XtGem Forum catalog
* NEWNHAT.XTGEM.COM
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Truyện tình cảm - Muôn nẻo đường yêu - trang 17

rủ tôi đi ăn cơm, đi học cùng, và đi dạo hết vòng này đến vòng khác xung quanh hồ Vị Minh trong trường đại học Bắc Kinh.

Khi lên năm thứ 3 đại học, Phần Na đến chỗ chúng tôi một lần.

Đây là lần đầu tiên Phần Na và Hiếu Lối gặp nhau sau nhiều năm chia tay. Hình như giữa họ đã có cái gì đó quá xa lạ, tôi giống như nhịp cầu nồi liền hai bên, tôi kể cho Phần Na nghe chuyện của Hiếu Lối và kể cho Hiếu Lối nghe chuyện của Phần Na, còn họ thì lại rất ít liên hệ với nhau.

Phần Na đến Bắc Kinh với người đàn ông đó, và cô đã dành ra một chút thời gian đến tìm chúng tôi.

Trong mắt Phần Na, người đàn ông có cái tên Tiểu Dao đó chẳng khác gì một vị thần.

Chúng tôi chưa bao giờ gặp Tiểu Dao nhưng Phần Na kể, anh ấy phong độ đầy mình, ánh mắt mơ màng tựa mây khói, nghe vậy cả tôi và Hiếu Lối cùng bật cười, không ngờ Phần Na lại dùng một từ văn vẻ như vậy để miêu tả Tiểu Dao, thế nào là ánh mắt tựa mây khói? Trong mắt Phần Na, trông Tiểu Dao giống một kỵ sĩ áo trằng cưỡi trên một chú bạch mã thời cổ đại ấy.

Tôi và Hiểu Lối không tỏ thái độ gì về anh chàng Tiểu Dao này cả.

Phần Na mở ví ra, trong ví có một tấm ảnh nhỏ của Tiểu Dao, quả đúng là một anh chàng khôi ngô lãng tử, anh ta mặc cả bộ quần áo trắng, ánh mắt dịu dàng. Không biết anh ta là người như thế nào mà Phần Na lại say đắm đến thế?

Phần Na rít nhẹ một hơi thuốc rồi nói, Tiểu Dao đã có vợ rồi, tớ chẳng quan tâm đến chuyện này đâu, anh ấy vợ thì có rồi, vấn đề quan trọng là tớ yêu anh ấy, có một số đàn ông là thế đấy, dù làm vợ bé của người ta, nhưng mình vẫn cảm thấy thích.

Tôi nghĩ đúng là Phần Na đã mù quáng quá mức. Trước tình yêu người phụ nữ nào cũng dễ biến thành người mù quáng, trong mắt họ chẳng có ai khác, chỉ có duy nhất hình bóng một người.

Hôm đó tôi đã mời mọi người uống rượu, sau đó chúng tôi đến một nhà hàng ở gần trường đại học Bắc Kinh ăn cơm Tứ Xuyên, mọi người đều nói tôi bị điên nên mới ăn nhiều đồ cay như thế. Đúng là như vậy, tôi đã ăn với vẻ đầy thích thú, mọi người chỉ ăn được vài miếng đã phải liên tục uống nước mát, lúc đi vệ sinh tôi đã gửi cho Bắc một tin nhắn nói: cô vợ Trùng Khánh của anh đã làm cho hai cô bạn bị cay xè một trận rồi!

Đúng là Phần Na và Hiếu Lối đã bị cay một trận đã đời, Phần Na nói từ trước tới giờ cô chưa bao giờ ăn đồ gì cay như thế, một cân cá tẩm ớt phần lớn chỉ mình tôi ăn hết. Cuối cùng Hiếu Lối tổng kết một câu, đúng là thuyền theo lái gái theo chồng thật.

Vì đồ ăn Tứ Xuyên nên hai cô bạn tôi chưa thấy no, và thế là ba chúng tôi lại bắt taxi đến Tam Lí Đồn, Hiếu Lối tuyên bố, lần này để tớ mời, chúng ta uống gì nhẹ nhàng thôi, uống bia nhé.

Tôi cũng không còn nhớ hôm đó chúng tôi đã uống hết bao nhiêu bia, chúng tôi chỉ uống bia Corona. Chúng tôi bắt đầu ôn lại những kỉ niệm hồi xưa, những cây cầu ở Tô Châu, Mà Quân, rượu Ngũ Lương Dịch, tiệm cắt tóc gội đầu người đẹp, căn phòng trên gác hai nhà Phần Na, cuối cùng cả ba chúng tôi đều khóc, ai cũng bảo thời gian trôi nhanh thật! Thoắt một cái, chúng tôi đã lớn bằng ngần này rồi, hai người cũng đã có người yêu. Sau khi uống say, Phần Na hỏi chúng tôi, các cậu có dám chơi trò nói thật mạo hiểm không? Chúng tôi trả lời sao lại không dám chơi chứ.

Thực ra so với Phần Na, cho dù trong chuyện này tôi và Hiếu Lối có lão luyện thế nào đi chăng nữa thì chúng tôi vẫn là những đứa con nít, chỉ qua vài lời, cuối cùng tôi cũng hiểu Phần Na muốn biết điều gì.

Phần Na muốn biết hiện giờ chúng tôi có còn trong trắng không?

Tôi đã kể cho Hiếu Lối và Phần Na nghe đêm tôi trao cái quý giá nhất của đời người con gái cho Bắc, dĩ nhiên những lời tôi kể không thật lãng mạn, nhưng đối với tôi, mỗi lần nhớ lại đêm hôm đó là lòng tôi lại cảm thấy vô cùng rạo rực, xao xuyến. Tôi không hề thấy ngại khi kể ra chuyện đó, bởi tôi và Bắc yêu nhau thật sự, đó chỉ là một bữa tiệc linh đình của cơ thể hai con người mà thôi.

Phần Na và Hiếu Lối đều say sưa lắng nghe, đúng vậy, tôi không còn trong trắng nữa, tôi đã trao cái quý giá nhất của đời người con gái cho người mà tôi yêu thương nhất. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào về điều đó.

Phần Na hỏi Hiếu Lối, Hiếu Lối trả lời bằng giọng rất bình tĩnh, cho tớ một điếu thuốc.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Hiếu Lối hút thuốc, trông cô rất sành điệu, gợi cảm. Tôi nhìn Hiếu Lối trong sự thẫn thờ. Nếu nói dáng vẻ Phần Na hút thuốc mang một vẻ phong trần, thì nhìn Hiếu Lối hút thuốc lại rất gợi cảm, những lúc đó nhìn cô chỉ muốn hôn cô, qua làn khói thuốc trông cô rất quyến rủ. Tôi thầm nghĩ, Hiếu Lối quyến rũ quá, có bao nhiêu chàng trai theo đuổi cô, gã nào mà chẳng háo sắc huống hồ đây lại là một tuyệt thế giai nhân.

Tớ cũng không còn! Hiếu Lối nói.
Tôi bất ngờ đến nỗi làm rơi cốc rượu xuống đất, bởi Hiếu Lối nói cô ấy không còn trong trắng nữa.
Hiếu Lối trả lời bằng giọng rất thản nhiên, đúng vậy, tớ không còn trinh nữa!

Tại sao vậy? Tôi ngạc nhiên đến mức đứng phắt dậy và nói. Hiếu Lối, cậu đừng nói năng lung tung nhé, hôm nay cậu uống quá nhiều rồi đấy.
Hiếu Lối nhìn tôi rồi kể, hồi học lớp bảy, một lần tớ đến phòng tự học để học bài thì bị hai tên côn đồ hảm hiếp, chỉ đơn giản vậy thôi.
Hiếu Lối chỉ nói đơn giản mấy chữ như vậy, nhưng đối với tôi nó thì đó là một việc tày đình. Trời ạ, thảo nào cô ấy không thích đàn ông, thậm chí là vô cùng căm ghét đàn ông. Hiếu Lối nói tớ chỉ thích ở bên con gái thôi, họ đem lại cho tớ một cảm giác an toàn.
Tôi biết, Hiếu Lối đã mắc chứng bệnh tâm lý vô cùng trầm trọng. Sau đó Hiếu Lối đã khóc và bảo, cô ấy rất muốn gìn giữ sự trong trắng, kể từ khi bị hãm hiếp cô ấy luôn cảm thấy cơ thể mình bẩn thỉu nên cô không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai, tôi là người duy nhất an ủi được Hiếu Lối.

Trời ạ! Tôi sững người, tôi không thể ngờ một cô gái đẹp quyến rũ thế mà lại mắc phải chứng bệnh tâm lý nghiêm trọng đến thế, nếu cứ đà này có lẽ Hiếu Lối trở thành người đồng tính luyến ái mất.
Đêm nay, tôi đã biết được một bí mật vô cùng quan trọng, tôi có cảm giác như trái tim mình bị bóp nghẹt đến ngạt thở. Bắc Kinh đã vào xuân, trời đang ấm bỗng chốc lại trở lạnh, tôi có cảm giác như cái lạnh bắt đầu ngầm từ gan bàn chân lên đến tận con tim.

Hiểu Lối, thực sự tớ rất mong cậu hạnh phúc, cho dù chỉ tìm được một người đàn ông bình thường để yêu, cậu phải được biết hương vị ngọt ngào và đẹp đẽ của tình yêu.
Trong lòng, tôi thầm cầu mong điều đó đến với Hiếu Lối.

Đến khi chúng tôi thanh toán tiền thì đã là hai giờ sáng, chúng tôi sững người khi biết rằng mình đã tiêu hết gần một nghìn Nhân dân tệ, thực ra ba đứa cũng chỉ uống mười mấy chai bia Corona mà thôi. Không biết ví tiền của Phần Na đã bị ai vét sạch từ lúc nào, trong ví chỉ còn lại mỗi một tấm ảnh với ánh mắt mơ màng đang cười, có lẽ là do lúc Phần Na khoe ảnh Tiểu Dao với chúng tôi và cất ví không cẩn thận nên đã bị kẻ trộm đưa vào tầm ngắm. Phần Na vốn có rất nhiều tiền, tôi và Hiếu Lối dự định hôm nay sẽ chiêu đãi cô ấy, nhưng giờ thì đúng là ngại quá, hai đứa tôi vét hết tiền trong túi cộng lại mới được có sáu trăm Nhân dân tệ. Chúng tôi nói khó mãi nhưng chủ quán vẫn không chịu, họ bảo không trả đủ tiền thì đừng hòng rời khỏi quán.

Phần Na rút điện thoại di động gọi cho Tiểu Dao.

Bốn mươi phút sau, Tiểu Dao đến.
Chương 13

Thực ra, tình yêu là một căn bệnh. Ai rồi cũng sẽ có ngày mắc phải, hoặc sớm hoặc muộn, có thể nhẹ một chút hoặc cũng có thể năng một chút, một loại thuốc đặc trị duy nhất là trái tim của anh, nếu anh không chịu hiến dâng, em sẽ giống như đóa hoa hồng bị mất nước, dần dần khô héo úa tàn, mãi mãi chẳng bao giờ có mùa xuân…

Đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp Tiểu Dao, cái tên này chúng tôi đã được nghe từ rất lâu, trong tôi ít nhiều cũng có một vài ấn tượng về con người này..
Đó là một anh chàng vừa gầy vừa cao.
Tiểu Dao đeo một cặp kính không gọng, người mặc một bộ đồ trắng khiến trông anh ta càng lãng tử. Tiểu Dao thanh toán xong tiền rồi quay đầu nói với chúng tôi, ta về thôi.
Cảm ơn anh, tôi và Hiểu Lối nói với Tiểu Dao.

Vẻ mặt Tiểu Dao rất ít khi biểu lộ cảm xúc, lúc ở trên taxi, tôi và Phần Na như hai con vịt nói chuyện ríu rít với nhau, còn Tiểu Dao thì vẫn trầm tư lặng lẽ, qua gương tôi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng, trắng xanh của anh ta, tôi thầm nghĩ, chắc Tiểu Dao chỉ mới hơn 30 tuổi song trông anh ta có vẻ bôn ba vất vả, dãi dầu sương gió.

Đến khách sạn Bắc Kinh, Phần Na xuống xe cùng Tiểu Dao. Trên đường về, bất ngờ Hiểu Lối nắm tay tôi và nói, tớ hát cho cậu nghe bài Mẫu Đơn Đình nhé.
Tôi thấy hơi lạ, vẻ mặt của Hiểu Lối khiến tôi cảm thấy có cái gì đó không bình thường.

Dù sao thì ở Tô Châu hai đứa đã chơi với nhau bao nhiêu năm, bài Mẫu Đình Đơn mà Hiểu Lối hát nghe rất buồn, Hiểu Lối nắm chặt tay tôi, tôi cảm thấy bàn tay cô ấy lạnh ngắt.

Hiểu Lối tiếp tục hát, cô hát một cách say sưa, giữa đêm xuân ở Bắc Kinh, nghe Hiểu Lối tôi có cảm giác như chiếc taxi đang bò trên đường, cuối cùng xe cũng đã đến học viện mỹ thuật Bắc kinh, Hiểu Lối xuống xe, cô vừa đi vừa hát, nhìn theo bóng Hiểu Lối, tự nhiên tôi cảm thấy cô ấy thật đáng thương, đó là cô gái cô đơn nhất. Hiểu Lối mắc chứng bệnh tâm lý rất trầm trọng, cô không thể vượt lên chính mình, sự thật phũ phàng khi mình không còn trong trắng thường xuyên dày vò, ám ảnh cô khiến lúc nào cô cũng khép mình, đáng lẽ Hiểu Lối phải có một tình yêu vô cùng đẹp mới phải.

Xe đến trường đại học Bắc kinh, tôi tìm đến một bốt điện thoại và cắm thẻ điện thoại vào gọi điện cho Bắc, tôi muốn tâm sự với anh tất cả những chuyện xảy ra trong đêm nay, toàn những chuyện li kì. Chuyện tôi gặp Tiểu Dao, chuyện Hiểu Lối cầm tay tôi hát, lúc này đây tôi ước ao được ở gần bên anh, tôi nhất định sẽ bắt anh hôn tôi thật say đắm nồng nàn, xua tan mọi lạnh lẽo của sáng sớm mùa xuân trên người tôi. Mặc dù tôi biết ông già quản lý ký túc xá của anh rất đáng ghét, song bây giờ cũng đã là 5 giờ sáng, cũng nên phải dậy đi thôi.

Chú ơi! Tôi gọi với vẻ rất thân thiện, phiền chú gọi hộ cháu anh Bắc ở phòng 302 được không ạ, cháu có việc rất gấp chú ạ, cháu là người nhà của anh ấy. Tôi cố gắng tỏ ra là đang có một việc hết sức quan trọng, nhưng miệng ông già đó vẫn phát ra những âm thanh khó chịu, còn sớm, lát nữa gọi lại.

Cháu sẽ bảo anh ấy gởi chú mười tệ, chú xem có được không? Anh ấy sẽ trả cho chú.
Mười phút sau, tôi nghe thấy tiếng dép của Bắc, mặc dù nghe qua điện thoại song tôi vẫn nghe thấy rõ tiếng chân anh đang chạy, rắn rỏi, quyến rũ như chính con người anh vậy.
Ai đấy? Có phải là Tiểu Bạch không?
Vâng em đây.
Có việc gì đấy? Bắc sốt ruột hỏi, xảy ra chuyện gì hả?
Em yêu anh, Bắc ạ, em yêu anh.

Trời, Bắc thở dài rồi nói, em đừng có mà thần kinh nữa, bây giờ mới 5 giờ sáng. Mau về ngủ bù vẫn còn kịp đó, nói xong Bắc cúp máy và kéo lê đôi dép chạy lên lầu.

Tôi tức điên người, toàn thân run bắn, tôi lại gọi lại lần nữa, rồi tôi nói với ông quản lý ký túc xá sinh viên là, phiền chú một lần nữa, chú gọi Bắc cho cháu một lần nữa nhé, cháu chưa nói rõ cho anh ấy biết, nhà anh ấy có người chết.

Full | Lùi trang 16 |Tiếp trang 18

*Trang chủ
1/1264