mời anh ăn, coi như tiệc chào đón anh.” Cô khẽ dừng lại, có lời muốn nói: “Bao giờ anh về Mỹ?”
“Ngày kia. Chuyến bay bảy giờ, tối mai đáp ở Thượng Hải rồi lại từ sân bay Hồng Kiều bay đi Mỹ.”
Diệp Phiên Nhiên liếc nhìn cậu, từ ánh mắt cậu, cô hiểu rằng, lần này cậu sẽ ra đi không quay trở về nữa.
Chàng thanh niên áo trắng học trò trong ký ức thời tuổi trẻ cùng mối tình đầu đẹp đẽ trong sang của cô đều đã ra đi theo cậu, mãi mãi mất dạng.
“Thẩm Vỹ?” Cô chợt tiến đến trước, nắm chặt lấy tay cậu: “Chúng mình đi ăn rồi về thành phố D nhé, được không?”
Đôi mắt Thẩm Vỹ lóe lên ánh nhìn kinh ngạc.
“Mong anh chấp thuận yêu cầu này của em, em không muốn hối tiếc cả cuộc đời!” Cô nghiêm túc nói.
Niềm kinh ngạc trong đôi mắt Thẩm Vỹ dần chuyển sang cảm động. Cậu cũng nắm chặt lấy tay cô, lòng bàn tay cậu ấm áp mạnh mẽ.
Tính cách Diệp Phiên Nhiên kiên cường lại vừa cố chấp, thi thoảng cảm tính, có hơi bướng bỉnh nông nổi. Thẩm Vỹ không giống với Dương Tịch, cậu chưa bao giờ phản đối cô điều gì, chưa bao giờ kiểm soát cô, mọi thứ đều do cô làm chủ.
Hai người ăn thoải mái tại tiệm đồ ăn nhanh gần trường. Diệp Phiên Nhiên đến cả ký túc xá cũng không về, đi thẳng ra ga tàu. Ra đến tàu hỏa cô mới nhận ra mình quên mang theo điện thoại.
Trong điện thoại bao nhiêu cuộc gọi nhỡ đều là của Dương Tịch. Thẩm Vỹ tìm cô rốt cuộc có chuyện gì chứ? Diệp Phiên Nhiên lòng đầy nghi vấn, có chút lo lắng bất an. Thẩm Vỹ nhận ra sự do dự của cô, khẽ mỉm cười nói: “Lúc này em xuống tàu vẫn kịp mà!”
Cô thuộc về Dương Tịch, có lẽ cả cuộc đời dài đằng đẵng về sau, còn với người con trai này chỉ có một ngày ngắn ngủi. Diệp Phiên Nhiên à, hãy coi đây là sự bồi đắp, lúc này, mày tuyệt đối không được bỏ mặc Thẩm Vỹ!
“Ai nói em muốn xuống tàu?” Cô ngẩng đầu, mỉm cười với cậu: “Em đã nói với anh những gì, chí ít cũng phải thực hiện một lần chứ?”
Thoáng chốc, Thẩm Vỹ im bặt, lòng cậu dấy lên cảm giác thất vọng khó hiểu nhưng rất nhanh sau đó trở lại bình thường, cậu nhún vai nói: “Anh đến Đại học N tìm em, vốn chẳng ôm hy vọng gì, còn ngỡ rằng em cùng Dương Tịch hẹn hò ra ngoài chơi rồi!”
Diệp Phiên Nhiên nghe câu nói này, hơi bối rối: “Anh biết em và Dương Tịch bên nhau bao giờ vậy?”
Thẩm Vỹ hướng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, dõi theo đám đông ồn ào náo nhiệt trên sân ga, nói: “Sao tàu vẫn chưa chạy nhỉ? Trễ chuyến ư?”
Ngay sau đó, đoàn tàu chậm rãi lăn bánh. Cảnh tượng ngoài cửa sổ chầm chậm lướt ra sau, hệt như những ký ức đẹp đẽ thời tuổi trẻ ngang nhiên rời xa cuộc đời chúng ta với tốc độ càng lúc càng nhanh.
Chương 37
Về đến thành phố D thì trời đã nhá nhem tối.
Diệp Phiên Nhiên cùng Thẩm Vỹ về nhà cậu, trở lại căn nhà vắng vẻ không một bóng người. Mô hình cổ xưa, nhà hai gian, nội thất cũ kỹ, ánh sáng u ám. Tường phòng khách có treo bức di ảnh của bà ngoại cậu, gương mặt phúc hậu, nụ cười thân thiện. Diệp Phiên Nhiên xem một lúc rồi hỏi: “Thẩm Vỹ, anh giống bà ngoại à?”
“Anh do bà một tay nuôi lớn!” Thẩm Vỹ nói: “Bà anh có hơi trọng nam khinh nữ, con của hai người chú anh đều là con gái, nên bà ngoại hết sức chiều chuộng anh.”
“Em không nhận thấy điểm đó ở anh.” Diệp Phiên Nhiên nói: “Anh hoàn toàn không tỏ vẻ kiêu ngạo, không như Dương Tịch…” Cô kịp thời “thắng phanh” lại, ngượng ngùng nói: “Sao lại nhắc đến anh ấy nữa rồi?”
“Em còn nhớ không?” Thẩm Vỹ chẳng chút né tránh, nói tiếp câu nói dang dở của cô: “Có lần anh hỏi suy nghĩ của em về Dương Tịch, em nói rằng em rất ghét cậu ta, nói rằng cậu ta tự cao tự đại, không coi ai ra gì. Thì ra con gái thích nói xạo, rõ ràng thích người ta nhưng vẫn nói mình ghét!”
“Không phải đâu, Thẩm Vỹ!” Diệp Phiên Nhiên vội giải thích: “Khi đó, em thực sự không thích anh ấy. Lúc đó người em thích là anh!”
Thẩm Vỹ mấp máy khóe môi, nở nụ cười tự giễu. Cậu bước đến bên khung cửa sổ, đưa mắt nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Phiên Phiên, nếu năm xưa anh không xuất ngoại, liệu chúng mình có ở bên nhau không?”
Diệp Phiên Nhiên nghẹn lời, cô chẳng nói được lời nào, chỉ thấy lồng ngực mình nặng như chì, đến cả hít thở cũng trở nên khó khăn.
Thẩm Vỹ quay lại nhìn cô, từ tốn nói: “Anh vốn sẽ không bỏ cuộc, thế rồi chỉ vì một bức thư nặc danh!”
Con tim Diệp Phiên Nhiên chợt đập thình thịch, một linh cảm xấu như đang vây lấy cô. Tuy sợ hãi nhưng cô vẫn cất giọng run rẩy hỏi: “Thư gì?”
“Đêm trước ngày thi đại học, bố mẹ anh ly hôn, khoảng thời gian đó tâm trạng anh rất tệ, cũng chẳng có tâm trí trả lời thư cho em, sợ ảnh hưởng đến việc ôn luyện bài vở của em. Đến khi tâm trạng anh dần hồi phục trở lại, định viết thư cho em, nói với em rằng, em đừng lo lắng, anh sẽ thi vào Đại học N. Thế nhưng chính lúc đó, anh nhận được bức thư nặc danh, trong thư viết rằng em đã phải lòng Dương Tịch. Hai người hẹn hò tại sân trường giữa đêm hôm khuya khoắt… ”
Diệp Phiên Nhiên kinh ngạc, toàn thân toát mồ hôi: “Đêm hôm khuya khoắt ư? Sân trường à? Hẹn hò gì chứ? Hôm đó em hẹn Dương Tịch ra là muốn nói với anh ấy đừng bám theo em nữa!”
“Nhưng bức thư đã viết rành rành như vậy!”
“Bịa đặt, đặt điều vu khống!” Diệp Phiên Nhiên tức giận: “Anh có nhận ra bút tích của ai không?”
“Không nhận ra!” Thẩm Vỹ nói: “Nét chữ ẩu thả, hình như là viết bằng tay trái.”
Tay trái ư? Bên tai Diệp Phiên Nhiên vang lên giọng Cố Nhân: “Vừa vào lớp mình đã trông thấy Dương Tịch ghi vài chữ trên bảng. Cậu ta viết bằng tay trái, chẳng ai nhận ra nét chữ của cậu ta cả…”
Cô ra sức nghiến chặt răng. Không, Dương Tịch tuy nông nổi ngang ngược, háo thắng nhưng cô tin rằng, cậu sẽ không làm những chuyện thấp hèn bỉ ổi không quang minh chính đại đó!
“Tối đó, em hẹn Dương Tịch ra gặp mặt, còn ai khác biết chuyện này nữa không?” Thẩm Vỹ cũng muốn biết rốt cuộc là ai viết bức thư nặc danh đó.
Diệp Phiên Nhiên lắc đầu, tâm trạng càng them rầu rĩ: “Em không hề nói với bất kỳ ai. Chỗ hẹn chỉ có em và Dương Tịch.”
Con tim Thẩm Vỹ cũng khẽ giật thót. Cậu thở dài, cái tên vừa toan nhắc đến thì đã hiện ra, cậu hạ thấp giọng, nói: “Chuyện đã qua lâu lắm rồi, đừng nghĩ đến nữa, có trách thì chỉ có thể trách số phận!”
Nếu như là trò đùa của số phận thì Diệp Phiên Nhiên chẳng oán trách lời nào nhưng nếu như đó là do nhân tố con người thì cô nghĩ cả đời này cô sẽ không thể nào tha thứ cho Dương Tịch!
Yêu một người phải quang minh chính đại, không thể bất chấp mọi thủ đoạn. Trong quan niệm của cô, lòng chính trực, niềm chân thành quan trọng hơn cả tình yêu.
Chương 38
Rời khỏi nhà Thẩm Vỹ, Diệp Phiên Nhiên cùng cậu đến trường Tam Trung tại thành phố D.
Vẫn chiếc xe đạp cũ kỹ tồi tàn đó, cậu chở cô chạy chậm rãi trên con đường rợp bóng. Diệp Phiên Nhiên hít một hơi thật sâu mùi hương hoa lẫn trong không khí, giọng bình thản: “Thực ra, em chẳng thích nơi này chút nào. Từ sau khi vào đại học, em chỉ quay về đây hai lần, lần trước là buổi họp lớp trung học năm thứ nhất. Anh, Dương Tịch và Đồng Hinh Nguyệt đều không có mặt!”
Thẩm Vỹ nói: “Còn anh rất hay nhớ về trường Tam Trung, nhớ về cảnh tượng hôm chia tay cùng em, nhớ về lời em nói với anh, em đợi anh, bất luận là bao lâu đi chăng nữa!”
Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu, đang là thời điểm xuân hạ giao mùa, tán lá cây ngô đồng xum xuê bao phủ cả bầu trời, chỉ còn trông thấy từng tia sáng mặt trời vàng kim hắt ra từ những khe lá. Trước kia, Thẩm Vỹ đã từng hệt như những tia nắng mặt trời chiếu sáng rực rỡ tô điểm cuộc đời u ám ảm đạm của cô.
“Thẩm Vỹ, anh có biết thế nào là tình yêu không?” Cô chợt hỏi.
“Yêu có nghĩa là rất thích rất thích người đó, chỉ muốn ở bên cô ấy suốt đời.”
Diệp Phiên Nhiên mơ hồ không hiểu: “Thật lạ, vì sao thầy cô giáo chưa bao giờ dạy chúng ta thế nào là tình yêu, phải yêu người khác như thế nào?”
Thẩm Vỹ cúi đầu, hỏi: “Em và Dương Tịch bên nhau vui vẻ không?”
“Có lúc vui vẻ, cũng có lúc đau buồn. Hình như, yêu đương là vậy mà!” Diệp Phiên Nhiên đáp: “Anh nói xem, con người trưởng thành rồi sẽ càng dũng cảm hơn trước hay là càng trở nên yếu đuối?”
Thẩm Vỹ nhận ra nỗi rầu rĩ của cô, dè dặt hỏi: “Em có tâm sự à?”
Diệp Phiên Nhiên cười lắc đầu: “Đừng nói chuyện của em nữa. Thẩm Vỹ, cuộc sống của anh bên Mỹ ra sao? Đã có bạn gái chưa?”
“Không có thời gian, cũng chẳng có tâm tình nghĩ đến chuyện đó.” Thẩm Vỹ đáp: “Con người anh thích nghi với môi trường rất chậm. Ở Mỹ, cửa ải ngôn ngữ với anh rất vất vả, bước đi giữa dòng người trên phố, liếc mắt nhìn những người Mỹ tóc vàng mắt xanh lướt qua vai nhau, bỗng dưng cảm thấy mình cô quạnh đến lạ kỳ, hệt như bị người khác vứt bỏ vậy!”
Diệp Phiên Nhiên cười gượng gạo: “Được rồi, đừng nói về mình thê thảm như vậy chứ. Bao nhiêu người muốn sang Mỹ mà còn chẳng được nữa là!”
Thẩm Vỹ cũng cười, nói: “Anh hơi đói bụng, chút nữa mình đi đâu ăn tối?”
Bọn họ đến nhà hàng gần trường Tam Trung, cô nhớ lại lần trước là Tiêu Dương mời cô đi ăn, cô lần đầu tiên trong đời uống rượu, bước ra khỏi quán thì phát hiện chiếc xe đạp của Tiêu Dương bị người ta đâm thủng xì hết hơi. Chớp mắt đã mấy năm rồi, tiếng tăm nhà hàng này vẫn chẳng đổi, ông chủ vẫn như trước kia, khiến Diệp Phiên Nhiên cảm nhận thời gian dường như ngừng lại.
“Anh có biết vì sao nhà hàng tên là Kỳ Lân không?” Cô ngồi ngay vị trí gần cửa sổ: “Ông chủ tiệm này là thầy giáo thể dục của chúng mình năm nhất trung học, đúng năm đó sinh được cặp bé trai song sinh, ông đặt tên một đứa là Tiểu Kỳ, đứa kia là Tiểu Lân, trông rất đáng yêu!”
Thẩm Vỹ cố gắng nhớ lại: “Có phải là thầy Hoàng thân hình đẫy đà, mập mạp, có bộ râu quai nón phải không? Bọn mình còn đặt biệt danh cho thầy ấy là Thủy thủ Popeye nữa cơ!”
“Đúng, chính là thầy ấy đấy!” Diệp Phiên Nhiên nhấc lấy cuốn thực đơn trên bàn đưa cho cậu: “Anh muốn ăn gì? Ở Nam Kinh thời gian dài rồi lại ăn thức ăn nhanh mấy năm ở Mỹ, anh vẫn còn ăn cay được chứ?”
“Khẩu vị của con người chẳng dễ gì thay đổi được. Anh cảm thấy không ăn cay thì chẳng thấy ngon.” Cậu chọn vài món, đều là những món ăn đặc sản của thành phố D, khẩu vị khá đậm, rồi cậu hỏi: “Có gọi chút rượu không nhỉ?”
“Được, em uống với anh!” Diệp Phiên Nhiên cười rạng rỡ: “Muốn uống rượu đế hay bia?”
“Bia.” Thẩm Vỹ trố mắt nhìn cô: “Thật không nhận ra, em còn biết uống cả rượu nữa!”
“Lần đầu tiên em uống rượu cũng là ở quán này, bị mấy đứa bạn chuốc cho say bí tỉ, sáng hôm sau tỉnh dậy, khắp người nổi đầy mẩn đỏ, khỏi nói cũng biết khó chịu biết nhường nào!”
“Vậy là em bị dị ứng với men rượu!” Thẩm Vỹ cười, nói: “Xem ra, em không uống được nhiều rượu!”
“Nghe người ta nói, tửu lượng cũng có thể rèn luyện được. Sau đó, uống thêm vài lần nữa, người em chẳng còn nổi mẩn nữa!” Diệp Phiên Nhiên nói: “Tối nay em muốn thử xem rốt cuộc mình có thể uống được bao nhiêu!”
Tinh thần cô sa sút, mặt mày ủ rũ. Thẩm Vỹ biết rằng, việc