The Soda Pop
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ - trang 11

đang chuyên tâm chăm chú nhìn vào quyển tạp chí trong tay.

“Lại phải lòng ai rồi sao?”. Có người không chịu nổi việc nhìn thấy anh ưu tư như vậy, đưa tay giật lấy quyển tạp chí trong tay Thiên Hạ, tò mò lật giở.

Tạ Mục Đường hiểu rõ tính cách của Thiên Hạ, điều duy nhất khiến anh an phận ngồi trong quán bar đọc tạp chí là trong đó có thông tin về người anh quan tâm, mà đại đa số những người này đều là phụ nữ. Lần này Tạ Mục Đường thực sự được mở rộng tầm mắt. “Những tâm sự cơ mật của phụ nữ”! Khi thấy đề mục vô vị nhạt nhẽo này, Tạ Mục Đường đưa tay giụi mắt lia lịa để xác nhận mình không hề nhìn nhầm. Anh chẳng còn gì để nói.

“Đưa lại cho mình!”. Giây phút đó, Thiên Hạ rất thản nhiên, bình tĩnh, chẳng hề tỏ ra ngại ngùng.

“Cậu lại bị cái gì kích động thế?”. Suy đi tính lại, Tạ Mục Đường vẫn cho rằng cậu bạn quý hoá không cần thiết phải “nghiên cứu” những bài báo kiểu này. “Dạo này đang thịnh hành mốt giả câm giả điếc sao?”

“Chỉ là mình nghi ngờ liệu có phải con cá của mình đã tìm được cái bể cá tốt hơn rồi hay không thôi”. Đòi về quyển tạp chí, Thiên Hạ tiếp tục “nghiên cứu”.

“Vậy thì mua một cái khác tốt hơn cho con cá đó đi!”. Nghiên cứu cách “chăm thú cưng” ở quán bar, có cần thiết phải khổ sở thế không?

“Mình lại thích đập tan cái bể cá kia cơ, cậu thử giới thiệu một “hung khí” hữu dụng xem nào!”

“Cái này sao mình biết được? Cậu đi mà hỏi Tư Mã Quang ấy, không phải ông ta rất giỏi trong vụ đập bể[8"> sao?”. Theo nguyên tắc bạn bè “đồng cam cộng khổ”, nếu như Giả Thiên Hạ đã điên rồi thì Tạ Mục Đường quyết định hi sinh thân mình, cùng điên với bạn.
8 – Tư Mã Quang là một vị quan nổi tiếng thanh liêm và thông minh tuyệt đỉnh thời Tống. Câu chuyện đập bể xảy ra khi ông còn nhỏ, ra phố chơi cùng các bạn. Có một người bạn nghịch ngợm trèo lên thành chiếc bể nước bằng sành lớn, không may trượt chân ngã vào trong bể. Trong khi tất cả các bạn nhỏ khác đều sợ hãi khóc lóc đi cầu cứu, Tư Mã Quang vẫn rất bình tĩnh, nhặt một hòn đá ném mạnh, đập vỡ bể, cứu người bạn kia. Câu chuyện này khiến tiểu Tư Mã Quang nổi tiếng khắp nơi về trí thông minh và sự điềm tĩnh khi gặp hiểm nguy cho dù còn nhỏ tuổi.

“Có thể tìm Võ Tòng được không nhỉ?”

Võ Tòng? Thì ra anh hùng giết hổ cũng là người yêu thích cá? Không hiểu lúc giết chết Tây Môn Khánh[9"> xong, trên đường chạy trốn anh ta có nhớ mang theo chú cá thân yêu hay không? Đợi chút, thứ Võ Tòng đập không phải là bể cá, mà là gian phu… Hai mắt Tạ Mục Đường bỗng sáng rực lên, đột nhiên tỉnh ngộ: “Cậu nghi ngờ Mỹ Mãn đã thay lòng đổi dạ?”

9 – Võ Tòng và Tây Môn Khánh đều là nhân vật trong tiểu thuyết Thủy hử (Thi Nại Am).

Thiên Hạ không nói gì, có chết cũng không chịu thốt ra hai chữ “Đúng thế!”.

“Ngoan nào! Lại đây mình thương!”. Đối với Mục Đường, sự im lặng của Thiên Hạ chính là lời xác nhận trung thực nhất. Sau khi nhận được cái lườm cảnh cáo, Mục Đường mới thôi không châm chọc: “Cậu có chắc đó không phải là do cậu quá đa nghi, tự mình suy diễn không? Hay là chính miệng cô ấy đã thừa nhận?”

Vấn đề quan trọng đó Thiên Hạ chẳng thể nào đưa ra lời giải đáp, anh buồn bã than thở rồi tiếp tục gỡ bỏ lớp phòng bị bên ngoài, chia sẻ những phiền não trong tình yêu với người huynh đệ chí cốt: “Cô ấy nói mình không hiểu cô ấy.”

“Vậy thì nghĩ cách gì đó để hiểu người ta đi!”. Tạ Mục Đường bất lực trợn tròn mắt, có biết bao cô gái xin chết vì Thiên Hạ, vậy mà anh chàng lại ngồi bẹp ở đây ưu tư buồn bã tìm cách thấu hiểu người vợ cũ.

“Có lí!”. Anh gật đầu như thể đã nảy ra ý định gì đó. “Ngày mai, cậu tìm giúp mình một thám tử tư, theo dõi cô ấy cả năm không ngừng nghỉ.”

“Cậu… cậu định làm cái gì?”. Định ám sát chắc? Không có được cô ấy thì chọn cách huỷ hoại? Tìm chứng cứ thông gian? Truy tìm tung tích của gian phu? Thật sự vô lý quá sức!

“Để hiểu rõ hơn về cô ấy.”

Đây rốt cuộc là phương pháp tìm hiểu ngốc nghếch gì thế? Tạ Mục Đường thực sự muốn cứu giúp tên bạn đần độn chẳng hiểu tí nào về chuyện yêu đương này. Tiếc rằng anh chưa kịp đưa ra ý kiến hay hơn thì đã bị người khác chen ngang câu chuyện.

“Ấy ấy, anh Giả, anh cũng ở đây sao?”

Một người đàn ông có thể phát ra tiếng nói the thé, cao vút như đàn bà thực sự không dễ chút nào, thế nhưng anh ta lại có dũng khí phát ra tiếng kêu đó cũng đủ để người khác phải khâm phục rồi. Nghĩ chán chê, Thiên Hạ mới nhớ ra người đàn ông đứng trước mặt là một ngôi sao mới debut[10">, trước đó không lâu muốn tham gia chương trình của anh nhưng bị anh từ chối thẳng thừng. Đối với những nghệ sĩ muốn lấy được sự quan tâm của công chúng mà giở những trò quái lạ như thế này, anh nghĩ tỉ suất bạn xem đài sẽ sụt giảm.

10 – Trình diễn lần đầu, lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng.

Chẳng được phản hồi, cậu tiểu minh tinh này không những không chịu bỏ cuộc mà còn tiếp tục đưa lời châm chọc: “Niềm vui mới” lẫn “tình cũ” đều tụ hội ở đây cả rồi mà anh vẫn còn tâm trạng “săn tìm” miếng mồi mới, thật đáng khâm phục!”

Nhìn theo hướng tay cậu tiểu minh tinh chỉ, Giả Thiên Hạ bất giác tập trung mọi nghi vấn về cụm từ “niềm vui mới lẫn tình cũ” lên một người. Người phụ nữ duy nhất khiến anh phải hao tâm tổn lực tìm kiếm chỉ có thể là Đinh Mỹ Mãn, người vừa xuất hiện ở cửa quán bar với lửa hận sục sôi đùng đùng

Khi vừa bước vào quán, ngay lập tức Mỹ Mãn ý thức được mình đã làm chuyện quá bồng bột, ngốc nghếch, dễ dàng bị tác động bởi lời nói của người khác. Nếu như cô cứ xốc nổi như vậy mà xông vào thể hiện bản sắc “nữ hiệp” và nói với ả rằng: “Lão nương không phải dễ bắt nạt đâu!” thì tuy có thể giải trừ được nỗi hận trong lòng nhưng lại cho báo đài một đáp án chân thực nhất.

Ngốc quá đi! Đáng lẽ cô không nên đến đây!

Sau khi ngộ ra điều này, Mỹ Mãn mím môi, tuy không mấy cam lòng nhưng cũng đành quay người lặng lẽ rời khỏi chốn đó. Bỗng giọng nói ngọt ngào mà cô chẳng muốn nghe chút nào của người phụ nữ kia vang ra từ hành lang phía sau.

Có lẽ sợ người bên cạnh không nghe rõ mình nói gì, để át đi cả tiếng nhạc, hai người phụ nữ đó thi nhau lớn tiếng.

“Cậu cũng thật là, sao lại gây loạn cùng với ả Lâm Ái đó chứ? Lần này thì hay rồi, chị ta chiếm hết được sự ủng hộ, yêu mến của khán giả, còn cậu thì bị bao nhiêu người ghét bỏ, phỉ báng.”

“Thế thì đã sao nào? Chẳng qua lúc này chị ta chỉ muốn có được một chút lòng thương hại của mọi người thôi. Ai mà chẳng biết chị ta vì đã quá thời nên mới phải chuyển sang lĩnh vực sản xuất chương trình? Lẽ nào mình phải sợ chị ta sao?”

“Cậu đừng có coi nhẹ cư dân mạng, sự việc này để vỡ lở ra rồi, cậu có thể sẽ chết vì miệng lưỡi thiên hạ đấy.”

“Không nghiêm trọng đến mức đấy đâu…”. Giọng nói của Mạc Tường tuy vậy cũng lộ ra đôi chút lo lắng, sợ hãi.

“Ai mà biết được chứ? Tóm lại sau này ai đắc tội với Đinh Mỹ Mãn thì thảm thương rồi. Thật không ngờ chị ta thân thiết với Lâm Ái. Mà cũng chẳng biết hơn một năm nay chị ta đi đâu, nói không chừng đã tìm được chỗ dựa vững chắc rồi cũng nên.”

“Thôi cho tớ xin, dựa vào khuôn mặt và bộ dạng đó sao?”

“Cũng đúng! Cần nhan sắc thiếu nhan sắc, cần mưu mẹo thiếu mưu mẹo, nếu như thực sự tìm được chỗ dựa vững chắc thì sao lại còn quay lại đây chịu khổ chịu sở chứ?”

Bọn họ cười rú lên với nhau, hoàn toàn không chú ý đến Đinh Mỹ Mãn đang nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi ngay gần đó.

Tiếng cười thật gian trá, quỷ quyệt! Hai con đàn bà gian ác! Bảo cô làm thế nào để nuốt trôi mối hận này đây? Làm thế nào đây?

Không thể nào chỉ vì cách nhìn của mọi người xung quanh và cái hư danh mà ngược đãi bản thân kiểu này được! Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Mỹ Mãn đã nghĩ thông suốt mọi thứ. Ngày mai dù có xảy ra chuyện gì thì cô cũng chẳng thèm quan tâm, kiểu gì tối nay cô cũng phải xả giận cái đã, phải “đánh” cho con đàn bà đó một trận nên thân để sau này mỗi lần nghe thấy cái tên Đinh Mỹ Mãn là nước mắt đầm đìa luôn!

Suy nghĩ đồng nghĩa với hành động chính là đặc trưng xưa nay của Mỹ Mãn. Cho nên khi còn suy nghĩ chưa hết, cô đã cầm lăm lăm trong tay chiếc giày cao gót, xông thẳng sang chỗ Mạc Tường.

Mục tiêu chỉ còn cách một khoảng rất gần thôi thì đột nhiên có một bàn tay xuất hiện từ phía sau nắm lấy vai cô, dùng sức vừa phải, nhưng cũng đủ để ngăn cản hành vi xốc nổi, đồng thời kéo cô ngã vào lòng mình.

“Ai? Ai đấy?”. Không kịp phòng bị gì, cô đưa tay quờ quạng, vừa vùng vẫy vừa cất tiếng gặng hỏi.

“Tôi”. Câu trả lời cụt lủn.

Mỹ Mãn thôi không vùng vẫy nữa, ngoan ngoãn quy thuận như một chú cá biết điều, trong lòng hân hoan: “Lăng Gia Khang?”

“Ừ”. Lăng Gia Khang dần thả tay ra nhưng vẫn giữ khoảng cách rất gần, khiến cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh: “Phóng viên ngập phòng, em muốn ngày mai lên báo với tít giật gân “Đinh Mỹ Mãn thân mật với giám đốc công ty giải trí nổi tiếng” hay là “Đinh Mỹ Mãn đánh ghen với tình mới của chồng cũ” đây?”

“Hả?”. Sao anh ta lại biết ở đây có phóng viên?

“Giác quan thứ 6 mẫn cảm của người trong nghề”. Dễ dàng nhận ra sự nghi hoặc của Mỹ Mãn, Lăng Gia Khang cũng chẳng keo kiệt gì lời nói mà không giải thích cho cô. Cảm giác được đôi mắt hình viên đạn tràn đầy sát khí ở ngay gần đó đang nhìn chăm chăm vào mình, đồng thời sát khí ấy càng lúc càng tiến lại gần, Lăng Gia Khang lặng lẽ ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào Giả Thiên Hạ đang đi tới chỗ họ. Anh tỏ vẻ như không có chuyện gì, lại càng ôm Mỹ Mãn thân mật hơn.

“Anh quay về đây lúc nào thế?”. Vẫn tưởng rằng Lăng Gia Khang đang ra sức giải vây cho mình, lại cộng thêm tình bằng hữu sớm chiều bên nhau hơn một năm nay nên cô chẳng mấy để tâm đến những hành động mà người khác nghĩ rằng chỉ tình nhân mới có.

“Anh đưa em về nhà nhé!”. Anh không trả lời mà kéo Mỹ Mãn rời khỏi chỗ đó, bởi nếu tiếp tục ở lại chính là tạo cơ hội cho tình địch xông lên.

Mỹ Mãn không nhìn thấy Giả Thiên Hạ đang ở phía sau mình, cô mơ màng để mặc Lăng Gia Khang kéo ra khỏi quán bar. Từng đợt gió thốc vào mặt cuối cùng cũng khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút, nhớ lại mục tiêu quan trọng của chuyến đi này: “Nhưng còn con đàn bà đó…”

“Mặc dù tiền của anh là để dành cho người vợ tương lai nhưng dùng để giúp bạn bè xử lí rác rưởi thì vẫn rất sẵn lòng”. Hàm ý của câu nói này chính là những chuyện nhỏ nhặt củ hành cây tỏi đó không nhất thiết phải để đích thân cô ra tay, anh sẽ giúp cô xử lí rất “ngọt”.

“Nhưng mà…”. Mỹ Mãn vẫn cảm thấy đắn đo.

“Anh mời em đi ăn khuya nhé!”

“Được đấy!”. Vậy mới bảo, một khi phụ nữ đã bị tóm được điểm yếu thì sức kháng cự sẽ kém vô cùng, dễ dàng bị nắm trong lòng bàn tay.

Đến khi đuổi kịp ra ngoài, Giả Thiên Hạ chỉ biết đứng đó lặng nhìn theo đuôi xe mà thôi. Sau khi ảo não lẩm bẩm chửi rủa vài câu, quay sang nhìn Tạ Mục Đường với ý định rõ mồn một là theo ra ngoài để xem kịch hay, anh đành nén nhịn, nhưng vẫn không nuốt nổi mối hận bị nẫng tay trên: “Mau đưa mình chìa khoá xe!”

“Cậu đùa

Full | Lùi trang 10 |Tiếp trang 12

*Trang chủ
5/1833