không thành vấn đề. Nhẫn nhịn cơn đau ngày một tăng phía dưới chân khi hắn vừa thốt ra câu nói kia.
Sắc mặt Hải Nghi khỏi nhìn cũng biết nó đã lạnh xuống vài phần. Cô cười quyến rũ nhìn Hải Nam khiến hắn bỗng dưng cảm thấy mồ hôi lạnh chạy dọc sóng lưng.
-Ách, hi hi cô chủ tôi đã có bạn trai.
Nhìn biểu hiện của hai người trước mặt, Jenny Trần nếu không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì thật đúng là uổng công làm người. Bất quá cô không phải là người bình thường mà là một chuyên gia tâm lí nổi tiếng thế giới.
-Cô chủ?
Hải Nghi bắt được hai từ trọng yếu trong câu nói của Jenny Trần, khó hiểu hỏi ngược lại.
-Vợ à, đây là Jenny Trần, là người mà trước đây ông nội nhận nuôi, hiện tại đang học tập và làm việc ở nước ngoài. Chị ấy mới đáp chuyến bay sáng nay. Là người nhà Trần Vũ cho nên chị ấy gọi anh là cậu chủ.
Nghe Hải Nam nói, lúc này sắc mặt của Hải Nghi mới hòa hoãn vài phần. Nếu đã gọi Hải Nam là cậu chủ thì gọi cô là cô chủ cũng không có gì lạ.
Hải Nghi mãi đánh giá người Jenny Trần mà không để ý đến ánh mắt của Hải Nam cũng nhìn Jenny Trần có chút khác thường.
Nhận thấy được ánh mắt hàm ý của Hải Nam, Jenny Trần mỉm cười chuyên nghiệp hướng Hải Nam nói.
-Cậu chủ tôi có một tài liệu quan trọng muốn đưa cho cậu. Hay là chúng ta lên phòng của tôi đi.
Jenny Trần khi nói thỉnh thoảng lại ngó nhìn Hải Nghi. Trong lòng Hải Nghi ẩn ẩn khó chịu, cô không muốn Hải Nam ở cùng người khác.
Bên cạnh Hải Nam đã không chút do dự mà nắm tay Hải Nghi đứng dậy, dẫn đầu đi trước.
-Vậy đi thôi.
Hải Nghi vẫn không chút nghi ngờ mà đi cùng với Hải Nam. Trong lòng buông lỏng vì Hải Nam đã không do dự mà dắt cô cùng đi. Tâm trạng vì thế mà vui vẻ hẳn lên.
Khi Jenny Trần mở cửa thì một mùi hương dễ chịu xông vào mũi, khiến người ta thư thái, cả người như nhẹ nhàng hẳn ra.
Đột nhiên Hải Nghi thấy Jenny Trần đi lên phía trước xoay người mỉm cười nhìn cô. Giống như mang theo ma lực, khiến cô làm theo những điều cô ta nói.
-Cô chủ, nhìn tay tôi đi.
Trên tay cô ta cầm một đồng tiền bạc, khi cô ta xòe tay ra thì đồng bạc rơi xuống, treo thẳng đứng trên tay Jenny Trần nhờ một sợi chỉ trắng. Hai mắt Hải Nghi bắt đầu hoa lên, nhìn đồng bạc cứ liên tục lắc lư lắc lư trước mắt cô. Trong lòng kinh hoảng cô cảm nhận được điều gì đó bất thường.
Nhưng tất cả đã không còn kịp rồi. Trước khi cô ngất đi thì bên tai nghe rõ mồn một giọng nói quen thuộc của Hải Nam.
-Không sao rồi, có anh đây.
Sua đó Hải Nghi trực tiếp lâm vào hôn mê.
Hải Nam ôm cô đặt lên giường nhìn về phía Jenny Trần nói.
-Được rồi, cô bắt đầu đi.
Jenny Trần hiểu ý, nhanh chóng gật đầu.
Từ giây từng phút trôi qua, mồ hôi trên trán Hải Nghi càng lúc càng toát ra nhiều hơn, thân hình nhỏ bé không nhịn được mà run rẫy. Bàn tay nắm chặt tay Hải Nam giống như đó là nguồn sống duy nhất của cô.
Hải Nam một mực ngồi bên giường, đau lòng thay cô lau mồ hôi trên trán. Hắn biết mười mấy năm qua cô luôn sống với cơn ác mộng đáng sợ. Cho nên hắn mới nhờ Jenny Trần giúp đỡ. Hi vọng cô có thể dũng cảm đối mặt với ác mộng kinh hoàng đó, để từ đó không còn sợ hãi như thế mỗi khi đi ngủ.
Hải Nam đưa tay vuốt nhẹ chân mày đang cau chặt của cô, thầm thì.
-Hải Nghi, cố lên.
Cơn ác mộng kinh khủng đó lại tới nữa, Hải Nghi sớm đã quen thuộc từng chi tiết trong đó, cô rất muốn tỉnh dậy, không muốn nhìn thấy càng không muốn nhớ lại nữa.
Nhưng luôn một sức mạnh vô hình nào đó không cho cô tỉnh dậy, cô càng chống cự muốn mở mắt thì cảm giác đó càng mãnh liệt hơn.
Trong đầu bất chợt nhớ tới lời nói của Hải Nam trước khi ngất đi. Vì vậy cô tin rằng Hải Nam lúc này đang ở bên cạnh cô. Hải Nghi trong giấc mơ nhất thời bình tĩnh lại.
Vẫn là người đàn ông đáng sợ đó, vẫn ánh mắt khát máu cô không thể nào quên được. Người phụ nữ đáng thương hèn mọn quỳ dưới chân ông ta…
Máu và nước mắt hòa vào nhau làm một…
Người đàn ông đó chính là quỷ, là ma cà rồng… Thật đáng sợ.
Cô nhìn thấy khóe miệng ông tràn ra máu tươi… Nhìn thấy người phụ nữ thế nhưng đã ngã xuống…
Cô nhìn thấy chính mình hoảng sợ, thân thể nhỏ bé ngồi co rút sau cánh cửa sắt, bụm chặt miệng. Thậm chí vì khống chế hoảng sợ trong lòng mà cắn chặt bàn tay đến chảy máu, nước mắt như hàng loạt viên trân châu nho nhỏ mà lặng yên nối nhau rơi xuống…
Năm đó Hải Nghi mới bốn tuổi… Không thể nào đối mặt với sự thật tàn nhẫn cũng như không thể nào đối mặt với ác mộng mười mấy năm qua.
Nhưng hôm nay, Hải Nghi 17 tuổi, đã có thể dũng cảm đối mặt với cơn ác mộng kinh hoàng đeo bám mười mấy năm mà không hề trốn tránh…
Hải Nghi 17 tuổi, lúc này nằm yên trên giường, thân thể vẫn còn run rẫy, tay vẫn năm chặt bàn tay to lớn của Hải Nam chưa một lần buông ra, nước mắt lặng yên thấm ướt gối…
Chương 60: YÊU NGHIỆT MĨ NAM
Chiếc xe thể thao màu xanh lá yên lặng nằm trên đường quốc lộ. Trong bóng đêm phá lệ nổi bật nhưng hầu như chẳng ai thèm quan tâm đến nó.
“Rừm, rừm, rừm”
“Két”
Chiếc xe moto phân khối lớn giống như tia chớp chạy như bay rồi trong khoảnh khắc dừng lại bên cạnh xe thể thao màu xanh lá.
Người đàn ông mặc đồ da màu đen bó sát người, đội mũ bảo hiểm thật to, xuống xe giống như vô ý đứng tựa người vào cửa xe thể thao. Ngay sau đó cửa kính xe hạ xuống, người mặc áo đen lập tức lấy ra một phần tài liệu đưa cho Đặng Vũ Khánh.
-Điều tra thế nào?
Nhận lấy phần tài liệu từ tay người áo đen, Đặng Vũ Khánh không lập tức xem, nhìn ra ngoài lạnh lùng hỏi.
-Điều tra được, 13 năm trước giám đốc Đặng Chí Hào cùng vợ là Tôn Thúy Hoa đều mất tích trong sự kiện “ma cà rồng” năm đó. Không những thế, sự kiện đó còn dẫn tới rất nhiều người trẻ tuổi biến mất. Các tổ chức thế giới cho tới nay vẫn đang không ngừng điều tra, vì việc này có liên quan tới tổ chức Dark. Nghe nói 13 năm trước tổ chức này có xảy ra tranh chấp một người trong số đó đã tách ra. Những thông tin khác tạm thời chưa tra được.
Người mặc áo đen nhanh chóng tóm tắt kết quả điều tra. Sự việc năm đó quả thật rất phức tạp có liên quan đến rất nhiều người, thậm chí ngay cả FBI cũng đang không ngừng tìm kiếm người được gọi là “Sát thủ ma cà rồng”.
-Tiếp tục điều tra.
Sắc mặt Đặng Vũ Khánh ngưng trọng vài phần, lạnh giọng ra lệnh. Người áo đen nghe thấy cũng không tiếp tục nhiều lời, nhanh chóng lái xe đi mất.
Nhìn phần tài liệu trên tay Đặng Vũ Khánh không rõ tâm trạng của mình lúc này là gì. Từ trong đó lấy ra một tấm hình, đó là hình ba mẹ hắn. Đã bao lâu hắn không nhìn thấy ba mẹ mình, đã bao lâu hắn không cảm nhận được tình cảm gia đình.
Từ nhỏ hắn so với người khác trưởng thành hơn hẳn. Không biết nở nụ cười thực sự lại khó đến vậy. Luôn bắt buộc bản thân mình phải chăm chỉ rèn luyện để một ngày nào đó có thể trả thù cho ba mẹ.
Ngày mà hắn chờ rốt cuộc đã đến thì hắn lại chần chừ. Bởi vì đối thủ lần này của hắn lại là người con gái hắn yêu.
-Ba, mẹ con phải làm sao đây?
Giọt nước mắt con trai rơi xuống trên bức hình, trong hình ba mẹ hắn vẫn cười hạnh phúc mà không hay biết rằng con trai của họ đang phải chịu khổ, đang từng ngày bị thù hận dày vò.
……………
Bên trong căn phòng bài trí sa hoa, tất cả đồ đạc được làm bằng gỗ thượng hạng. Người đàn ông tóc điểm bạc ngồi trên ghế được chạm trỗ hình rồng, tay cầm quải trượng đầu rồng. Ông ta ngồi dựa lưng vào ghế, hai mắt không giận mà uy nhìn người đàn ông mặc âu phục màu đen đang cúi đầu phía trước. Toàn thân tỏa ra hơi thở đáng sợ, khiến người ta không nhịn được run run.
-Thằng nhóc đó mấy ngày nay thế nào?
Cho đến khi người đàn ông áo đen kia suýt không nhịn được mà ngất đi thì rốt cuộc Đặng Chi Dân cũng âm trầm mở miệng nói.
Lưng áo người đàn ông áo đen đã ướt đẫm mồ hôi, nghe thấy tiếng hỏi mới khôi phục tinh thần, cung kính bẩm báo.
-Thưa lão gia, thiếu gia đang điều tra vụ án 13 năm trước.
Đặng Chi Dân vẫn không thay đổi sắc mặt, chỉ có chân mày khi nghe thuộc hạ bẩm báo thì nhíu lại.
-Nó tra được gì rồi?
-Thưa lão gia, hiện tại thì thiếu gia chỉ có trong tay một số thông tin cơ bản còn sự việc liên quan trong đó cậu ấy không có khả năng tra ra.
-Tốt. Ngăn chặn mọi tin tức về sự kiện năm đó, không cho nó có cơ hội điều tra ra bất kì việc gì. Không một ai có thể phá hủy kế hoạch của ta.
-Dạ, lão gia.
Người mặc áo đen cung kính lui ra ngoài, trong lòng thầm than, cái mạng này của hắn phải cẩn thận từng giây từng phút, bởi vậy mới nói “gần vua như gần cọp” mà.
Bên trong thư phòng Đặng Chi Dân mỉm cười đáng sợ, ánh mắt lạnh lùng không che dấu sát ý, giọng nói như ma quỷ đang nguyền rủa vang lên trong căn phòng tối tăm.
-Khá lắm, Đặng Vũ Khánh nếu muốn chết như vậy thì mày cũng sớm biết được cách cha mẹ mày chết như thế nào thôi. Rồi gia đình các ngươi sẽ sớm đoàn tụ. Kẻ nào dám chống đối ta sẽ không có cơ hội sống sót. Ha ha ha…
Tiếng cười ghê rợn truyền ra trong không khí, quỷ dị đến dọa người…
Đêm nay lại là một đêm không trăng. Một dấu hiệu cảnh báo chăng?
………………
Sáng sớm ánh nắng màu vàng nhạt xuyên qua lớp cửa kính không có màn che chiếu thẳng lên đôi mi cong vút, tạo nên một cái bóng mờ dưới mi mắt.
Hải Nghi nheo mắt, có chút không thích ứng được với ánh sáng này. Nhìn bài trí trong phòng có chút quen mắt. Quả nhiên ngay sau đó một giọng nói cợt nhã vang lên.
-Vợ à, em dậy rồi sao?
Chỉ thấy Hải Nam từ trong phòng tắm bước ra, cực kì cao hứng khi nhìn thấy cô thức dậy. Lon ta lon ton chạy đến bên cạnh cô, thấy cô hoảng sợ trừng lớn mắt thì cuống cuồng hỏi thăm.
-Vợ à, em sao vậy? Còn hoảng sợ sao? Không sao có anh đ…
“Bốp”
“Bịch”
“Rầm”
Hải Nam vốn định tới ôm cô vào lòng an ủi, nhưng không nghĩ tới cô thế nhưng lại đánh hắn, còn một cước đạp hắn xuống giường. Hải Nam vô tội ngẩng mặt lên nhìn cô, hai mắt cún con trên gương mặt yêu nghiệt chăm chăm nhìn cô, coi bộ sắp khóc đến nơi, muốn lên tiếng chất vần nhưng khi nhìn thấy Hải Nghi một bộ hung dữ trừng mắt nhìn hắn, thì uất ức ngậm chặt miệng.
Hải Nghi tức giận nhìn hắn trơ trội chỉ một cái khăn tắm che thân. Đây là phòng hắn không có lí do gì hắn không biết cô ở trong này. Chỉ có một nguyên nhân duy nhất đó là tên này cố ý.
Nhìn ánh mắt ai oán như tức phụ của hắn cô có một loại xúc động giống như nhìn thấy nàng dâu nhỏ bị mẹ chồng ức hiếp. Từ trong ánh mắt của hắn cô có thể khẳng định bà mẹ chồng không có lương tâm đó chính là Hải Nghi cô.
Mắt lạnh trừng trừng nhìn hắn nói.
-Trần Vũ Hải Nam, là anh cố ý.
-Hức, vợ à, sao em không nói là em cố ý gây tổn thương thể xác lẫn tinh thần người ta.
Hải Nam uất ức mở miệng, nhìn thế nào cũng giống một cô gái nhỏ tay yếu chân mềm.
-Ai bảo anh đưa tôi tới nhà anh hả?
-Gia gia nói nha. Gia gia nói vợ thì phải cướp về.
“Oạch”
Hải Nghi thực sự muốn ngất đi. Hắn ngốc