này nhất định có liên quan đến Dương Tịch.
Tối đó, Diệp Phiên Nhiên nốc hết ly này đến ly khác, hết khô lại cạn. Thẩm Vỹ không ngăn cản cô, nếu cô muốn mượn rượu giải sầu, nếm thử cảm giác say thì cậu nguyện bằng lòng ở bên cô.
Men rượu khiến Diệp Phiên Nhiên hơi váng vất, lời lẽ thốt ra cũng nhiều hơn bình thường gấp mấy lần. Ở trước mặt Dương Tịch, cô chẳng bao giờ thoải mái thế này nhưng ở bên Thẩm Vỹ, người con trai cô từng yêu mến và đến giờ cậu đã trở thành bạn bè của cô. Hai người tâm hồn hòa hợp, đôi bên hiểu nhau nhưng lại mãi mãi chẳng thể ở bên nhau.
“Thẩm Vỹ!” Cô nâng ly, cuồng mắt đỏ hoe, nói: “Là em không tốt, em không giữ lời hứa trước kia!”
“Phiên Phiên, em đừng nghĩ vậy!” Thẩm Vỹ nói: “Bất luận em làm điều gì, bất luận em có ở bên anh hay không thì anh cũng mong rằng em vui vẻ hạnh phúc!”
“Nhưng mà, em không vui, chẳng vui chút nào!” Diệp Phiên Nhiên mượn sức mạnh của men rượu để trút bầu tâm sự cùng cậu.
Trên thế gian này, ngoài Thẩm Vỹ chẳng còn ai có thể khiến cô tháo bỏ lớp vỏ phòng bị, khiến cô có thể thoải mái trải lòng chẳng chút e dè kiêng kỵ mà để lộ vết thương tổn cùng dáng vẻ rầu rĩ.
“Thẩm Vỹ, em thực sự rất yêu Dương Tịch, em rất sợ mất anh ấy. Em không ngờ mình lại đem lòng yêu anh ấy. Anh ấy dốc hết sức đem đến cho em tình yêu đẹp nhất, thế nhưng tình yêu anh ấy dành cho em khiến em chẳng còn sự tự tin vào mình nữa, trái lại em càng trở nên tự ti nhút nhát. Em chẳng biết vấn đề xảy ra ở đâu. Thẩm Vỹ, anh nói xem em đã làm sai điều gì chứ? Liệu có phải em thực sự không xứng với anh ấy không?”
Thẩm Vỹ không nén được nỗi chua xót trong lồng ngực, cậu lắc đầu. đặt cốc bia trong tay cô xuống.
“Cả bố em cũng nói rằng em và anh ấy không hợp nhau!” Diệp Phiên Nhiên chụp lấy tay cậu, hệt như chụp lấy ngọn cỏ cứu sinh: “Trước khi chưa gặp bố mẹ anh ấy, em vẫn rất tự tin nhưng khi đối mặt với mẹ anh ấy, em chợt nhận ra rằng, hai người bên nhau nếu chỉ có tình yêu vẫn chưa đủ. Hoàn cảnh gia đình hai bên cách biệt quá lớn, hiện giờ anh ấy vẫn còn có thể tha thứ cho em là vì anh ấy yêu em. Nếu một lúc nào đó tình yêu anh ấy dành cho em tan biến thì sao? Em làm sao dám đảm bảo rằng Dương Tịch yêu em suốt cuộc đời chứ? Anh ấy giỏi giang xuất sắc, tương lai rộng mở trước mắt, em sẽ trở thành viên đá ngáng chân anh ấy thôi!”
“Dương Tịch khiến em không có cảm giác an toàn, đúng không?” Thẩm Vỹ xót xa nhìn cô: “Tận sâu trong tiềm thức em luôn nghĩ rằng, rồi một ngày nào đó em sẽ mất cậu ấy đúng không?”
“Đúng vậy!” Diệp Phiên Nhiên gắng sức không để nước mắt tuôn rơi: “Em không dám thoải mái yêu anh ấy, trước mặt anh ấy, em luôn giữ lại chút gì đó cho riêng mình, thậm chí là đời tư. Vì trò chơi này do anh ấy tuyên bố bắt đầu, nếu một ngày nào đó anh ta chợt phát hiện ra em không đáng yêu như anh ấy nghĩ thì anh ấy sẽ buông tay giữa chừng, còn em chới với rơi xuống tan xương nát thịt đến chết cũng chẳng có đất mà chôn!”
Sắc mặt Thẩm Vỹ bỗng chốc trắng bệch. Thì ra, cô yêu Dương Tịch đến mức sâu đậm như vậy. Sự thông minh, kiêu hãnh của cô đều trở nên bại trận trước tình yêu. Lời nhục mạ của mẹ Dương Tịch đã đánh đòn trí mạng vào cô, khiến cô chẳng thể nào tìm lại sự tự tin vững vàng của mình nữa.
Trong thế giới tình yêu, người nào càng tỏ ra quan tâm thì càng sợ hãi đánh mất nó. Diệp Phiên Nhiên lựa chọn né tránh, cô ngỡ rằng làm vậy sẽ không phải chịu sự tổn thương.
“Phiên Phiên, em vẫn chẳng trưởng thành chút nào, vẫn là cô gái nép nơi góc tường khóc thút thít!” Thẩm Vỹ vỗ về tay cô: “Tiếc là anh chẳng thể làm gì cho em!”
“Dương Tịch mới chính là đứa trẻ cố chấp ấy, chỉ cần anh ấy muốn có cái gì thì anh ấy sẽ khóc gào kêu la không chịu buông tay, bất chấp em và anh ấy có hợp nhau hay không!”
“Yêu một người là vậy!” Thẩm Vỹ đau lòng nói: “Dù rằng giây phút ở bên người ấy rất ngắn ngủi, chỉ như giấc mộng thoáng qua, nhưng vẫn có người nguyện không tỉnh giấc!”
“Thảo nào người ta nói, hoan ái như mộng. Ở bên Dương Tịch, em chưa bao giờ có cảm giác chân thật!”
“Vì đó là Dương Tịch, nếu đổi lại là anh,có thể em sẽ không thấp thỏm bất an, trăn trở giày vò thế này đâu nhỉ?”
Diệp Phiên Nhiên nghe đến câu nói này, con tim cô đập điên cuồng, ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt cậu dưới ánh đèn sao mà trong sáng, dịu dàng đến thế.
“Nhưng mà, anh thừa biết rằng, chúng ta không thể nào quay lại được!” Cô bình thản nói.
Cô tuy đã uống rất nhiều nhưng vẫn rất tỉnh táo. Thẩm Vỹ cười đau xót, ngẩng đầu uống cạn cốc bia của cậu.
Từ nhà hàng bước ra, Thẩm Vỹ đẩy xe, Diệp Phiên Nhiên bước đi bên cạnh. Con phố tĩnh lặng, cảnh đêm u ám. Ánh đèn đường vàng vọt mờ ảo, thi thoảng dăm ba người đi đường lướt qua họ.
Cả đoạn đường hai người dẫm lên bóng cây mập mờ, không ai nói lời nào. Đến dưới nhà Diệp Phiên Nhiên, Thẩm Vỹ dừng bước, cúi đầu nhìn cô.
“Phiên Phiên, dù có thế nào đi chăng nữa, anh vẫn mong em vui vẻ!”
Khi nói những lời này cậu nhoẻn miệng cười nhưng trong mắt Diệp Phiên Nhiên đó là vẻ mặt đau thương nhất của cậu. Tại nơi này, hai người từng hết lần này đến lần khác chia ly, nhưng lần này, ngày mai hai người sẽ xa cách tận nơi chân trời góc bể.
Thẩm Vỹ, đây là người yêu đầu tiên của cô. Khoảnh khắc hai người sắp chia tay nhau, cô vẫn nên trao cho cậu vòng tay, một chiếc ôm dịu dàng chân thành nhất.
Khi Thẩm Vỹ chưa kịp phản ứng thì Diệp Phiên Nhiên chợt dang rộng vòng tay, ôm thật chặt lấy anh.
Con tim Thẩm Vỹ run rẩy, cả thế giới dường như chợt tan biến. Cậu sửng sốt trợn tròn mắt nhìn gương mặt ửng đỏ say rượu của cô, tròng mắt rực sáng được bao phủ dưới hàng long mi dài.
Ngoài chiếc đèn đường trên đỉnh đầu thì xung quanh tối đen như mực. Ánh đèn dịu nhẹ lướt qua bóng hai người, hắt trên mặt đất, bóng hai người nép sát nương tựa vào nhau.
“Thẩm Vỹ, anh nhất định phải sống tốt nhé!” Nói rồi, cô nới lỏng bàn tay, mỉm cười vẫy tay với cậu: “Tạm biệt anh!”
Đó là điều cô muốn làm bấy lâu nay, hôm nay cuối cùng cũng được như trong ý nguyện.
Thẩm Vỹ cưỡi trên chiếc xe đạp, cậu nhanh chóng xoay người bỏ đi. Cậu không nói lời tạm biệt bởi lẽ cậu không muốn mình quay trở lại nữa. Hai người sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Diệp Phiên Nhiên đứng dưới nhà rất lâu, từng luồng gió lạnh thổi đến, cô xoa xoa khuôn mặt nóng hổi, men rượu đã ngấm khiến bước chân có phần nhẹ nhàng bồng bềnh.
“Á…” Diệp Phiên Nhiên hú hồn, tiếng thét chực vang lên từ cổ họng cô nhưng khi nhận ra người đó là ai thì bỗng chốc im bặt.
Dương Tịch lôi Diệp Phiên Nhiên ra góc tường, cô chẳng hề giằng co vì cậu véo cô quá đau, xương cổ tay cô như muốn đứt ra từng đoạn.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Dương Tịch mím chặt môi, sắc mặt tím tái, trong đôi mắt sâu đen thăm thẳm ngập tràn nỗi phẫn nộ. Vẻ mặt này khiến người khác hoảng sợ. Từ khi quen cậu đến nay, đây là lần đầu tiên Diệp Phiên Nhiên trông thấy.
Điều khiến cô càng kinh hoàng hơn chính là giọng nói phẫn nộ của cậu: “Diệp Phiên Nhiên, người vừa rồi em ôm có phải là Thẩm Vỹ không?”
Cậu gọi cô là Diệp Phiên Nhiên, không còn là Phiên Phiên nữa! Một luồng khí lạnh len lỏi từ sâu tận trong tim nhanh chóng lan khắp cơ thể cô. Cô khẽ khàng ngẩng đầu, há hốc miệng nhưng chẳng nói nên lời nào.
“Em không đến Nam Kinh, cũng không muốn anh đến trường chính là vì Thẩm Vỹ ư? Các người tình cũ không rủ cũng đến chứ gì?” Dương Tịch nắm chặt lấy cánh tay cô, ra sức véo càng khiến cô thêm đau đớn.
Cô lắc đầu, nghiến chặt răng nói: “Không phải!”
“Nhưng anh vừa tận mắt trông thấy hai người ôm nhau kia mà. Diệp Phiên Nhiên, rốt thì em có coi anh là bạn trai của em không? Em còn ngang nhiên bỏ mặc anh, một mình chạy về thành phố D, còn đứng trước cửa ôm ấp người con trai khác vào lòng?”
Dương Tịch chẳng cách nào tin lời cô nói, vừa rồi điều cậu tận mắt nhìn thấy đã kích thích dây thần kinh mong manh nhạy cảm của cậu, gợi lại nút thắt không lời giải đáp tận sâu trong lòng cậu.
Khúc mắc đó liên quan đến Thẩm Vỹ. Dương Tịch chẳng cách nào quên được cảnh tượng năm xưa Diệp Phiên Nhiên chia tay Thẩm Vỹ khi cậu ta chuyển trường. Cậu bắt gặp Diệp Phiên Nhiên và Thẩm Vỹ ngay cầu thang lớp học. Cậu mải miết đi theo hai người ra đến tận sân tập.
Dưới ánh chiều tà, ráng chiều bao phủ khắp bầu trời. Dương Tịch lẳng lặng một mình đứng dưới gốc cây dõi mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên ôm chầm lấy Thẩm Vỹ từ phía sau, áp mặt vào sống lưng cậu ta.
Rất lâu sau, Dương tịch chỉ cần nhắm mắt đã trông thấy cảnh tượng Diệp Phiên Nhiên ôm Thẩm Vỹ, lưu luyến không rời, mặt đẫm lệ. Cũng chính vì nguyên do này mà cậu thường suy tính thiệt hơn với Diệp Phiên Nhiên, không có cảm giác an toàn.
Giờ thì, hình ảnh năm xưa lần nữa tái hiện ngay trước mắt cậu, nỗi phiền muộn chất chứa trong lồng ngực bao lâu nay bỗng chốc tuôn trào.
Từ trung học năm hai đến giờ, đúng năm năm ròng rã, cậu dường như vứt bỏ sự tôn nghiêm của mình, hy sinh tất cả cho tình yêu, chẳng giữ lại chút gì cho mình, hết lòng yêu thương, nâng niu, chiều chuộng cô, có thể nói rằng hết mực nhường nhịn nhún nhường, chăm sóc cung phụng cô. Vậy mà trong mắt cô, cậu vẫn mãi không sánh bằng Thẩm Vỹ, dù rằng hai người yêu nhau hơn ba năm trời, dẫu cho giữa họ đã nảy sinh quan hệ thân mật thể xác.
Với Thẩm Vỹ, Diệp Phiên Nhiên từng nói giọng quả quyết rằng: “Em đợi anh, bất luận là bao lâu đi chăng nữa!” Còn khi đối mặt với cậu thì cô một mặt né tránh lùi bước, đến cả điện thoại của cậu, cô cũng không nghe.
Hôm đó tại phòng trà Thiên thượng Nhân gian, Dương Tịch đứng ngoài cửa, nín thở lắng nghe. Khoảnh khắc đó, cậu mong mỏi biết bao được nghe thấy Diệp Phiên Nhiên nói trước mặt mẹ cậu rằng: “Cháu yêu Dương Tịch, bất kể bao khó khăn gian khổ, cháu cũng muốn ở bên anh ấy, mãi mãi không bao giờ rời xa nhau!”
Thế nhưng, cô lại nói rằng: “Thưa Dương phu nhân kính mến, cháu chưa bao giờ bám rịt lấy con trai bà, hoàn toàn ngược lại, chính con trai bà sống chết đòi quấn chặt lấy cháu. Nếu bà muốn cháu rời xa Dương Tịch, chi bằng khuyên anh ấy mau chóng từ bỏ đi!”
Có lẽ, trong tình thế cấp bách, đến phút cuối cùng cô cũng nói lời thật lòng rằng cô không yêu cậu, cô chưa bao giờ yêu cậu…
Nghĩ đến đây, Dương Tịch gần như đánh mất cả lý trí, đôi bàn tay nắm chặt lấy bả vai cô ra sức lay mạnh, đau khổ suy sụp hỏi cô: “Anh hỏi em, rốt cuộc em có yêu anh không? Có hay là không?”
Diệp Phiên Nhiên vốn đã hơi choáng váng, giờ bị cậu lắc đến váng cả đầu hoa cả mắt, ù tai, tim đập loạn. Cô ra sức vùng thoát khỏi cậu, nói lạc giọng: “Anh bỏ em ra!”
“Diệp Phiên Nhiên, em còn chưa trả lời câu hỏi của anh. Người em yêu là anh hay là Thẩm Vỹ?” Cậu như muốn bóp nát bả vai cô ra.
Cơn đau bả vai dần lan tỏa vào tận con tim, đau đớn đến mức cô chẳng thể nào đau hơn được nữa.
Cô đã trao cả đêm đầu tiên cùng thứ quý giá nhất của người con gái cho cậu, vì sao cậu vẫn không tin tưởng vào chính mình chứ?
Chỉ vì cô từng có quá khứ với Thẩm Vỹ hay sao? Nếu sớm biết có ngay hôm nay, nếu không phải vì bức thư đó của cậu thì cô và Thẩm Vỹ chẳng đến