
-Ấy, vợ à, thật ra anh không có làm gì em cả.
Hải Nam giờ này cũng chẳng rãnh rỗi so đo với Trần Vũ Văn, lập tức cong đít chạy theo.
-Vợ à. Anh thề anh không có ý xấu.
Hải Nghi đi ra tới cửa đột ngột dừng bước, khiến cho người nào đó đuổi theo phía sau bất ngờ “phanh gấp”, không kịp chuẩn bị mà ngã người về phía trước theo lực hút của Trái Đất.
Và hệ quả tất yếu của sự việc bất ngờ trên là thân hình cao lớn của Hải Nam ngã đè lên vóc người mảnh khảnh của Hải Nghi.
“A… ui”
Tình thế cấp bách không biết tiếng rên này của ai phát ra. Nhưng mà Hải Nam biết hẳn không phải là hắn đi. Bởi vì hắn cảm nhận được mình đang ở trên một thân thể mềm mềm, xúc cảm nơi bàn tay cũng dị thường thoải mái. Không nhịn được tiếp tục sờ sờ mó mó. Cho đến khi cảm thấy có gì đó không ổn, kí ức vài giây trước đó ồ ạt tập kích, khiến hắn nhất thời xanh mặt, dự cảm bất an truyền đến. Đồng thời cũng ý thức được người dưới thân mình là ai, và hắn thật không dám nghĩ tiếp hắn vừa chạm vào thứ gì.
Chống tay.
Ngẩng đầu.
Hai giây kế tiếp, lấy hết dũng khí mở mắt ra. Quả nhiên đập vào mắt hắn là gương mặt đỏ hồng của Hải Nghi, dưới ánh mặt trời càng thêm kiều diễm. Nhưng mà giờ phút này hắn quả thật dù muốn cũng không có tâm tình thưởng thức vì hắn nhìn thấy được trong mắt cô hai ngọn lửa đã cháy bùng bùng có thể sẵn sàng thiêu chết hắn bất cứ lúc nào.
-Hải Nam đáng chết! Anh còn không mau buông tay ra.
Hải Nghi nén giận, nghiến răng nghiến lợi nói. Nếu vừa rồi không xoay người lại thì tình huống bi ai như thế này sẽ không xảy ra. Nhìn bàn tay của hắn trên người cô sờ sờ nắn nắn, nếu không phải ở dưới tình thế khó khăn này thì lúc này đây cô sẽ cho hắn một đấm nhớ đời.
Hải Nam lúc này mới vội vàng buông tay ra, khuôn mặt đẹp trai thoáng chốc đỏ bừng.
-Đứng lên.
Đối với giọng điệu ra lệnh của Hải Nghi có cho vàng hắn cũng không dám có ý kiến. Lật đật ngồi dậy, nhưng mà khi hắn đã hoàn toàn đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống thấy cô vẫn một mực nằm yên ở đấy, mắt hạnh trừng trừng nhìn hắn, thân thể cứng ngắc không động đậy được.
Hải Nam hoảng hốt ngồi xuống, hắn không dám động vào cô, chỉ có thể vô cùng lo lắng hỏi.
-Vợ à. Sao em không đứng dậy.
-Hải Nam chết tiệt. Anh còn không mau đỡ em dậy.
Hải Nghi tức giận nói, nếu không phải tại hắn bây giờ cô cũng không thê thảm như thế này. Ôi, tấm lưng mảnh khảnh của cô nếu không gãy thì đã là một kì tích rồi.
Hải Nam nghe lời nâng cô dậy, động tác nhẹ nhàng giống như sợ trong lúc vô tình sẽ làm vỡ thủy tinh.
“Rắc”
“Ahhhhhhhh”
Nhưng mà ngay khi hắn động vào cô thì một âm thanh không hợp thời đúng lúc vang lên, ngay sau đó là tiếng hét như giết heo của Hải Nghi. Lần thứ hai trong cùng một buổi sáng làm kinh động trên dưới Trần Vũ gia.
Bên trong phòng khách, Trần Vũ Văn đang uống cà phê cũng không nhịn được mà phun ra, sắc mặt có chút khó coi. Nghĩ lại hắn muốn chỉnh người, người này cũng không phải là con dâu tương lai của hắn a. Người hắn muốn chỉnh là Hải Nam, nghịch tử nhà hắn. Nhưng như thế nào lại có tiếng hét thê thảm như vậy.
Đúng lúc này, Hải Nam lo lắng cuống cuồng vội vội vàng vàng ôm Hải Nghi đang đau đến mức mồ hôi hột đổ đầy người xông vào phòng khách. Hướng quản gia lớn tiếng nói.
-Chú Lâm, nhanh gọi Bác sĩ đến đây.
Quản gia Lâm cũng không hỏi nhiều lập tức gọi điện cho bác sĩ riêng của biệt thự nhanh chóng đến.
Còn Trần Vũ Văn ngây ngốc ngồi tại chỗ, sửng sốt hồi lâu mới ý thức được sự việc nghiêm trọng. Nhanh chân hướng trên lầu đi tới.
Náo động này cũng kinh động đến vợ chống Trần Vũ Dương, hai ông bà ngay sau đó cũng lập tức đi đến. Nhìn tình hình rối loạn bên trong, Trần Vũ lão phu nhân đau lòng đi vào hỏi.
-Hải Nam, chuyện này là thế nào?
-Đúng vậy, tại sao lại xảy ra chuyện này?
Trần Vũ Văn cũng không nhịn được lên tiếng hỏi, hắn cảm nhận được việc này cùng hắn không tránh khỏi có liên quan a. Hải Nam nghe tiếng nói, lập tức ngẩng đầu nhìn Trần Vũ Văn, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Im lặng cúi nhìn Hải Nghi đau đến chết lặng, ngay cả trừng mắt nhìn hắn cũng lười.
Trần Vũ Dương nhìn tình hình này, biết là không ổn rồi, việc này với cháu đích tôn của ông không tránh khỏi liên quan. Mặc dù, thương thế này có thể nhanh chóng giải quyết nhưng ông phải tìm cách giải thích với lão già cố chấp kia.
Miệng không nhịn được nói thầm.
-Nguy rồi, lão già kia, chắc chắc sẽ làm ầm lên cho xem.
“Hắc… xì”
Bên này, Nguyễn Hà Trung khó chịu hắc xì, mi tâm nhíu chặt lại. Nghĩ rằng, Jerry nhà ông lại gây chuyện rồi.
Chương 62: SỰ THẬT KHÓ TIẾP NHẬN
Tại phòng khách biệt thự Trần Vũ, một cảnh tượng không mấy xa lạ đang được diễn ra. Nguyễn Hà Trung bộ dạng hùng hổ, đôi mắt già nua hằn hộc nhìn Trần Vũ Dương đang chột dạ ở đối diện.
Hừ, bởi vì chuyện ầm ĩ của Hải Phong, mà gia tộc Nguyễn Hà cùng nhà họ Hoàng rước lấy không ít rắc rối. Cho nên mới mắt nhắm mắt mở cho Trần Vũ Dương có cơ hội cướp lấy cháu gái ông yêu thương nhất. Nhưng mà mới được một ngày thì Jerry hoạt bát đáng yêu của ông phải giống như cái bánh chưng để người ta quấn tới bó lui, cuối cùng phải nằm bất động trên giường. Thử hỏi cơn giận này ông không tìm hắn tính sổ thì kiếm ai đòi đây.
Dưới cái nhìn như tia tử ngoại của Nguyễn Hà Trung, Trần Vũ Dương mấy mươi năm nay luôn kiêu ngạo nhưng giờ phút này cũng chột dạ mà lãng tránh. Quả thật ông có chút xấu hổ a, hơn năm mươi năm nay cuộc chiến giữa ông và Nguyễn Hà Trung diễn ra như cơm bữa, nhưng lúc nào cũng ở thế cân bằng, không nghĩ tới vì chuyện nhỏ nhặt này mà bất đắc dĩ phải lâm vào thế yếu.
-Thôi được rồi, hai cái người này! Nguyễn Hà Trung mục đích chúng ta đến đây không phải là đấu mắt a.
Ngồi bên cạnh hai người, Hoàng Khương uống hết một ấm trà mới bất đắc dĩ lên tiếng. Làm bạn với hai người tính tình trẻ con này, những chuyện như vậy ông nhìn cũng quen mắt. Chỉ là một tiếng đồng hồ trôi qua, trà cũng uống hết, ông không lên tiếng thì không được rồi.
-Hừ, tôi mới không thèm chấp với ông ta. Hôm nay tôi nhất định phải mang Jerry về.
Nguyễn Hà Trung lúc này mới hừ lạnh, nhìn Trần Vũ Dương lớn tiếng nói.
-Ách… Gia gia chuyện này là cháu không tốt. Vì cháu không cẩn thận nên mới… Cháu xin nhận lỗi với ông. Nhưng mà xin ông cho cháu được chăm sóc Hải Nghi đi.
Hải Nam đứng bên cạnh Trần Vũ Dương nghe thấy lời nói của Nguyễn Hà Trung, lập tức cúi đầu nhận lỗi. Bộ dạng chân thành khiến người ta không nỡ trách tội.
-Được rồi, nên bỏ qua đi thôi. Dù sao con bé chỉ bị trẹo lưng, sẽ không đáng ngại. Hôm nay, chúng ta đến đây là có chuyện quan trọng để nói.
Hoàng Khương nghiêm túc nói. Giọng nói đầy uy lực không ai dám phản đối. Điều này chứng tỏ ông cũng đã một thời oanh liệt trên thương trường, nếu không cái bảng hiệu Hoàng Gia chắc chắn sẽ không thể bằng vàng và rực rỡ cho đến ngày nay.
Trần Vũ Dương hiểu ý, ọi người lui ra. Trong phòng chỉ còn lại năm người, đó là: Nguyễn Hà Trung, Trần Vũ Dương, Hoàng Khương, Hải Nam, cùng một người nảy giờ vẫn im lặng là Hoàng Tử Minh.
-Chúng ta điều tra được, Đặng Chi Dân lần này cũng quyết định tranh cử người thừa kế.
Nguyễn Hà Trung trở về bộ dáng nghiêm túc, âm trầm mở miệng.
-Là ai? -Trần Vũ Dương