mạn, sang trọng mang phong cách Tây, và tất cả những điều này đều cần đến tiền. Người yêu của tôi, làm sao có thể chịu nổi cảnh trong thẻ không có một xu?
Hôm đó tôi đã có kế hoạch từ rất lâu rồi, chọn một tiệm ăn khá ngon, rồi sau đó để Bắc mua tặng tôi mấy bông hoa hồng giá bình dân, tôi cảm thấy như thế là quá đủ rồi.
Nhưng tôi không thể ngờ, ngày lễ tình yêu của chúng tôi đã hoàn toàn không như kế hoạch.
Hồi còn đi học đại học, mỗi khi đến ngày Lễ tình yêu, Bắc đều gọi điện thoại cho tôi, năm thứ nhất anh còn gửi điện báo cho tôi, hồi đó điện báo vẫn còn được sử dụng, trên tờ giấy ô vuông màu xanh đó có viết “Lâm Tiểu Bạch, anh yêu em”. Mỗi chữ một tệ bảy hào, tờ giấy đó đến nay tôi vẫn còn giữ. Đó là bức điện báo duy nhất mà tôi nhận được trong đời – trong dịp lễ tình yêu năm 1996.
Hôm đó, tôi nhận được điện thoại Bắc gọi, anh bảo, bà xã, anh sẽ mang đến cho em một niềm vui hết sức bất ngờ.
Tôi chờ đợi, tưởng rằng anh sẽ mua một bó hoa hồng rực rỡ, nếu thế thì cũng chỉ có hơn một trăm tệ, không sao, vẫn còn sống được – tôi thầm nghĩ.
Nhưng rồi Bắc đến và bảo tôi nhắm mắt lại, anh con bắt tôi xòe tay ra và lồng vào ngón tay tôi chiếc nhẫn kim cương, sau đó anh bảo, Lâm Tiểu Bạch, em mở mắt ra xem đây là cái gì?
Tôi sững người!
Trời ơi, anh đã lấy 2000 tệ đó để mua nhẫn, vậy tháng này chúng tôi sẽ ăn băng gì, sông bằng gì? Dù là nước lã cũng vẫn phải mất tiền mua.
Tôi hét, Bắc, anh có bị điên không hả, anh có biết thứ này đối với chúng ta là quá xa xỉ không, anh xem mình bây giờ đủ ăn cũng còn khó, anh biết em kiếm 2000 tệ này khổ thế nào không, anh có biết cách sống như công tử bột của anh khiến em tức thế nào không, anh có biết mình còn nợ Phần Na 10 vạn không? Anh còn nói là để em trở thành vợ địa chủ à, lại con bảo có nhà có xe, em thấy anh nằm mơ giữa ban ngày hơi nhiều đấy, em thấy tất cả chỉ là mơ mộng hão huyền thôi… Tôi đang định nói tiếp, vừa mở miệng thì một bàn tay ập ngay trước mắt tôi, tôi chưa kịp tránh, chỉ nghe thấy một tiếng, trên má tôi hằn rõ năm đầu ngón tay.
Cố Vệ Bắc, người yêu tôi đã đánh tôi!
Trong khoảng khắc đó, cả hai chúng tôi thật sự sừng sờ.
Thậm chí, tôi còn không khóc, không hề có giọt nước mắt nào cả.
Chúng tôi đã im lặng rất lâu, tôi biết vì yêu tôi nên Bắc mới đi mua chiếc nhẫn quá xa xỉ như thế cho tôi, tôi biết vì anh muốn chiều lòng tôi, tôi biết vì anh muốn có một ngày lễ tình yêu thật lãng mạn.
Trong khoảng khắc đó, cả hai chúng tôi đã ôm chặt lấy nhau và khóc.
Bắc bế bồng tôi lên, tôi mắng anh là đô lưu manh, nhưng Bắc chẳng thèm để ý, anh cởi hết quần áo của tôi ra và lần lượt hôn lên khắp người tôi. Đây là lân đầu tiên anh hôn tôi một cách nhẹ nhàng, tỉ mỉ như thế, thậm chí anh còn ngước mắt lên nhìn vẻ đê mê đang hiện trên gương mặt tôi, tôi che mặt và nói với giọng ngượng ngùng, đồ lưu manh, anh lưu manh quá.
Hai cơ thể chúng tôi đã quấn chặt lấy nhau, hết lần này đến lần khác, tựa như đang bay vậy.
Đúng vậy, chúng tôi hòa mình làm một như băng đá và lửa thiêu, đau đớn và u buồn. Chúng tôi là hai chú bươm bướm trong mùa đông giá rét không biết ngày mai còn cách nhau bao xa!
Xong chuyện, tôi nhìn thấy một mẩu giấy.
Chiếc nhẫn đó giá 2500 tệ, Bắc không có 500 tệ nên đã đến trạm y tế để bán máu, được 500 tệ, và anh đã đổi lấy chiếc nhẫn đó. Nhưng tôi lại chửi anh! Tấm phiếu bán máu đó được tôi đặt vào đống vé tàu, dĩ nhiên, còn có tất cả những thứ anh đã từng mua cho tôi, tôi nghĩ, cuộc đời này tôi chỉ yêu người đàn ông này mà thôi, anh đã không quản ngại bán cả máu mình để đem lại niềm vui cho tôi, vậy thì tôi còn lí do gì để không hi sinh hết mình cho anh?
Sau đó mỗi lần cãi nhau là chúng tôi lại lấy sự quấn quýt của hai cơ thể để giảng hòa. Nói như lời Bắc thì vợ chồng đánh nhau ai giận được qua đêm? Càng ngày chúng tôi càng giống như những đôi vợ chồng chung sống lâu năm, thậm chí ngay cả sở thích ăn uống cũng giống nhau, chỉ vì một chuyện vặt vãnh bé bằng ngón tay cũng cãi nhau, vẻ hùng hổ khí thế hồi mới đến đã một đi không trở lại, tôi không mặc đồ hàng hiệu, không dùng mĩ phẩm đắt tiền, có thời gian tôi chỉ dùng đồ của hãng Đại Bảo. Mùa đông ở Thượng Hải khá lạnh, mặt tôi tím tái vì lạnh,vì còn trẻ nên mọi thé rồi cũng sẽ qua. Tôi thầm nghĩ, chỉ cần có tình yêu, bất cứ khó khăn gì tôi cũng không sợ. Bắc từng nói tôi là người coi tình yêu như cơm ăn. Tôi nghĩ, anh ấy nói rất đúng.
Người con gái coi tình yêu như cơm ăn sẽ luôn thấy được cái đẹp của nhân gian, và họ cũng rất dễ thỏa mãn với những gì mình có, điều này chứng tỏ, sự giàu có trong tình cảm sẽ hấp dẫn con người hơn nhiều so với sự giàu có về vật chất.
Mùa xuân năm 2000, tôi cảm thấy mình là người con gái thật hạnh phúc!
Chương 17
Tôi theo người lạ lên taxi, Bắc Kinh trời đã về đêm nên tiết trời lành lạnh, đèn nê-ông trên đường vẫn sáng, anh đưa cho tôi một điếu thuốc, rồi anh viết tên mình lên lòng bàn tay tôi, ngoài Bắc ra, đây là lần đầu tiên tôi ngồi gần một người đàn ông khác.
Vì tình yêu mà tôi đến Thượng Hải, còn Hiểu Lối lại vì Trần Tử Phóng mà ở lại Bắc Kinh.
Tình yêu của họ tựa một nụ hoa còn e ấp, nói như lời Tử Phóng thì, có được Hiểu Lối khó như có được đóa hoa sen bằng tuyết trên băng sơn. Lúc nào cô cũng đem lại cho người ta một cảm giác lạnh lùng, thờ ơ. Tôi khuyên Tử Phóng, anh phải hiểu cô ấy, anh thích cô ấy là vì thích sự thanh cao, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Đến khi tốt nghiệp, Hiểu Lối cũng có ý định về Thượng Hải, cô ấy bảo, tớ muốn ở gần bọn cậu, mặc dù Tiểu Dao tưng chơi xấu cô nhưng cô vẫn muốn ở gần mấy cô bạn nối khố của mình, cả hai đứa tôi đều ở Thượng Hải, nên Hiểu Lối cũng muốn đến Thượng Hải.
Nhưng Tử Phóng bảo, em đi đâu anh sẽ theo đến đó. Đã mấy năm nay, lúc nào Tử Phóng cũng ở bên Hiểu Lối, một người làm nghệ thuật điên điên khùng khùng như anh ấy mà đối xử được như thế với một cô gái, theo lời Bắc thì thật đúng là một kỳ tích, chắc Tử Phóng coi Hiểu Lối là nữ thần của mình chăng?
Rất có thể là như vậy.
Sau này tôi có xem rất nhiều tranh của Tử Phóng, những người con gái anh vẽ trong tranh đều có ánh mắt lạnh lùng, ánh mắt đó mơ màng tựa mây khói đó khiến người ta cảm thấy vô cùng khó hiểu. Đó chỉ có thể là ánh mắt của Hiểu Lối. Tôi đã biết là Tử Phóng đã ăn phải bùa mê của Hiểu Lối, anh không thể thoát khỏi vòng vây của ánh mắt đó.
Nhưng từ đầu đến cuối, bọn họ vẫn chỉ là một đôi tình nhân yêu nhau về mặt tinh thần.Trần Tử Phóng dành được trái tim của người đẹp nhờ sự si tình và lòng kiên trì hiếm có của mình. Nhưng Hiểu Lối vẫn không cho anh động đến cơ thể của cô, kể cả là nắm tay. Trần Tử Phóng thật sự không biết phải làm thế nào, anh không phải là Liệu Hạ Huệ (1), cũng chẳng phải Đặng Đồ Tử (2), anh là người đàn ông lãng mạn ngông cuồng, từ năm mười bảy tuổi anh đã làm chuyện đó, mơ ước của anh là được nhìn thấy Hiểu Lối khỏa thân, chắc chắn đó là một bức tượng điêu khắc tuyệt mĩ, mỗi lần nghĩ đến đôi chân thon dài của Hiểu Lối, nghĩ đến đôi gò bồng đảo như nụ hoa và chiếc eo thon thả thắt đáy lưng ong, và cả ánh mắt đó của cô khi nhìn đàn ông, Trần Tử Phóng lại cảm thấy không sao kìm nổi lòng mình.
Trước đó Trần Tử Phóng không phải là người chung thủy trong tình yêu. Ít nhất anh đã từng lên giường với hơn năm cô gái, có cô là người mẫu của anh, có cô là bạn học, có cô còn hơn anh tám tuổi, đó là một khách hàng đã từng mua tranhc ủa anh.
Chỉ đơn giản vậy thôi.
Tất cả mọi thay đổi ở anh đều do sự xuất hiện của Hiểu Lối. Lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh có cảm giác Alighieri Dante (3) lần đầu được gặp Beatrice, Tử Phóng đêm này không thể nào quên được hình ảnh Hiểu Lối. Anh tưởng rằng chẳng bao lâu nữa anh sẽ dành được Hiểu Lối, sau đó anh sẽ vứt bỏ cô như vứt một mảnh vải đã sờn và bắt đầu một cuộc tình mới.
Nhưng lần này Tử Phóng đã gặp phải một bài toán khó, Hiểu Lối như một bức thành trì kiên cố, tấn công mãi vẫn không chịu đổ, điều đó khiến Tử Phóng vô cùng đau đầu.
Đàn ông vốn là động vật ham khiêu chiến, họ là những con thú, những con mồi càng khó săn lại càng thích săn. Tử Phóng tự thề với mình nhất định phải dành được cô gái có mặt đẹp tựa hoa đào, tính tình lạnh như băng đó. Biết cô thích ăn gì, thích mặc gì là anh lại đạp xe mấy chục cây mang đến cho cô, cuộc sống của hai con người đó cũng có thể gọi là ấm áp, mặc dù trông Hiểu Lối vẫn lạnh lùng như trước, nhưng cô không có người đàn ông nào khác, chỉ có Tử Phóng mà thôi.
Sau đó thì xuất hiện chuyện liên quan đến anh chàng Tiểu Dao, Hiểu Lối liền lợi dụng Tử Phóng, dù bị lợi dụng nhưng Tử Phóng vẫn cảm thấy rất phấn khởi, anh liền thừa thằng xông lên, ngày nào cũng bám riết Hiểu Lối. Đôi lúc, tình yêu phải gục ngã trước những thứ đeo đẳng không rời, đến khi chuẩn bị tốt nghiệp Hiểu Lối phải đầu hàng. Cô quyết định ở lại Bắc Kinh. Hiểu Lối làm ở một tạp chí,đi làm về cô lại ăn cơm, xem phim với Tử Phóng. Bọn họ không giống như chúng tôi, mỗi người tự thuê phòng, trả hai khoản tiền thuê nhà.
Trần Tử Phóng gọi điện cho tôi và bảo, Tiểu Bạch, em khuyên Hiểu Lối hộ anh với. Bọn anh có thể tiết kiệm được một khoản tiền thuê nhà để cô ấy mua đồ trang điểm. Hiện giờ, tiền thuê nhà ở Bắc Kinh đắt đỏ lắm.
Tôi gọi điện thoại cho Hiểu Lối hỏi cô ấy cảm thấy thế nào. Hiểu Lối im lặng hồi lâu, tôi hiểu suy nghĩ trong lòng cô ấy. Tôi bảo, cậu đã lựa chọn ở lại Bắc Kinh rồi thì cứ thế mà sống là tốt rồi.
Đó là một đêm mưa, tôi đứng ở bến xe buýt để đợi xe buýt, tôi nghe rõ tiếng nức nở nghẹn ngào, không biết là tiếng mưa rơi hay tiếng cô ấy khóc, Hiểu Lối bảo, Tiểu Bạch, tớ nhớ cậu lắm.
Tớ cũng nhớ cậy – tôi nói.
Chúng tôi nhớ lại chiếc vòng tay và tấm gương nhỏ tặng cho nhau lúc chia tay khi mới mười bảy tuổi. Đến giờ cả hai vẫn còn giữ, nếu có kiếp sau thì tôi muốn được làm đàn ông, và tôi sẽ yêu cô ấy gì tôi rất hiểu cô ấy.
Hiểu Lối bảo Trần Tử Phóng đã cầu hôn cô, nhưng cô luôn cảm thấy sợ, một nỗi sợ vô hình, cô không dám nhận lời anh.
Không sao đâu – tôi an ủi. Trần Tử Phóng là người làm nghệ thuật, anh ấy không quá coi trọng chuyện đó đâu.
Chuyện đó như một bóng ma, lúc nào cũng ám ảnh trong tâm trí cô. Hiểu Lối từng bị người khác hãm hiếp,cô không còn trong trắng, tất cả những điều này, nếu không nói với Tử Phóng thì làm sao anh biết được. Hiện giờ con gái còn mấy ai là còn trong trắng? Tôi bảo, Hiểu Lối, cậu sống quá cẩn thận đấy, thực ra cuộc sống đơn giản lắm, không hề phức tạp chút nào, có người đàn ông thương cậu, yêu cậu, thậm chí băng vệ sinh cậu dùng hàng tháng cũng đều là anh ấy mua thì thực sự cậu nên nhận lời cầu hôn và làm vợ anh ấy.
Có lẽ lời khuyên của tôi đã có tác dụng, sau đó không lâu, Trần Tử Phóng nhắn tin cho tôi, Tiểu Bạch, hôm nay anh đã hôn được Hiểu Lối rồi.
Đáng lẽ tôi phải mừng cho Hiểu Lối, nhưng sau khi nhận được tin nhắn đó tôi lại cảm thấy có một chút gì đó rất buồn, tôi không hiểu đó là cảm giác gì. Hôm đó tôi đã rất chủ động, tôi đòi Bắc ôm tôi, hôn tôi, chúng tôi hôn nhau rất mặn nồng, bất giác trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Hiểu