Snack's 1967
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện teen - Đại tiểu thư đi học - trang 22

con ko được ăn hiếp bạn cùng lớp nữa nghe chưa, cô giáo vừa mắng vốn với mẹ đó, con gái gì mà ko dịu dàng hết trơn à, coi chừng ế đó nghe chưa.- giọng người mẹ nào đó mắng con nhưng khuôn mặt thì hết sức dịu dàng.

- Ế cũng được, ế con sẽ ở với mẹ suốt đời luôn. hihi…. hihi – cô con gái ôm người mẹ hiền làm nũng

……

- Con gái yêu của bố đâu, bố có quà cho con nè – giọng người cha vang lên tràn đầy niềm vui khi mà trên người vẫn mặc bộ đồ công nhân đầy bụi.

- A ! bố về bố mua quà cho con à, là gì vậy bố.- đứa con gái nhỏ cười tít mắt nhảy lên ôm cổ ông bố.

- Là nó đây. con có thích ko?

- A ! là chó con. Ô dễ thương quá đi. Bin ơi bố mang chó con về nè ….

…….

Tất cả những ký ức tươi đẹp đều hiện về làm lòng nó đau thắt, gia đình nó ngày nào còn hạnh phúc, cả nhà bốn người bên nhau lúc nào cũng vui vẻ và tràn ngập tiếng cười, bây giờ chỉ còn là đống tro tàn là ba ngôi mộ im lìm phía trước mặt. Nước mắt cứ ầng ậc chảy ra như muốn giải thoát bao nhiều nỗi buồn, bao nhiêu lời nói chất chứa trong lòng mà nó ko thể nào thốt ra lời được.

Gió thổi từng cơn mang theo hơi biển mát lạnh càng làm cõi lòng người ta buốt giá hơn. Cứ như vậy, nó ngồi đó cho đến khi mặt trời lên cao, xuống thấp rồi mất hẳn mà ko nói được tiếng nào chỉ có nước mắt vẫn chảy ko ngừng, rồi gục xuống nằm cạnh ngôi mộ của mẹ nó vì quá mệt mỏi. Trong giấc ngủ vùi, nó mơ thấy một giấc mơ lạ nhưng lại rất thật. Trong giấc mơ , nó nằm trong lòng người mẹ hiền từ, bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của nó, trên miệng nở một nụ cười rất đỗi dịu dàng, bên cạnh là ba và em trai nó, họ cũng đang nhìn nó và cũng nở nụ cười hệt như mẹ nó, nụ cười tràn đầy yêu thương. Họ nhìn nó với vẻ mặt thản nhiên như chưa từng tồn tại bất kỳ nỗi đau nào cả. Mỗi người nhìn nó nói một câu:

- Con gái hãy sống vui vẻ nha con.

- Cục cưng của ba, con hãy cười thật nhiều nha con.

- Chị hai xinh đẹp khìn khìn của em, ko được buồn vu vơ nữa nghe chưa.

Họ nhìn nó hồi lâu rồi chợt tan biến như trong truyện cổ tích vậy. Nó giật mình tỉnh giấc, đưa mắt nhìn quanh bồn phía, rồi lại nhìn mình, hóa ra là mơ, nhưng sao nước mắt cứ rơi thế này, chỉ là mơ thôi mà. Rồi nó lại cười, cười trong nước mắt “ vâng con sẽ sống tốt, con sẽ cười thật nhiều, huhu …huhu, chị sẽ ko buồn vu vơ nữa Bin khìn khìn của chị híc ….híc ”.


Tuy Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng, nhưng khi thời điểm được người ta gọi là mùa thu thì nó cũng có vài biểu hiện của một mùa buồn, là vàng bay khắp mọi nơi, bầu trời ko còn nắng gắt nữa mà đôi khi cũng có tiết trời âm u làm lòng người cũng … âm u theo. Tuy nhiên, có ai đó thì ko vây, nụ cười tưởng chừng đã tắt giờ lại nở rộ trên khuôn mặt thiên thần đáng yêu. Nhưng …. đây là điềm lành hay là điềm dữ thì còn chưa biết, ko biết có ai còn nhớ câu nói ngày nào ko?…. “ ta đã trở lại mà lợi hại hơn xưa” ….

Sân trường vẫn đông đúc như mọi khi, bóng dáng quỷ atula xuất hiện làm đông đảo quần chúng già, trẻ, trai, gái, lớn, bé ko xót người nào đều giật thót người, họ có cảm giác hoảng loạn và man rợ khi nhìn thấy nó cùng nụ cười kinh dị kia.

Bước chân vào lớp, miệng cười thật tươi, gần như là toe toét, vẫn khuôn mặt đó, vẫn con người đó, nhưng sao…. Có cái gì đó là lạ….sau mấy ngày mất tích, nó trở lại với trường ….với lớp…. với bạn bè …. Nhưng sao tim mọi người lại đập dữ dội thế này, cái nụ cười quỷ quyệt kia làm dân chúng lớp M3 A bắt đầu thấy hoang man.

Bước nhanh tới chỗ mấy nhỏ bạn thân, nó đặt lên bàn họ lỉnh khỉnh mấy cái túi to có nhỏ có làm mấy nhỏ này phải há hốc miệng :

- Gì vậy Khay Vi?

- Quà cho bọn mầy đấy.

- Quà ?????? – Ngọc Ninh nhăn mặt thốt ra một câu hỏi mang tính chất đầy nghi ngờ với vẻ mặt lo lắng tột độ, tỏ ra vô cùng nguy hiểm còn ai kia vẫn cứ cười, cái mặt thì kênh kênh thấy ghét. Bên này, 4 anh chàng cũng đang trợn mắt há mồm vì ngạc nhiên, mấy ngày nay nó ở đâu làm gì, sao tự nhiên bây giờ trở về mà lại thay đổi kỳ lạ vậy, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mà nhìn nó thật sự ko bình thường chút nào phải nói là …..ngông dễ sợ.

- Ừ! Túi… hiệu Milan, sản phẩm chất lượng cao, tháng sau công bố đấy, thích ko? – lần này thì toàn bộ dân chúng lớp M3 A ko ai là ko ngạc nhiên và….. sự lo lắng đã lên tới độ maximum.

- Túi … hiệu… Milan. M..ầy lấy ở đ..âu ra…. Vậy – Nguyên Thảo hoảng tới mức phải nói lắp bắp từng từ, nhưng đáp lại vẫn là vẻ mặt cười cợt, ngông cồng của nó. Nó nhúng vai tỏ vẻ vô tội, nhưng lại phán một câu gây chấn động dư luận :

- Trộm chứ còn đâu nữa.

Nói rồi quay về chỗ ngồi. Có ai biết không khí của lớp học bây giờ là gì ko ta, thử tưởng tượng một chút đi, rất thú vị đó nha ( <_>).

Sau cơn bàn hoàng vì có một sinh vật lạ từ sao hỏa mới đáp xuống trái đất đậu ngay bên cạnh Thiên Vũ thì cả lớp lại trở lại bình thường nhưng vẫn còn chút gì đó hoang man. Con nhỏ hay thông báo mấy cái tin sốc lại cầm tờ báo chạy vào với vẻ mặt hưng phấn tột độ. Nhìn mặt nhỏ, tự nhiên cả lớp thở phì một cái, cái mặt tươi rói thế kia chắc ko phải thông báo một tin chết chóc hay đẫm máu gì đâu nhỉ?

- Này biết tin gì chưa? Tập đoàn Hoàng Kỳ vừa thông báo là đã tìm được đứa cháu gái mất tích 18 năm trước đó.

- HẢ………..? – cả lớp nhốn nháo cả lên vì tin này, đây là một tin sock , à ko, phải là tin hot của toàn thể đồng bào trường Royal nói riêng và toàn đất nước Việt Nam nói chung, nền kinh tế của đất nước sẽ thay đổi thế nào sau khi cô tiểu thư này xuất hiện đây, thật ko ai dám tin cũng ko ai dám tưởng tượng, Vì xung quanh cô tiểu thư này có một câu chuyện thần bí mà ai cũng biết chỉ có một người là ko biết.

Ko chỉ mấy người kia ngạc nhiên mà ngay cả những người trong cuộc cũng ngạc nhiên. Kỳ Khôi quay phắt lại nhìn nó, nó thì nhún vai tỏ vẻ ko biết gì, còn 3 anh chàng kia thì bắt đầu cuộc tra khảo.

- Này Kỳ Khôi, chuyện này là thế nào hả ? tìm lại được Kỳ Vân sao ko nói gì hết vậy hả? – vẫn là bài ca chữ “hả” , Quang Anh lên tiếng tỏ vẻ vô cùng bực bội, mặt hầm hầm như chuẩn bị nhào vô giết người

- Này , cậu giải thích đi chứ ? – Khắc Thiên vẫn bình tĩnh hơn được một chút nhưng cũng ko khỏi tức giận.

Chỉ riêng có Thiên Vũ là ko có phản ứng gì, anh chỉ quay qua nhìn nó, ánh mắt chứa đựng lời muốn nói làm ai đó cũng thấy khó chịu, khó mà làm người vô hình được.

- Này có gì thì nói đi, đừng có nhìn chằm chằm vào mặt tôi như vậy- bây giờ mới ngước mặt lên nhìn anh nè , cái mặt vẫn cứ vênh vênh như lúc nãy thật khó ưa – da mặt tui mỏng lắm nhìn như vậy sẽ bị lủng mặt đấy.

- Em có biết gì về chuyện này ko? – anh vẫn nhìn nó bằng ánh mắt đó, vẻ mặt có gì đó đau khổ lắm.

- Trời ! anh nghĩ tui là ai vậy, cháu gái của một quản gia mà biết chuyện trọng đại này hả, nhìn kìa, người ta là anh trai mà còn ko biết nữa là.- Nó vừa vẽ vẽ cái gì đó vừa trả lời anh một cách thờ ơ.

- …….

Không khí của 3 dãy bàn này im lặng đến đáng sợ trong khi mấy bàn trên vẫn rôm rả bàn tán về cô đại tiểu thư kia, và …. Một truyền thuyết mới được dệt lên khi …. 3 con nhỏ kia nhảy phóc qua chỗ nó bắt đầu tám. Lần này thì quân sư quạt mo lại cung cấp cho nó một chuỗi thông tin vô cùng…. Vô cùng huyền bí về cô đại tiểu thư nhà kia mà ngay cả bản thân nó cũng ko biết.


Lớp học ngày một sôi động và náo nhiệt nhờ thông tin của một bà tám nào đó. Tất nhiên đã là bà tám thứ thiệt thì họ ko dễ gì bỏ qua những cơ hội “ tám” trời ban như thế này.

- Này Khay Vi, mày đã thấy mặt nữ hoàng Kỳ Vân chưa hả – Tuyết Trang hăm hở mở màn với cái mặt phấn khởi vô cùng, có thể nói là vui như đi hội, còn vui hơn cả khi nhận được cái túi hàng hiệu kia.

- Này, mầy đi hỏi cái người anh trai đang ngơ ngơ ngác ngác kia xem đã nhìn thấy mặt em gái mình chưa có vẻ hợp lý hơn đấy .

- Gì ? nói như vậy thì ko ai biết hết hả? tò mò quá đi. – Ngọc Ninh có vẻ tiếc hùi hụi trong khi ai kia cứ mải mê tô tô vẽ vẽ.

- Có gì mà tò mò, bộ nhỏ đó xuất hiện thì nhà mầy có thêm vài bát cơm hả? – nó vẫn lên tiếng đáp lại cho bằng bạn bằng bè đây mà, nhưng cũng ko quên móc khéo người ta đúng là bản chất trời sinh thế nào cũng ko bỏ được.

- Này, mầy đúng là ếch ngồi đáy giếng, đại tiểu thư đó mà xuất hiện thì ko những bát cơm nhà Ngọc Ninh mà bát cơm của toàn thể nhân dân Việt Nam có khi đều thay đổi hết đó. – quân sư quạt mo giờ mới lên tiếng sau một hồi suy ngẫm.

- Gì ? mầy có nói quá ko vậy? – bây giờ thì nàng mới chịu ngước mặt lên mà nhìn người ta nói, tuy nhiên vẻ mặt cũng ko thay đổi gì cho lắm vẫn cười cợt, vẫn ngông nghênh.

- Tao nói mầy là con ếch sống ở đáy giếng quả ko sai mà. Mầy có biết Tập Đoàn Hoàng Kỳ giàu có như thế nào ko hả, bình thường chỉ có một mình Kỳ Khôi là người thừa kế duy nhất, bây giờ xuất hiện thêm một cô tiểu thư nữa thì quyền thừa kế này sẽ thay đổi, mầy hiểu vấn đề này là gì ko? Ôi thôi nói mấy cái này với mầy cũng bằng ko?

- Chỉ có vậy thôi hả? – sau màn giải thích có như ko của Nguyên Thảo thì nó lại cắm cúi cặm cụi tiếp tục tô tô vẻ vẻ, nhưng vẫn bon chen lấy một chân trong hội bà tám.

- Ko chỉ có quyền lực về kinh tế ko thôi đâu. Xung quanh cô ta còn có một truyền thuyết nữa đó. Nghe nói cô đại tiểu thư thuộc tầng lớp quý tộc nhà Lê đó, có danh xưng là Quận chúa gì đó, lúc mới sinh ra trên cánh tay phải của cô ta có 3 nốt ruồi nhỏ, người ta nói đó là 3 ngôi sao chính trong chòm sao bắc đẩu, là chòm sao chỉ đường đó. Điều đó có nghĩa là gì biết ko? Có nghĩa là cô ta có khả năng dẫn đường chỉ lối đó….

- Tào lao.- ko để cho Nguyên Thảo nói hết nó xen ngang câu chuyện phi thực tế kia – thế kỷ nào rồi mà còn mê tín dị đoan vậy hả?

- Mê tín dị đoan cái đầu mầy, chính vì cái mê tín dị đoan của mầy mà cô ta mới bị ám sát đó, nhiều thế lực muốn giết chết cô ta để diệt trừ hậu họa, chính vì lý do đó mà cả gia tộc cô ta mới đổi thành Hoàng Kỳ đó.- nhỏ Nguyên Thảo làm ra vẻ thần bí lắm, nhỏ cuối nhẹ người, thì thầm : – ban đầu gia tộc họ có tên là gia tộc Lê Hoàng, sau vụ ám sát năm đó mới đổi thành gia tộc Hoàng Kỳ nhưng mà vẫn ko che dấu được, tuy vậy cho đến giờ thì ko ai dám đụng vào gia tộc đó cả bởi vì họ quá mạnh.

- Này , những gì mầy nói là thật hả? – mặt nó sầm lại, như ko tin được những gì mình nghe thấy, nó hỏi lại nhỏ Nguyên Thảo nhưng dường như nó đoán được đó là sự thật. đó là lý do tại sao mà chỉ có chuyến bay của nó với ba mẹ nó gặp nạn, còn chuyến bay của Kỳ Khôi và ông nó thì ko sao. Nói như vậy cũng có nghĩa nó chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của ba mẹ nó lẫn bao nhiêu con người vô tội khác. Nhưng những điều đó chỉ thoáng qua trong suy nghĩ nó vì chuyện này cũng đã xảy ra quá lâu rồi, cái lương tâm giẻ rách kia ko làm cho nó bận tâm nhiều. Nghĩ đi nghĩ lại, nó cũng ko để ý nhiều mà tiếp tục công việc của mình – vẽ

- Này ,mầy biết gì ko? Tao nghe nói tiểu thư kia rất rất xinh đẹp, người ta gọi cô ta là cô gái của sự hoàn hảo đó. Thật tò mò quá đi,ko biết cô ta là người thế nào nữa.

- Chẳng phải nói tuần sau làm lễ công bố đó sao? Lúc đó biết cũng đâu muộn, tò mò làm gì.

- ……

Bây giờ thì nó chính thức rời bỏ cái hội bà tám kia để tiếp

Full | Lùi trang 21 |Tiếp trang 23

*Trang chủ
1/3275