Lamborghini Huracán LP 610-4 t
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiểu thuyết - Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ - trang 10

cô quá nhạy cảm, mỗi lần bắt gặp những người phụ nữ không quản lí nổi chồng mình lại thích ghen tuông, trút giận vô cớ, cô thật sự muốn nổi đoá.

“Có thật không?”. Giọng bà chủ nhà cho thấy rõ ý nghi ngờ.

“Tất nhiên rồi, tuần sau tôi sẽ thanh toán cho cô ấy”. Ngồi theo dõi nãy giờ, lúc này Thiên Hạ mới mỉm cười lên tiếng. Suýt chút nữa là anh xông ra thanh toán tiền nhà ngay hộ cô, sau đó “bắt cóc” cô đem về nhà mình. Anh không có lí do gì mà lại ngồi đó nhìn người phụ nữ mình yêu phải chịu sự chèn ép. Nhưng suy nghĩ ấy chỉ thoáng hiện ra trong đầu, anh biết rõ cô sẽ không ngoan ngoãn đi theo anh về. Anh nhận thấy cô đã giấu anh rất nhiều chuyện, thay vì kết liễu nhanh chóng, anh sẽ giảm nhẹ hình phạt, từ từ “bức cung”.

“Được…”. Giọng điệu điệu đàng, ẽo ợt thoát ra khỏi miệng của bà chủ nhà, hình như bà muốn chứng minh là mình không giống như ông chồng – nhìn thấy gái đẹp là tí tởn lên – bà chỉ khi nào nhìn thấy trai đẹp thì mới vậy thôi, cả khoé mắt cũng nhếch theo.

Vẫn còn chưa liếc mắt đưa tình đủ thì đã bị Mỹ Mãn đóng sập cửa rồi!

“Hừm, đúng là người phụ nữ đáng ghét, phân biệt đối xử. Tốt nhất là vừa nộp tiền nhà lại vừa dâng cho bà ta một tên đàn ông nữa, hừ, đừng hòng nhé!”

Giả Thiên Hạ tựa vào tường, thu lại nụ cười. Mặc dù bộ dạng ghen tuông vừa xong của Mỹ Mãn khiến anh thấy vui vui nhưng hậu quả của việc cô che giấu quá nhiều chuyện đủ để dập tắt niềm vui đó.

“Em không thấy cần giải thích hay sao?”

Chỉ riêng số tiền bán đi căn hộ trước kia của họ cũng đủ mua lại hai, ba căn phòng như thế này. Tại sao ngay đến tiền nhà một quý, cô cũng không thể nộp nổi?

“Phá sản, thất bát, mất hết sạch tiền rồi”. Cô cúi đầu xuống, giọng nói lí nhí chẳng rõ ràng.

Thế nhưng Giả Thiên Hạ vẫn nghe rõ mồn một từng chữ từng câu, anh không kiềm chế được, châm chọc: “Hừm! Đừng có nói với anh là em phải lòng một tên trai trẻ yếu đuối nào đó, sau cùng bị hắn lừa gạt toàn bộ tài sản đấy nhé! Để đến lúc này chỉ còn biết lấy cớ là phá sản, thất bát nhằm che giấu anh.”

Số tiền đủ cho một gia đình khá giả ăn tiêu trong nhiều năm lại có thể hết dễ dàng vậy sao? Đúng là trò đùa nhạt nhẽo!

“Liên quan quái gì đến anh? Tin hay không thì tuỳ!”. Mỹ Mãn dần dần lấy lại khí thế đánh mất nãy giờ. Anh cho rằng ai cũng giống như anh, vừa mới kết thúc một chuyện tình khắc cốt ghi tâm là đã có thể tìm ngay một người nào đó bắt đầu nói chuyện yêu đương hay sao?

Thực sự thì Thiên Hạ không thể tin nổi, nhưng chuyện này đã không còn quan trọng nữa. Cho dù thực sự tồn tại tên đàn ông ăn bám lừa đảo đó thì anh cũng có thể coi như không thấy mà cho qua, điều quan trọng là cô ấy nhất định phải quay về: “Ngày mai chúng ta đi đăng kí kết hôn lại nhé, anh đành phải bạc đãi mình và nhất định sẽ chăm sóc em chu đáo.”

Không gian tĩnh lặng trong giây lát. Mỹ Mãn cố gắng kiềm chế mà không được, nổi giận đùng đùng: “Cút ngay đi! Rốt cuộc là anh chẳng hiểu gì về tôi cả! Anh cút ngay đi, tìm một người phụ nữ bất kì nào đó trong danh bạ điện thoại của anh mà chăm sóc, tôi thèm vào!”

Thiên Hạ cứ nghĩ rằng mình đã “hạ giọng” tới mức đủ thấp rồi, từng câu từng chữ đều chứa đầy tình ý, chí ít là cả cuộc đời này anh sẽ chỉ nói những lời đó với duy nhất mình cô mà thôi. Kết quả là người ta chẳng thèm chấp nhận, anh bị mắng một hồi, chẳng buồn phản kháng.

Những người phụ nữ vừa mới li hôn xong thường có một ảo tưởng: đó là một ngày nào đó, tên chồng cũ phụ bạc sẽ quay về với vẻ mặt hối lỗi tột độ, khóc lóc nhận sai, cầu xin tha thứ. Sau đó, người phụ nữ đã từng bị phản bội, phụ bạc, tổn thương sẽ cao ngạo tặng lại cho anh ta một câu: “Đã quá muộn rồi! Chị đây không rảnh, chị đây rất bận!”.

Đinh Mỹ Mãn trước kia cũng từng nghĩ như vậy, ngay cả khi nằm ngủ cũng mơ đến cảnh tượng giải trừ mối hận trong lòng đó.

Tuy nhiên, sau khi thực sự trải nghiệm, cô mới thấy rằng thẳng thừng từ chối không hề đem lại cho bản thân cảm giác sung sướng. Ngược lại, nó khiến cho cô mất ngủ cả đêm, tất nhiên ngày hôm sau đánh mất hết hình ảnh đẹp, đem theo đôi mắt gấu trúc đi làm. Hơn thế nữa, còn phải anh dũng xông lên như một nữ chiến binh, che giấu đi vết thương lòng, hội họp, tăng ca như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy!

“Được rồi, nếu như không có vấn đề gì khác thì kết thúc cuộc họp!”. Mệnh lệnh của giám đốc vừa hạ xuống, mọi người trong phòng nhanh chóng giải tán.

Trong phòng chỉ còn lại những người phải dọn dẹp tàn cuộc, và tất nhiên nó bao gồm cả những người còn đang độc thân.

Mỹ Mãn lúc này “tâm hồn đang treo ngược cành cây”, ngồi xoay chiếc bút bi trong tay, đôi mắt lơ đễnh nhìn vào li cà phê trước mặt.

“Chị Mỹ Mãn, chị Mỹ Mãn, chị xem đi này!”

Mãi cho tới khi chiếc máy tính xách tay được một nữ đồng nghiệp mang vào trong phòng họp, đưa ra ngay trước mặt, Mỹ Mãn mới thôi mơ màng. Mỹ Mãn cau mày, nhìn vào máy tính, tò mò hỏi: “Chuyện gì thế?”

“À, chị Mỹ Mãn, đây là chương trình đối thoại có tỉ suất bạn xem đài cao nhất của đài chúng ta hiện nay, do chị Mạc Tường dẫn đấy”. Cô nàng nâng giọng cao vút, khiến cho những nhân viên vốn dĩ đã định rời khỏi phòng họp rồi cũng nán lại xem có chuyện gì xảy ra.

“Thế thì liên quan gì đến chị?”. Cứ nhắc tới cái tên đó là Mỹ Mãn lại lạnh lùng không chút quan tâm.

“Ây da, chị cứ xem đi, xem hết rồi hãy nói!”

Cô đành chịu thua, đưa tay nhấn nút Play.

“Chị rất ghét kẻ thứ ba trong chuyện tình yêu sao? Tại sao lại như vậy? Phải chăng bản thân chị từng trải qua những chuyện như thế rồi?”. Mạc Tường vừa mỉm cười vừa đưa ra câu hỏi sắc bén.

“Sao thế? Lẽ nào ghét kẻ thứ ba còn phải cần có lí do sao? Đây chẳng phải là một câu hỏi quá thông thường ư?”

Mỹ Mãn không khỏi kinh ngạc khi người được phỏng vấn chính là Tiểu Ái, tuy rằng bề ngoài tỏ ra khách khí, lịch sự nhưng những lời lẽ của cô nàng lại mang tính công kích cao độ.

“Nhưng cũng không thể nào vơ đũa cả nắm được! Không phải tất cả những kẻ thứ ba đều xấu xa, đê tiện, trong số đó cũng có những người rất đáng thương.”

“Còn tôi thì trước nay vẫn nhận thấy kẻ đáng thương cũng có những thứ đáng ghét, đáng hận.”

“Điều đó cũng chưa chắc, đại đa số họ vẫn rất biết điều, chưa từng nghĩ tới việc sẽ phá hoại gia đình người khác, thậm chí cuối cùng còn chấp nhận rút lui. Thế nhưng nếu người đàn ông vẫn quyết định li hôn, sau khi là người độc thân, anh ta tiếp tục yêu tình nhân cũ thì ta phải gọi quan hệ đó là yêu đương thông thường chứ.”

“Nếu người phụ nữ chưa từng nghĩ tới việc sẽ phá hoại gia đình người khác thì tại sao lúc đầu lại đi yêu một người đàn ông đã có vợ? Đừng có nói với tôi đó là “tình yêu đích thực”, trên thế giới này đâu phải chỉ có kẻ thứ ba mới có tình yêu đích thực, những người vợ nhọc nhằn, tần tảo, họ cũng có chứ! Hơn nữa tình yêu của người ta còn sâu đậm hơn, họ biết hi sinh cho chồng con, cho gia đình.”

Có thể nhận ra Tiểu Ái lúc này hoàn toàn quên mất mình đang ở trong một chương trình phỏng vấn, những lời nói của cô ngày càng mang tính đả kích, phê phán quyết liệt, chỉ còn thiếu nước chỉ mũi tên công kích thẳng vào Mạc Tường mà thôi!

Những lời nói châm biếm đó Mạc Tường hoàn toàn cảm nhận được, mặt cô tái nhợt đi, cô quay sang một phía như ám chỉ với đạo diễn trường quay rằng mình thực sự không thể nào tiếp tục được nữa. Không biết những người ở đó đang nói những gì, giọng họ rất nhỏ, nghe không rõ ràng. Bỗng nhiên, Mạc Tường nổi đoá lên: “Cô ta như vậy thì làm sao có thể ghi hình tiếp được chứ? Chỉ còn thiếu nước cô ta nói thẳng ra là đang thay Đinh Mỹ Mãn nói câu công bằng mà thôi!”

“Đó là vì cô tự biện bạch quá rõ nét đấy thôi”. Tiểu Ái nghếch đầu, tỏ vẻ chẳng thèm quan tâm nhưng vẫn cho thấy rõ khí thế của người chiến thắng, quyết không buông tha.


“Tôi cũng chỉ là có sao nói vậy. Lúc đó, chị ấy đã lựa chọn li hôn, dù sao họ cũng đã chia tay trong vui vẻ, mỗi người đều đã quay lại cuộc sống độc thân trước đây của mình, chẳng ai có tư cách can thiệp vào cuộc sống tình cảm của người kia nữa. Nhưng hình như các chị hoàn toàn không hiểu rõ hai chữ “chồng cũ” là thuộc về quá khứ đã qua mà vẫn coi Giả Thiên Hạ như vật sở hữu riêng vậy, vẫn muốn tiếp tục diễn màn kịch tình cũ thắm lại như xưa sao? Tôi thực sự không thể hiểu nổi rốt cuộc chị Mỹ Mãn đang nghĩ những gì. Nếu làm vậy để giày vò bản thân thì chi bằng chị ấy hãy buông tay, đi tìm hạnh phúc đích thực của mình còn hơn…”



Tứ bề yên ắng.

Gần mười người trong phòng không ai dám mở miệng.

“Ya, hừm!”. Cuối cùng Mỹ Mãn đập bàn lên tiếng: “Con đàn bà này lại dám nhảy lên đầu, lên cổ tôi làm loạn! Ả không muốn làm người nữa, nhưng tôi thì vẫn muốn!”

Tên đoạn clip này là “Lâm Ái bất ngờ giở chứng đại minh tinh, chương trình không thể tiếp tục phát sóng được” song những lời bình luận ở phía dưới hầu như phớt lờ đi tựa đề đó, thậm chí còn hết sức ủng hộ, tán thưởng hành động “trở mặt” đó của Lâm Ái. Nhưng tất cả mối quan tâm, chú ý đều tập trung vào Đinh Mỹ Mãn. Những người biết rõ nội tình năm đó lại lôi chuyện ra kể lần nữa. Gần như tất cả đều nói tuy rằng cô ấy không xinh đẹp nhưng rất lương thiện, rất kiên cường…

Bực cả mình! Những lời đồng tình, thương hại kiểu đó thì ai cần? Làm gì mà phải tìm lại những tấm ảnh trước kia của cô chứ? Hiện nay cô vô cùng xinh đẹp, có biết không?

“Bình tĩnh, bình tĩnh lại đi chị! Đoạn này vốn dĩ khi biên tập đã bị cắt đi…”. Người trợ lí không muốn gây ra tranh cãi, thế nhưng sự việc đã nằm ngoài tầm kiểm soát nên đành phải ra lời khuyên giải.

“Thế thì có ích gì? Bây giờ không phải tất cả mọi người biết hết rồi sao?”. Mỹ Mãn chẳng chịu nghe khuyên giải, lên tiếng ngắt lời cô trợ lí: “Cô ta ở đâu rồi?”

“Đang hẹn gặp mấy phóng viên bên chỗ chúng tôi, cô ấy nói là sẽ đến hội sở 419.” Giám chế của một chương trình tin tức giải trí hảo tâm tiết lộ “thông tin tình báo giá trị”.

Lời nói của anh ta vừa dứt, Đinh Mỹ Mãn nổi trận lôi đình, chẳng nói chẳng rằng, hùng hổ xông tới đó giải quyết mọi chuyện.

Cho dù mọi người có khuyên giải, can ngăn thế nào, hôm nay cô nhất định phải “tính sổ cho xong món nợ” này.

Dễ bị cánh phóng viên nhà báo để ý nhưng lại không nỡ từ bỏ cuộc sống về đêm, vậy phải làm thế nào? Những người ở lâu năm trong ngành hầu hết đều chọn “hội sở 419”[7">, thứ nhất là vì cái tên khiến người ta suy nghĩ, liên tưởng khá giống như ở nhà, thứ hai là nó cũng ẩn mật hơn những quán bar thông thường khác.

7 – Cách đọc giống như “For one night” trong tiếng Anh.

Nơi đây cũng có ánh đèn nhấp nháy, có những đôi nam nữ quyện chặt vào nhau, điều duy nhất khác biệt là những tiếng nhạc chát xình đinh tai nhức óc được thay thế bằng những bài hát trữ tình, thanh nhã và cuốn hút hơn. Thế nhưng vẫn có người hoàn toàn phớt lờ những lời mời mọc tình một đêm đầy nóng bỏng. Anh chọn chỗ ngồi khuất nơi góc tường, mím môi suy ngẫm như giữa chốn không người, vắt chân chữ ngũ, miệng ngậm một điếu thuốc mà lại quên châm lửa. Lúc này, anh

Full | Lùi trang 9 |Tiếp trang 11

*Trang chủ
4/1832