ngồi dựa lưng vào ghế, cô vẫn thấy thòm thèm.
“Muốn giảng hòa phải không, đến lúc rửa bát rồi…”
Câu nói này lập tức chấm dứt sự nhàn nhã của Giả Thược. Cô chậm rãi đứng dậy, chạy ngay vào bếp.
“Xoảng…”
“Cạch…”
“Rào…”
Đủ các loại âm thanh hỗn tạp không ngừng vang lên, Chân Lãng ngồi dựa lưng vào sofa, cười nhàn nhạt, thản nhiên nhìn bóng người đang không ngừng nhảy nhót trong căn bếp thỉnh thoảng còn nghe thấy tiêng kêu la thất thanh.
Một cái đầu rụt rè thò ra từ trong bếp: “Này, bác sĩ thú y…”
Động tác quen thuộc của Chân Lãng lại xuất hiện, lông mày nhướng cao, ánh mắt trở nên sâu xa vô hạn.
Giả Thược nuốt nước miếng, cười ngô nghê nói: “Hì hì, bát vỡ gần hết rồi, để ngày mai tôi rửa được không?”
Cô rón rén bước ra ngoài, rất tự giác cầm cây lau nhà, không đợi Chân Lãng mở miệng đã nói trước: “Tôi đi lau nhà đây.”
Trong gian phòng khách rộng lớn, một bóng người chạy từ đằng đông qua đằng tây, trong tay cầm cây lau nhà, ngâm nga một bài hát vui vẻ, sau đó lại chạy từ đằng tây qua đằng đông, trong phòng khách ngập tràn sức sống.
“Rắc…”
“Úi chao…”
Ánh mắt Chân Lãng thoáng liếc qua phía đó, bàn tay đưa lên che miệng một cách rất tự nhiên, nhưng khóe mắt giật giật đã bán đứng tâm trạng của anh lúc này.
Giả Thược đáng thương cầm theo cái cán của cây lau nhà đã gãy làm đôi chạy đến: “Tôi… Ngày mai tôi sẽ mua cái mới đền anh, sàn nhà ngày mai vẫn là tôi lau.”
Chân Lãng đứng dậy, đi quan sát ngay bên cạnh cô: “Tôi đi tắm đây.”
“Để tôi cọ rửa bồn tắm!” Không đợi Chân Lãng lên tiếng Giả Thược đã chạy thẳng vào phòng tắm như một cơn gió lốc. Tiếng nước chảy rào rào, Chân Lãng đành xuống sofa.
“Rầm!”
“Cạch!”
“Ối!”
Lại một loạt những âm thanh tựa như phản ứng dây chuyền vang ra từ trong phòng tắm, Chân Lãng đưa tay chống cằm, bình tĩnh chờ đợi.
Cô nàng ướt sũng từ trong phòng tắm chạy ra, tóc dính vào trán, ống tay áo còn đang nhỏ nước. Cô nàng đang cầm thứ gì đó trông như là đầu vòi hoa sen, miệng vẫn cười toe toét: “Hì hì, tôi thật sự không cố ý đâu, tôi chỉ muốn rửa sạch cái bồn tắm, kết quả là… hì hì, tự nhiên nó lại rơi xuống.”
“Ngày mai tôi sẽ đi mua!” Cô gần như không cho Chân Lãng có thời gian để mở miệng, lập tức vứt thứ trong tay vào thùng rác. Chẳng bao lâu sau, bên cạnh thùng rác đã có thêm một đống đồ hư hỏng.
Rồi cô nàng tràn trề sức sống đó lại cầm một quả táo lên, đưa tới trước mặt Chân Lãng: “Bồn tắm tôi đã rửa sạch rồi, vẫn có thể dùng được đấy, anh ăn táo trước đã nhé? Có cần tôi gọt giúp không?”
Lần này có người đã nhanh tay hơn, cầm ngay lấy con dao gọt hoa quả: “Để tự tôi gọt!”
“Vậy tôi đi múc chè cho anh nhé!”
Chân Lãng tắm rửa xong xuôi, từ trong phòng tắm bước ra thì Giả Thược liền bưng ngay một bát chè đến, hấp háy đôi mắt to tròn vẻ lấy lòng, trông hệt một chú cún đáng yêu: “Chè nguội rồi đấy, anh uống đi!”
Chân Lãng đưa tay đón lấy bát chè, cảm thấy chè trong bát còn âm ấm, rất thích hợp để uống. Trong ánh mắt tràn ngập vẻ chờ mong của Giả Thược, anh chầm chậm uống hết bát chè trong tay, khóe miệng luôn mỉm cười.
Có điều nụ cười ấy không kéo dài được bao lâu, nửa tiếng sau, bụng anh đột nhiên quặn thắt từng cơn, đau đớn vô cùng. Chân Lãng lẳng lặng đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh. Ngay trong khoảnh khắc cánh cửa nhà vệ sinh đóng lại, nụ cười giả dối trên khuôn mặt Giả Thược cũng biến mất, thay vào đó là một vẻ đắc chí và sảng khoái vô cùng khi âm mưu vừa thành công.
Day day cánh tay đau nhức, cô cười nhăn răng nhìn những món đồ hư hỏng chất đống cạnh thùng rác, ánh mắt càng rạng rỡ.
Tung lọ thuốc nhỏ trong tay lên rồi đón lấy, Giả Thược vừa ngâm nga hát vừa bước về phòng mình, rồi dùng chân đóng cửa phòng lại, nhảy lên giường.
Dám sai phái cô làm việc ư? Xem ngày mai hắn có xổ cả ruột ra không.
Vậy là buổi xem mặt ngày mai sẽ không ai có thể bám theo cô được nữa rồi. Sao Chổi ai là sao Chổi, cuối cùng tôi cũng thoát khỏi anh rồi!
Với cảm giác sảng khoái, thoải mái, lại nghe tiếng xả nước rào rào liên tục vang lên trong nhà vệ sinh, Giả Thược dần chìm vào giấc ngủ, miệng cứ ngoác ra cho đến tận sáng hôm sau.
***
Hôm nay là cuối tuần, nhưng Giả Thược không ngủ nướng như mọi khi mà dậy từ khá sớm. Nhìn cánh cửa phòng phía đối diện đóng chặt, cô đi đánh răng rửa mặt một cách vui vẻ.
Đang lúc cô ngâm nga ca hát, chuẩn bị mở cửa ra ngoài, cửa phòng của Chân Lãng đột nhiên mở ra, đôi mắt thâm quầng nhìn cô chằm chằm: “Hôm nay lại đi xem mặt sao?”
Sao hắn ta đã dậy rồi chứ? Giả Thược có chút buồn bực.
Sớm biết vậy, tôi qua cô đã đổ nguyên cả lọ thuốc xổ vào bát chè của hắn rồi.
“Đúng vậy.” Cô điềm nhiên trả lời, dường như chẳng biết gì hết vậy.
Chân Lãng đi thẳng vào nhà vệ sinh, bỏ lại một câu hờ hững: “Cùng đi nhé, tôi cũng muốn đi xem sao.”
Không phải chứ, hắn vẫn còn muốn đi theo nữa sao?
Có cái gã sao Chổi này bên cạnh, cô còn xem mặt thế quái nào được nữa.
“Cho dù mẹ tôi có dặn dò, nhưng hai chúng ta đã ghét nhau như vậy, việc gì anh phải đi theo tôi chứ?” Cô có chút buồn bực. “Anh không đi theo, mẹ tôi cũng đâu có biết.”
“Cô đã không tuân thủ lời hứa với tôi lúc trước.” Chân Lãng nhẹ nhàng buông một câu, khiến Giả Thược ngây người không nói được gì.
Thì ra hắn vẫn còn nhớ chuyện này.
“Đâu có!” Giọng nói đáng lẽ phải hết sức cứng rắn, nhưng khi cô nói ra khỏi miệng lại có vẻ thiếu tự tin vô cùng: “Tôi chẳng làm gì hết.”
Chân Lãng lạnh lùng cất tiếng: “Lúc trước là ai nói sẽ không chủ động hãm hại tôi nữa? Hình như tối qua cô đã quên rồi.”
Ánh nắng chiếu vào qua khung cửa sổ tạo ra hai cái bóng trải dài trên mặt đất. Hai người bọn họ mặt đối mặt, triển khai một cuộc giao tranh trong im lặng.
Cuối cùng, Giả Thược ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Chân Lãng: “Đúng, tôi đã hứa là sẽ không chủ động ra tay với anh, nhưng anh có dám nói rằng anh theo tôi đi xem mặt là hoàn toàn không hề có ý muốn phá hoại không?”
Hai người đã quen nhau bao năm như vậy, tuy cô thẳng tính nhưng không phải kẻ ngu. Chân Lãng có tính toán gì, cô ít nhiều cũng hiểu được một chút. Chính vì lời hứa của mình lúc trước, cô không dám đánh Chân Lãng, không dám đối chọi trực tiếp với Chân Lãng, bất cứ chuyện gì cũng đều phải kìm nén. Mấy năm nay, cô kìm nén nhiều đến nỗi bị ám ảnh, biến thành con chim sợ cành cong, một cô gái hơn hai mươi tuổi đầu mà lại có thể ăn no căng bụng chỉ để tránh bị Chân Lãng dùng thức ăn cám dỗ, không thể không nói sự đề phòng của cô đối với Chân Lãng đã có chút xu hướng của bệnh thần kinh.
Chỉ vì một lời hứa mà khiến cho thế cục xoay vần, lần nào cô cũng phải né tránh Chân Lãng. Bây giờ hắn ta chủ động nhắc tới chuyện này, vậy thì phải giải quyết triệt để thôi.
“Do đó…” Cô hơi hất hàm. “Tôi chỉ phản kích thôi, không tính là chủ động.”
“Vậy được rồi.” Chân Lãng không tiếp tục dây dưa với cô về vấn đề này nữa, một ngón tay dài mảnh khảnh đưa ra trước mặt cô. “Yêu cầu mà cô nợ tôi lúc trước, bây giờ tôi sẽ đưa ra.”
“Thật sao?” Trong mắt Giả Thược thoáng qua một nét mừng rỡ đến điên cuồng, thiếu chút nữa đã nhào tới ôm chặt lấy đùi Chân Lãng, xin anh mau nói yêu cầu.
Chân Lãng khẽ gật đầu: “Thật, chỉ cần để tôi đi theo cô, coi như cô đã thực hiện yêu cầu đó rồi.”
Giả Thược nheo mắt: “Anh chắc chắn chứ? Sau khi tôi làm được thì sẽ không còn nợ nần gì anh nữa đâu, đến lúc đó nếu còn chọc giận tôi, tôi sẽ không nương tay đâu đấy.”
“Tôi biết”, Chân Lãng điềm nhiên nói.
Giả Thược mỉm cười, cười rất vui vẻ, cười vì đã dỡ bỏ được tảng đá lớn đè nặng trong lòng suốt mấy năm nay: “Hy vọng sau này anh đừng có hối hận!”
Chân Lãng khẽ gật đầu, rồi xoay người đi vào phòng mình, bỏ lại Giả Thược một mình đối mặt với ánh dương bên ngoài cửa sổ mà cười nhẹ nhõm.
Lúc này, trong mắt cô, ngay đến ánh dương cũng trở nên hết sức dịu hiền và ấm áp, trái tim thì thảnh thơi và nhẹ nhõm vô cùng.
Đã bao lâu rồi cô chưa ra tay với Chân Lãng nhỉ?
Cố gắng nhớ lại một chút, hình như là từ sau lần cô chụp hình Chân Lãng và Lâm Tử Thần âu yếm với nhau rồi công bố ra ngoài, dẫn đến việc Chân Lãng chia tay bạn gái, đến giờ đã ba năm rồi thì phải.
Bất kể cô và Chân Lãng có đấu đá hay hãm hại nhau thế nào thì đó cũng là chuyện giữa hai người, chưa bao giờ gây ra hậu quả quá tai hại. Nhưng khi cô lén lút nấp bên ngoài ký túc xá nam muốn xem xem Chân Lãng bị người ta chế giễu thế nào, lại bất ngờ thấy cảnh Bạch Vi nước mắt giàn giụa, ôm mặt từ trong đó chạy ra, và trái tim cô rốt cuộc đã dao động.
Đêm đó, cô lặng lẽ ngồi ngắm trăng, uống rượu, trong lòng tràn ngập sự áy náy.
Cô và Chân Lãng đều không còn là những đứa trẻ, không thể tùy tiện ức hiếp và trêu chọc nhau rồi về mách cha mách mẹ như hồi còn thơ dại. Tuy cô không biết Chân Lãng đã nói gì nhưng lại biết rõ hai người bọn họ chia tay là do cô. Rất ghét Chân Lãng, nhưng cô chưa bao giờ muốn làm người khác tổn thương, càng chưa bao giờ muốn chia rẽ tình cảm của người khác.
Khi cô vừa hạ quyết tâm, chuẩn bị đi tìm Bạch Vi để nói rõ đầu đuôi sự việc, lại bất ngờ nhận được tin Bạch Vi đã nghỉ học để đi nước ngoài. Bắt đầu từ ngày đó, Chân Lãng không có thêm người bạn gái nào khác, đối với mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều chỉ khách sáo và làm ngơ.
Thế rồi cô bèn đi tìm Chân Lãng, tỏ ý rằng mình không nên chủ động gây chuyện như vậy, nếu Chân Lãng có điều gì cần cô đền bù, cô sẽ cố gắng hết sức thực hiện. Nhưng Chân Lãng cứ lặng im, không chịu đưa ra yêu cầu gì hết, và rồi chuyện này dần lắng xuống trong trái tim hai người. Ba năm nay, Giả Thược luôn cố gắng né tránh đối phương, thỉnh thoảng có bị đôi ba câu nói của đối phương làm cho tức giận, cô cũng sẽ dùng biện pháp khác để trút, nhưng sự căm hờn trong lòng lại lớn dần lên.
Hôm nay, Chân Lãng rốt cuộc đã chịu đưa ra yêu cầu, và cô sẽ không còn nợ nần gì hắn ta nữa, cũng không cần phải cố gắng chịu đựng những lời mỉa mai cay nghiệt của hắn ta. Từ nay cô sẽ không còn phải cảm thấy áy náy với hắn ta nữa, lại càng không cần phải kìm nén cơn giận trong lòng, có thể thoải mái ra tay khi cần thiết.
Có điều…
Tại sao Chân Lãng lại đưa ra yêu cầu như vậy nhỉ? Chẳng lẽ hắn thật sự muốn đi theo cô mỗi lần cô xem mặt, sau đó thì ngầm phá hoại để trả thù việc năm đó cô khiến hắn mất bạn gái?
Trong mắt Giả Thược bừng lên ánh sáng rực rỡ của sự hiếu chiến, cô muốn xem xem liệu Chân Lãng có bản lĩnh để phá hoại mọi chuyện đến cùng hay không!
Giả Thược bước ra từ trong chiếc xe của Chân Lãng, ngước mắt nhìn tấm biển hiệu trên đỉnh đầu, đột nhiên nhớ ra mới hai ngày trước, mình vừa gây rối ở đây một trận.
Con người thường có thói quen, ở lâu tại một nơi nào đó rồi chắc chắn sẽ nảy sinh chút cảm tình, và khi đã nhận định một điều gì đó, người ta cũng ngại thay đổi. Cho nên khi trung tâm môi giới hôn nhân gọi điện tới hỏi cô xem gặp mặt ở đâu