đi mất.
Tôi nhớ rất rõ, công ty của Bắc khai trương vào ngày 18 tháng 6. Hôm đó nổ rất nhiều pháo, tháng đầu tiên chúng tôi đã có năm khách hàng, Bắc lặn lội khắp nơi để tìm thợ sửa sang, trang trí các công trình đó, cậu bạn anh phụ trách phần thiết kế, tháng đầu tiên họ kiếm được hai vạn tệ.
Bắc nói không sai, đúng là anh rất thích hợp làm ông chủ, khi anh chỉ đạo công việc cho đám thợ xây An Huy hoặc Hồ Bắc, tôi nhìn thấy anh ngời ngời sắc khí. Tôi thầm nghĩ, mùa thu hoạch của Bắc đã đến rồi đây.
Đến cuối năm, công ty của Bắc đã trở thành đội quân chính quy, không cần phải đi đánh du kích nữa. Và Bắc cũng không còn nhận trang trí nội thất cho gia đình nữa mà toàn ký hợp đồng với các khách sạn, công trình lớn. Chỉ trong vòng nửa năm, cuộc sống của chúng tôi đã hoàn toàn thay đổi.
Đúng là do nắm bắt được thời cơ, lúc đó thị trường trang trí nội thất ở Thượng Hải đang nóng. Đồng thời do Bắc có cậu bạn học đúng chuyên ngành, còn bản thân Bắc lại rất giỏi quan hệ, đó là sở trường của Bắc.
Tôi đã trả cho Tiểu Dao món nợ năm vạn tệ, trả cả vốn lẫn lãi.
Chúng tôi cũng trả cho Phần Na mười vạn tệ. Phần Na nói, thật không thể tin là bọn cậu lại nhanh gặp thời đến thế, đúng là con người phất lên lúc nào đều do ông trời sắp đặt hết.
Bắc tặng cho tôi một căn hộ có hai phòng ngủ, theo lời anh nói thì, mình cứ tạm sống thế đã, không phải là em rất thích Trương Ái Linh đó sao? Có tiền rồi anh sẽ mua toàn bộ khu nhà bà đã sống ở Thượng Hải để tặng em, anh sẽ là Hồ Lan Thành, ngày ngày đến gặp trộm em.
Mùa xuân năm 2001, cuộc sống của chúng tôi đã ngày càng gần với dân có tiền.
Bắc kiếm tiền và xách cả túi về nhà, rồi anh đổ hết ra giường và hô lớn, bà xã, thử đếm xem sao. Tôi biết anh đang ra oai, nhưng tôi cũng phải cho anh cơ hội ra oai chứ. Vì vất vả nên Bắc gầy đi trông thấy, trông anh hơi xanh xao, nhưng tinh thần anh rất hồ hởi, chúng tôi dự định sẽ mua cái nọ mua cái kia, sau đó sẽ mua cho cháu chắt biệt thự gì gì đó. Giấc mơ phát tài thường khiến con người ta hứng khởi muôn phần, chúng tôi không còn mặc những bộ quần áo tạp nham nữa mà chuyển sang dùng đồ hiệu chính cống, Bắc thì dùng Armani, còn tôi thì Versace, Ports, ai còn thèm dùng mỹ phẩm Đại Bảo? Phải Lancome hết, kem chống nhăn cho mắt cùng dùng như kem bôi mặt, mình có tiền mà!
Đợt đó trông chúng tôi giống dân làm ăn mới phất, giữa chừng chúng tôi có về nhà một lần, làm cho bố mẹ Bắc và bố mẹ tôi một số việc, rồi chúng tôi còn mua cả thuốc bổ nọ bổ kia. Mẹ Bắc và mẹ tôi đều nói với vẻ sốt ruột, thôi cưới nhau đi, đăng kí chưa? Chưa đăng kí mà sống chung là phạm pháp đấy.
Bắc cười hì hì và nói với tôi rằng, mấy cụ lo lắng chuyện đăng ký lắm, em thử xem xem giờ ai còn có hứng với ba trò đăng kí đó nữa, đăng ký rồi muốn bỏ em cũng khó khăn. Tôi bảo, chứ sao, em muốn bỏ anh cũng thành ra khó.
Thực ra tờ giấy đăng kí kết hôn đó lúc nào cũng ở trong lòng chúng tôi, có lúc tôi nghĩ, nếu chúng tôi có tờ giấy đăng kí kết hôn đó trong tay thì biết đâu có thẻ tránh được những trắc trở sau này, biết đâu nó có thể cột chúng tôi lại với nhau, và hai đứa sẽ chung sống với nhau đến khi đầu bạc răng long, không bao giờ có thể chia lìa.
Đôi đầu tiên chia tay không phải chúng tôi mà là Hiểu Lối.
Trong điện thoại Hiểu Lối khóc nức nở không thành tiếng, tôi có cảm tưởng như cô ấy sắp gục ngã vậy, Hiểu Lối bảo, Tiểu Bạch ơi, trái tim tớ thật sự đã chết rồi!
Chương 19
Tôi không thể gặp anh chàng này nữa, trên người anh ta có một ma lực đáng sợ, người tôi yêu là Cố Vệ Bắc, tôi phải xứng đáng với tình yêu của mình, tình yêu của chúng tôi không thể xảy ra bất trắc nào cả.
Tất cả mọi việc đều do chuyện chữ trinh gây nên
Hôm đó là sinh nhật của Hiểu Lối, Trần Tử Phóng mua hoa và nhẫn đến để cầu hôn Hiểu Lối, Hiểu Lối rất cảm động vì mấy năm qua cô đã thực sự cảm nhận được sự si tình của Tử Phóng, đã bao lần Tử Phóng định đi quá giới hạn, nhưng anh đều bị Hiểu Lối từ chối kịch liệt. Tất cả những gì diễn ra của tối hôm đó vẫn tựa như một giấc mơ.
Nào, mình uống tí rượu nhé. Tử Phóng nói với Hiểu Lối.
Tử Phóng mang đến hai chai rượu vang Trường Thành, anh cố tình làm như vậy, anh muốn chuốc cho Hiểu Lối say.
Tớ không biết là mình uống nhiều từ lúc nào, Hiểu Lối kể với tôi qua điện thoại, tớ chỉ biết là mình uống quá nhiều, tớ thấy đầu ù ù một hồi, giống như hút thuốc phiện vậy. Sau đó Tử Phóng rút trong túi ra một món quà, đó là một chiếc áo con màu đỏ hiệu Triumph. Anh bảo, nào, anh mặc cho em nhé.
Đúng vậy, anh ấy đã nói thế.
Giọng anh rất ấm, hơi ấm đó phả bên tai Hiểu Lối, ánh mắt Tử Phóng sáng rực, đê mê, như con thú sắp lên cơn vậy.
Tử Phóng vẫn mong có một ngày được tận mắt chiêm ngưỡng cơ thể Hiểu Lối, đó là một mơ ước lớn lao của anh. Trong mắt anh, không có người nào có thể trong trắng, thánh thiện như thiên sứ hơn Hiểu Lối, mặc dù thế giới vẫn là muôn hình vạn trạng, trai thanh nữ tú nhiều vô kể, mặc dù bên cạnh Hiểu Lối có rất nhiều người đàn ông có tiền, có quyền theo đuổi cô, nhưng đối với anh, Hiểu Lối là một đóa hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Trong giây cuối cùng khi Tử Phóng cởi chiếc áo cuối cùng của Hiểu Lối, chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu Hiểu Lối đã mách bảo cô đấy là Tử Phóng, không thể – Hiểu Lối hét lớn.
Họ bắt đầu giằng co nhau, một người đòi hỏi, một người không chịu cho.
Tử Phóng không hiểu nguyên nhân tại sao, anh hỏi, tại sao em lại muốn làm liệt nữ giữ mãi chữ trinh như thế hả, thời buổi này còn ai lập bia cho em nữa đâu? Em tưởng cái đó có thể bán được một trăm vạn à?
Không, Hiểu Lối bất ngờ nói, Trần Tử Phóng… em không còn trong trắng nữa.
Từ lâu Hiểu Lối đã rất do dự, cô không biết có nên kể chuyện này cho Tử Phóng nghe không. Cô nghĩ, nếu đã yêu nhau thì cô không thể lừa dối anh, có tình yêu sẽ có sự bao dung, nếu được như vậy thì cô mới có thể trút bỏ gánh nặng về tâm lí, lúc đó cô đã nghĩ như vậy.
Câu nói đó thực sự đã khiến Tử Phóng cảm thấy vô cùng bất ngờ. Bốn năm nay, anh luôn coi Hiểu Lối là nữ thần riêng của mình, coi cô là người con gái trong trắng nhất, nhưng giờ đây người con gái đó đã nói với anh rằng, Trần Tử Phóng, em không còn trong trắng nữa!
Cuối cùng thì Hiểu Lối – cô gái tốt bụng, thanh cao đó đã nói ra sự thật, cô đã kể lại cơn ác mộng diễn ra từ nhiều năm trước đó, nói ra mọi nỗi lo sợ trong lòng mình, vẻ mặt Tử Phòng rất khó có thể miêu ta bằng lời, ngại ngùng, khó xử, ghê tởm, nhưng,… không không, tất cả đều không phải, đó là vẻ mặt rất khó miêu tả, giống như viên ngọc tuyệt mĩ nhất trong trái tim đã bị vỡ tan, tưởng đó là viên hổ phách mười phân vẹn mười, kết quả lại là hoa tàn liễu rụng.
Nếu hôm đó Tử Phóng vẫn đòi hỏi ngông cuồng như lúc trước, hoặc giá anh không nói gì đến chuyện đó nữa, hoặc giả anh cứ nói thẳng là muốn chia tay thì Hiểu Lối đều có thể chấp nhận, đằng này anh không làm bất cứ điều gì cả, anh chỉ nói, vậy…vậy hả.
Sau đó, anh bỏ đi.
Hôm sau, Tử Phóng lại đến, vẫn như mọi bận, anh mang đến cho Hiểu Lối những đồ ăn mà cô thích.
Hôm sau nữa, anh vẫn đến, vẫn nói chuyện như bình thường, anh kể chuyện mình bán được bao nhiêu tranh.
……
Nhưng anh không còn hôn cô, không còn quấn quýt, bám riết lấy cô như trước nữa. Cuối cùng Hiểu Lối đã quỵ ngã thật sự, cô đã hiểu ra rằng, khi người đàn ông không còn hứng thú với cơ thể người đàn bà nữa thì tình yêu cũng không còn nữa. Tình yêu của cô, vẫn chưa bắt đầu đã kết thúc. Chuyện đó đã trở thành nỗi ám ảnh lớn trong lòng Tử Phóng, cho dù tương lai họ có lấy nhau thì cũng sẽ không thể có hạnh phúc.
Thậm chí anh còn không mang chiếc nhẫn đó đến.
Hiểu Lối chuyển nhà, chuyển công ty, cô rời tòa soạn tạp chí đó và đến một công ty khác. Hiểu Lối gọi điện thoại cho tôi và nói rằng, tất cả mọi chuyện đều giống như một giấc mơ vậy, cậu tưởng đó là hiện thực, nhưng thực ra đó chỉ là giấc mơ mà thôi.
Trần Tử Phóng cũng gọi điện cho tôi, và khóc. Anh nói, Tiểu Bạch, tại sao lại như vậy? Em thử nói xem tại sao ông trời lại vô tình đến vậy?
Tử Phóng không đi tìm Hiểu Lối, anh biết mình không thể yêu được nữa, anh không coi trọng chữ trinh, điều anh không thể chấp nhận là Hiểu Lối đã từng bị người ta thay nhau hãm hiếp, hai gã đàn ông đó đã làm tan vỡ giấc mơ của anh. Thà rằng Hiểu Lối từng có người yêu. Thà rằng cô đã từng lên giường với họ. Tất cả những điều này đều không quan trọng, chỉ cần hai người yêu nhau thật lòng là họ có thể trao cho người mình yêu tất cả mọi tình cảm , tất cả những điều này anh đều có thể thông cảm. Nhưng anh không thể chấp nhận chuyện một viên ngọc đã từng bị vỡ và để lại vết nứt. Anh cầm sao Xử Nữ, anh bảo, anh không thể chấp nhận sự khiếm khuyết, anh rất yêu cô ấy, chính vì yêu nên anh mới lựa chọn rời xa.
Tôi chửi Trần Tử Phóng, anh sẽ hủy hoại cả cuộc đời Hiểu Lối cho mà xem! Anh có biết là cô ấy khó khăn lắm mới yêu anh được không? Chắc chắn là anh sẽ hủy hoại đời cô ấy! Tại sao anh lại có thể làm như vậy?
Thế anh biết làm thế nào? Anh không thể chấp nhận! Rõ ràng là hôm đó Tử Phóng đã quá chén, vừa nói anh vừa khóc, cuối cùng hình như do pin điện thoại hết nên máy mất tín hiệu.
Tôi quyết định sẽ đi một chuyến Bắc Kinh, kể cả chẳng làm được gì cũng phải đi một chuyến, và tôi còn kéo cả Phần Na đi theo, tôi bảo, bọn mình phải đi cứu Hiểu Lối thôi, tớ sợ rằng cậu ấy sẽ không thể sống nổi mất.
Trước khi đến Bắc Kinh tôi đã nhắn tin cho Thẩm Quân, tôi không biết tại sao mình lại làm như vậy, có lẽ do những tin nhắn vu vơ đó khiến tôi cảm động chăng, tôi thầm nghĩ, coi như mình đến thắm một người bạn cũ, giống như mình đi thăm Hiểu Lối vậy. Tôi tự biện bạch với lòng mình như vậy, rồi tôi lại tự nguyền rủa mình, tại sao mình lại có thể làm như vậy, Bắc mà biết chuyện chắc chắn sẽ tức chết mất thôi.
Trên máy bay, vẻ mặt Phần Na u ám, buồn rầu, tôi có cảm giác như cô ấy đang giấu tôi chuyện gì. Tôi hỏi, cậu làm sao vậy, kể cho tớ nghe đi? Phần Na lắc đầu kêu là do mệt. Từ khi theo Tiểu Dao đến nay, Phần Na trở nên xa lạ hơn rất nhiều, đúng vậy, cô ấy dường như biến thành một con người hoàn toàn khác, trước kia hay nói bậy đến thế mà giờ trở nên trầm tư ít nói, kiểu cách ăn mặc cũng thay đổi hắn, giản dị hơn trước rất nhiều. Vẻ điệu đà, gợi tình trước kia hoàn toàn không còn nữa, đặc biệt là sau lần sảy thai thứ hai, dường như cô ấy chỉ mặc quần áo đen, trước kia nhuộm tóc, bây giờ chỉ để tóc đen.
Nếu ngồi bên cạnh tôi, người khác sẽ tưởng Phần Na tính tình ngại ngùng, rụt rè, còn tôi thì trông có vẻ sành sỏi.
Càng ngày Phần Na càng ít nói, da dẻ cũng ngày càng xanh xao, cô gái tròn trĩnh, đẫy đà nhất trong số chúng tôi năm xưa giờ biến thành người gầy guộc nhất.
Đến khi gặp được Hiểu Lối, cả tôi và Phần Na đều sững người, và liếc nhìn sang nhau.
Đây là cô gái Hiểu Lối lạnh lùng, thánh thiện như tiên nữ mà chúng tôi đã từng quen ư? Hiểu Lối hút thuốc, mặc áo hở rốn, quần bò lửng cạp trễ chỉ che mỗi phần mông, vẻ ăn mặc bụi bặm, sexy như vậy hoàn toàn khác hình ảnh Hiểu Lối trước kia! Quần áo là ngôn ngữ và hình tượng của con người.