XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ - trang 31

người dễ kích động, dễ tức giận, thích quát mắng người khác thường trí tuệ không cao, chỉ vài ba câu nói vớ vẩn đã có thể khiến họ vui mừng khôn xiết, tuy rằng niềm vui đó duy trì cũng không được bao lâu. Giả đại lão gia mặt mày tươi cười hớn hở đã chứng minh ông chính là điển hình cho loại người nói trên.

“Đó là điều đương nhiên mà bác”. Những người hay tỏ ra ngoan hiền, lúc lên tiếng miệng cứ như được phết mật ong vậy, vừa mới nói thôi đã khiến người ta yêu mến rồi: “Có một vài tạp chí hẹn cháu để phỏng vấn. Nếu như bác muốn, cháu có thể nhân cơ hội này nói vài câu giúp anh Thiên Hạ. Để tránh sự việc càng ngày càng nghiêm trọng, ngộ nhỡ thực sự “cưỡi trên lưng cọp” thì khó lòng xuống được. Nếu như anh Thiên Hạ và chị Mỹ Mãn, cả hai người họ đều mong muốn như vậy thì việc tái hôn cũng xem như chuyện tốt thôi. Thế nhưng chuyện tình giữa chị Mỹ Mãn và anh Lăng Gia Khang đã kéo dài hơn năm nay, theo cháu đoán thì chắc cũng ổn định rồi…”

Nghe chưa hết lời của Mạc Tường, Giả đại lão gia lại lần nữa nóng tiết lên: “Chết tiệt, ta biết ngay là nó với thằng giám đốc đáng chết đó có quan hệ không đơn giản mà! Đã sống thử với nhau rồi thì làm sao mà trong sạch, trinh tiết được nữa, trừ khi thằng ranh đó bất lực, không phải là đàn ông.”

Mạc Tường không biết phải tiếp lời thế nào, những người đã từng là xã hội đen nói chuyện đều thẳng thắn như vậy sao? Cô lại hoài nghi liệu con trai ông có phải cũng “bất lực” hay không, nếu không thì tại sao mỗi lần cô chủ định sán tới quyến rũ, anh đều từ chối, lảng tránh vậy chứ? Ngay đến một ánh mắt ham muốn, Giả Thiên Hạ cũng chẳng thèm thưởng cho cô!

“Tốt xấu gì cũng là khuê nữ con nhà có học, có nền nếp gia giáo, tại sao lại thua xa cha mẹ cô ta đến vậy cơ chứ? Li hôn xong, có bạn trai mới rồi mà sao cô ta còn dám mặt dày quay lại tìm Thiên Hạ nữa chứ? Chết tiệt, chẳng lẽ nó coi con trai ta là lốp xe dự phòng sao?”

“Ấy, ấy, bác Giả đừng có xúc động quá, để cháu đỡ bác qua chỗ kia ngồi nhé!”. Mạc Tường rất biết nắm đúng thời điểm để bộc lộ sự hiền thục, đoan trang của mình, đưa mắt hướng về phía phòng nghỉ ở đầu bên kia đại sảnh.

Đó là hướng nhìn mang tầng ý nghĩa sâu xa, chỉ có điều lúc này Giả đại lão gia đang quá kích động, hầu như chẳng chú ý gì.

Sau một hồi mắng chửi đã đời, cuối cùng ông cũng lấy lại được bình tĩnh, Mạc Tường đỡ ông ngồi vào chiếc sô pha trong quán cà phê ở đại sảnh nhà hàng. Ông bất giác đưa tiếng than thở, chẳng còn bận tâm xem người phụ nữ cạnh mình lúc này là ai. Tính cách giang hồ thẳng thắn khiến ông buột miệng nói ra một tràng mà chẳng suy nghĩ thấu đáo gì: “Ta nói cháu nghe, Tiểu Hạ nhà ta trước kia vừa hiếu thuận vừa nghe lời, giúp ta giải quyết biết bao việc đâu vào đấy, không chút sai sót nào, tất cả đều do Đinh Mỹ Mãn phá hoại. Nói ngay chuyện hơn một năm trước thôi, nếu như không phải con ranh đó vô duyên vô cớ gọi điện đến hỏi tội, dằn vặt, lại còn nằng nặc đòi li hôn thì Thiên Hạ đã không xảy ra chuyện, suýt chút nữa còn chẳng thể tiếp tục ở lại trong nước rồi…”

“Hừm, hừm!”. Người trợ lí giữ im lặng nãy giờ sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, đưa tay đẩy chiếc kính trên sống mũi rồi hắng giọng, ngầm ý cắt ngang đoạn độc thoại chết người của lão gia.

“Sao mà ồn ào thế, không thấy ta đang bận hàn huyên tâm sự sao? Muốn ho thì cút ra bên ngoài mà ho!”. Lão gia nhà anh vẫn không chịu bừng tỉnh.

“Thưa lão gia, dừng xe thăm rừng chiều Ái Phong thôi ạ!”

“Dừng xe thăm rừng chiều Ái Phong???”

Đây là ám hiệu do chính Giả đại lão gia đặt ra. Ông biết rõ tính cách khó dừng lời của mình, cũng chính vì tính cách này mà trên con đường theo đuổi lại người vợ cũ dài đằng đẵng, ông đã phải niếm trải biết bao thảm bại. Cho nên sau cùng, ông đã định ra một quy tắc, sau này mỗi khi ông nói liên hồi những lời không nên nói, những người cấp dưới có nhiệm vụ đọc câu ám hiệu này để ngăn cản, sau khi về công ty ông nhất định sẽ tăng lương tặng thưởng cho.

Ngay sau khi nghe thấy câu ám hiệu từ miệng người trợ lí, Giả đại lão gia tỉnh ngộ ngay tức thì, liếc mắt nhìn Mạc Tường đầy cảnh giác.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười ngây thơ của cô, ông mới thầm an tâm, lấy cớ xin phép ra về trước. Nếu như tiếp tục ngồi nói chuyện, ai biết được người phụ nữ không mấy đoan chính này sẽ lại dùng những lời lẽ gì để kích động ông? Ngộ nhỡ bị kích động quá mức, ngay cả câu ám hiệu “Dừng xe thăm rừng chiều Ái Phong” cũng không ngăn nổi thì sao?

Chốn văn phòng luôn luôn là thánh địa của các chuyện thị phi, bàn tán náo nhiệt nhất trong đời sống đô thị hiện nay. Các chủng loại tin tức chỉ cần phát ra từ miệng của một người nào đó thôi sẽ nhanh chóng truyền đến tai tất cả mọi người xung quanh. Từ chuyện lớn như ai đó bị các ông chủ lớn trù dập, đến các chuyện nhỏ như ai đó bị táo bón, tiêu chảy… tất cả đều tụ họp lại thành những thứ không thể thiếu được trong những lúc nghỉ ngơi, ăn trưa nơi đây.

Vào những lúc nghỉ giữa giờ khi làm tăng ca, đó chắc chắn là khoảng thời gian tinh hoa nhất trong ngày, nơi mọi người gắng hết sức cho sự nghiệp buôn chuyện của mình.

Đối với những chuyện kiểu này, Đinh Mỹ Mãn đã từng đích thân nếm trải.

Đúng vào giờ ăn tối, Mỹ Mãn chán chường không chút hứng thú với khẩu phần ăn của mình, bèn chôn chân trong phòng làm việc ngắm nhìn đường phố lên đèn.

Cổ nhân thường nói: Mỗi khi gặp buổi lễ tết, con người ta luôn nhớ đến gia đình, quê hương, nguồn cội. Vốn dĩ một mình đón Tết trung thu đã đủ bi đát lắm rồi, lại cộng thêm trong đầu thấp thoáng biết bao câu thơ, ý nhạc sum vầy, đoàn tụ, tất cả làm cô cảm thấy vô cùng buồn bã, chỉ hận không thể biến phòng làm việc này thành một sơn động để không nhìn, không nghe thấy gì hết, để khỏi chạnh lòng buồn thương.

Căn nguyên của tất cả những điều này đều bắt nguồn từ quyển tạp chí mà cô đang cầm chặt trong tay.

“Giả Thiên Hạ không phải người đồng tính, tôi có thể chứng minh!”

Nghe nói chỉ một tiêu đề này thôi đã giúp lượng tiêu thụ của tạp chí tăng lên đột biến. Còn về phần Mạc Tường, sau một hồi lâu nằm ngoài tầm ngắm của báo đài, cũng nhờ bài báo này mà “hot” trở lại một cách ngoạn mục. Mọi người đều đồn rằng sở dĩ cô nàng chọn thời điểm này để đứng ra nói câu công bằng cho Giả Thiên Hạ là vì Giả đại lão gia không thể nào nhẫn nhịn để cho con trai mình chịu điều tiếng thất thiệt như thế được nữa.
Cũng chẳng có vị phóng viên lắm chuyện nào hỏi thêm cô ta sẽ chứng minh bằng cách nào. Những chuyện kiểu này không cần phải làm rạch ròi ra mà nên để lấp lửng cho mọi người tự suy diễn, như vậy lại càng thu hút sự quan tâm hơn. Bên cạnh còn có thêm bức ảnh Mạc Tường khoác tay Giả đại lão gia đầy tình cảm . Chỉ như vậy thôi là đã đủ để chứng minh quan hệ đặc biệt giữa cô với Giả Thiên Hạ rồi, thậm chí quan hệ đó đã phát triển đến mức cô bắt đầu gánh trách nhiệm của người con dâu hiếu thuận, vâng lời bố chồng. Những lời của “tình mới đắc sủng” đã khẳng định rõ ràng rằng những gì người vợ cũ nói chỉ toàn là vu khống, phỉ báng, vô căn cứ. Chẳng thể trách mọi người có suy nghĩ như thế, đó là chuyện thuận theo lẽ thường tình thôi. Nếu như là một người ngoài cuộc, khi đọc tin này Mỹ Mãn cũng sẽ có suy nghĩ tương tự như vậy.

“Trời ạ, thực lòng không hiểu nổi Đinh Mỹ Mãn tranh giành cái nỗi gì nữa? Đàn ông tốt ở đâu chẳng có, hà tất nhất định phải giành nhau với Mạc Tường chứ?”

“Đúng thế, rõ là đáng thương, trái tim của Giả Thiên Hạ rõ ràng đã thuộc về Mạc Tường rồi. Nếu như mình mà là chị Mỹ Mãn, mình sẽ cùng anh Lăng Gia Khang viết nên một thiên tình sử đẹp như mơ, sau đó tổ chức một hôn lễ tưng bừng, hoành tráng. Sau đó bảo anh Gia Khang tận dụng các mối quan hệ mời thật nhiều phóng viên đến, chọc cho hai người kia tức chết mới thôi”.

“Cậu vẫn còn nhớ nhung anh chàng Lăng Gia Khang đó sao? Mình đoán chắc là hết kịch hay để xem rồi. Anh ấy ra nước ngoài cũng được một thời gian dài, nói không chừng đã bỏ cuộc, quyết định không nhìn, không nghe bất cứ chuyện gì nữa rồi cũng nên.”

“Kể cả vậy thì cũng nên tìm một anh chàng tốt bụng nào đó khác, làm sao mà chị ấy đấu lại được với Mạc Tường! Người ta thuộc đẳng cấp nào rồi, có mấy người đàn ông thoát khỏi lòng bàn tay của cô ta chứ?”

Mọi người tranh luận bên ngoài càng ngày càng kịch liệt. Mỹ Mãn mím chặt môi, thực sự muốn xông ra ngoài hỏi họ một câu: “Tôi có thể tham gia cùng hay không?”. Là người trong cuộc, cô có rất nhiều điều muốn nói. Chẳng hạn như bọn họ dựa vào cái gì mà nhận định rằng cô nhất định bám riết lấy Giả Thiên Hạ không chịu buông chứ? Hay tại sao bọn họ biết trước được rằng cô đấu không lại với Mạc Tường? Hoặc là bọn họ có tư cách gì mà đứng ra phán quyết trái tim Giả Thiên Hạ thuộc về ai?

Chính vào lúc cô đang định đứng lên, mở cửa, xông ra ngoài đưa câu hỏi chất vấn thì bỗng nhiên tiếng tranh luận bên ngoài tắt hẳn.

Mỹ Mãn ngây người, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường. Vẫn chưa hết thời gian giải lao mà. Cho dù là đích thân giám đốc đài đi thị sát thì bọn họ cũng không thể nào “thu dọn” thần tốc như vậy được! Rất nhanh sau đó, tay nắm cửa phòng làm việc của cô xoay chuyển, cửa được mở ra, câu hỏi của cô cuối cùng cũng đã có lời đáp.

“Vẫn chưa làm xong sao?”. Người đứng trước cửa cười tươi tắn, cố ý phớt lờ ánh mắt hiếu kì, tò mò của mọi người đằng sau lưng mình, chỉ chăm chăm nhìn đắm đuối vào người phụ nữ trong phòng.

Nghe hết những lời bàn tán, suy đoán xôn xao đó mà vẫn có thể thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra thì duy nhất chỉ có Giả Thiên Hạ mà thôi. Sự xuất hiện của anh nằm ngoài dự tính của Mỹ Mãn. Sau khi lấy lại được thần trí và nhanh chóng giấu cuốn tạp chí đi vì không muốn anh biết được mình quan tâm tới chuyện này đến mức nào, cô tỏ ra hết sức bình tĩnh trả lời: “Đang làm thêm giờ.”

“Em không biết nhà nước đã quy định Tết trung thu là ngày lễ toàn quốc rồi sao?”. Anh cố ý mở cửa to hết mức có thể, để những con người tò mò ngoài kia “xem kịch” thoải mái đôi chút. Thiên Hạ sải bước tiến nhanh về phía Mỹ Mãn, đưa tay ấn vào trán cô đầy thân mật, tình tứ.

Động tác này chẳng khác nào hành động tình cảm giữa những đôi tình nhân, khiến cho “khán giả” chẳng hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra nữa.

“Anh không biết là những người làm công việc như chúng ta thì càng là ngày lễ tết lại càng bận rộn à?”

“Dù bận đến đâu thì cũng phải ăn cơm chứ!”. Xem ra những gì anh đoán hoàn toàn chính xác, một loạt các hành động của bố anh đã đẩy Mỹ Mãn về lại trạng thái phòng vệ tuyệt đối như trước kia một cách thành công.

Hít một hơi thật sâu, tưởng rằng như vậy thì có thể không sợ bị anh làm phiền nữa, Mỹ Mãn tay chân cuống quýt vơ lấy đống tài liệu như núi trên bàn, miễn cưỡng tỏ ra lạnh lùng trả lời anh: “Không cần đâu, tôi rất bận. Bản thân anh chắc chắn cũng vô cùng bận rộn.”

“Em tưởng rằng cứ tỏ ra khách sáo tạo khoảng cách như vậy thì có thể thôi không yêu anh nữa sao?”. Giả Thiên Hạ quá thấu hiểu, cô chỉ là một con “đà điểu”, chỉ cần anh hơi buông lơi tay một chút thì cô sẽ lập tức “vùi đầu” mình xuống cát. Cho dù đó là sự thật không gì thay đổi được, cô

Full | Lùi trang 30 |Tiếp trang 32

*Trang chủ
1/1853